Slide 1

Chương 26: Bước ngoặt đầy thăng trầm

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 26: Bước ngoặt đầy thăng trầm
11 lượt đọc 803 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hạ Lan Từ thấy hắn kể lể đáng thương cũng có hơi buồn cười, nên cũng nhượng bộ dịu giọng nói: “Ta cũng không ngờ nàng ta ngày nào cũng chạy đến chỗ huynh. Nếu biết trước, ta nhất định sẽ đến đây thường xuyên hơn, không để huynh phải chịu khổ một mình.”

Nàng vừa nghe có một lúc mà đã thấy không thể chịu nổi. Lục Vô Ưu chịu đựng suốt ba ngày này, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

“Thôi được rồi, nàng có tấm lòng này là được.”

Lục Vô Ưu dường như cũng không thực sự muốn oán trách nàng, chỉ thở dài một hơi, hai tay xoa xoa huyệt thái dương rồi nói: “Tóm lại... trước hết hãy cố gắng vượt qua những ngày trước hôn lễ này, chuyện hôn sự của chúng ta thật sự có hơi gian nan.”

Hạ Lan Từ rất đồng ý với lời hắn nói, cũng lặng người thở dài theo.

Nếu như đối phương không phải là Lục Vô Ưu, thay vào đó là bất kỳ công tử quan lại nào khác, bị ám sát một lần như thế này có thể sẽ sợ đến hồn bay phách lạc.

Cho dù là một quân tử phẩm hạnh tốt như Lâm Chương, sẽ không hủy hôn với nàng, Hạ Lan Từ cũng sợ rằng cũng sẽ cảm thấy áy náy vì liên lụy đến đối phương, hai người chắc chắn sinh ra hiềm khích trong lòng. 

“… Chúng ta còn khoảng bao nhiêu ngày nữa?”

Lục Vô Ưu đáp: “Đợi khi thiếp canh được gửi trở lại, tính từ ngày tặng lễ vật hứa hôn đến khi hôn lễ diễn ra, nhiều nhất là nửa tháng. Nàng không thấy bên ngoài đã treo đèn lồng rồi sao?”

Hạ Lan Từ ấp úng nói: “Có phải là chiếc đèn lồng một mặt đỏ một mặt trắng không?”

Lục Vô Ưu điềm tĩnh nói: “Đúng, chiếc đèn lồng đó treo chính diện là màu đỏ, treo ngược là màu trắng. Trước mắt cứ treo ngược một thời gian, để tạo không khí cho người ta tưởng ta sắp chết rồi, đợi gần đến hôn lễ cưới thì treo xuôi lại.”

“…”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc, đột nhiên nhớ ra một việc: “Đống đồ ngoài sân là gì vậy?”

Lần trước đến vẫn chưa thấy, lần này lại thấy trong sân phủ Lục Vô Ưu chất đầy đồ đạc, có gà, vịt, ngỗng, còn có các loại thảo dược còn cả rễ mà nàng không rõ tên, một cây hành lớn đến chọc trời, chưa kể đến trứng gà, đồ khô rau cải phơi nắng, thậm chí còn có một con rùa nuôi trong chum, trông giống hệt như chợ trời.

“Ồ, những thứ đó à... là quà biếu người ta mang đến nhà.” Lục Vô Ưu thản nhiên nói: “Trước đây khi ta sống ở phủ nhà người thân, số người đến thăm không nhiều như vậy. Sau khi chuyển về đây, thêm việc ta bị ám sát trọng thương, người ta nhân cơ hội đến nhà thăm bệnh biếu quà không ngớt, kho chứa không đủ chỗ, nên đặt cả ở đó. Trong thư phòng bây giờ còn một đống bái thiếp chưa kịp xem... Đương nhiên những thứ quý giá ta đều nhờ Thanh Diệp trả lại cho họ, chỉ để lại mấy thứ này.”

Hạ Lan Từ hơi ngạc nhiên: “Nhiều vậy sao?”

Lục Vô Ưu nói như lẽ dĩ nhiên: “Vì danh tiếng của ta rất lớn… Có phải lâu rồi nàng không ra ngoài đúng không?”

Hạ Lan Từ khựng lại.

Sau khi trải qua vụ việc Thế tử Tào Quốc Công và Nhị hoàng tử, nàng thực sự có hơi e ngại, sợ rằng ra ngoài lại gặp nạn đào hoa vô tình tìm đến, thế nên gần đây hầu như không ra ngoài, chỉ nghe Diêu Thiên Tuyết kể đủ các chuyện phiếm về hôn lễ.

Lục Vô Ưu suy nghĩ một lát rồi nói: “…Thanh Diệp, ngươi vào đây.”

Thanh Diệp ngay lập tức đẩy cửa bước vào, hắng giọng nói: "Thiếu chủ, ngài yên tâm, thuộc hạ đã khuyên vị Ngự y đó đi rồi, đảm bảo không tiết lộ một chút tin tức nào... Gì cơ, muốn hỏi Thiếu chủ hiện giờ danh tiếng lớn đến mức nào sao? Hạ Lan tiểu thư, để ta nói cho cô biết, không phải ta khoe khoang, chỉ trong ba ngày này, phủ Thiếu chủ đã nhận được bốn năm mươi bái thiếp, không chỉ là đồng môn, đồng hương, đồng niên, đồng liêu của Thiếu chủ... mà các quan viên Lục bộ đều có gửi bái thiếp đến muốn kết giao, từ Thông Chính Ty, Quốc Tử Giám, đến Ngũ Thành Binh Mã Ty đều có đủ, đương nhiên phẩm cấp không cao lắm... Nếu không tính cái đó, còn có nhiều sĩ tử danh tiếng muốn đến làm mưu sĩ cho Thiếu chủ, muốn đầu quân, muốn bái sư, cầu chỉ dạy... Nếu không phải vừa rồi Công chúa đến, ngoài cửa chắc đã bị chặn kín rồi.”

“... Người xin được chỉ dạy và bái sư là nhiều nhất, trong thư phòng có một đống dày cộp các bài văn chương được gửi đến.” Thanh Diệp dang rộng hai tay ra để mô tả: “Tất cả đều là của các sĩ tử khắp nơi. Sau khi danh tiếng liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi liên tiếp của Thiếu chủ truyền ra ngoài, nghe nói ở Thanh Châu đã có người đang xây văn miếu cho Thiếu chủ.”

Lục Vô Ưu chống cằm nói: “Chuyện này ta đã muốn nói với nàng từ trước. Hàn Lâm Viện đang chuẩn bị bắt tay vào sửa sử của Tiên đế, ta thật sự không có thời gian xem, đợi nàng gả qua đây xem giúp ta.”

Hạ Lan Từ ngạc nhiên nói: “… Ta còn có nghĩa vụ này sao?”

Lục Vô Ưu gật đầu: "Chẳng lẽ mới về Kinh ba năm mà đến sách nàng cũng không đọc nữa sao?"

Sách thì đương nhiên nàng vẫn đọc như thường, dù sao cha nàng nghèo rớt mồng tơi, trong nhà cũng chỉ có sách là nhiều.

Hạ Lan Từ ngừng lại: “Nhưng... người ta đến tìm huynh mà, huynh chắc chắn ta xem giúp huynh thì không có vấn đề gì chứ?”

Lục Vô Ưu nhướng mày, cười nói: “Thế thì sao, trước đây chẳng phải nàng khao khát so tài văn chương với ta sao, bây giờ không tự tin nữa à?”

Khi ở Thanh Châu, quan hệ của hai người cực kỳ tệ, ngoài việc gặp nhau nói lời châm biếm, Hạ Lan Từ còn thường muốn so tài văn chương với hắn. Ở thư viện Giang Lưu phân chia nam nữ học riêng, mỗi lần khảo thí văn chương cũng phân chia kết quả giữa hai bên. Khi đó văn chương của Hạ Lan Từ thường đứng đầu bảng nữ, mặc dù nàng cho rằng kết quả có thể liên quan đến việc hầu hết mọi người cho rằng nữ tử chỉ cần biết đọc biết viết là được, không cần hiểu biết quá sâu sắc.

Nàng suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu huynh không ngại, ta cũng không vấn đề gì.”

Hai người đang trò chuyện, bên ngoài vang lên tiếng náo nhiệt.

“Thánh chỉ đến!”

Hạ Lan Từ: “…!”

Lục Vô Ưu ngáp một cái, rồi nằm xuống giường trở lại.

Thanh Diệp đi ra đón tiếp, bên ngoài vang lên giọng nói của một thái giám: “Hoàng thượng biết Lục Trạng nguyên nằm bệnh không dậy nổi, Thánh chỉ này để ta vào truyền là được, Lục Trạng nguyên không cần ra ngoài...”

Thái giám vừa bước vào đã nhìn thấy Hạ Lan Từ, ông ta liền tươi cười hăm hở: “Hạ Lan tiểu thư cũng ở đây à, thật là đúng lúc, cũng đỡ cho ta phải đến Hạ Lan phủ chuyến nữa.”

Lục Vô Ưu tiếp tục làm ra vẻ yếu ớt, vùng vẫy như đang cố gắng ngồi dậy, thái giám vội nói: “Lục Trạng nguyên đã bệnh như thế này rồi, đừng động đậy nữa! Cứ nằm yên đó...”

“Thánh thượng biết đại nhân bị ám sát, lo lắng đến mức ngủ không yên lòng nên mới lệnh cho ta mang đến những thứ này để đại nhân bồi dưỡng thân thể. Bên phía Hàn Lâm Viện đại nhân không cần lo lắng, đã đánh tiếng qua Chưởng viện rồi, biết Lục Trạng nguyên trước đây bận rộn việc sửa sử, lần này công lao cũng sẽ không rơi mất đâu.”

Hạ Lan Từ nhìn cây sâm núi lâu năm được mang đến, thầm nghĩ, mặc dù Hoàng thượng và Nhị hoàng tử không giống cha con ruột, nhưng những thứ được tặng thì lại khá giống.

Ngoài nhân sâm núi, đương nhiên còn có một số dược liệu quý giá khác.

Lục Vô Ưu vẻ mặt bệnh tật, giọng thì thầm như muỗi kêu, vào vai diễn một thiếu niên bệnh tình nguy kịch như sắp chết vô cùng nhuần nhuyễn, khiến người ta nhìn thôi đã thấy thương cảm.

“… Tạ ơn Thánh thượng, đa tạ Tiền công công.”

“Tạ ơn Hoàng thượng là đủ rồi, ta cũng vì lo lắng nên đặc biệt đến thăm Lục Trạng nguyên ngươi. Tên thích khách ám sát ngươi ngày đó thật đáng chết, Hoàng thượng đã lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra, không lâu nữa sẽ đòi lại công đạo cho ngươi... Còn nữa, Hoàng thượng nghe nói Lục trạng nguyên sắp cưới thiên kim của Hạ Lan đại nhân, biết Hạ Lan đại nhân đã quen sống thanh bần, nên đặc biệt ban thưởng một số trang sức châu bảo trong cung cho Hạ Lan tiểu thư làm của hồi môn.”

Hạ Lan Từ thực sự không ngờ đến điều này.

Nàng cũng vội vàng tạ ân theo.

Vị Tiền công công tươi cười như hoa, thân thiện và ân cần khỏi phải chê: “Hai vị thực sự là một đôi kim đồng ngọc nữ, chỉ nhìn thôi đã khiến ta thấy vui mắt vui tai, vô cùng xứng đôi. Có được thê tử thế này, Lục đại nhân phải nhanh chóng tĩnh dưỡng cho khỏe lại, đừng phụ lòng mỹ nhân như hoa.”

Tiễn người đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, trên vẻ mặt đều có vẻ ngạc nhiên.

Ánh mắt Lục Vô Ưu rời khỏi khuôn mặt Hạ Lan Từ, đột nhiên cười nói nói: “Hoàng thượng biết là Nhị hoàng tử phái người ám sát ta, cho nên lần này bù đắp lại thay cho con trai mình, có lẽ cũng xem như tạ lỗi vì hành vi thất lễ của Công chúa.”

Hạ Lan Từ suy tư: “Nhưng huynh vốn dĩ không nên biết chuyện này.”

Lục Vô Ưu mỉm cười hờ hững: “Đúng vậy, cho nên bây giờ ta vốn nên vô cùng cảm kích, muốn hy sinh đến đầu rơi máu chảy để báo đáp ân đức của Hoàng thượng. Ta đã nói với nàng rồi, danh tiếng của ta trong giới sĩ lâm rất lớn, nếu chuyện Nhị hoàng tử vì ganh ghét căm hận mà phái người ám sát ta truyền ra ngoài, hắn thực sự không có kết quả tốt.”

Hạ Lan Từ vẻ mặt ngờ vực: “… Chẳng lẽ huynh định truyền ra ngoài sao?”

Lục Vô Ưu chậm rãi lắc đầu, dù đang cười nhưng trong mắt lóe lên một tia u ám khó lường: “Truyền ra cũng không thể lật đổ hắn, nhưng chỉ cần chuyện này một ngày không nói ra, Hoàng thượng sẽ luôn cảm thấy thiếu nợ ta. Nàng xem, chẳng phải tiện thể ban thêm của hồi môn cho nàng sao? Nếu hắn ám sát ta thêm vài lần nữa, nói không chừng ta có thể lập tức thăng làm quan Nhật Giảng rồi.”

Hạ Lan Từ luôn cảm thấy lời hắn nói mang theo hơi hướng đại nghịch bất đạo thế nào.

Đang lúc nói chuyện, Lục Vô Ưu bình thản từ trên giường ngồi dậy, động tác và dáng vẻ yếu ớt vừa rồi hoàn toàn biến mất như thể đã đổi thành một người khác. Hắn vừa đi vừa đẩy cửa nói: “Vừa hay, ta còn có một chuyện…”

Hắn dẫn Hạ Lan Từ đi ra ngoài, lúc này cửa lớn đã đóng, bỏ qua tiếng gà kêu vịt gào trong sân, phủ đệ vẫn có hơi tĩnh lặng.

“… Căn nhà này mặc dù đã được mua lại, cũng đã dọn dẹp mấy ngày, nhưng phần lớn các gian phòng vẫn chưa bày trí, muốn hỏi nàng có sở thích gì không?”

Hạ Lan Từ sững sờ: “Ta còn chưa gả qua mà.”

Lục Vô Ưu nói: “Đợi nàng gả qua mới đổi cũng phiền phức không phải sao? Với lại, sau hôm nay nàng cũng không cần đến thăm ta nữa.”

Hạ Lan Từ nghi ngờ: “Hửm?”

Lục Vô Ưu thản nhiên nói: “Ta đi tránh nạn, nói là tìm được một thần y chữa bệnh, tạm thời không ở trong phủ, Công chúa có lẽ sẽ không tìm được ta. Nếu còn tiếp tục ở lại trong phủ, chỉ sợ những ngày tiếp theo đây sẽ không yên nổi.” 

Hắn phì cười nói: “Chẳng hạn như mất trộm, cháy nhà gì đó.”

Hạ Lan Từ không ngờ hắn còn có chiêu này.

Lục Vô Ưu chỉ vào “chợ trời” trong sân rồi nói: “Đúng rồi, những thứ này nàng có thể mang đi hết được thì mang về đi.” Hắn thậm chí còn giới thiệu thêm vài câu: “Con rùa này nghe nói đã nuôi trăm năm, ăn vào có thể kéo dài tuổi thọ. Còn cây hành lớn này, người đưa đến nói là thần hành trăm năm gặp một lần, thân cao hơn cây gỗ, có thể cầu phúc ước nguyện… Cả những dược liệu Hoàng thượng ban cho vừa nãy nữa, nàng cũng mang về hết đi.”

Trông hắn giống như đang dọn sạch kho thóc trước khi chạy nạn.

Hạ Lan Từ vô thức nói: “Sao ta mang về hết được…”

Lục Vô Ưu nói: “Ta sẽ cho người dùng xe ngựa đưa qua phủ, coi như ta hiếu kính Hạ Lan đại nhân trước vậy.”

Giọng điệu hắn nói vẫn vô cùng thản nhiên.

Hạ Lan Từ cố gắng vượt qua tâm lý muốn từ chối, đột nhiên nhớ ra một chuyện. Nàng định lấy từ trong lòng ra chiếc bánh ú đường mà nàng đặc biệt mua đưa cho Lục Vô Ưu, nhưng lại vô tình làm rơi một thứ gì đó ra trước.

Lục Vô Ưu nhìn thấy trước liền cúi người nhặt lên, hắn cứ nghĩ là một chiếc khăn tay, đang định trả lại cho nàng, nhưng khi nhìn kỹ thì ngây người ra đó.

“… Đây là cái gì?”

Hạ Lan Từ ánh mắt lóe lên: “… Một chiếc túi thơm.”

Lục Vô Ưu lại tập trung nhìn kỹ lại một lúc, có vẻ khó khăn mở lời: “Nàng thêu à?”

Hạ Lan Từ cuối cùng cũng không nhịn được, đưa tay ra: “Huynh trả lại cho ta trước đã.”

“Hạ Lan tiểu thư...” Giọng Lục Vô Ưu nói ra có vẻ mê hoặc khác thường: “Ta có thể hỏi một câu không? Hình nàng thêu… rốt cuộc là gì vậy?”

“… Một đống chỉ đen mà thôi.”

“Có ngụ ý gì không? Chỉ về tình trạng rối như tơ vò của chúng ta bây giờ sao?”

Hạ Lan Từ dứt khoát thuận theo lời nói bậy bạ của hắn, gật đầu đáp lại: “Ừm, huynh nói rất đúng.”

Lần này đổi lại là Lục Vô Ưu câm nín: “…?”

Nàng thẳng thừng bất chấp nói: “Ta mới học chưa lâu, còn chưa thêu đẹp lắm, vốn định theo lệ thêu một cái túi thơm cho huynh, nhưng mà… huynh vẫn nên đưa lại cho ta đi.”

Lục Vô Ưu ngập ngừng nói: “Quả nhiên là… cho ta?”

Thực ra cũng không khó đoán, vốn dĩ trước khi kết hôn, tân nương tặng túi thơm hoặc tín vật cho tân lang là chuyện bình thường. Túi thơm này của Hạ Lan Từ dùng màu chàm, vừa nhìn đã biết là cho nam nhân, không giống đồ mà nữ tử sẽ dùng.

Hạ Lan Từ sửa lời lại: “Vốn là thế.”

“Nói thật, ta chưa từng thấy túi thơm nào đặc biệt như vậy... Vừa nghĩ đến là nàng thêu ra, lại còn...” Lục Vô Ưu cười run cả đôi vai, đôi mắt hoa đào cong lên như trăng khuyết, nhìn thấy ánh mắt trừng to của Hạ Lan Từ, hắn nuốt nửa câu sau xuống: “…Vậy ta nhận lấy nhé.”

Khuôn mặt Hạ Lan Từ chợt nóng lên: “Không muốn thì đừng miễn cưỡng.”

Mặc dù vốn định tặng hắn, nhưng nàng luôn không dám đưa ra, dù cho Diêu Thiên Tuyết đã ra sức an ủi nàng, ít nhất thì đống chỉ đen đó cũng khá tròn.

Lục Vô Ưu đã bỏ túi thơm vào trong ngực áo, nghiêm túc chuyển chủ đề: “Chúng ta vẫn nên nói đến chuyện trang hoàng nhà cửa đi, nàng muốn bố trí thế nào, có lẽ lần sau gặp mặt là trong hôn lễ rồi.”

Đợi đến khi Hạ Lan Từ về đến phủ mới nhận ra một việc.

Bánh ú đường… quên đưa cho hắn rồi.

Hạ Lan Giản ôm cây hành cao hơn cả người hắn, ngạc nhiên hỏi: “Thật sự có cây hành lớn đến vậy sao! Em rể tìm đâu ra thế?”

Hạ Lan Từ nói: “Khoan đã… bây giờ hắn vẫn chưa phải.”

Hạ Lan Giản nói: “Hai người các muội tình cảm tốt như vậy, có sao đâu! Đúng rồi, hắn khỏe hơn nhiều chưa? Đừng để đến lúc muội gả qua lại biến thành xung hỷ, đem một con gà trống lớn đến bái đường gì đó nha! Vậy thì đừng trách ta gây sự!”

Lục Vô Ưu đã đi lánh nạn, Hạ Lan Từ ở nhà đóng cửa không ra ngoài, phải nói là hoàn toàn không có vẻ vui sướng gì của người sắp thành thân.

***

Hạ Lan Từ ngày nào cũng nơm nớp lo sợ lại phát sinh biến cố bất ngờ, quả đúng như Lục Vô Ưu dự liệu, chưa qua mấy ngày đã truyền đến tin Lục phủ bị hỏa hoạn. May mắn là trong phủ không có ai thương vong, chỉ là tường viện bị cháy xém loang lổ, nhưng cũng khiến Lục Vô Ưu mang tiếng vận hạn không tốt.

Thực sự là do dung mạo của Hạ Lan Từ quá mức khuynh thành, trong dân gian không biết từ đâu truyền ra lời đồn rằng, nàng sở hữu dung nhan tuyệt sắc, mệnh mang phú quý, người phàm khó lòng gánh nổi, nếu không gả vào Hoàng gia e rằng không trấn được mệnh cách của nàng. Khắp đầu đường cuối ngõ đều truyền tai nhau, mối hôn sự này chỉ sợ không thành được.

Đến cả Hạ Lan Cẩn cũng nhiều lần bóng gió hỏi Hạ Lan Từ ý của Lục Vô Ưu thế nào.

Hạ Lan Từ nghe xong, vừa lo lắng lại vừa buồn cười. Cả đời này Lục Vô Ưu tuyệt đối không bao giờ cho rằng mình là hạng phàm phu tục tử, càng là như thế hắn sẽ càng không chịu lui.

Quả nhiên, dù rằng Lục Vô Ưu không ở trong phủ nhưng vẫn nhờ mai mối mang sính lễ đến cầu hôn, tựa như không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Tiêu Thiều An không tìm được Lục Vô Ưu, thế là chạy đến phủ Tiêu Nam Tuân, lo lắng nói: “Ngự y cũng bảo bệnh của hắn khó mà khỏi ngay, nhất thời không thể bình phục được, huynh nói xem hắn còn có thể đi đâu? Hắn sẽ không xảy ra chuyện gì đó chứ…”

Nàng ta giương mắt trông mong nhìn ca ca ruột của mình, trong lòng cũng thấp thỏm không yên, thậm chí bắt đầu nghi ngờ liệu có phải chính ca ca đã giấu người đi rồi không…

Tiêu Nam Tuân hậm hực: “Nếu giờ ta biết hắn ở đâu thì đã lập tức bỏ thuốc trói lại, đưa đến phủ muội rồi.”

Lục Vô Ưu đã nhân lúc đêm tối rời đi, Tiêu Nam Tuân phái người đi theo dõi đã bị cắt đuôi giữa đường, một người sống sờ sờ vậy mà biến mất không dấu vết. Hắn có lòng nghi ngờ Lục Vô Ưu đã ra khỏi thành, nhưng một khi ra khỏi thành, thiên hạ rộng lớn, muốn tìm lại cũng không dễ.

Tiêu Thiều An nghĩ lại cũng thấy phải, còn cố chấp hỏi: “Vậy có khi nào hắn cứ trốn như vậy cho đến ngày thành thân không?”

E rằng Lục Vô Ưu thực sự có dự tính như vậy.

Tiêu Nam Tuân cười khẩy: “Sẽ có cách ép hắn ra mặt… cùng lắm thì đến ngày thành thân, hắn cũng phải xuất hiện thôi, đúng không?”

Tiêu Thiều An hỏi: “Ừm? Cách gì?”

Tiêu Nam Tuân vỗ tay một cái, thuộc hạ hiểu ý chẳng bao lâu đã dẫn một phụ nhân trẻ bế một đứa trẻ đến. Nàng ta ăn mặc bình thường, dung mạo còn có vài phần nhan sắc, vẻ mặt lúng túng nhìn hai người quyền quý trước mặt rồi run rẩy quỳ xuống.

Tiêu Thiều An nhăn mày tỏ ra ghét bỏ, còn tò mò quay sang hỏi huynh trưởng: “Đây là ai?”

Tiêu Nam Tuân: “Rất nhanh muội sẽ biết thôi.”

Những ngày này, cuộc sống của Hạ Lan Từ rất yên ổn.

Chỉ có Diêu Thiên Tuyết thường xuyên hăng hái đến giúp nàng chuẩn bị của hồi môn, nhất quyết nhét vào tấm chăn và hai cái bao gối đã thêu sẵn cùng nhiều đồ thêu màu đỏ cho nàng

Có một ngày, nàng ấy còn làm ra vẻ thần bí kéo Hạ Lan Từ vào trong phòng, hạ thấp giọng xuống tận cùng, khuôn mặt đỏ hồng nói: “Mẹ ta sợ muội không hiểu, đặc biệt bảo ta mang cái này cho muội, để tránh sau này muội bị ăn hiếp.”

Sau đó nàng ấy lấy ra hai cuốn sổ nhỏ.

Hạ Lan Từ ban đầu còn tưởng là loại tương tự như quyển sách đã thấy ở chỗ ca ca, vừa mở ra thấy hình vẽ trước mắt, nhất thời nàng ngây người ra, đầu óc nổ ầm ầm, hai gò má như cháy bừng lên.

Diêu Thiên Tuyết giống như đã dự đoán trước, vẫn đỏ mặt nói: “Tiểu Từ, muội cũng giật mình đúng không, nhưng… mẹ ta nói rồi, cũng không nhất định sẽ rất đau, chỉ là, muội cũng đừng quá sợ...” Nàng ấy lắp bắp nói vài câu, đến sau cũng xấu hổ không nói tiếp được.

Lúc này Hạ Lan Từ lại nhớ đến một số chuyện không nên nhớ.

Trong đầu óc quay cuồng của nàng lúc này tràn ngập những hình ảnh mờ mịt và rời rạc trong cung điện vắng lặng đêm ấy.

Thực sự không quá đau... nhưng cảnh tượng Lục Vô Ưu ôm lấy eo nàng, nói những lời trêu chọc bên tai lại rõ ràng như mới hôm qua.

Giọng hắn kéo dài mang theo vẻ nũng nịu và hờ hững, nương theo động tác, những cái hôn vụn vặt phủ lên tai nàng nói từng chữ một, toàn là những lời khen không thể tin được, khiến người nghe phải đỏ mặt tới mang tai, hắn còn khuyến khích nàng cũng nói ra.

Sao nàng có thể nói ra được.

“Á!”

Hạ Lan Từ dùng tay ôm lấy đầu mình.

Diêu Thiên Tuyết giật mình: “Sao vậy Tiểu Từ, nếu muội sợ thì đừng xem nữa... dù sao... không phải hắn vẫn đang bệnh nặng sao! Có khi còn không thể làm gì đâu! Đúng rồi, chắc chắn là không thể —”

Hạ Lan Từ: “...”

Không ai rõ hơn Hạ Lan Từ rằng Lục Vô Ưu có thể hay không.

Điều này khiến nàng ngoài cảm thấy lo lắng, lại còn căng thẳng và xấu hổ đến mức không thể diễn tả.

Sau vài ngày kể từ khi Lục Vô Ưu nhờ người thân tặng sính lễ đến nhà.

Có người gửi tới vài chiếc rương lớn, Hạ Lan Từ ban đầu chỉ nghĩ là rương của hồi môn mà Lục Vô Ưu đưa nàng nên liền bảo Sương Chi cho người nhận lấy.

Không lâu sau, Sương Chi mặt đầy kinh ngạc chạy vào nói: “Tiểu thư, tiểu thư, người mau đến xem này!”

Trong chiếc rương đã được mở, đập vào mắt là những bộ váy áo bảy màu, từ đỏ cam vàng lục lam chàm tím, mỗi màu một chiếc, kiểu dáng khác nhau nhưng đều đơn giản và nền nã, tiện cho việc di chuyển, chất liệu đều là loại cao cấp như lụa mềm, gấm thêu, có thể thấy rõ hoa văn và chỉ vàng bạc.

Rương thứ hai cũng chứa bảy chiếc váy với kiểu dáng và màu sắc khác nhau.

Hai rương tiếp theo là trang phục mùa đông, áo choàng bằng nhung, áo choàng lông cáo, tất cả đều được may tinh xảo, chạm vào có cảm giác rất thoải mái.

Đến chiếc rương cuối cùng, chiếc rương này lớn hơn các rương trước, hơn nữa bên trên còn treo một chiếc khóa vàng hình song hỷ như ý.

Sau khi mở ra, ngay lập tức một ánh vàng chói lóa đập vào mắt, bên trong đặt một bộ giá y đỏ thẫm cực kỳ lộng lẫy và rực rỡ, vai áo và áo choàng được thêu đầy hoa văn long phượng bằng chỉ vàng, mép áo đính những viên ngọc đỏ, dây tua rua dài, váy dài chạm đất, viền váy thêu hoa văn kéo ra như đuôi công bằng bằng vàng, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.

Đặt bên trên giá y là một bộ trang sức mũ phượng hoàn chỉnh được chế tạo tinh xảo, bao gồm hoa điền, bông tai, còn có một đôi trâm vàng hình phượng hoàng, một đôi trâm tịnh đế liên, những chuỗi ngọc treo dài — lễ phục giá y được triều đình chấp nhận, thường không có giới hạn về độ hoa lệ.

Hạ Lan Từ ngây người đứng đó.

Một lá thư viết dòng chữ “Thấy chữ như thấy người” được đặt ở giữa rương.

Nàng lấy lại bình tĩnh, mở thư ra.

Chữ của Lục Vô Ưu phóng khoáng tự nhiên, từng nét đều ẩn chứa sự sắc bén, viết một câu ngắn gọn đầy ý nghĩa sâu xa.

“Đền bù cho thê tử của ta - Ưu.”

***

Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng nắng, ngay trước cổng Lục phủ, một phụ nhân trẻ đập cửa “bình bịch” không ngừng.

Hồi lâu sau là tiếng trẻ con khóc oa oa vang đến, đi kèm còn có tiếng nức nở đứt ruột của người phụ nữ, nàng ta vừa đập cửa vừa gọi to: “Lục lang, Lục lang!”

Trước cổng Lục phủ thời gian gần đây vốn không thiếu người thích hóng chuyện, thế nên chẳng mấy chốc đã có mấy nhóm người tụ lại lác đác. Bức tường vừa mới bị cháy xém mấy hôm trước còn chưa khô lớp sơn mới, không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện mới.

Lục phủ vẫn đóng cửa im lìm.

Có người hỏi: “Này nương tử, cô đến phủ Lục Trạng nguyên có việc gì? Chẳng lẽ đến nương nhờ thân thích?”

Phụ nhân trẻ nghe vậy quay người lại, trên gương mặt đầm đìa nước mắt chỉ toàn vẻ không cam lòng cùng chua xót: “Thiếp thân… thiếp thân đến tìm tên bạc tình Lục Vô Ưu này! Hắn bỏ rơi mẹ góa con côi bọn thiếp, còn muốn lên Kinh cưới tiểu thư nhà quyền quý, thật sự là…”

Lời này vừa thốt ra đã như một tảng đá lớn ném thẳng vào lòng người, dấy lên sóng to gió lớn!

Lập tức có người hô hoán: “Vợ con của Lục Trạng nguyên tìm đến tận cửa rồi!”

“Thì ra Lục Trạng nguyên ở Thanh Châu đã cưới vợ sinh con rồi sao!”

Đám đông kéo đến càng lúc càng đông, mồm năm miệng mười hỏi dồn dập: “Nương tử tên gì? Có tín vật gì của Lục Trạng nguyên không?”

“Tiểu nương tử, cô nói rõ đầu đuôi đi! Nhất định sẽ có người đứng ra đòi công bằng lại cho cô!”

“Nếu hắn đúng thật là kẻ bạc tình thì không thể để hắn hại cả đời Hạ Lan tiểu thư được!”

Sương Chi nhận được tin không dám nói với tiểu thư nhà mình, vẫn phải đợi đến khi Diêu Thiên Tuyết nghe tin cuống cuồng xách váy chạy tới nhà tìm Hạ Lan Từ, cứ như sợ chậm một khắc là biểu muội của mình sẽ bị lừa mất vậy.

Hạ Lan Từ nghe xong, cây kim trong tay suýt đâm vào đầu ngón tay.

Sắc mặt nàng cực kỳ cổ quái, chần chừ nói: “Chắc là… giả thôi?”

Diêu Thiên Tuyết sốt ruột đến mức xì khói: “Tiểu Từ, đã là lúc nào rồi mà muội còn hồ đồ vậy! Nếu hắn không sợ chuyện vỡ lở, sao trước ngày thành thân lại chạy mất tăm mất tích? Chẳng phải là sợ người ta tìm đến cửa sao!”

Nếu như là người không biết nội tình, nàng thực sự cảm thấy suy đoán của Diêu Thiên Tuyết rất hợp lý.

“Người ngoài đường đều đang truyền tai nhau nói hắn bỏ vợ bỏ con, hắn ỷ vào quê nhà cách xa Kinh thành tin tức không thông nên mới che mắt muội và dượng.” Diêu Thiên Tuyết nói hăng say: “Ta còn cất công sai người đi nghe ngóng, báo lại rằng không ai rõ chuyện riêng của vị Trạng nguyên này, cha mẹ, huynh đệ tỷ muội trong nhà đều không có tin tức… e rằng lén lút qua lại với người khác cũng chẳng ai hay biết. Muội tuyệt đối đừng để bị hắn lừa!”

Nhưng hắn đã nói hết với mình rồi, chỉ là sơn tặc thôi.

Hạ Lan Từ khuyên can hết lời, còn cam đoan “Nếu chuyện này là thật nhất định sẽ hủy hôn với Lục Vô Ưu” mới tiễn được Diêu Thiên Tuyết vẫn còn đang phẫn nộ rời đi, dù rằng như vậy lòng nàng vẫn còn thấp thỏm.

Nàng sẵn lòng tin rằng Lục Vô Ưu không cần thiết phải lừa nàng, bởi lẽ hôn sự này đối với hắn không thành còn tốt hơn. Hắn chỉ xuất phát từ trách nhiệm và lòng tốt mới muốn cưới nàng, nếu hắn nói rõ với nàng từ đầu rằng hắn đã có gia đình, đêm đó chỉ là bất đắc dĩ mới lừa nàng, nàng dù có giận thật nhưng cũng sẽ không dây dưa, hắn cũng không cần phiền não… Nàng không đến nỗi cho rằng hắn nhất quyết phải cưới mình là vì ham mê nhan sắc của nàng.

Thế nhưng… khả năng Lục Vô Ưu có thể đã có vợ con vẫn đang bày ra trước mắt, điều đó khiến nàng cảm thấy khó chịu.

Hoặc nói đúng hơn là không vui.

Nàng không hiểu rõ về Lục Vô Ưu, những lời hoa mỹ hắn nói trước mặt nàng chưa chắc không phải là một lớp ngụy trang…

“Tiểu thư…” Sương Chi nhíu mày dường như muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng đã ngây người nhìn ra phía sau Hạ Lan Từ.

Hạ Lan Từ quay đầu lại, một bóng dáng áo trắng phiêu dật đáp xuống lộ ra gương mặt tuấn tú, cũng chính là Lục Vô Ưu đã nhiều ngày không gặp.

Hắn phất tay áo, ngồi xuống đối diện nàng, vừa mở miệng đã nói ngay: “Không phải của ta.”

Hạ Lan Từ khựng lại, dường như sợ nàng không hiểu hắn còn nhấn mạnh rõ ràng thêm một lần nữa: “Ta và người phụ nữ đó không có bất cứ quan hệ gì, đứa bé cũng không phải của ta.”

Lúc nói những lời này hắn không hề cười, sắc mặt hơi chùng xuống, cả đôi mắt đào hoa cũng sắc bén, chứng tỏ Lục Vô Ưu đang cực kỳ khó chịu.

Hạ Lan Từ vốn còn hơi nghi ngờ tự dưng rất muốn cười, nàng cố nhịn lại, chỉ đáp: “Ồ.”

Lục Vô Ưu không ngờ nàng phản ứng nhạt nhẽo như vậy, còn nhướng mày hỏi lại: “Chỉ vậy thôi à? Nàng không muốn hỏi ta thêm điều gì sao?”

Hạ Lan Từ thuận theo hắn: “Vậy huynh nói đi.”

Lục Vô Ưu nhìn nàng một lúc, bỗng tỏ ra nghi ngờ: “Chẳng lẽ… nếu ta không đến tìm nàng giải thích thì nàng cũng sẽ không để tâm?” 

Chính hắn lại bắt đầu để tâm nhiều hơn: “Trong lòng nàng, rốt cuộc ta là kiểu người gì? Chẳng lẽ nàng không nhìn ra ta…”

Hắn đột ngột im bặt.

Hạ Lan Từ hỏi: “Huynh làm sao?”

Lục Vô Ưu không tự nhiên: “… Không có gì.”

“Còn ấp a ấp úng nữa?” Trực giác mách bảo Hạ Lan Từ rằng hắn sắp nói ra chuyện gì đó thú vị hơn, nàng cố nhịn cười: “Lục đại nhân như vậy mới khiến ta thật sự thấy nghi ngờ, chẳng hạn như nghi ngờ huynh vội vã đến đây… là vì chột dạ.”

Nàng nhịn cười quá rõ ràng, Lục Vô Ưu cũng nhìn ra được, hắn thở hắt ra một hơi, mặt không cảm xúc nói: “Hạ Lan tiểu thư còn có tâm trạng trêu chọc ta, xem ra đúng là ta lo lắng thừa rồi. Được rồi, ta đi trước đây.”

Thấy hắn thật sự muốn đi, Hạ Lan Từ vội kéo tay áo hắn: “Này, khoan đi đã. Mấy ngày nay huynh trốn ở đâu? Thương thế đã khỏi chưa? Dự định xử lý thế nào?”

Lục Vô Ưu quay đầu lại nhìn nàng.

Hạ Lan Từ rút tay về, ngồi ngay ngắn lại, dáng vẻ nghiêm chỉnh nói: “Với cả… váy áo ta đã nhận được, cảm ơn huynh.”

Lúc này Lục Vô Ưu mới ngồi xuống lại, lặng đi một lát rồi nói: “Ta không sao cả, vết thương đã gần khỏi rồi. Nếu không phải Tiêu Nam Tuân đột nhiên đổ vạ lên đầu ta, mấy ngày nay e rằng ta vẫn còn tiêu dao tự tại ngoài kia. Người phụ nữ đó lúc ta làm Huyện lại ở Thái An từng gặp một lần. Không biết làm sao nàng ta đến Kinh thành, lại còn bị Tiêu Nam Tuân lợi dụng.”

Hạ Lan Từ kinh ngạc: “Huynh còn từng làm Huyện lại?”

“Ừ, lúc đó nàng đã về Kinh rồi, ta ở lại huyện Thái An hơn một năm… không thì làm sao viết được sách luận?” Lục Vô Ưu còn cười nói: “Còn về việc định xử lý thế nào thì nàng không cần lo nghĩ. Biết nàng ta là ai thì dễ giải quyết rồi, ta đã phái người đến huyện Thái An.”

“Ồ?”

Lục Vô Ưu nói chắc như đinh đóng cột, Hạ Lan Từ cũng không còn lo nữa.

Không bao lâu sau, nàng đã biết Lục Vô Ưu định làm gì.

Diêu Thiên Tuyết kể lại sống động như thật: “Chuyện này đã quậy đến tận phủ Thuận Thiên rồi, Phủ Doãn đích thân hạ lệnh bắt người ra công đường. Ai cũng tưởng tên bạc tình kia, khụ… em rể nhất định sẽ chột dạ không dám đối chất, ai ngờ đúng lúc thăng đường lại có một ông bác tay cầm theo một xấp văn thư bước vào công đường! Muội đoán xem ông ấy là ai?”

Đổi cách xưng hô cũng nhanh thật.

Hạ Lan Từ còn phối hợp hỏi: “Là ai?”

“Người phụ nữ đó nói mình là người huyện Thái An tỉnh Thanh Châu, không ngờ người đến lại chính là Lý chính của huyện Thái An! Trong tay ông ấy cầm văn thư được ngựa khỏe chuyển gấp từ Thái An tới! Hóa ra em rể từng giúp xử lý vụ án của chồng nàng ta. Chồng nàng ta đột nhập vào nhà dân trộm cắp khiến chủ nhà chết, sau đó đã trốn sang huyện khác bị em rể bắt về, năm đó đã xử trảm luôn rồi. Vì thế nàng ta ôm hận trong lòng, ngấm ngầm lên Kinh vu oan cho em rể. Trên văn thư ghi rõ ràng hết luôn! Sau khi bị vạch trần nàng ta còn chối đay đảy, nhất quyết cho rằng đứa bé là con của em rể. Nếu không nhờ Lý chính khuyên nhủ hết lời, nói rằng ba mươi lượng bạc mà nàng ta dùng làm lộ phí lên Kinh cũng là do em rể đặc biệt nhờ ông ấy âm thầm đưa cho sau khi biết mẹ góa con côi họ sống khó khăn, thì e là nàng ta vẫn không chịu bỏ cuộc đâu!”

Cách này nếu là người khác dùng e rằng không linh nghiệm. Diêu Thiên Tuyết không rõ, nhưng Hạ Lan Từ biết rõ Thanh Châu cách Kinh thành xa đến mức nào. Chỉ trong vòng vài ngày đã truyền tin đến Thái An, còn đưa người vượt đường xa đến đây, mạng lưới quan hệ của Lục Vô Ưu thực khiến người ta thấy choáng ngợp!

Chưa kể nếu đổi lại là người khác, thứ nhất chưa chắc nhớ được người phụ nữ đó là ai, thứ hai cũng chưa chắc thuyết phục được Hương lão, Lý chính đứng ra chứng minh cho mình.

Diêu Thiên Tuyết vẫn còn hớn hở kể tiếp: “Vị Lý chính còn mang theo một cuộn lụa, nói là dân chúng huyện Thái An tặng cho em rể, còn gọi đó là lụa vạn dân. Nói chung là đã trả lại trong sạch cho em rể rồi, Tiểu Từ cứ yên tâm mà gả đi!”

Hạ Lan Từ mỉm cười với nàng ấy, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều lo nghĩ.

Tiêu Nam Tuân vẫn chưa chịu từ bỏ; uy hiếp, dụ dỗ, mưu tính cứ từng bước nối tiếp từng bước. Nếu người nàng gả không phải là Lục Vô Ưu, e rằng hôn sự này thế nào cũng không thể thành được.

Vừa nghĩ đến đây, nàng bỗng thấy mình nên cảm ơn Lục Vô Ưu cho đàng hoàng mới phải.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    89
  • Tuần này:
    1030
  • Tất cả:
    58282
Thiết kế website Webso.vn