Slide 1

Chương 58

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 58
7 lượt đọc 796 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Gần đây trong các trà lâu và gánh hát ở Kinh thành bắt đầu thịnh hành một vở kịch mới mang tên “Phá hoại nhân duyên”.

Câu chuyện kể về một thiếu gia nhà quan lớn chia rẽ người có tình, ép buộc lấy một mỹ thiếp, cuối cùng còn hành hạ nàng ấy đến chết, lại nói dối với bên ngoài là nàng ấy chết vì bệnh, linh hồn vị cô nương thê thảm này phiêu lãng bên ngoài, rồi gặp lại tình lang ngày xưa. Trong đó có một đoạn cầu “hồn niệm” với lời ca bi thương và khúc chiết, đoạn xướng du dương như vừa khóc vừa tố cáo, khiến người nghe lệ rơi thành dòng.

Sau khi tình lang biết được việc này thì muốn báo thù thay người trong lòng, nhưng cửa quan không cầu xin được, cuối cùng đi cáo Ngự trạng còn bị đánh cho thương tích đầy mình. Linh hồn cô nương thê thảm ấy luôn bên cạnh, cùng sống cùng chết, sau bao lần nỗ lực trắc trở, kết quả đương nhiên là trời cao có mắt, Thánh thượng minh giám, vì đôi tình nhân mà đòi lại công bằng, còn trừng trị tên quan viên bất công kia. Điểm tuyệt nhất vẫn là kết cục ngay khi tên thiếu gia nhà quan kia chuẩn bị chạy trốn trong đêm thì bị trời giáng một đường thần lôi, đánh chết hắn ngay trên lưng ngựa.

Bởi vì cốt truyện nhiều ly kỳ và bất ngờ, lại cảm động sâu sắc, nên ngay lập tức được dân chúng ở Kinh thành yêu thích.

Vốn dĩ việc này cũng chẳng có gì, nhưng vấn đề là không biết ai đã lan truyền một tin tức, nói rằng vở kịch này không phải vô căn cứ, vị cô nương bị nói dối là bệnh chết, nhưng thực ra là bị tra tấn đến chết kia chính là con gái của một vị quan Tri phủ Kinh thành, một quan viên Chính Bát phẩm của triều đình.

Hai năm trước, nàng ấy được chọn làm Tuyển thị, sau đó theo về phủ Nhị hoàng tử. Vốn dĩ đây là một vinh quang có thể giúp nàng ấy một bước lên mây, nào ngờ hơn một tháng trước, nàng ấy bị đưa ra ngoài trong một chiếc quan tài mỏng, vội vàng chôn cất, nói là chết vì bạo bệnh. Nhưng gia đình và thân nhân nàng ấy đều không tin, cha nàng ấy còn dẫn người bí mật đào mộ giữa đêm, muốn khám nghiệm tử thi con gái, không ngờ sau khi Nhị hoàng tử biết được, cha nàng ấy cũng mất luôn chức quan. 

Việc này vốn được giấu kín như bưng, nhưng không biết tin đồn từ đâu lan truyền ra ngoài, nói đến sinh động như thật, ngay cả vết tích bị ngược đãi trên thi thể cô nương kia cũng như được tận mắt nhìn thấy. Thêm vào đó, tin đồn nàng ấy vốn có một người yêu tâm đầu ý hợp thế nhưng lại bị Nhị hoàng tử chia cắt, cũng bắt đầu lan truyền, vừa khéo lại trùng khớp với tình tiết của vở kịch “Phá hoại nhân duyên”. Trong thời gian ngắn, khắp cả Kinh thành đều là những lời đồn như vậy.

Tất nhiên các gánh hát không dám diễn nữa, vội vàng đồng loạt ngừng vở kịch này, dường như càng làm nổi bật thêm sự thật của vụ việc.

Lại có tin tức truyền đến, nói rằng cha cô nương ấy bị cường quyền ép buộc, rơi vào bước đường cùng nên đã treo cổ tự sát, càng làm cho khắp thành đầy rẫy những lời đồn đại.

Lời đồn đã lan đến mức bắt đầu có ngôn quan dâng sớ yêu cầu điều tra nghiêm ngặt việc này để làm rõ sự thật, cũng lần lượt có những ngôn quan khác dâng sớ buộc tội Nhị hoàng tử phẩm hạnh không đoan chính... Còn có người nhân cơ hội này đề xuất để Nhị hoàng tử sớm ngày đại hôn rồi dời đến đất phong, rời xa Kinh thành. Dư luận nhất thời dậy sóng.

Trong phủ Nhị hoàng tử, bầu không khí cũng căng thẳng như dầu sôi lửa bỏng.

Ánh mắt Tiêu Nam Tuân lạnh lẽo như gió rét thấu xương tháng Giêng, giọng điệu dính đặc kéo dài: “Tại sao một chuyện đơn giản như vậy lại có thể gây ra rắc rối lớn đến mức này?”

Thị vệ và thái giám quỳ thành một hàng trên mặt đất, nơm nớp lo sợ không dám nói lời nào.

Tiêu Nam Tuân lại hỏi: “Ai là người xử lý thi thể?”

Lúc này, cả đám chỉ có thể đẩy ra một kẻ chịu tội thay.

Tên thái giám đó lập tức quỳ sụp xuống đất, khóc lớn nói: “Nô tài thực sự đã xử lý ổn thỏa rồi, người cũng đã được chôn xong, nào ngờ bọn chúng lại có thể đào thi thể lên. Đây, đây… đây chắc chắn là do người phía Đại điện hạ làm! Chắc chắn là bọn họ cho người giám sát phủ chúng ta ngày đêm! Nô tài mới, mới nhất thời sơ suất mới mắc mưu bọn chúng. Nhị điện hạ, nô tài biết sai rồi! Nô tài biết sai rồi!”

Tiêu Nam Tuân đã sớm biết vị Đại ca thoạt nhìn có vẻ ôn hòa, nhu nhược kia của mình không phải hạng người lương thiện gì, nhưng quả thật hắn là người giống Phụ hoàng nhất, không chỉ về ngoại hình mà cả tính cách cũng giống — nhưng có lẽ chính vì vậy mà Phụ hoàng mới đặc biệt không thích Đại ca hắn.

Chỉ là không ai ngờ đuôi cáo của hắn lại lộ ra sớm đến vậy.

Một người phụ nữ mà thôi.

Cũng đâu phải hắn không mời đại phu cho nàng ấy, chỉ tại thân thể nàng ấy quá yếu, sau khi sẩy thai thì tự mình không chịu nổi, không thể trách hắn được — huống chi, vốn là do nàng ấy si tâm vọng tưởng, lén đổ thuốc tránh thai. Hắn không định giống Phụ hoàng mình, để sinh ra một đứa con trưởng hèn mọn làm mình khó chịu.

Nhưng dù sao đi nữa nó cũng được xem như Hoàng tự, chân tướng thì không tiện nói ra.

Tiêu Nam Tuân lại tùy tay lật mở tấu chương buộc tội mình. Những quan viên dám dâng tấu buộc tội hắn, phía sau đều có quan hệ chằng chịt, phần lớn là người của Đại ca hắn, số ít là những kẻ đã sớm chọn phe phái, còn có vài kẻ đục nước béo cò.

Hắn cảm thấy hơi bực bội, ngón tay đeo ngọc ban chỉ cao quý chỉ vào tên thái giám vẫn còn quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, nói: “Lôi tên này xuống đánh hai trăm gậy, đánh thật mạnh, nếu chịu không nổi thì dùng chiếu cuốn lại quăng đi.”

“Vâng!”

Xung quanh im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng cầu xin thảm thiết không ngừng của tên thái giám bị kéo đi.

Giữa tiếng kêu gào thảm thiết ấy, Tiêu Nam Tuân đã lấy lại được chút bình tĩnh, bắt đầu cùng thuộc hạ và phụ tá bàn bạc đối sách. 

Khi kết thúc, hắn có chút mệt mỏi tựa vào ghế dài, tiếp đó lại bắt đầu nghĩ đến người mình không chiếm được, thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp kia. Một lần không thành, hai lần không thành, ba lần cũng không thành, đã giống như một nỗi chấp niệm.

“Đi gọi Liễu Tố Cầm tới đây.”

Vị tuyển thị đã chết kia, Liễu Tố Cầm có quen biết. Nghe nói Nhị hoàng tử phi có lẽ không gả tới được nữa, nàng ta lén nôn ra sau khi uống xong canh tránh thai, muốn nhân cơ hội mang thai rồi mượn bụng tranh sủng, nào ngờ Tiêu Nam Tuân cực kỳ chán ghét chuyện này. Thuốc phá thai dược tính quá mạnh, ngay đêm đó nàng ta đã băng huyết, chẳng bao lâu sau đã buông tay nhân gian.

Những lời đồn nhảm khác không ai dám nói, trong viện chỉ có nha hoàn hầu hạ vị tuyển thị kia đốt ít giấy trắng, coi như tiễn đưa cô hồn.

Sau chuyện này, những tâm tư tranh đấu và tranh sủng ngày trước đều nhạt đi, hậu viện của Tiêu Nam Tuân lại càng lạnh lẽo hơn. Tính tình hắn âm u không rõ, không ai biết khi nào sẽ chạm tới vảy ngược.

Liễu Tố Cầm nghe gọi mà đến, đã không còn thấp thỏm bất an nữa.

Tâm trạng của Tiêu Nam Tuân cực kém, ngay cả chào hỏi cũng lười nói với nàng ta, chỉ giơ tay chỉ chỉ cây đàn trên bàn.

Liễu Tố Cầm hiểu ý, ngồi xuống ghế rồi bắt đầu gảy đàn. Tiếng đàn như dòng nước chảy, tĩnh mịch, an bình và không nhiễm bụi trần, xua đi sự nóng nảy. Nàng ta chuyên chú gảy đàn, thậm chí chưa từng ngẩng đầu nhìn Tiêu Nam Tuân.

Một khúc kết thúc.

Tiêu Nam Tuân ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mắt, ánh mắt xuyên qua nàng ta nhìn về một người khác. Một lúc lâu sau, hắn nói: “Bây giờ sao nàng lại không sợ ta nữa?”

Liễu Tố Cầm đặt tay lên dây đàn, khẽ nói: “Thiếp không dám nói.”

“Nàng nói đi, ta không trách tội nàng là được.”

Tiêu Nam Tuân lúc này có thể nói là ôn hòa vui vẻ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo hắn cũng có thể nổi trận lôi đình.

Liễu Tố Cầm chuẩn bị đầy đủ, mới nói: “Điện hạ…  xem thiếp thành một nữ tử khác rồi, phải không.”

Tiêu Nam Tuân hơi nâng cằm, ra hiệu cho nàng ta nói tiếp.

Thậm chí ngay cả ý định phản bác hắn cũng không có, trực tiếp mặc nhận.

Liễu Tố Cầm giấu đi vị chua xót bên môi, tiếp tục nói: “Thiếp tự biết tư chất bình thường, có thể được Điện hạ xem như… đã là may mắn của thiếp. Chỉ là… nếu Điện hạ thật lòng thích vị cô nương kia, thì không cần uổng phí công sức nữa.”

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân quả nhiên thay đổi.

“Nàng đang nói bậy bạ gì đó?”

“Thiếp cũng là người đọc thi thư từ nhỏ mà lớn lên, Điện hạ thật sự không hiểu sao? Nếu vinh sủng và ban thưởng thật sự là thứ quan trọng nhất trên đời này, vậy câu ‘Nguyện có được một người chung thủy, bạc đầu không rời xa’ cũng chỉ là một câu nói suông mà thôi.”

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân càng thêm khó coi: “Ý nàng là cả đời này nàng cũng sẽ không thuận theo ta? Lá gan của nàng đúng là lớn thật đấy. Không sợ lần này ta thật sự lỡ tay bóp chết nàng sao?”

Mặt Liễu Tố Cầm trắng bệch, nhưng rất nhanh, nàng lại bình tĩnh lại rồi khẽ nói: “Thiếp chỉ nói điều mình muốn nói, mặc cho Điện hạ xử trí.”

“Cút về đi.”

***

Hạ Lan Từ thực sự rất lo lắng cho Lục Vô Ưu: “Lời đồn này không phải do chàng thả ra thật đấy chứ? Nếu tra được đến chỗ chàng thì làm sao đây?”

Lục Vô Ưu vỗ nhẹ lên vai nàng, trấn an nói: “Không tra đến được đâu, vở kịch này hạ màn sớm, cũng chưa kịp để nàng xem, đúng là có chút đáng tiếc, người viết lời hát đó thật sự không tệ. Đương nhiên việc dâng tấu buộc tội cũng không phải công lao của một mình ta, lòng người dễ thay đổi, Tiêu Nam Tuân vốn đã không được lòng người, huống chi chuyện này cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.” Sợ Hạ Lan Từ lo lắng, hắn còn giải thích thêm vài câu: “Nàng có biết Đông Phong Bất Dạ Lâu không?”

Hạ Lan Từ gật đầu: “Là cửa hiệu đó sao?”

“Đúng vậy, chính là cửa hiệu làm ăn rất lớn kia, giá y của nàng cũng được đặt may ở hiệu may của họ. Đương nhiên không chỉ có hiệu may, mà họ còn kinh doanh nhà trọ, tửu lâu, kịch viện và nhiều thứ khác nữa. Ngoài ra họ còn một chuyện làm ăn bí mật nữa, đó là mua bán và truyền tin tức, thậm chí đôi khi còn không thua kém Cẩm Y Vệ.” Lục Vô Ưu cầm một miếng điểm tâm đưa vào miệng: “Ta đã nói với nàng, nhà ta là một bang phái trong giang hồ, nhưng lại có giao dịch làm ăn rất lớn với Đông Phong Bất Dạ Lâu. Chủ lâu và bá phụ ta là cố nhân nên tương đối nể mặt, lấy tiền bạc từ bên đó hay nhờ giúp đỡ cũng rất dễ dàng... Nàng còn nhớ trước khi thành thân, ta đã tặng nàng một tấm lệnh bài Huyền Thiết không?”

Hạ Lan Từ tiếp tục gật đầu: “Ta để trong rương quần áo rồi, chàng muốn ta đi lấy cho chàng sao?”

“Không cần, ta chỉ muốn nói với nàng, thấy lệnh bài như gặp được ta. Nếu khi nào nàng cần, có thể mang lệnh bài đến bất kỳ cửa hiệu nào của Đông Phong Bất Dạ Lâu, đều có thể tìm được sự giúp đỡ.”

Hạ Lan Từ luôn cảm thấy Lục Vô Ưu sắp khai báo hết sạch sẽ gia sản của mình với nàng rồi.

Trong lúc nghĩ ngợi, Lục Vô Ưu nói với nàng: “Há miệng ra.” Hạ Lan Từ ngây người, chỉ thấy một miếng điểm tâm được đưa đến bên môi mình. Nàng ngẩn ngơ, cảm thấy được người khác đút ăn như vậy có hơi ngượng ngùng, vừa định đưa tay ra nhận lấy, Lục Vô Ưu lại lặp lại lần nữa: “Há miệng ra.”

Hạ Lan Từ đành phải há miệng.

Lục Vô Ưu vừa lòng thỏa ý đút điểm tâm vào miệng nàng, hỏi: “Hương vị thế nào?”

Hạ Lan Từ cắn vài miếng, dùng tay đẩy bánh xuống, nuốt rồi đáp: “Cũng không tệ lắm.”

Lục Vô Ưu hỏi lại: “Chỉ không tệ thôi sao?”

Thật ra trong số điểm tâm mà Lục Vô Ưu thích, loại này đã ít ngọt nhất rồi, nhưng đối với Hạ Lan Từ mà nói thì vẫn còn rất ngọt. Đương nhiên ăn ngon thì cũng ngon, chỉ là hơi ngấy.

Lục Vô Ưu trầm ngâm: “Có phải do nàng quá ngọt, cho nên không cảm thấy ngọt?”

Hạ Lan Từ sửng sốt: “...? Chàng đang nói mê sảng gì vậy?”

Lục Vô Ưu khẽ cười một tiếng, đặt ngón tay vừa chạm vào môi nàng lên môi mình, đôi mắt đào hoa nhìn nàng, giọng điệu rất đương nhiên nói: “Nàng cũng đâu phải không biết ta thích ngọt, cho nên ở đâu cũng muốn nếm thử...”

Hạ Lan Từ quyết định chuồn đi.

Khi đi ngang qua, nàng lại thấy vị Mộ Lăng công tử kia vẫn bệnh tật nằm liệt trên giường, đại phu nói y chỉ bị thương nhẹ, nhưng không hiểu sao lại nằm lâu như vậy. Nàng nhớ Lục Vô Ưu từng nói với nàng, người này sinh lực rất mạnh, vết thương cũng lành rất nhanh.

Nhưng giờ phút này, công tử văn nhược với mái tóc dài đen mượt rủ xuống một bên cơ thể, giống như gió thổi qua cũng có thể ngã, thỉnh thoảng còn ho khan vài tiếng.

Gần đây, Hoa Vị Linh cũng không ra ngoài, chỉ ở lại trong phủ chăm sóc y.

“Khi nào bệnh của huynh mới khỏi?”

Mộ Lăng lại ho khan một tiếng, giọng nói yếu ớt nói: “Ta cũng không biết, có lẽ bệnh cũ tái phát…”

Giọng của Hoa Vị Linh cũng rất mờ mịt: “Sao bị bảng hiệu đập trúng lại có thể dẫn đến bệnh cũ tái phát được?”

Mộ Lăng cười nhẹ, yếu ớt nói: “Có lẽ trước đây ta cũng từng bị bảng hiệu đập trúng.”

Hoa Vị Linh đáp: “… Vậy không phải huynh cũng quá xui xẻo rồi sao?”

Mộ Lăng nói: “Không sao, có thể gặp được Hoa cô nương là may mắn ba đời của tại hạ rồi.”

Hoa Vị Linh chống cằm, trầm tư nói: “Không, ta cảm thấy hình như từ khi huynh gặp ta mới bắt đầu xui xẻo, hay là chúng ta cách xa nhau chút đi.”

Mộ Lăng lập tức bắt đầu ho lớn hơn, giống như muốn ho ra hết lục phủ ngũ tạng, âm thanh vang dội. Nếu có túi máu ở đó, Hạ Lan Từ nghi ngờ có lẽ y sẽ biểu diễn một màn hộc máu ngay tại chỗ.

Hoa Vị Linh đành phải đến dìu y, vỗ nhẹ lưng nói: “Được rồi được rồi, ta không đi…” Nàng ấy nói thầm: “Rốt cuộc huynh mắc bệnh gì vậy…”

Hạ Lan Từ bất giác nhớ đến một màn diễn xuất tuyệt vời của người nào đó rất lâu trước đây.

Lục Vô Ưu cũng nhìn thấy, biểu cảm có phần khó nói nên lời, tiến đến nói với Hoa Vị Linh: “Muội đừng lo cho y, lát nữa là ổn thôi.”

Mặt Mộ Lăng đã đỏ bừng vì ho.

Hoa Vị Linh tiếp tục vỗ lưng cho y, trả lời: “Ca, huynh thật chẳng có chút lòng đồng cảm nào cả.”

Lục Vô Ưu khẽ cuộn tay áo nói: “Vậy muội tránh ra, để ta đến vỗ lưng cho y, đảm bảo khỏi bệnh ngay. Huống hồ ta còn từng học y thuật, không phải muội chỉ học qua độc dược thôi sao?”

Hoa Vị Linh nói: “… Nhưng lần trước huynh suýt chút nữa vỗ huynh ấy hộc máu.”

Lục Vô Ưu thuận miệng trả lời: “Nhổ máu tụ ra mới tốt.”

Hoa Vị Linh còn đang do dự, thì Mộ Lăng công tử đã vội che miệng ho khan, khách sáo nói: “Không, không cần làm phiền Lục đại nhân, ta, ta không sao rồi…”

Hạ Lan Từ cũng không biết nên lo cho ai mới được.

***

Về đến phòng, Lục Vô Ưu lại nói: “Yến tiệc tiếp đón sứ thần Bắc Địch sắp đến, lần này nàng có đi không?”

Hạ Lan Từ nghĩ lại còn sợ, nói: “Vậy chàng có thể không đi không?”

“Hàn Lâm Viện và Lễ vộ cùng nhau phụ trách tiếp đón, muốn không đi cũng rất khó.” Lục Vô Ưu dời mắt nói: “Chẳng lẽ nàng còn muốn một mình đi gặp Tiểu vương tử Bắc Địch kia? Ồ, người ta đúng là rất tình thâm nghĩa trọng với nàng.” Hắn bắt chước khẩu khí của Lạc Thần, âm điệu nhịp nhàng: “Ta đối với nàng vừa gặp đã yêu, ta thích nàng, muốn hái cả sao trên trời tặng cho nàng…”

Hạ Lan Từ cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhịn không được ngắt lời hắn: “Ta không định đi! Chàng có thể bớt châm chọc vài câu được không!”

Lục Vô Ưu tiếp tục chầm chậm nói: “Sao y nói có thể nói, còn ta thì không được?”

Hiện tại hắn không còn cảm giác xa cách, cũng không còn loại thái độ xa cách ngàn dặm, dầu muối không ăn, đao thương bất nhập đó nữa. Nhưng dường như con người một khi đã giải phóng thì không thể quay về như trước được nữa.

Hạ Lan Từ vô thức phản bác: “Người ta cũng không phải vì trêu chọc ta!”

“Ta cũng không phải đang trêu chọc nàng.” Lục Vô Ưu đặt bàn tay lên eo nàng, như thể yêu thích nơi đó không muốn buông tay: “Được rồi, nếu nàng không vui thì thôi không nhắc nữa.” 

Tuy rằng quốc lực Đại Ung xem như vẫn còn hưng thịnh, nhưng thực ra vùng biên giới tiếp giáp với Bắc Địch cũng không phải là nơi dễ đánh, phần lớn chỉ đang cố gắng cầm cự. Cho nên bọn họ dẫn theo ba mươi võ sĩ và hơn mười người tự xưng là tinh thông thi thư, muốn cùng văn nhân Đại Ung đàm luận kinh văn.

Dĩ nhiên, chuyện đàm luận kinh văn của Bắc Địch cũng chẳng khác gì cưỡng từ đoạt lý, thuật ngụy biện xảo trá.

Phần này do Hàn Lâm Viện phụ trách ứng đối. Lục Vô Ưu nhấp một ngụm trà, khẽ hắng giọng, tự mình xin lên đầu tiên, sau đó lập tức bắt đầu màn biểu diễn khẩu chiến quần nho của mình — thực ra việc này vô cùng nhẹ nhàng, thậm chí bởi vì kìm nén có hơi gay gắt mà Lục Vô Ưu không ngừng tuôn ra những lời lẽ vô cùng sắc bén, làm cho Chưởng viện Thẩm đại nhân bên cạnh cũng không nhịn được ho khan vài tiếng. Lúc này hắn mới hơi thu giọng, chắp hai tay, lễ nghi chu toàn nói: “Nếu trong lời nói có điều chi không thỏa đáng, xin được chỉ giáo thêm.”

Những người xung quanh đều không hẹn mà cùng nghĩ, vớ vẩn, ngươi đã nói đến như vậy rồi, còn trông mong người khác chỉ giáo gì nữa!

Văn nhân Bắc Địch phía đối diện thở hổn hển, chống bàn, khó mà phản bác được, cũng bị tức giận đến không chịu nổi.

Lục Vô Ưu dường như được trời cao ưu ái ở phương diện chửi mắng người khác mà không cần dùng một chữ thô tục nào. Khi hắn tranh luận với người khác cũng rất có phong thái như khi cầm bút viết tấu chương mắng người, điều này khiến Thánh thượng vui lòng hả dạ, lại ban thưởng thêm cho hắn vài thứ.

Mọi người cũng luôn miệng chúc mừng.

“Tễ An, ngươi cũng quá khéo nói rồi...”

“Vừa rồi có phải ngươi nói một hơi không dừng ước chừng... bảy trăm chữ? Hay là một ngàn?”

Chỉ riêng Tiểu vương tử Bắc Địch - Lạc Thần đối diện vẫn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn.

Lục Vô Ưu cũng không để ý đến y.

Hắn yên lặng chờ màn biểu diễn của vài vị đồng liêu khác.

Về phần thi đấu võ lực, đã có Binh bộ hoặc Ngũ Quân Đô Đốc Phủ, Bắc Trấn Phủ Ti lo liệu. Lục Vô Ưu vừa định lui xuống, bỗng thấy một hàng đạo sĩ đi tới từ phía đối diện, cách ăn mặc tiên phong đạo cốt, đạo bào cũng đều vô cùng đẹp đẽ quý giá, bên cạnh là Bành công công của Tư Lễ Giám đang tươi cười dẫn người vào trong.

Bành công công là nội thị hầu hạ bên cạnh Thánh thượng, bình thường ngay cả quan lớn Tam phẩm cũng chưa chắc thấy được nụ cười của ông ta.

Đồng liêu thấy vậy, ngữ khí có vài phần hâm mộ nói: “Nghe nói là Đạo trưởng của núi Long Hổ, có thuật pháp phi thăng, rất được Thánh thượng trọng dụng. Hình như Thánh thượng còn định xây cho bọn họ một tòa đạo quán lớn trong Kinh thành.”

“Không chỉ vậy, Thánh thượng còn định trùng tu lại điện Sùng Quang bị thiêu hủy, nghe nói còn muốn dựng một tòa Thăng Tiên Lâu cao tận mây trời ở bên cạnh.”

“Thánh thượng cũng mong muốn có được phúc thọ kéo dài thôi...”

Nhìn sắc mặt của Thuận Đế quả thật không tốt, đại khái khi con người bước đến giai đoạn này đều bắt đầu lo sợ cái chết, tìm mọi cách để kéo dài sinh mệnh.

Lục Vô Ưu không nói gì.

Vừa về Hàn Lâm Viện nghỉ được một lát, Lục Vô Ưu đang pha trà cho mình thì nhìn thấy Lâm Chương ỉu xìu không chút tinh thần.

Lục Vô Ưu lập tức hăng hái, hỏi: “Thiếu Ngạn, lại sao nữa rồi?”

Lâm Chương thấy là hắn, càng lộ ra nụ cười khổ: “Vẫn là chuyện kia.”

Một mối nhân duyên không hòa hợp quả thật rất dễ khiến người ta bực bội.

Lục Vô Ưu tốt bụng nói: “Trước đó ta khuyên huynh dỗ dành tôn phu nhân, huynh đã thử chưa?”

Lâm Chương gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói: “Dỗ thì có dỗ rồi, nhưng hình như không có tác dụng gì.”

Y quả thật đã thử chung sống thật tốt với Ngụy Uẩn, vì thế còn đi hỏi thêm mấy đồng liêu. Đồng liêu trái lại vô cùng nhiệt tình: “Muốn học cách nói lời ngon tiếng ngọt với nữ tử, chuyện này còn không đơn giản sao? Sau khi tan làm, huynh đi theo bọn ta là được.”

Lâm Chương đi theo bọn họ, nào ngờ nơi bọn họ muốn dẫn y đến lại là chốn lầu xanh kỹ viện.

Đám oanh oanh yến yến quấn lấy tay áo Lâm Chương, muốn dỗ y đi vào. Sắc mặt Lâm Chương thay đổi nhanh chóng, dây dưa ở cửa một lúc lâu, từ chối hết lần này đến lần khác mới có thể thoát thân.

Khi trở về, trong lòng Lâm Chương vẫn còn mệt mỏi. Nào ngờ chuyện này lại bị gã sai vặt Ngụy Uẩn phái theo y nhìn thấy, trở về thêm mắm dặm muối kể một phen, Ngụy Uẩn lập tức nổi giận.

Lâm Chương còn chưa bước vào phủ đã suýt bị một cái nghiên mực ném trúng.

“Lâm Thiếu Ngạn, chàng giỏi rồi đấy! Ngay cả thanh lâu cũng dám đi!”

Lâm Chương vừa tránh đủ thứ đồ bị ném tới, vừa hoảng hốt giải thích: “Là đồng liêu nằng nặc kéo ta đi, ta cũng không biết chuyện, hơn nữa ta cũng chưa từng đi vào.”

“Chàng lừa quỷ à!?” Ngụy Uẩn chống nạnh, rõ ràng là không tin: “Ta còn thật sự tưởng chàng là kẻ giữ gìn trinh tiết, hóa ra cũng là một kẻ trăng hoa…”

Lâm Chương vốn đã rất mệt mỏi còn bị vu oan như vậy, cũng đã nhẫn nại đến cực hạn.

Y dứt khoát không tránh nữa.

Giá bút Ngụy Uẩn ném tới vừa khéo đập trúng khóe trán Lâm Chương, một vệt máu theo trán y chảy xuống, nhất thời Ngụy Uẩn cũng ngẩn ra.

“Sao chàng không tránh?”

Lâm Chương nói với giọng điệu bình thản: “Nếu nàng tức giận, vậy để nàng trút ra là được.”

“Ta không…” Ngụy Uẩn cũng nghẹn lời.

“Nàng còn giận không?” Máu đã chảy đến bên mắt Lâm Chương.

Ngụy Uẩn mấp máy môi: “Vậy chàng không được đi thanh lâu nữa.”

“Vốn dĩ ta cũng không đến nơi đó, đã nói với nàng là đồng liêu…” Lâm Chương thở dài một hơi, chợt nhớ tới lời Lục Vô Ưu từng nói với mình, giọng điệu cứng nhắc dịu xuống: “Được, ta sẽ không đi nữa. Nàng… đừng giận nữa.” Dù thậm chí y còn không biết vì sao nàng ta lại giận đến vậy, nàng ta vốn không có ý với y, lẽ ra nên chẳng hề để tâm mới đúng… Có lẽ là vì thể diện.

“Ồ.” Ngụy Uẩn đáp xong thì đi tới dùng khăn lau vết máu trên mặt y.

Ngay khi Lâm Chương tưởng chuyện này có thể tạm thời kết thúc, đôi bên bình an vô sự, Ngụy Uẩn lại bắt đầu có việc hay không việc gì cũng kiếm chuyện với y. Hơn nữa còn kiếm chuyện càng thêm thường xuyên, đều là vào lúc y tan nha về phủ, ở trong thư phòng… Cho dù Lâm Chương nhường nhịn thế nào, dịu giọng mềm lời ra sao, Ngụy Uẩn vẫn đến kiếm chuyện như thường lệ.

Cuối cùng, thậm chí y còn nghe thấy Ngụy Uẩn nói xấu y với người khác, bảo y không được.

Lục Vô Ưu còn có hơi kinh ngạc: “Tôn phu nhân vậy mà không chịu chiêu này sao?”

“Ta cũng không biết…” Lâm Chương ấn ấn khóe trán, chỗ từng bị đập tuy rất nhanh đã lành nhưng vẫn cảm thấy hơi âm ỉ đau: “Có lẽ chỉ là không thích con người ta thôi.”

“Vậy chỉ có thể… xem làm sao để nàng ta thích huynh?” Lục Vô Ưu không có lương tâm nói: “Phu nhân còn dặn ta về sớm rồi, ta không ở lại lâu nữa.”

Tối muộn Lục Vô Ưu trở về, hắn thấy Hạ Lan Từ bệnh ỉu xìu cuộn mình trên giường.

Nàng tới kỳ kinh nguyệt rồi.

Chu kỳ kinh nguyệt của nàng tương đối thất thường, điều may mắn duy nhất là từ sau khi điều dưỡng ở Thanh Châu trở về, không còn đặc biệt đau đớn nữa. Thường ngày nàng cũng sẽ không nói chuyện này với Lục Vô Ưu, đều là tự mình xử lý sạch sẽ, Lục Vô Ưu cũng sẽ không chủ động hỏi.

Không ngờ lần này hắn lại hỏi đông hỏi tây, lại còn có bộ dạng nghiêm túc nghiên cứu.

Hạ Lan Từ cảm thấy xấu hổ không nói thành lời: “Im miệng, ta cầu xin chàng đấy Lục đại nhân.”

Lục Vô Ưu nói: “Không phải ta đang thay nàng phân ưu giải nạn sao? Ta không có phiền não này, nhìn nàng như vậy ta rất đau lòng, có cần ta viết một đơn thuốc bổ dưỡng cho nàng sắc uống không? Nói chứ thời gian này có thể rút ngắn lại được không, nàng thật phải khó chịu lâu vậy sao?”

Hạ Lan Từ ôm bụng nói: “Chàng xem như không biết không sao được sao?”

“Sao lại không cho người khác quan tâm, hay là ta… truyền chút nội lực cho nàng? Trước kia nàng…” Lục Vô Ưu dừng một chút: “Đều trốn tránh ta sao?”

Hạ Lan Từ cũng có vài ngày không ở trong phòng ngủ, Lục Vô Ưu nghĩ mỗi người đều có lúc muốn ở một mình, cũng không quá để tâm.

Nàng lắc đầu, không muốn để ý đến hắn nữa.

Lục Vô Ưu lập tức nhẹ giọng hỏi: “Đau lắm hả?”

Hạ Lan Từ lắc đầu nói: “Cũng tạm.”

“Có cách nào giảm đau không?”

“Nhịn một lúc là được.”

“Hay là để ta ôm nàng, có lẽ sẽ đỡ hơn một chút?” Lục Vô Ưu rất hào phóng, mở rộng vòng tay nói: “Ta không ngại nàng ngồi vào lòng ta, ta có thể giúp nàng xoa nhẹ… Nàng đau bụng hay đau trên rốn, ta cũng chưa xem qua sách y nào về phương diện này, trở về ta sẽ đọc.”

Hạ Lan Từ nói: “… Đừng nghĩ ra mấy ý tệ hại nữa, Lục đại nhân!”

Lục Vô Ưu có chút bất đắc dĩ, thở dài: “Được rồi.”

Hắn quẩn quanh nhìn nàng một lúc lâu, giống như đang xoay vòng bên người nàng, Hạ Lan Từ bị hắn xoay đến hơi chóng mặt, ngược lại hình như không còn đau như trước.

“Vậy ta nói với nàng chuyện khác nhé, biết đâu nàng sẽ thấy hứng thú, phân tán bớt sự chú ý.” Lục Vô Ưu lục tìm trong đống công văn, nói: “Chuyện ở Ích Châu ta đã điều tra được một ít, bao gồm cả những vụ án mạng năm trước, nói thật bề nổi rất khó tra được, những công văn ta có thể tiếp xúc cũng không nhiều lắm. Nhưng ta cảm thấy có một vụ án có chút vấn đề, không lâu trước đây, Giám sát Ngự Sử đạo Ích Châu đi tuần tra ở Ích Châu, kết quả gặp phải bọn cướp tấn công, chết khi đang tại nhiệm, kết án khá qua loa.”

Hạ Lan Từ cũng nắm bắt được trọng điểm: “Bọn cướp tấn công, lần trước tên quản sự kia…”

Lục Vô Ưu nói: “Đúng, ai bảo bọn cướp không để lại manh mối chứ. Ta đã hỏi một người bạn ở Hình bộ, nhưng tài liệu quá ít cũng không có cách nào suy xét thêm được, nhưng nghe nói vị Giám sát Ngự Sử kia từng đến báo cáo tại Đô sát viện, nhưng ta không rõ chi tiết. Thăm dò chút tin tức không khó, nhưng muốn tra ra tội chứng, e rằng ta chỉ có cách tự mình đến Ích Châu một chuyến. Đúng lúc Hàn Lâm Viện có một cơ hội phải đến Ích Châu tuyên chỉ, đây là phần việc cực khổ, không ai muốn đi, ta đang nghĩ…”

Tuy trước khi thăng chức, Hàn Lâm Viện gần như không điều ra ngoài, nhưng vẫn có những công vụ phải ra ngoài; được cướp đoạt nhiều nhất là làm giám khảo kỳ thi Hương, quả thật là công việc béo bở, có thể gây dựng quan hệ; còn việc không ai muốn nhất là đi tuyên chỉ cho Phiên Vương, vừa khổ vừa mệt lại không được nhiều công trạng.

Hạ Lan Từ phản ứng lại, hỏi: “Chàng định đi?”

Lục Vô Ưu nói: “Nói thật, ta cũng không muốn lắm.”

Hạ Lan Từ cũng có thể hiểu được.

“Chủ yếu là Ích Châu phức tạp, ta đi chuyến này cũng có chút mạo hiểm nên không tiện dẫn nàng theo, nhưng…” Hắn chống cằm, nói: “Đã tra xét lâu như vậy, lại có chút không cam lòng, thêm nữa đúng như giấc mộng của nàng, nghe được tin tức, dường như Hạ Lan đại nhân có dấu hiệu sắp được điều chuyển rồi.”

“Nhưng ta đi rồi, nàng làm sao đây?”

Hạ Lan Từ lắng nghe nghiêm túc, ôm chặt bụng nói: “Yên tâm, chàng đi đi, ta có thể chịu được.”

Lục Vô Ưu buồn bã nói: “Hạ Lan tiểu thư, ta còn một thời gian nữa mới đi, nàng không có khích lệ gì khác sao?”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc rồi nói: “… Chàng, chàng đợi ta hết nguyệt sự đã.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    84
  • Tuần này:
    1025
  • Tất cả:
    58277
Thiết kế website Webso.vn