Slide 1

Chương 50

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 50
12 lượt đọc 792 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hạ Lan Từ kéo ống tay áo của Lục Vô Ưu muốn bày tỏ hai câu, còn chưa kịp nói thì Lạc Thần ở bên cạnh đã mở miệng: “Hôn lễ của các ngươi đúng là thú vị thật, bảo sao Công chúa lại bảo ta đến xem.”

Người khác có lẽ không nhận ra, nhưng Hạ Lan Từ vừa thấy vẻ mặt như cười như không hiện lên trên mặt Lục Vô Ưu đã biết có lẽ hắn đang rất khó chịu.

Hạ Lan Từ lập tức kéo tay áo Lục Vô Ưu: “Chúng ta đến yến tiệc đi.”

Lục Vô Ưu được nàng dắt đi, dường như tâm trạng đã tốt hơn một chút.

Hạ Lan Từ nói: “Ta không để ý đến y nữa.”

Lục Vô Ưu lấy lại bình tĩnh, cũng biết mình có chút không đúng, chậm rãi buông tay Hạ Lan Từ ra, quay đầu nói khẽ: “Không phải ta đang giúp nàng chặn đào hoa nát sao?”

Hạ Lan Từ gật đầu nói: “Ta biết.” Khi nói chuyện, nàng còn vỗ vỗ vai hắn, cố hết sức quan tâm cảm xúc của hắn.

Không, nàng không biết.

Ý nghĩ khó hiểu như vậy thoáng qua trong đầu, quả thật có chút kỳ lạ. Lục Vô Ưu điều chỉnh lại tâm trạng bất thường của mình lần nữa, ngữ khí như bình thường mỉm cười: “Đi, chúng ta vào yến tiệc thôi.”

Trong yến tiệc vẫn xấu hổ như trước.

Thông thường, ở giai đoạn này tân lang sẽ một mình nâng chén chúc rượu, tân nương tử thì chờ trong phòng, nhưng lúc này lại là Ngụy Nhị tiểu thư cả người giá y hoa lệ, nâng chén trò chuyện cùng các tiểu thư quý nữ khác.

Tửu lượng của Lâm Chương không tốt lắm, bị đồng liêu rót cho mấy chục chén, sắc mặt đã đỏ bừng, có đôi chút ngà ngà say.

Sau khi Ngụy Nhị tiểu thư trò chuyện một vòng thì đến xem y, nói: “Tửu lượng không được thì đừng uống nữa, hay là huynh…” Nàng ta liếc nhìn thiếu nữ xinh đẹp ngồi bên cạnh phu quân mình cách đó không xa: “Tình cũ khó quên?”

Sau khi nàng ta hết hy vọng với Lục Vô Ưu, nàng ta cũng chẳng còn hứng thú gì nữa, cảm thấy cho dù nam nhân có vẻ ngoài đẹp thì cũng chỉ như vậy. Ít nhất thì Lâm Chương nhìn qua trông thành thật, bà ngoại nàng ta lại nhiều lần khuyên nhủ, bảo Lâm Chương là đối tượng không tồi, nên nàng ta thuận theo kết hôn tạm bợ cho xong chuyện — cũng tránh cho kéo dài đến cuối cùng bị đưa đi hòa thân, dù nàng ta không phải nữ nhi Hoàng thất, nhưng thân phận cũng không xa mấy.

Đương nhiên, Ngụy Uẩn cũng chẳng thèm để tâm việc Lâm Chương từng có người trong lòng, dù sao nàng ta cũng không thích y.

Lâm Chương vốn đã say chuếnh choáng, bị nàng ta nói thế lại càng ngượng không tả nổi.

“Ta không có!”

Ngụy Uẩn nói: “Đến đến đến, đi uống chén rượu tạm biệt, ta đã quên Lục Vô Ưu, sao huynh còn không quên được chứ.” Nói xong, lập tức kéo tay y đi về hướng đó.

Hạ Lan Từ vừa mới ngồi xuống ăn được một lúc, Lục Vô Ưu cũng vừa uống xong một bình rượu, ngẩng đầu lên đã thấy đôi phu thê mới cưới đi về phía mình.

Ngụy Uẩn vốn định kéo Lâm Chương đến mời rượu, nhưng vừa nhìn thấy Hạ Lan Từ ngẩn ngơ, Lục Vô Ưu bên cạnh thì dáng vẻ không mấy bận tâm, nàng ta lại cảm thấy bực bội vô cớ, nói: “Các ngươi sẽ không giống như lần trước nữa chứ!”

Hạ Lan Từ nhớ lại cảnh hai người họ chia tay trong không vui ở hồ sen lần trước.

Nàng có lòng muốn giải thích: “Lần trước có chút hiểu lầm, không phải như cô đã thấy…” Nhưng không thể nói lần trước là diễn trò, bèn nói: “Hắn đối xử với ta rất tốt, rất tôn trọng.”

Ngụy Uẩn không tin, cười nhạo nói: “Cô còn nói giúp hắn!”

Lục Vô Ưu cũng chẳng buồn để ý đến nàng ta, hắn thật sự không thích Ngụy Nhị tiểu thư này, lúc này chỉ nâng chén nói với Lâm Chương: “Chúc mừng.”

Lâm Chương vừa nâng chén định chạm vào, Ngụy Uẩn đã nói: “Huynh còn chạm chén với hắn, huynh ngốc à, ta bảo huynh qua đây để mời rượu Hạ Lan tiểu thư! Huynh để ý hắn làm gì!”

Ai cũng biết Ngụy Nhị tiểu thư nổi tiếng là không nể mặt ai, tính tình lại cực kỳ ngang ngược — chuyện làm loạn ở yến tiệc sinh thần của chính mình còn từng làm rồi, làm loạn ở tiệc cưới cũng chẳng có gì lạ.

Những kẻ thích hóng chuyện đã âm thầm tụ lại xem.

Lâm Chương từng được Lục Vô Ưu giải thích, biết chỉ là hiểu lầm, nhưng lúc này cũng không dám nói toạc ra, nếu không chuyện hai người họ diễn trò mà bại lộ, xem nàng ta như khỉ mà đùa giỡn, chỉ sợ Ngụy Uẩn sẽ bạo phát. Trong tình thế khó xử, y kéo ống tay áo của Ngụy Uẩn, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi thôi.”

“Đi cái gì! Huynh dứt khoát một chút đi! Lâm Thiếu Ngạn, nếu huynh là nam nhân, lập tức đoạn tuyệt quan hệ hoàn toàn với loại người không biết thương tiếc thê tử như Lục Vô Ưu!”

Thanh âm Ngụy Uẩn mềm mại nhưng giọng nói lại rõ ràng, nên lời thốt ra đặc biệt có khí phách.

Lâm Chương chỉ muốn tìm một cái hố mà chui xuống ngay tại chỗ.

Người biết chuyện đều biết trước đây Ngụy Nhị tiểu thư cũng từng có ý với vị Lục Trạng nguyên lừng danh này, còn tung tin ra ngoài, bảo các quý nữ nhà khác đừng mơ tưởng. Nhưng nay đôi bên đều đã cưới gả riêng, nàng ta còn chủ động đến gây chuyện thì quả thật hơi không thích hợp, hơn nữa còn chẳng tìm được cái cớ gì ra hồn.

Ai mà chẳng biết, ngay cả cái túi thơm kỳ quặc do phu nhân thêu Lục Trạng nguyên cũng đeo không chút ngần ngại, chuyến đi đo đạc còn phải mang phu nhân theo cùng. Tân hôn nồng thắm và dính nhau như sam như thế, lẽ nào còn không biết thương tiếc thê tử sao... Huống chi đó còn là Hạ Lan Từ!

Mọi người chỉ xem như đang nhìn Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ làm loạn hôn lễ của chính mình. Dù sao cha nàng ta là Khang Ninh Hầu và nhà ngoại là Tầm Dương Trưởng công chúa cũng sẽ không xen vào — nếu thật sự xen vào thì đã chẳng nuông chiều thành tính tình như vậy được.

Người xấu hổ nhất đại khái chính là tân lang Lâm Chương.

Có lẽ đã sớm đoán được, sau khi tiệc cưới kết thúc, cha y là Lâm đại nhân đã sớm dẫn phu nhân rời đi trước. Trên yến tiệc phần nhiều cũng là người thân bạn tốt bên phía tân nương.

“Đây là tiệc cưới của chúng ta.” Lâm Chương đỡ vai Ngụy Uẩn, không nhịn được hạ giọng nói với nàng ta: “Nàng tỉnh rượu đi, đừng làm lọan ở đây nữa được không?” Lại quay đầu nói với Lục Vô Ưu: “Nàng ấy uống say rồi, các người đừng để ý, ta lập tức dẫn nàng ấy đi.” Nói xong, y muốn kéo Ngụy Uẩn đi.

Ngụy Uẩn dùng sức giằng khỏi tay Lâm Chương: “Ta vui đấy, ta cứ muốn làm loạn thì sao! Lâm Thiếu Ngạn, chàng bớt quản ta đi! Đừng tưởng thành thân rồi là có thể quản ta! Chàng tưởng ta muốn thành thân thế này chắc!” Nàng ta lảo đảo vươn tay chỉ về phía Lục Vô Ưu, rồi lại chỉ về phía Hạ Lan Từ: “Hôm nay ta cứ phải nói cho rõ ràng, chẳng qua cô cũng chỉ là nhìn trúng khuôn mặt của hắn thôi. Mặt hắn đúng là không tệ, nhưng cô thật sự thích hắn sao? Ta không tin. Cô chẳng qua cũng chỉ là không còn lựa chọn nào khác, ai cũng biết Nhị…”

Nàng ta là Hoàng thân quốc thích, đương nhiên từng nghe nói đến tin đồn kia. Sau một trận ầm ĩ trong lễ tế, ít nhiều gì cũng đã nghe phong thanh.

Lâm Chương đoán ra nàng ta muốn nói gì, vội vàng bước lên, một tay bịt miệng nàng ta lại.

Lần này y thật sự dùng sức, Ngụy Uẩn giãy không thoát, cũng tỉnh táo lại mấy phần, ý thức được mình suýt nữa lỡ lời. Nàng ta dứt khoát không nói nữa, chỉ cắn mạnh Lâm Chương một cái, đợi y đau đớn buông tay mới quay đầu nói: “Rượu đâu? Lấy thêm một bầu rượu cho ta.”

Lâm Chương sợ nàng ta lại chạy đi nơi khác phát điên, vội vàng đuổi theo.

Hai người ấy đi rồi, nhưng lời của Ngụy Uẩn lại có người nghe lọt tai.

Để tránh lại sinh chuyện ngoài ý muốn, Hạ Lan Từ kéo kéo vạt áo Lục Vô Ưu, nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”

Kịch cũng xem xong rồi, tiếp tục ở lại chỉ sợ bọn họ sẽ biến thành kịch mất.

Lục Vô Ưu không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới gật đầu nói: “Được.”

Không ngờ vừa ra khỏi điện, bọn họ đã bị người chặn lại.

Lạc Thần chắn trước mặt Hạ Lan Từ, đôi mắt sáng rực nói: “Quả nhiên hắn đối xử không tốt với nàng!”

Hạ Lan Từ quả thực đau đầu gấp bội.

“Cho nên vốn dĩ nàng cũng không muốn gả cho hắn, là vì có lí do…” Điều này giống hệt như những gì vị Công chúa Điện hạ kia đã nói với y: “Vừa rồi ta hỏi nàng, nàng còn không chịu thừa nhận.”

Hạ Lan Từ bất đắc dĩ nói: “Đã nói là hiểu lầm rồi.”

“Nhưng ta cảm thấy không phải hiểu lầm. Người khác nói cho ta biết, ta lại tận mắt nhìn thấy…” Thiếu niên tràn trề sức sống, lúc này Lạc Thần hừng hực khí thế, lập tức rút thanh loan đao vỏ bạc bên hông ra rồi dùng mũi vỏ đao chỉ vào Lục Vô Ưu bên cạnh Hạ Lan Từ: “Lại đấu một trận đi! Lần trước là ta khinh địch, lần này ta sẽ không thua nữa.”

Ánh mắt Lục Vô Ưu vẫn hờ hững như trước, hắn duỗi hai ngón tay ra, kẹp lấy lưỡi loan đao đang lóe lên ánh sáng lạnh lẽo: “Ta sẽ không đấu với ngài.”

“Tại sao? Ngươi sợ rồi?” Lạc Thần nắm chuôi đao, không để ý thân đao đã như bị giữ chặt, không nhúc nhích chút nào: “Ngươi thua thì phải đồng ý trả tự do cho nàng…”

Lạc Thần còn chưa nói hết lời, chỉ nghe “rắc” một tiếng, thanh loan đao vỏ bạc cứng như bàn thạch kia đã gãy làm đôi ngay giữa những ngón tay thon dài của Lục Vô Ưu.

Mà thậm chí trông hắn chẳng tốn bao nhiêu sức, nhẹ nhàng như thổi đứt sợi tóc.

Đến lúc này Lạc Thần mới ý thức được, Lục Vô Ưu có thể thắng y trong màn ném thẻ trước điện, có lẽ không chỉ nhờ vận may…

Hạ Lan Từ thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó nàng nâng giọng lên đôi chút: “Điện hạ không cần nói là vì thần nữ nên mới tỷ thí mãi như thế.” Nàng khẽ thở ra một hơi, nói: “Thần nữ cũng không cần cái gọi là ‘bảo hắn trả tự do cho nàng’ mà ngài nói.”

“Nhưng, nhưng…”

Lạc Thần trợn mắt há miệng, lúc này cũng hoàn hồn lại.

“Điện hạ, có thể buông tha cho chúng ta không?”

Khi Hạ Lan Từ rời khỏi hôn lễ thì vô cùng mệt mỏi, sau khi ngồi lên xe mới nhớ ra nói với Lục Vô Ưu: “Thật xin lỗi, ta đã nuốt lời, lúc trước ta nói sẽ không để ý đến y. Hay là… lần sau loại hôn lễ này ta sẽ không đến nữa.”

Lục Vô Ưu không ngờ vừa mới lên xe nàng đã nói tới việc này, sự bực bội vừa dâng lên lúc nãy đã có chút nhạt đi: “Chuyện này không cần phải xin lỗi, dù nàng đã gả cho ta, thì muốn nói chuyện với ai cũng là tự do của nàng... Ta ngăn cản chỉ vì cảm thấy có lẽ nàng không muốn gặp y.” Hắn nhún vai nói tiếp: “Đây là tự do của nàng. Là ta đưa nàng tới tiệc cưới, nàng không cần tự trách.”

Nhưng lúc nói những lời này, giọng điệu của Lục Vô Ưu không còn thoải mái như mọi khi.

Hạ Lan Từ do dự hỏi: “Không phải chàng không vui sao?”

Lục Vô Ưu thu bớt vài phần ý cười, nói: “Đúng, ta không vui, nhưng không liên quan đến nàng. Ta đang giận mình thôi, tối nay ta có chút không ổn.”

Hạ Lan Từ im lặng một lát, lại hỏi: “Vì sao chàng giận mình?”

Lục Vô Ưu khựng lại rồi nói: “Ta có thể không nói không? Chính ta cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ.”

Trong xe ngựa lại rơi vào im lặng khiến người ta khó chịu.

Hạ Lan Từ càng thêm hối hận vì lần ra ngoài này, rõ ràng trước khi ra cửa họ còn rất tốt đẹp.

Lần đo đạc đó nàng và Lục Vô Ưu đã ở bên ngoài quá lâu, có chút quên hết mọi thứ, dần quên đi sự phòng bị và cảnh giác khi ở Kinh thành. Hiện giờ nàng đã là vợ người khác, Lục Vô Ưu đã giúp nàng rất nhiều, nàng cũng nên tự dọn dẹp sạch những đào hoa nát của mình.

Nàng thậm chí có thể hiểu được sự tức giận của Lục Vô Ưu lúc này.

Đúng lúc này, xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Phu xe nói: “... Phía trước có người chặn đường.”

Tiếp đó là giọng của Lạc Thần Tiểu vương tử Bắc Địch truyền đến: “Thật xin lỗi, ta còn có vài lời muốn nói.”

Sao lại đến nữa rồi? Hiện tại Hạ Lan Từ vừa nghe thấy giọng y là như chim sợ cành cong.

Lục Vô Ưu lại im lặng một lát rồi nói: “Không sao, nàng đi đi, ta đợi nàng.”

Hạ Lan Từ cũng im lặng một lát, hiểu ý của Lục Vô Ưu.

Nàng hít sâu một hơi, quyết định xuống xe giải quyết: “Vậy chàng đợi ta một lát.”

Nàng xuống xe ngựa, thấy Lạc Thần đang cưỡi ngựa ở xa xa nhìn nàng.

Trong tay y còn cầm một chiếc đèn lồng, ánh sáng lay động chiếu lên vành mắt hơi đỏ của y. Thiếu niên mười bảy tuổi cúi đầu, dù có tức giận, Hạ Lan Từ vẫn cảm thấy rất đáng thương.

Nàng giẫm lên càng xe bước xuống, nói: “Ngài muốn nói gì thì nói đi, hy vọng Điện hạ nói xong liền có thể vừa lòng.”

“Là ta nhất thời xúc động…” Thiếu niên cúi đầu: “Nàng đừng giận. Lúc ta nhìn thấy nàng, nàng như một chú chim được thả khỏi lồng, ta không cầm lòng được muốn xem nàng có thể bay cao bay xa đến đâu... Ta nghĩ hắn là cái lồng vây khốn nàng lại.” Giọng Lạc Thần khàn khàn: “Ta còn bị người khác dẫn dụ, tưởng rằng tình cảm của hai người không tốt, hắn... đối xử không tốt với nàng, ngay cả ăn mặc cũng…”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    82
  • Tuần này:
    1023
  • Tất cả:
    58275
Thiết kế website Webso.vn