Slide 1

Chương 42

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 42
10 lượt đọc 776 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Buổi tối, tại Lục phủ.

Hạ Lan Từ vẫn đang ở trong sân gọi người xới đất cho những cây non vừa mới cứng cáp thêm chút ít, thấy Lục Vô Ưu vừa xoa trán vừa bước vào, nàng định lên tiếng gọi thì đã thấy phía sau hắn có hai cô nương xinh đẹp quyến rũ theo sau.

Đúng là hai cô nương này vô cùng xinh đẹp quyến rũ, tuy nhan sắc chắc chắn không thể sánh bằng Hạ Lan Từ, nhưng dáng vẻ phong tình lại là điều mà nàng chưa từng thấy.

Khi hai vị cô nương di chuyển, eo thon mềm mại như nhành liễu lay trong gió, vai thon eo nhỏ, mảnh mai đến mức đáng thương.

Một người thì đôi lông mày như khẽ chau lại, mang theo đôi chút ưu sầu nhè nhẹ, nhưng trong đôi mắt tĩnh lặng ấy lại chứa đựng bao lời tình cảm; người còn lại thì nụ cười như hoa, rực rỡ duyên dáng, chưa nói đã cười, đôi mắt cong cong, thần thái đều ngây thơ động lòng người, đôi mắt như có thể câu hồn người khác.

Hạ Lan Từ nhìn đến ngẩn ngơ một lúc.

Chủ yếu là nàng thật sự chưa từng thấy qua.

Lục Vô Ưu nhìn thấy Hạ Lan Từ, đổi hướng đi tới chỗ nàng, thấy nàng ngẩn ngơ thì ngược lại mặt mày giãn ra, hạ giọng nói nhỏ: “Tiêu Nam Tuân kiên quyết đưa cho ta, có lẽ hắn thật sự có ý đồ gì đó—”

Hạ Lan Từ còn chưa kịp nói gì, hai cô nương kia cũng nhìn thấy nàng, nhẹ nhàng cúi đầu với nàng, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.

“Ngọc Liên bái kiến phu nhân.” Đây là người có ánh mắt chứa đựng nỗi u sầu.

“Nhược Nhan bái kiến phu nhân.” Đây là người có nụ cười rạng rỡ.

Lúc này Hạ Lan Từ mới tỉnh táo lại, gật đầu đáp lễ, sau đó kéo Lục Vô Ưu lại gần một chút, khẽ hỏi: “... Vậy các nàng thì sao?”

Lục Vô Ưu cũng hạ giọng tiếp lời: “… Làm sao ta biết được, nàng là chủ mẫu trong nhà mà.”

Hạ Lan Từ: “...?”

Lục Vô Ưu lại nói: “Nàng quyết định là được, ta về thư phòng đây.”

Không ngờ hắn còn chưa đi thì đã bị Hạ Lan Từ kéo lại, nàng kéo hắn ra xa chút nữa, nhẹ giọng nói: “Ta không biết ứng phó chuyện này, không phải chàng rất giỏi việc này sao, chàng làm đi.”

Lục Vô Ưu hỏi lại: “…? Ai nói với nàng ta giỏi việc này?”

Hạ Lan Từ nói: “À, ta tận mắt chứng kiến.”

Nàng đâu phải chưa từng thấy hắn khéo léo giữa những cô nương tiểu thư ra sao chứ, có thể nói là đi qua ngàn bụi hoa, không vương một chiếc lá.

Lục Vô Ưu phải lại gần thêm chút nữa, nói: “Nhưng tình huống đó không giống nhau. Chuyện này ta nổi hết da gà rồi, hơn nữa không phải ta đã nói với nàng rồi sao, ta thật sự không thích những chuyện qua loa thế này... Đều là bất đắc dĩ.”

Hắn nghĩ chắc là Hạ Lan Từ sẽ buông tha cho hắn.

Không ngờ nàng vẫn tiếp tục kiên quyết không buông tha: “… Vậy chàng bất đắc dĩ thêm chút nữa đi.”

Lục Vô Ưu nhìn Hạ Lan Từ.

Hạ Lan Từ cũng bình tĩnh nhìn hắn.

Hai người nhìn nhau. Sau khi thành thân, hiếm có lần họ không muốn nhường nhau chút nào như hiện tại.

Lục Vô Ưu thử thăm dò: “Hay là ta để muội muội ta đi giải quyết?”

Hạ Lan Từ kinh ngạc nói: “… Chàng đưa ra chủ ý tồi tệ gì vậy? Không thể để Vị Linh đi đánh...”

Lục Vô Ưu nói: “Nàng nghĩ nhiều rồi, Vị Linh sẽ không tùy tiện động thủ, trừ khi đối phương có ý đồ gây rối, về điểm này thì trực giác của muội ấy rất chuẩn xác, còn lại thì nhiều nhất muội ấy chỉ kéo họ cùng xem thoại bản thôi.”

Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vẫn không được, lỡ đâu làm lệch lạc Vị Linh thì sao?”

Em chồng này của nàng thật sự rất hồn nhiên ngây thơ, nhìn qua rất dễ bị lôi kéo.

“Nàng lo thừa rồi... Thôi được rồi...” Hắn khẽ thở dài: “Nhưng nàng giao cho ta giải quyết, nàng không lo lắng...”

Hạ Lan Từ sửng sốt: “Lo lắng cái gì?”

Lục Vô Ưu cũng ngẩn người, hắn mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, một lát sau hắn hỏi: “Nàng... thật sự không lo lắng chút nào sao?”

Ban đầu Hạ Lan Từ chưa hiểu ý hắn là gì, bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra.

Nàng hơi ngập ngừng nói: “Không phải chàng đang nghĩ...”

Hạ Lan Từ quay đầu lại nhìn hai cô nương kia. Các nàng đứng ở đằng xa, quả thật đều có thể xem là tuyệt sắc nhân gian, cách ăn mặc và trang điểm đều như các tiểu thư thế gia vọng tộc, nhưng lại có thêm vài phần phong tình ý nhị và điềm đạm đáng yêu làm lòng người xao xuyến — cho dù là nữ tử nhìn cũng không khỏi sinh lòng thương yêu.

Lục Vô Ưu nói: “Ta không nghĩ gì cả.”

Lúc này, khi Hạ Lan Từ nghe thấy lại có cảm giác giấu đầu hở đuôi, cuối cùng giọng nàng cũng lộ ra chút không thể tin nổi: “Lục đại nhân, trước khi thành thân, chàng đã nói chắc chắn thế nào? Chàng còn nhớ rõ không? Chàng sẽ không...”

Lúc này mới qua bao lâu chứ?

Không thể mới lúc này mà hắn đã bắt đầu thay lòng đấy chứ.

Giọng Lục Vô Ưu cũng mang theo chút tức giận trả lời: “Ta đã nói là ta không có, một chút cũng không có.”

Nhận ra thái độ hiện tại có thể dễ bị hiểu lầm thành thẹn quá hóa giận sau khi bị vạch trần hơn, Lục Vô Ưu điều chỉnh hơi thở, lấy lại bình tĩnh, cố gắng trở lại bình thường, sau đó chậm rãi mỉm cười nói: “Hạ Lan tiểu thư, ta đã cưới nàng thì loại chuyện này… chẳng phải nên do nàng cáng đáng, giúp ta giải quyết chút phiền não sao?”

Hạ Lan Từ rõ ràng vẫn còn nghi ngờ, đặc biệt là sự xấu hổ và buồn bực của hắn vừa rồi cùng với sự dò xét trước đó.

Mọi thứ đều không giống với Lục Vô Ưu trước đây, rất khó không làm cho người khác nghĩ hắn có vấn đề.

Nàng châm chước nói: “Những chuyện khác còn dễ nói, nhưng ta thật sự không biết cách ứng phó với loại chuyện này, hơn nữa, ta sẽ không giúp chàng nạp...” Hạ Lan Từ hơi nghẹn lời.

Lục Vô Ưu cảm thấy hơi bất lực, hắn nhận ra mình thường xuyên nói nói bậy với nàng, làm cho bây giờ lại tự làm khó mình. Hắn lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Ta có phải người tùy tiện hay không, chẳng lẽ nàng còn không biết sao?”

Hạ Lan Từ cân nhắc thêm một chút rồi nói: “Nhưng... họ trông có vẻ rất tự nguyện.”

Đúng thật, không nói đến quan lộ, chỉ riêng diện mạo trẻ tuổi của Lục Vô Ưu cũng đủ khiến phần lớn nữ tử cảm thấy động lòng. Ít nhất là hiện tại, Hạ Lan Từ thấy hai cô nương kia đang lén lút quan sát Lục Vô Ưu, hai má phiếm hồng, đôi mắt ẩn chứa tình cảm chớp chớp, dường như còn có chút mong đợi.

Dù rằng bản thân nàng cũng không phải hoàn toàn không vui.

Lục Vô Ưu khẽ nhướng mày nói: “Người tự nguyện thì nhiều lắm, nhưng liên quan gì đến ta, ta cũng đâu phải...” Giọng điệu của hắn có chút nguy hiểm thì thầm bên tai nàng, từ tốn nói: “Nếu nàng còn hiểu lầm ta, buổi tối trở về phòng, ta sẽ hôn nàng như lần ở ngoài kia.”

Hạ Lan Từ thoáng khựng lại, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh bị Lục Vô Ưu hôn đến chân mềm nhũn ở vùng hoang dã, dựa vào thân cây trượt xuống. Nàng nhất thời cứng họng.

Sau đó nàng lại hơi mơ hồ.

... Này cũng coi như uy hiếp sao?

Lục Vô Ưu dường như rất hài lòng với vẻ mặt mơ màng của nàng, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Được rồi, nếu nàng thật sự không muốn xử lý, thì cứ giao cho Thanh Diệp đi, hắn ta chắc chắn sẽ tìm được việc gì đó cho họ làm.”

***

Vào buổi tối, Lục Vô Ưu vẫn ở thư phòng chuẩn bị cho buổi giảng dạy hôm sau như thường lệ. Những ngày gần đây, tấu chương buộc tội hắn ngày càng ít dần — làm cho hắn không còn nhiều không gian phát huy, có cảm giác như rút kiếm ra rồi nhìn xung quanh với tâm trạng mờ mịt.

Có lẽ đó là cảm giác cô đơn của cha hắn khi cầm trọng kiếm trong tay, sau đó nhận ra mình là thiên hạ vô địch.

Bài giảng còn chưa chuẩn bị được một nửa, hắn cảm nhận có người đẩy cửa bước vào.

Lục Vô Ưu không ngẩng đầu lên, vào giờ này không gõ cửa mà cứ thế bước vào, chỉ có thể là Hạ Lan Từ — trước đây nàng cũng có gõ cửa, nhưng sau khi Lục Vô Ưu bảo nàng đừng gõ cửa vào buổi tối nữa, sẽ làm rối loạn suy nghĩ của hắn.

Hắn vừa lật xem điển tịch, vừa không ngừng viết tiếp, sau đó hắn thấy một bát chè tuyết nhĩ táo đỏ đặt trước bàn làm việc của mình. Lục Vô Ưu thuận thế ngẩng đầu lên — Hạ Lan Từ chưa từng mang thức ăn khuya cho hắn — ngay sau đó, hắn thấy cô nương hình như tên là Nhược Nhan đang nâng một cái khay trên tay. Trong khay ngoài bát chè ngọt lúc nãy, còn có một chiếc lư hương nhỏ xinh, cùng một hộp hương chạm khắc tinh xảo.

Nàng ta mỉm cười khéo léo nói: “Đại nhân làm việc khuya chắc là vất vả rồi, nô tỳ đặc biệt chuẩn bị chút thức ăn khuya cho đại nhân. Còn có hương này, có tác dụng nâng cao tinh thần, là mùi hương nô tỳ thích nhất, nếu đại nhân không ngại thì thử xem…”

Hạ Lan Từ vẫn đang dọn dẹp và sắp xếp các bài văn đã xem xong trong thư phòng của mình.

Lục Vô Ưu bảo nàng chọn ra những bài viết có văn chương xuất sắc rồi đưa lại cho hắn, sau đó trao lại danh thiếp, như vậy giữa hai bên có thể miễn cưỡng xem như đã ước định một nửa môn sinh. Dù sao hiện tại Lục Vô Ưu không đảm nhiệm khoa khảo, cũng không sợ bị buộc tội làm rối kỷ cương.

Mặc dù phần lớn tuổi của các sĩ tử này còn lớn hơn Lục Vô Ưu — nhưng trong quan trường xưa nay không xem trọng chuyện này, có không ít người trẻ tuổi vẫn đảm nhiệm chức vụ cao.

Ban đầu, Lục Vô Ưu còn liếc nhìn vài lần, về sau thì hoàn toàn buông tay để nàng tự xem xét.

Hạ Lan Từ còn đang sắp xếp, đột nhiên thấy Lục Vô Ưu bước nhanh đến đây, nàng ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Lục Vô Ưu đặt bản thảo chưa chuẩn bị xong và điển tịch đang mở lên bàn của Hạ Lan Từ, nói: “Ta muốn đánh Thanh Diệp một trận.”

Hạ Lan Từ: “…?”

Lục Vô Ưu nói: “Nàng có ngửi thấy mùi trên người ta không?”

Hạ Lan Từ đành phải làm theo đến gần ngửi thử, trên người Lục Vô Ưu quả thật có một mùi hương khác thường nhẹ nhàng vây quanh, hương thơm lan tỏa nhè nhẹ. Hạ Lan Từ hơi hiểu ra, hỏi: “Có phải là…?”

Lục Vô Ưu gật đầu nói: “Gần giống như nàng nghĩ vậy, ta cũng không muốn có thêm một người bầu bạn thật… Có người vào thư phòng của ta giữa đêm khuya mà không ngăn cản, ta thấy là hắn ta ngứa đòn rồi đó.” Hắn dừng lại, nhìn quanh hỏi: “Còn dư cái ghế nào không?”

Hạ Lan Từ hỏi: “Chàng muốn ở đây sao?”

Lục Vô Ưu đáp: “Thư phòng của ta hiện giờ mùi hương nồng nặc, để ta chen chúc với nàng trước, hay là nàng qua đó cũng được.”

Hạ Lan Từ không khỏi hỏi: “Vậy cô nương kia thì sao?”

“Còn có thể làm gì nữa, để cho nàng ta về phòng cấm túc thôi.” Lục Vô Ưu đã tự giác tìm một cái ghế, kéo lại rồi ngồi xuống: “Có một trưởng bối đã mất của ta, trước đây vì muốn ôm cháu trai cháu gái, đã từng làm chuyện đưa các cô nương vào phòng người khác lúc nửa đêm, thật là đáng sợ. Hy vọng Tiêu Nam Tuân không có ý định gì tương tự, ngày mai ta sẽ tìm cơ hội cho người điều tra rõ ràng.”

Hạ Lan Từ bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện lần trước với Tiêu Nam Tuân.

— Nói thì hay lắm, nàng dám đảm bảo sau này hắn sẽ không có người mới bên cạnh sao?

Nàng lập tức hiểu được hành động lần này của Nhị hoàng tử rốt cuộc là vì sao rồi.

Việc đưa người đến bên cạnh Lục Vô Ưu là để chứng minh nam tử trong thiên hạ đều như nhau, chẳng qua chỉ là tham luyến dung mạo, có mới nới cũ, mặc kệ có thành công hay không cũng có thể khiến nàng phiền lòng.

Mặc dù hiện tại nàng nguyện ý tin tưởng Lục Vô Ưu không phải người như vậy, nhưng chuyện sau này không ai nói trước được.

Hạ Lan Từ cũng ngồi xuống, ánh mắt phức tạp quay đầu nhìn Lục Vô Ưu.

Lục Vô Ưu ngừng bút, hỏi: “Nàng nhìn ta làm gì?”

Hạ Lan Từ đang nghĩ không biết phải mở lời thế nào, băn khoăn nói: “... Trước đây chàng từng nói với ta, mình không có hứng thú với chuyện nam nữ.”

Tay cầm bút của Lục Vô Ưu hơi cứng lại.

Để tránh hắn quên, Hạ Lan Từ còn nhắc thêm: “Là lúc tế lễ ở ngoại thành, ta vừa đập vào đầu Lý Đình, khi chàng nói sẽ xử lý hắn đã nói như vậy.”

Lục Vô Ưu suýt nữa cầm không nổi bút, hắn che giấu bằng cách đặt bút xuống, cầm lấy điển tịch trước mặt, ngón tay dài khẽ lật từng trang, giả như không có chuyện gì: “Ừ, thì sao?”

Hạ Lan Từ hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng của hắn, chỉ cảm thấy hơi băn khoăn với suy nghĩ của mình: “... Bây giờ chàng vẫn nghĩ vậy sao?”

Lục Vô Ưu: “...”

Hạ Lan Từ thấy hắn im lặng, không khỏi có chút bất an.

Theo nàng hiểu về chuyện nam nữ thì có lẽ là kiểu vui thú ái tình giữa nam và nữ, mặc dù nàng và Lục Vô Ưu có chút vui vẻ, nhưng còn xa mới nói đến chữ yêu. Hơn nữa, hình như nàng cũng chưa làm cho hắn thật sự thỏa mãn, thêm vào đó, hứng thú của Lục Vô Ưu cũng thất thường, khó lòng nắm bắt được.

Nếu hắn nổi lên tâm tư khác, sau này còn muốn đến nơi khác tìm niềm vui, tốt nhất vẫn nên bàn bạc rõ ràng trước.

Lục Vô Ưu cúi đầu, cầm lấy chén trà của Hạ Lan Từ lên uống một ngụm, chậm rãi nói: “... Hỏi ta chuyện này làm gì?”

Hạ Lan Từ nói rất thật thà: “Muốn... bàn bạc một chút.”

Lục Vô Ưu cũng bắt đầu cân nhắc. Hắn nhận ra có lẽ việc viết tấu chương mắng người thật sự vui sướng, gần như không cần suy nghĩ, hạ bút như có thần, cảm giác tràn trề niềm vui, sảng khoái vô cùng. Nhưng hiện giờ giống như việc nhấc bút viết một chữ cũng vô cùng khó khăn.

Tựa như chưa từng gặp phải sự bế tắc trong ý văn thế này.

Lục Vô Ưu ậm ờ trả lời: “... Vậy thì không phải, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Nàng còn muốn ta có ý kiến gì nữa?”

Hạ Lan Từ nghe hắn nói, lập tức cảm thấy không ổn, bèn hỏi: “... Chàng đổi ý rồi sao?”

Lục Vô Ưu lập tức đổi chủ đề: “Nàng không định cho ta làm việc tiếp à?”

Hạ Lan Từ hơi chần chờ, quả thật Lục Vô Ưu đang viết dở, nàng lại đem chuyện phong hoa tuyết nguyệt này làm phiền hắn cả buổi tối, đúng là không thích hợp lắm, nàng lập tức sửa lời: “Vậy chàng cứ viết tiếp đi.”

Lục Vô Ưu nâng tay tiếp tục uống trà của nàng, cúi đầu nhìn vào bài giảng còn đang soạn dở vừa rồi, ý tưởng đứt đoạn toàn bộ, vốn không nhớ rõ lúc nãy mình định viết gì nữa.

May mà đây không phải là tài liệu cần dùng cho ngày mai.

Hạ Lan Từ ngồi lại chỗ cũ tiếp tục chỉnh sửa bài văn của mình. Một lúc lâu sau, nàng thấy Lục Vô Ưu vẫn chưa viết được chữ nào, chỉ dốc sức uống trà.

Nàng quan tâm hỏi: “Chàng khát nước lắm sao?”

Lục Vô Ưu trả lời: “Trà của nàng ngon.”

Hạ Lan Từ hơi mê man: “Trong phủ đều dùng cùng một loại trà mà.”

Lục Vô Ưu thuận miệng nói bừa: “Trà pha lần đầu, lần thứ hai, nước dùng là loại gì, thời gian đun sôi dài ngắn, có tỉnh trà hay không, đều có sự khác biệt...”

Hạ Lan Từ thấy hắn nói càng lúc càng kỳ lạ, không khỏi nói: “Ta chỉ tùy tiện bốc một nắm trà rồi cho vào ấm pha thôi... Sao mặt chàng lại hơi đỏ vậy?”

Lục Vô Ưu vốn không cảm thấy khát, vừa bị nàng hỏi vậy, hắn mới nhận ra môi mình khát khô bất thường. Hắn lập tức tự bắt mạch thử, cảm giác được trong huyết mạch có một tia nóng bức cuồn cuộn khác thường.

— Thoáng cái hắn đã hiểu ra, lư hương mà nữ tử do Tiêu Nam Tuân đưa tới trước đó sử dụng chỉ sợ có vấn đề.

Bởi vì mức độ rất nhẹ nên Lục Vô Ưu không phát hiện ra vấn đề. Hắn có thể kháng độc, nhưng độc và thuốc là hai chuyện khác nhau, hơn nữa quả thật rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn dùng nội lực là có thể dễ dàng áp chế, nhưng...

Yết hầu của Lục Vô Ưu khẽ trượt.

Hạ Lan Từ áp mu bàn tay mát lạnh của mình lên trán hắn, lẩm bẩm nói: “Hơi nóng, không lẽ vì mấy ngày nay chàng ngủ ở thư phòng nên nhiễm phong hàn?”

Nàng nhớ lần trước đến thăm hắn, quả thật hắn ngủ luôn mà không cởi y phục, ngay cả chăn cũng quên đắp, hơn nữa gần đây hắn thường xuyên thức đêm để viết tấu chương. Dù cơ thể Lục Vô Ưu khỏe mạnh, nhưng nàng nghe nói càng như vậy thì một khi bị bệnh là sẽ bệnh như núi đổ.

Nghĩ vậy, nàng lại sờ lên má hắn.

Lục Vô Ưu để cho đầu ngón tay nàng tùy ý chạm vào mặt mình, cảm nhận trong cơ thể có một luồng hơi nóng, giống như có một đám lửa nhỏ đang cháy âm ỉ

Hạ Lan Từ nói: “Đừng nói chàng thật sự...”

Lục Vô Ưu đưa tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của nàng, khẽ mấp máy môi, ma xui quỷ khiến hỏi ra: “Nếu ta nhiễm phong hàn thật, nàng sẽ chăm sóc ta chứ?”

Hạ Lan Từ thấy hắn hỏi thật ngớ ngẩn, càng nghi ngờ có phải Lục Vô Ưu bệnh thật rồi không, đặc biệt là bài văn trên tay cũng viết đứt quãng, làm cho nàng cảm thấy lạ thường hơn.

Hạ Lan Từ lập tức đứng dậy nói: “Ta đi gọi đại phu cho chàng.”

Lục Vô Ưu khẽ ho một tiếng, nắm lấy tay áo của Hạ Lan Từ, nói: “… Không cần, giờ đã khuya rồi, ta cũng không có bệnh gì nghiêm trọng.”

Hạ Lan Từ bị hắn kéo lại, thấy hắn ho đến đỏ mặt, nàng cố ổn định tinh thần hỏi: “Ta nhớ chàng có chút hiểu biết về y thuật?”

Lục Vô Ưu đáp: “Đúng vậy, cho nên không nghiêm trọng, nàng ngồi xuống đi, ta…” Hắn trầm ngâm rồi dời mắt đi nơi khác: “Chỉ là ta có chút không thoải mái.”

Hạ Lan Từ nhớ trong phủ vẫn còn khá nhiều dược liệu, không khỏi nói: “Vậy để ta… gọi người sắc thuốc cho chàng? Chắc là thuốc trị phong hàn trong phủ vẫn còn.”

Lục Vô Ưu uể oải nói: “… Ta không muốn uống thuốc.”

… Bệnh tình của hắn nặng thêm rất nhanh, chỉ trong chớp mắt mà đã trông càng thêm suy nhược.

Hạ Lan Từ đành phải nói: “Vậy chàng có muốn nằm trên giường nghỉ ngơi một lát không?”

Lục Vô Ưu yếu ớt gật đầu, sắc đỏ trên mặt càng lúc càng đậm.

Hạ Lan Từ lại sờ lên trán hắn, cảm thấy nóng hơn lúc trước thật thì lập tức đỡ hắn nằm xuống giường.

Lục Vô Ưu thở gấp, nới lỏng cổ áo, vừa định cởi ra thì thấy Hạ Lan Từ ôm chăn bên cạnh đến, quấn người hắn lại thật chặt, ngay cả mép chăn cũng được nàng tỉ mỉ đắp kín.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Vô Ưu cảm thấy nghẹt thở.

Hạ Lan Từ còn rất tri kỷ nói: “Lúc nhỏ ta bị phong hàn, người nhà thường nói sau khi cơ thể ra mồ hôi thì sẽ hạ sốt rất nhanh.” Có lẽ là thấy hắn khó chịu, giọng nàng càng trở nên mềm nhẹ hơn: “Chàng cố chịu một chút.”

Lục Vô Ưu thật sự rất nhẫn nại, trán đã rịn mồ hôi, hơi thở cũng dồn dập từng chút một. Hắn cụp mắt quay mặt sang chỗ khác, nhưng chẳng mấy chốc lại quay trở về.

Hạ Lan Từ gọi người mang chậu nước lạnh đến, vắt một chiếc khăn ướt đắp lên trán Lục Vô Ưu, lại lấy một chiếc khăn khác lau mồ hôi cho hắn. Dù nhìn qua thì Lục Vô Ưu vẫn càng ngày càng nóng, mồ hôi ra càng lúc càng nhiều, tóc mái cũng dần ướt đẫm.

Nàng không khỏi càng thêm lo lắng.

Từ góc nhìn thấp, Lục Vô Ưu có thể nhìn thấy dáng vẻ chuyên chú, nghiêm túc và có chút lo lắng của nàng. Mọi biểu cảm đều trở nên sống động, dường như mọi chi tiết đều được phóng đại, mà tất cả phản ứng của nàng đều dao động vì hắn.

Hạ Lan Từ lại thay nước cho chiếc khăn đã ẩm và nóng, bỗng nghe Lục Vô Ưu nói: “… Ta đói rồi.”

“… Bây giờ sao?”

Hạ Lan Từ có chút bối rối, bởi vì lúc nàng bệnh thì hoàn toàn không có khẩu vị, ăn thứ gì cũng không vô.

Lục Vô Ưu gật đầu.

Nhưng Hạ Lan Từ thầm nghĩ có lẽ mỗi người mỗi khác, đành phải hỏi hắn: “Chàng muốn ăn gì?”

Yết hầu Lục Vô Ưu khẽ nhấp nhô, lòng ngực hơi phập phồng, giọng nói nhẹ nhàng, hơi thở mỏng manh nói: “Bữa khuya… ta muốn ăn cháo ngọt.”

Hạ Lan Từ gật đầu tỏ vẻ đã biết, nàng đứng dậy nói: “Ta đi gọi người nấu cho chàng.”

Lục Vô Ưu khẽ kéo tay áo nàng, hơi nghiêng đầu, dường như rất nghi hoặc: “Nàng không nấu sao?”

Hắn đòi hỏi cũng thật nhiều.

Hạ Lan Từ khựng lại, lưỡng lự nói: “Thật ra ta chưa từng vào bếp…”

Từ nhỏ nàng luôn bị bệnh, khi đến Thanh Châu cũng không cần phải động tay.

Lục Vô Ưu lại bày tỏ sự cảm thán trước kỹ năng không theo lẽ thường của nàng lần nữa, thở dài yếu ớt nói: “… Nấu cháo rất đơn giản, nàng có thể hỏi người khác, sẽ không quá phiền phức.” Lúc nói chuyện, dường như hắn muốn ngồi dậy: “Nếu không thì ta…”

Sau đó lại bị Hạ Lan Từ nhanh chóng ấn xuống.

Người bệnh là lớn nhất quan trọng nhất.

“Chàng đừng động đậy…” Hạ Lan Từ cũng khẽ thở dài một tiếng: “Để ta đi nấu cho chàng, chàng nằm yên đó đi.”

Gần như ngay khi Hạ Lan Từ rời khỏi thư phòng, Lục Vô Ưu lập tức xốc mạnh chiếc chăn đang đắp chặt ra, còn đẩy nó sang một bên rồi ngồi thẳng dậy, thở gấp nặng nhọc, đưa tay lau mồ hôi. Khắp người đều ẩm ướt dính dính vô cùng khó chịu, nhưng rõ ràng hắn lại cảm thấy mình đang vui vẻ.

Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.

Mọi cảm xúc đều trở nên vô cùng lạ lẫm, đúng là có chút choáng váng đầu óc.

Chẳng bao lâu, Hạ Lan Từ lại mang khay trở về.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Vô Ưu đã nhanh chóng quay về giường lần nữa, kéo chăn lại một cách rất không tình nguyện. Hạ Lan Từ bưng bát cháo lên, thấp thỏm nói thật lòng: “Đây là lần đầu tiên ta nấu cháo, mùi vị có lẽ không ngon lắm, nếu chàng thấy khó nuốt thì cũng…”

Lục Vô Ưu đã tự động ngồi dậy: “… Không sao đâu.”

Hạ Lan Từ thấy hắn dáng vẻ của hắn vẫn uể oải, cầm bát do dự nói: “Hay là để ta đút chàng?”

Lục Vô Ưu: “…”

Hắn đã đấu tranh, hắn đã thật sự rất đấu tranh.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    6
  • Hôm nay:
    68
  • Tuần này:
    1009
  • Tất cả:
    58261
Thiết kế website Webso.vn