Lối suy nghĩ của Hạ Lan Từ rất đơn giản, đây là nhà của hắn, phòng của hắn, nàng là người ngoài đến, tất nhiên không nên chiếm giường ngủ của hắn, để hắn phải ngủ ở nơi khác, đặc biệt là dưới đất.
Nàng vừa định xuống giường, Lục Vô Ưu cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn nàng, bất đắc dĩ nói: “Nàng ở yên đó đi.”
Hạ Lan Từ ngẩn ra, hỏi: “Vậy phải làm sao?”
Lục Vô Ưu đứng đợi một lúc rồi đột nhiên bước về phía nàng. Vì là đi ngủ nên hai người đều mặc quần áo mỏng nhẹ, Hạ Lan Từ nắm chặt các ngón tay trong tay áo, dù đã thành hôn nên sau đó có thể xảy ra chuyện gì thêm, trong lòng nàng vẫn hiểu khá rõ, dù sao cũng không phải chưa từng xảy ra, chỉ là vì cảm thấy tối nay đã giày vò đủ thứ chuyện, Lục Vô Ưu có thể đã không có sức lực và tâm tư này.
Hắn đứng trước mặt nàng, Hạ Lan Từ vô thức ngẩng đầu lên.
Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn chiếu lên khuôn mặt không tì vết của nàng, nhan sắc nàng vốn đã tự mang vầng hào quang của riêng mình, giờ nhìn sang càng thêm xinh đẹp tuyệt trần tựa như nhân vật trong tranh bước ra ngoài. Đôi hàng mi dài khẽ chớp, nhẹ nhàng và mềm mại như đôi cánh bướm, sự đẹp đẽ mong manh ấy dường như có thể mặc kệ người tiện tay vịn cành ngắt lấy sau đó có thể làm gì tùy thích.
Ánh mắt Lục Vô Ưu dừng lại trên đôi môi nàng hơi mím lại, lúc này chắc chắn không phải son môi, nhưng màu môi vẫn đỏ hồng kiều diễm lạ thường.
Có quỷ mới biết cả đêm nay hắn đã nhìn đôi môi này biết bao nhiêu lần.
Họ đã quen biết từ lâu, hắn không có lý do để bị sắc đẹp mê hoặc vào lúc này…
Còn chưa suy nghĩ xong, Lục Vô Ưu đã nhẹ nhàng cúi người xuống.
Hạ Lan Từ có hơi ngạc nhiên, lòng bàn tay nắm chặt lại nhưng không hề nhúc nhích, nàng chỉ khẽ nhắm mắt lại, cơ thể hơi run rẩy.
Lục Vô Ưu dừng lại trước đôi môi nàng một khoảng cách nhỏ.
Vấn đề là trước đây họ quá quen thuộc, mỗi lần tranh cãi đối đầu, gần như không tiếc lời lẽ châm biếm lẫn nhau, mặc dù hắn vẫn luôn biết Hạ Lan Từ rất đẹp, nhưng chưa bao giờ có tâm tư đó. Ở thư viện Giang Lưu, hắn đã nhìn thấy vô số nam tử trước ngã sau lên liên tục xum xoe lấy lòng Hạ Lan Từ, nhưng từ đầu đến cuối nàng vẫn không hề lay động, thậm chí hắn còn thầm chế nhạo trong đầu rằng, đám đàn ông đam mê sắc dục quá ngu xuẩn.
Dù người có đẹp đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là một đôi mắt, một cái mũi, một cái miệng mà thôi.
Trăm năm sau, mọi người đều trở thành bụi đất, có gì khác biệt đâu?
Hắn cho rằng mình không phải kẻ ngốc.
Nhưng giờ đây hắn đang làm gì đây?
Lần trước còn có thể nói là do thuốc gây ra, hắn không thể tự kiểm soát, nhưng bây giờ không còn thuốc, lý trí hắn vô cùng tỉnh táo, thiếu nữ trước mặt cũng không hoàn toàn cam tâm tình nguyện, nàng chỉ vì thất thân với hắn cho nên bị buộc phải gả cho hắn mà thôi.
Trong chuyện này, Hạ Lan Từ hoàn toàn không còn lối thoát khác để lựa chọn, ít ra hắn vẫn khá hơn.
Nói về bản chất, giữa hai người không có đủ tình cảm để thúc đẩy cuộc hôn nhân này diễn ra.
Khi Lục Vô Ưu nghĩ càng nhiều thì càng khó để tiếp tục hành động, cuối cùng hắn từ từ, chầm chậm rút lui về sau.
Hạ Lan Từ đợi một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh, nàng từ từ mở mắt ra nhìn thấy vẻ mặt đấu tranh của Lục Vô Ưu lúc lùi về sau, lồng ngực hắn phập phồng vội vã, hơi thở không ổn định, thậm chí trông có vẻ giống như đêm hôm đó.
Nàng cũng không biết hắn đang đấu tranh cái gì.
Người bị đau là nàng, không phải hắn.
Hạ Lan Từ chớp chớp mắt, cuối cùng không nhịn được nữa mới nói: “Rốt cuộc chàng có muốn hôn không?”
Lục Vô Ưu quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hoa đào vì phải kiềm chế mà cụp xuống để lộ ra ánh mắt mệt mỏi, nghe thấy giọng nói quen thuộc của Hạ Lan Từ vang lên, hắn mạnh miệng nói: “Nếu không phải hiện giờ ít nhiều ta vẫn còn là một quân tử, nàng nghĩ nàng có thể ngồi yên ở đây nói chuyện với ta chắc?”
Hạ Lan Từ ngẩn ra: “... Chẳng phải chàng mệt rồi sao?”
“Ta nói với nàng ta mệt lúc nào?”
Hạ Lan Từ hồi tưởng lại: “Lúc ăn cơm chàng đã ủ rũ, về đến nhà cũng không nói được mấy câu đã vội vã tắm rửa, thay quần áo rồi đi ngủ... Ta tưởng chàng rất mệt.”
Lục Vô Ưu cảm thấy mình bị oan uổng.
Mặc dù hôm nay thực sự đã vất vả cả ngày, nhưng vẫn chưa đến mức mệt mỏi, ít nhất so với việc ở nhà bị cha hắn giám sát luyện kiếm không ngừng từ sáng đến tối, thì hôm nay vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Vì thế hắn bất giác nhướng mày nói: “Ta có mệt hay không, Hạ Lan tiểu thư, nàng muốn...”
“Thử không” hai chữ phía sau bị hắn nuốt xuống cổ họng, lời này rõ ràng không ổn.
Hắn không mệt, nhưng Hạ Lan Từ thật sự buồn ngủ, bình thường giờ này nàng đã đi ngủ. Mặc dù hôm nay nàng không làm gì nhiều nên không thể nói là mệt rã rời, nhưng cơ thể đến giờ vẫn cảm thấy buồn ngủ là điều bình thường.
Lúc nãy tinh thần căng thẳng, bây giờ vừa cãi nhau mấy câu, cảm thấy người đối diện vẫn là Lục Vô Ưu mà nàng quen thuộc, cơ thể cũng vô thức buông lỏng theo.
Hạ Lan Từ dứt khoát ngồi ở mép giường nói: “Nếu chàng muốn hôn thì hôn, muốn ngủ thì ngủ, nếu không ngủ được thì ta ra ngoài ngủ, khuya rồi đừng giày vò nhau nữa... Nói trước, dáng ngủ của ta rất yên ổn, sẽ không nằm nghiêng ngả hay gác bậy, không nghiến răng, không nói mớ, nhưng có thể sẽ trở mình vài lần, tạm thời không có thói quen thức dậy giữa đêm, nếu giữa đêm tỉnh dậy ta sẽ cố gắng không phát ra tiếng.”
Lục Vô Ưu nghe vậy cũng nói: “Nàng yên tâm, ta cũng ngủ rất yên ổn, có thể nằm một tư thế suốt cả đêm, tiếng thở có thể giảm đến mức thấp nhất, nàng đừng nghĩ ta chết rồi là được.”
Sau đó sắc mặt hắn thoáng thay đổi: “... Ta thực sự có thể hôn sao?”
Hạ Lan Từ cảm thấy hắn thật sự đang rối rắm việc này, nàng cũng đã gả cho hắn rồi, chẳng lẽ còn cản hắn được chắc.
Nàng gật đầu, khẽ “ừm” một tiếng.
Vẻ mặt Lục Vô Ưu vừa chần chừ lại vừa hớn hở: “Nàng thật sự muốn...”
Hạ Lan Từ nói: “Không thì ta đi ngủ đây.”
Nàng làm bộ muốn nằm xuống giường, ngay lập tức, Lục Vô Ưu đã giữ chặt cằm nàng, hôn lên đôi môi mà hắn đã ao ước suốt cả đêm.
Lần đầu tiên họ hôn nhau khi ý thức còn tỉnh táo, cảm giác thật khó tả.
Hạ Lan Từ vẫn ngồi ở mép giường, cảm nhận rõ ràng một tay của Lục Vô Ưu nâng cằm nàng, tay kia giữ sau gáy nàng, cơ thể hắn hơi nghiêng về phía trước, một đầu gối đặt phía bên ngoài đùi nàng, gần như không cho nàng không gian để lùi lại.
Nàng dùng hai tay chống xuống giường, hơi ngửa đầu lên.
Đôi môi hắn quá nóng bỏng, quấn quýt một hồi hắn đã vươn đầu lưỡi ra.
Hạ Lan Từ cảm thấy đầu óc mình như nổ tung.
Đầu lưỡi của Lục Vô Ưu nhẹ nhàng lướt trên đôi môi nàng giống như đang thưởng thức món điểm tâm ngon ngọt, chậm rãi nếm từng chút từng chút, liếm môi nàng khiến hai cánh môi cũng bắt đầu nóng lên. Nàng không hiểu vì sao lại nhớ đến trước đó hắn còn luôn miệng nói muốn giúp nàng “lau son môi”, thì ra là kiểu lau như vậy sao?
Còn chưa đợi nàng hoàn hồn lại, Lục Vô Ưu dường như đã nhấm nháp đủ đôi môi nàng rồi, lưỡi hắn cạy mở đôi môi chạm vào hàm răng, bắt đầu tìm cách mở miệng nàng.
Hạ Lan Từ cảm thấy đầu mình như bị kích thích mạnh, hơi thở trở nên hỗn loạn nhưng vẫn ngoan ngoãn mở miệng.
Lần đầu tiên khi lưỡi hắn chạm vào, một luồng kích thích xông đến giống như điện giật.
Hạ Lan Từ siết chặt những ngón tay nắm chặt tấm đệm giường, trong tâm trí có hơi muốn tránh né, nhưng ngay lập tức Lục Vô Ưu đã vồ vập tới như muốn thưởng thức các phần khác của nàng, chậm rãi nhấm nháp như thể không muốn bỏ qua bất kỳ chỗ nào. Rất nhanh, Hạ Lan Từ đã hít thở dồn dập, nàng ngửa đầu, đầu lưỡi cố gắng tránh né, nhưng trong nơi nhỏ bé này khó mà không chạm phải lần nữa.
Mà mỗi lần chạm phải, nàng đều run rẩy toàn thân, da đầu cũng trở nên tê dại.
Rõ ràng không phải chưa từng hôn, nhưng lần trước ý thức không tỉnh táo, trong ấn tượng hoàn toàn không có cảm giác kích thích đến mức này.
Hạ Lan Từ không nhịn được nữa bèn di chuyển thân mình lùi về sau.
Thế nhưng mỗi khi nàng lùi, Lục Vô Ưu lại tiến tới, hoàn toàn không có ý định ngừng hôn nàng. Khi Hạ Lan Từ cảm thấy lưng mình đã chạm vào vách tường lạnh lẽo, Lục Vô Ưu đã nghiêng đầu sang, một tay chống lên vách tường, quấn chặt lấy đầu lưỡi nhỏ bé của nàng.
Hạ Lan Từ cảm thấy mình gần như không chịu nổi nữa, bên tai chỉ nghe thấy tiếng nước rõ ràng và những âm thanh vụn vặt do chính mình phát ra, mềm mại đến mức kỳ quặc.
Cơ thể nàng mềm nhũn, hơi thở nóng rực, hai gò má đỏ bừng chạy dọc đến mang tai.
Hạ Lan Từ cảm thấy dường như mình đã mất trí nhớ về lần trước đó vậy…
Nàng thật sự không nhớ…
Hạ Lan Từ cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng đưa cánh tay mềm mại ra đặt lên vai Lục Vô Ưu dùng lực muốn đẩy người đang càng ngày càng áp sát người nàng ra. Bộ áo ngủ lỏng lẻo của nàng vừa nãy suýt nữa đã trượt khỏi vai.
Lục Vô Ưu cảm nhận được sự kháng cự từ người đang bị hắn hôn đến mềm nhũn như nước bèn từ từ dừng lại, buông đôi môi nàng ra, lùi một chút về sau
Lúc cúi đầu nhìn xuống, hắn mới nhận ra có lẽ mình đã hôn quá đà.
Bởi vì trông Hạ Lan Từ hiện giờ có vẻ... vô cùng bất ổn.
Lục Vô Ưu không dám nhìn nàng thêm nữa, hắn lập tức bò khỏi giường, rót cho mình một chén trà. Nhưng vì quá căng thẳng, nước trà suýt đã đổ ra ngoài. Hắn uống một ngụm, nhận ra việc dùng trà để giảm bớt sự khô nóng trong người cũng giống như dã tràng xe cát, thế là dứt khoát quay người lại đi vào phòng tắm.
Chỉ để lại một mình Hạ Lan Từ thở dốc hỗn loạn, nghiêng người nằm trên giường.
Nàng vốn nghĩ rằng mọi việc sẽ giống như lần trước, cùng lắm thì sau đó thân thể sẽ hơi khó chịu một chút. Nhưng lần này khác hẳn, khi tỉnh táo lại thì hoàn toàn khác, nàng có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đang cẩn thận nhấm nháp cắn nuốt nàng từng chút một.
Phản ứng quá mãnh liệt của cơ thể khiến Hạ Lan Từ có chút lo sợ.
Nếu lập tức “xong việc” ngay thì cũng không sao, nàng có thể chịu đựng cơn đau, cố gắng nhẫn nhịn rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Nhưng Lục Vô Ưu lại cứ chậm rãi, từ từ từng chút. Hạ Lan Từ suy nghĩ hồi lâu, nhưng trong đầu chỉ hiện lên những từ không mấy đứng đắn, đại loại như “trêu đùa”, “cợt nhả” hay “làm nhục” nàng.
Nhưng vừa rồi khi nàng đã đẩy Lục Vô Ưu ra, hắn lại rời đi thẳng thừng như thế, cũng không biết hắn có giận không.
Hạ Lan Từ do dự muốn xuống giường để xem xét, nhưng vừa đặt chân xuống đất, nàng phát hiện đôi chân mình mềm nhũn. Nàng mơ hồ nghe thấy tiếng nước rì rào, thử nhỏ giọng gọi hắn “… Lục đại nhân?”
Một hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng Lục Vô Ưu vang ra, rầu rĩ đáp lại: “… Ta không sao.”
“... Ồ.”
Hạ Lan Từ muốn hỏi hắn có định tiếp tục không nhưng lại không dám, chỉ có thể ngồi trên giường ngây ngẩn nhìn mũi giày của mình, vừa nãy ngay cả sau gáy cũng đã đỏ bừng.
Một lát sau, Lục Vô Ưu từ phòng tắm đi ra ngoài, trên người vẫn còn hơi nước mát lạnh, hắn chuyển hướng đi về phía tủ lấy ra một tấm chăn và một chiếc đệm trải xuống đất, sau đó nằm xuống ngủ.
Hạ Lan Từ ngẩn người: “Chàng muốn ngủ dưới đất thật à?”
Lục Vô Ưu không ngẩng đầu lên đáp lại: “Đừng nói gì nữa, ngủ đi.”
Hạ Lan Từ nói: “… Hay là chàng lên đây?”
Giọng Lục Vô Ưu đầy tức giận: “Hạ Lan tiểu thư, nàng có nghe thấy tiếng gõ mõ cầm canh ngoài kia không? Đã sắp đến canh tư rồi đó, sáng mai nàng còn muốn thức dậy không?”
Hạ Lan Từ: “...”
Nàng thật sự không nghe thấy.
Với lại, Lục Vô Ưu đã giận thật rồi.
Được rồi, nàng không nên đẩy hắn ra, nhưng phản ứng cơ thể nàng cũng không thể kiểm soát được, chẳng phải là do hắn hôn quá... quá… hay sao, bây giờ trong miệng nàng vẫn còn đầy hương vị của hắn.
Hạ Lan Từ ngồi trên mép giường một lúc, thấy Lục Vô Ưu thực sự không nhúc nhích nữa, có vẻ đã ngủ thật rồi, nàng cũng không miễn cưỡng nữa, vươn tay kéo chăn ngã đầu xuống giường ngủ thiếp đi.
Một đêm cứ thế trôi qua.
Hạ Lan Từ có thói quen sinh hoạt đều đặn, dù ngủ muộn nhưng khi trời vừa sáng nàng vẫn tỉnh dậy như mọi ngày, nàng uể oải bước xuống giường.
Đang chuẩn bị đi rửa mặt, nàng chợt nghe thấy tiếng Lục Vô Ưu vang lên: “Hạ Lan tiểu thư, nàng mới ngủ được mấy canh giờ?”
Hạ Lan Từ búi tóc lên: “Lục đại nhân, nếu chàng còn buồn ngủ thì lên giường ngủ thêm chút nữa đi.”
Giọng Lục Vô Ưu mang theo vẻ quái gở: “Ý nàng là, vào ngày hôm sau đêm tân hôn, tân nương tử đã thức dậy từ sớm, còn tân lang thì vẫn nằm ngủ trên giường không chịu dậy?”
“Ơ...”
Hạ Lan Từ thực sự không nghĩ nhiều đến như vậy.
Lục Vô Ưu đã nhanh chóng trở mình bật dậy khỏi đống chăn đệm dưới đất.
Người ở bên ngoài nghe thấy tiếng động bên trong, liền hỏi vọng vào: “Đại nhân, phu nhân, có cần vào hầu hạ không ạ?”
Lục Vô Ưu cuộn đệm và chăn lại nhét vào trong tủ, sau đó ngồi lên giường lật tìm tấm lụa trắng, dùng túi máu giả nặn ra một ít bôi lên tấm lụa rồi dùng chăn phủ lên trên, sau đó mới xoa trán nói: “Vào đi.”
Việc đầu tiên Hạ Lan Từ làm sau khi thức dậy chính là thu dọn và sắp xếp đống hồi môn nàng mang đến. Sau khi Thanh Diệp sai người chuyển đến giúp, nhân tiện còn đưa chùm chìa khóa nhà kho nàng, nói rất chu đáo: “Thiếu phu nhân xem còn thiếu thứ gì cứ việc dặn dò, ta sẽ sai người đi mua ngay.”
Nàng mỉm cười đáp lại khách sáo rằng mình tạm thời chưa cần.
Tối qua Lục Vô Ưu đã đuổi đầu bếp đi, Hạ Lan Từ còn tưởng rằng sáng nay sẽ phải chịu đói.
Không ngờ khi ngồi xuống, trên bàn đã bày ra cháo trắng kèm dưa cải, bánh gạo nếp ngọt, thậm chí còn có hai bát cháo thịt trứng gà.
Thanh Diệp vô cùng niềm nở nói tiếp: “Thức ăn mới ra ngoài mua về, nếu phu nhân không thích, ngày mai sẽ đổi món khác.”
Hạ Lan Từ đương nhiên không có ý kiến gì.
Hai người im lặng ngồi đối diện nhau dùng bữa sáng.
Hạ Lan Từ với tư cách là nàng dâu, ngày thứ hai sau hôn lễ đáng lẽ phải dâng trà cho cha mẹ chồng, gặp gỡ chị em dâu, tìm hiểu quy củ của nhà chồng. Nhưng vấn đề là, hiện tại trong toàn bộ Lục phủ ngoài hai người họ, hoàn toàn không có thân thích nào khác của Lục Vô Ưu.
Hạ Lan Từ ngỡ ngàng nhìn khắp chung quanh chỉ cảm thấy bối rối, sau khi ăn xong mới cất giọng thăm dò: “Lục đại nhân, chúng ta có nên đến ra mắt người thân của chàng không?”
Lục Vô Ưu lau sạch khóe miệng, quay sang nhìn nàng: “Không vội, hôm qua hỗn loạn như vậy, cứ chỉnh đốn thêm hai ngày đã… Nàng nhiều tinh lực đến thế sao?”
Hắn đã không vội, Hạ Lan Từ càng không vội, vì thế bèn cân nhắc bàn bạc với Lục Vô Ưu chuyện quản lý trong phủ. Ở Hạ Lan phủ, nàng vốn quen tằn tiện tính toán, đến đây đương nhiên cũng định liệu như vậy.
Lục Vô Ưu im lặng nghe nàng tỉ mỉ nói hết, mới hỏi: “Nàng đã vào kho xem chưa?”
Hạ Lan Từ lắc đầu.
Lục Vô Ưu dẫn nàng đi vào kho, bên trong chất đủ các loại đồ đạc: vàng bạc châu báu, đồ ngọc, vật trưng bày quý giá, dược liệu đắt tiền, gỗ tốt, còn có cả gấm vóc lần trước Thánh thượng ban thưởng cùng với những rương to nhỏ khác nhau.
Hạ Lan Từ còn chưa hiểu ý Lục Vô Ưu đã thấy hắn kéo một chiếc rương lớn từ dưới ra. Vừa mở rương ra, đập vào mắt là những thỏi bạc sáng loáng, dù trong kho mờ tối vẫn đủ khiến người ta hoa cả mắt.
Lục Vô Ưu bình thản cất lời: “Ta đã lấy đi một ít, nàng có cần dùng thì cứ lấy tùy ý, không đủ dùng thì nói lại với ta.”
Hạ Lan Từ: “…”
***
Trái ngược với không khí êm ả trong Lục phủ, trong cấm cung lại tràn đầy sự lạnh lẽo và nghiêm khắc.
Các cung nhân đi qua đi lại, ai nấy đều không dám nhìn xuống, bởi vì vị Nhị hoàng tử được Thánh thượng sủng ái nhất hiện đang bị phạt quỳ dưới bậc thềm.
Không ai biết hắn đã phạm phải sai lầm gì, chỉ biết rằng đêm qua Thánh thượng đã nổi trận lôi đình, ra lệnh cho hắn quỳ gối bên ngoài để tự kiểm điểm. Thậm chí, Thiều An Công chúa cũng bị hạ lệnh cấm túc, không cho phép rời khỏi phủ Công chúa dù chỉ nửa bước.
Mới sáng sớm, Lệ Quý phi nghe tin vội vàng chạy đến, khuôn mặt xinh đẹp tiều tụy, nhan sắc kiều diễm đã thêm phần nhợt nhạt.
“Thánh thượng...” Bà ta rưng rưng nước mắt: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tuân nhi đã làm sai điều gì?”
Thuận Đế vẫn chưa nguôi giận, nhưng khi thấy ái phi mà mình yêu thương nhất, giọng nói của ông cũng bất giác dịu đi một chút: “Chi bằng nàng tự mình đi hỏi cái tên súc sinh đó đi, xem xem đêm qua nó đã làm cái gì? Suýt chút nữa đã gây ra đại họa.”
Lệ Quý phi sụt sịt hít mũi, nước mắt chảy dài xuống má, bà ta vội vàng dùng khăn tay lau đi: “Tất cả là lỗi của thần thiếp, là do thần thiếp ở chùa Thanh Tuyền đã không dạy dỗ con trai thật tốt nên mới khiến nó gây họa lần nữa...”
Lớp trang điểm trên mắt bà ta gần như đã nhòe đi, nghẹn ngào nói tiếp: “Thánh thượng đừng giận nữa, ngài muốn phạt thế nào cũng được, tất cả đều là lỗi của thần thiếp.”
Thuận Đế thấy ái phi khóc rất thương tâm, cuối cùng cũng không thể nói ra sự thật rằng đêm qua con trai bảo bối của ông đã xông vào phòng tân hôn của người khác định làm nhục tân nương, nhưng lại bất cẩn suýt chút nữa làm nhục chính muội muội ruột của mình.
Chuyện này vốn đã đủ hoang đường rồi, vậy mà còn xảy ra điều tạp nham như thế, một khi truyền ra ngoài, thể diện của ông còn đâu, thể diện Hoàng gia còn đâu?
May mà những người biết chuyện đêm qua, đều đã bị ông cho xử quyết.
Thuận Đế cuối cùng cũng lên tiếng an ủi: “Đừng khóc nữa, cũng chưa thật sự gây ra chuyện gì nghiêm trọng, chỉ coi như trừng phạt nhỏ để răn đe thôi.”
Tiêu Nam Tuân đã quỳ suốt đêm, thân hình lảo đảo như sắp ngã, sắc mặt càng lúc càng tệ.
Đại hoàng tử Tiêu Nam Bạc nghe tin vội vàng chạy tới, vừa đến đã thấy Lệ Quý phi mắt đỏ hoe, bộ dạng yếu ớt đi ra ngoài. Hắn nghiêng người nhường đường, đợi Lệ Quý phi đi qua rồi mới bước vào điện: “Phụ hoàng, vừa rồi nhi thần thấy Nhị đệ trông thực sự không ổn, nếu không phải lỗi lầm quá lớn, mong người hãy để đệ ấy đứng dậy trước đi.”
Thuận Đế vừa thấy đứa con trai cả, vẻ mặt có hơi lạnh nhạt: “Con không cần lo cho nó, nếu nó quỳ không nổi nữa, tự nhiên sẽ có cung nhân đỡ nó dậy.”
Tiêu Nam Bạc dường như lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy nhi thần yên tâm rồi.”
Dù nói như vậy, nhưng sau giờ Ngọ, Thuận Đế vẫn vòng ra ngoài xem xét.
Môi của Tiêu Nam Tuân tái nhợt khô nứt, sắc mặt hắn thực sự rất tệ. Dù hắn lớn lên ở chùa Thanh Tuyền, nhưng sau khi trở về nhiều năm được hưởng thụ vinh hoa, thực ra từ lâu đã không đủ sức để chịu nổi hình phạt thế này.
“Con biết lỗi rồi chứ?”
“Nhi thần biết lỗi, là nhi thần nhất thời hồ đồ.” Giọng hắn nhẹ như gió thoảng, yếu ớt như sợi tơ.
Cơ thể Tiêu Nam Tuân lảo đảo, ngay cả kim quan trên đầu hắn cũng sắp rơi xuống, lúc này Thuận Đế mới thở dài nói: “Để con quỳ ở đây không phải là phạt, mà là để con ghi nhớ bài học lần này. Con như vậy, làm sao Phụ hoàng có thể yên tâm được.”
Tiêu Nam Tuân cúi đầu hành lễ dài sát đất.
“Thôi được rồi, về đi, đừng để mẫu phi của con lo lắng.”
Tiêu Nam Tuân hơi ngẩng đầu lên, nói: “Chẳng phải Phụ hoàng đã nói muốn tìm người giảng kinh cho nhi thần sao?”
“Làm sao? Con muốn nghe à?”
Tiêu Nam Tuân nói: “Đêm qua nhi thần đã kiểm điểm lại bản thân, thực sự cảm thấy hổ thẹn, nếu Phụ hoàng đã muốn tìm người giảng kinh, chi bằng để vị Lục Trạng nguyên kia đến giảng cho nhi thần. Hắn liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi, đương nhiên có học thức uyên bác. Hôm nay nhi thần muốn gột rửa tâm hồn, cũng muốn sửa đổi hoàn toàn.”
Thuận Đế cúi đầu nhìn khuôn mặt của con trai mình, dường như thực sự có vài phần biểu hiện đau khổ, ánh mắt đảo qua đảo lại trên khuôn mặt hắn, cuối cùng mới nói: “Cũng được, nếu như con thật sự nghĩ vậy thì tốt.”
***
Đối diện với ánh vàng ánh bạc rực rỡ trong kho, vẻ mặt của Hạ Lan Từ phải nói là đã kinh ngạc đến tột độ.
Lục Vô Ưu thấy vậy còn không nhịn được nhướng mày cười nói: “Dù sao bây giờ hai ta cũng là châu chấu trên cùng một sợi dây, thò đầu ra cũng chết mà co đầu lại cũng chết, chi bằng kịp thời hưởng thụ hết đã...”
“Chàng khoan đã.”
Hạ Lan Từ hạ giọng, nhíu mày trông như cực kỳ nghiêm túc: “Lục Vô Ưu, chàng nói thật với ta đi, nhà chàng rốt cuộc có phải là sơn tặc không?”
“…?”
Lục Vô Ưu nhìn nàng một lúc lâu, tự dưng cũng thấy buồn cười: “Chẳng phải ta đã nói hết với nàng rồi sao?”
Hạ Lan Từ vẫn không thể nào tin nổi: “Nhưng bang phái giang hồ sao lại có nhiều… nhiều đến thế này…”



