Hạ Lan Từ hoàn hồn, cảm thấy lời của hắn thật thái quá: “Ta với Lâm công tử có trong sạch hay không, chàng còn không rõ sao?”
Lục Vô Ưu bắt đầu lôi chuyện cũ ra, khẽ nhướng mày: “Không nói thì suýt nữa ta cũng quên, chẳng phải Hạ Lan tiểu thư còn từng giận ta vì y sao, còn tự mình vất vả chèo thuyền chỉ để y sống dễ chịu hơn.”
Hạ Lan Từ không hiểu sao hắn lại bắt đầu nói móc nói mỉa như vậy.
“Bởi vì y là người tốt, còn… rất xui xẻo.”
Lục Vô Ưu ngừng một chút rồi hỏi: “… Ta không tốt sao?”
Hạ Lan Từ yên lặng nói: “Vậy hay là chàng bắt đầu từ việc nói chuyện tử tế trước?”
Lục Vô Ưu cũng cảm thấy những lời mình vừa nói là không cần thiết thật, nếu Hạ Lan Từ thật sự từng động lòng với Lâm Chương, thì khi thấy y và Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu ở cùng nhau chắc là sẽ không có phản ứng như lần trước. Nhưng đối diện với Hạ Lan Từ, từ trước đến nay hắn đều... nghĩ gì nói đó, cả hai đã từng nói những lời châm chọc lẫn nhau, nên vốn không cần bận tâm đến vấn đề hình tượng.
Hắn lấy lại bình tĩnh, sau đó cười nhẹ nói: “Nói xong về y rồi, giờ đến lượt chúng ta… Nếu nàng không có việc gì, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Hạ Lan Từ ngạc nhiên hỏi: “Hả? Sao đột ngột vậy?”
Lục Vô Ưu nói: “Chẳng phải ta thấy lâu rồi nàng chưa ra ngoài sao.”
... Họ chỉ mới ra ngoại thành vài ngày trước mà.
Nhưng Hạ Lan Từ vẫn gật đầu nói: “Ta đi gọi Vị Linh.”
Lục Vô Ưu nói: “Ngày nào muội ấy cũng ra ngoài, gọi muội ấy làm gì. Ta đã chuẩn bị sẵn xe ngựa rồi, nàng mau lên.”
Không phải là quán ăn thanh tĩnh với suối đá trong veo trước cửa, cùng với tiếng tre gõ vào đá mà họ đã đến trong đêm tân hôn lần trước, lần này Lục Vô Ưu dẫn nàng đến một quán khác nhìn qua cũng rất tinh tế.
Các món ăn đương nhiên cũng ngon miệng như lần trước.
Hạ Lan Từ đang ăn thì phát hiện Lục Vô Ưu ăn xong rất nhanh, sau đó cầm chén rượu lên vừa thưởng thức vừa nhìn nàng.
Nàng cũng nhanh chóng ăn xong, sau khi lau sạch môi mới hỏi: “Chàng nhìn ta làm gì?”
Lục Vô Ưu đặt chén rượu xuống, trên môi còn vương chút ướt át, hắn nói: “Ta đang nghĩ, có phải ta nên đối xử tốt với nàng hơn không?”
Hạ Lan Từ trả lời rất chân thành: “Chàng đã rất tốt rồi.”
Lục Vô Ưu nói: “Trước đây chỉ xuất phát từ trách nhiệm thôi.”
Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy bây giờ có gì khác biệt sao?”
Lục Vô Ưu ngừng lại một lát, rồi nói: “Nàng không nghĩ hiện giờ chúng ta đã thân mật đến vậy rồi, tất nhiên phải có chút khác biệt... Nàng còn có gì mong muốn, hay muốn làm gì không? Nếu ta có thể làm được, ta sẽ tận lực thỏa mãn.”
“Chàng là Bồ Tát của chùa nào sao?” Hạ Lan Từ nhất thời không biết nên khóc hay nên cười: “Đừng nói nữa, cả chùa Giác Nguyệt ta còn không dám đến dâng hương, sợ lại có ai đó chui ra từ dưới bàn thờ... Đúng rồi, đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi chàng đến Kinh thành.”
Lục Vô Ưu ho nhẹ một tiếng: “Lúc đó ta chỉ nghe được vài lời, có chút hiểu lầm nên giọng điệu không tốt lắm.”
Hạ Lan Từ tỏ ra ngạc nhiên: “Giọng ta lúc đó cũng chẳng tốt gì, hơn nữa khi đó không phải chàng còn giúp ta... Lục đại nhân, hôm nay chàng làm sao vậy?”
Lục Vô Ưu mấp máy đôi môi hồi lâu, cuối cùng mới u uất nói: “Không có gì”
Bầu không khí lúng túng cứ thế kéo dài đến khi họ ra khỏi cửa. Dường như Lục Vô Ưu còn định dẫn nàng đi dạo phố mua ít đồ, nhưng lại bị Hạ Lan Từ nhanh chóng kéo lại. Trang phục và trang sức của nàng đã được hai huynh muội họ bổ sung đủ đầy, đến giờ vẫn còn nhiều món chưa kịp dùng tới.
Lúc này Hạ Lan Từ mới nhớ tới hỏi: “Bản tấu chương mà chàng viết trước đó... thỉnh cầu đo đạc lại ruộng đất của các huân thích đã trình lên chưa?”
Lục Vô Ưu cũng hoàn hồn đáp: “Đã chuẩn bị gần xong rồi, chắc trong hai ngày tới đồng liêu sẽ trình lên.”
Quả đúng như lời Lục Vô Ưu nói, hai ngày sau, bản tấu chương được Hộ bộ Cấp sự trung dâng lên Ngự án của Thánh thượng. Bên trong còn bổ sung thêm nhiều chứng cứ xác thực, từng sự việc một, từng mốc thời gian, địa điểm và nhân vật đều được viết rõ ràng.
Không chỉ vậy, bài văn có tên là “Xâm Điền Luận” cũng nhanh chóng lan truyền khắp sĩ lâm, thậm chí là phố lớn ngõ nhỏ.
Bởi vì trước đó vị Lục Lục nguyên này đã mắng người, mắng đến mức nổi danh như cồn – cuốn “Lục Tễ An tấu bác toàn tập” kia thực sự được xuất bản, ngôn từ sắc bén lại hài hước, từng câu từng chữ đều mắng đến chuẩn xác, trở thành tác phẩm giải trí cho mọi người sau bữa cơm.
Nghe nói lần này cũng do Lục Lục nguyên này viết, nên cũng có rất nhiều người tới đọc, hơn nữa bởi vì văn phong mộc mạc và dễ hiểu, chỉ cần biết chữ là có thể đọc thông. Nhiều người sau khi đọc xong đều không nhịn được mà thầm rơi lệ, sau đó nảy sinh phẫn nộ, lòng người nhất thời đều sục sôi.
Thánh thượng biết được cũng giận tím mặt.
Dù ông ấy biết chuyện quyền quý chiếm đoạt ruộng đất, giấu giếm không báo, nhưng cũng không ngờ con số lại quá đáng đến mức này.
Tuy nhiên cùng lúc đó, tất cả những người cùng ký tên vào tấu chương dâng lên cũng bị bắt giữ để điều tra.
Lục Vô Ưu còn đang ở thư phòng, Hạn Lan Từ chỉ thấy quan binh tiến vào, khách khí nói: “Thỉnh Lục đại nhân phối hợp.”
Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn vỗ vai Hạ Lan Từ, bước đến gần bên nàng nói: “Không có gì đâu, nàng ở trong phủ đợi ta, ta đi rồi sẽ về ngay.”
Hạ Lan Từ không nhịn được hỏi: “Xin hỏi các ngài thuộc?”
Quan binh kia có chút ngượng ngùng đáp: “Đô sát viện.”
Hạ Lan Từ: “…”
Đúng là trùng hợp.
Lục Vô Ưu vừa đi là đi hai ngày, nàng và hắn còn chưa kịp tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân chuyện này thì người đã bị bắt đi mất.
Cha nàng năm đó cũng thường xuyên như vậy, nên Hạ Lan Từ vẫn giữ được bình tĩnh.
Nhưng Hoa Vị Linh lại lo lắng không yên, nói: “Chắc ca ca muội sẽ không bị bắt đi rồi bị xử oan, nhốt vào ngục, chịu đòn roi, dụng hình, sau đó bị ép phải nhận tội đày vào tử lao, cuối cùng chúng ta phải đi cướp ngục gì đó chứ. ”
Hạ Lan Từ trấn an nàng ấy: “Đô sát viện không có những quy trình đó, muội vừa nói chắc là chiếu ngục… Muội gần đây đang đọc sách gì vậy?”
Hoa Vị Linh đáp: “À, là ‘Tẩy oan ký’, rất đặc sắc.”
Hạ Lan Từ học theo Lục Vô Ưu, xoa nhẹ đầu nàng ấy rồi nói: “Đừng lo lắng, chắc không có việc gì đâu, muội cứ tiếp tục đọc thoại bản đi.”
Nhưng Lục Vô Ưu không có ở đây, Hạ Lan Từ cũng lo lắng ít nhiều, đi tìm cha nàng là không có khả năng, cha nàng nổi tiếng là không bao giờ thiên vị.
Hạ Lan Từ thu xếp một ít đồ đạc, lên xe ngựa, đi thẳng đến cửa lớn Đô sát viện.
Quan nha của Đô sát viện nằm ngoài Hoàng thành, canh phòng cũng không quá nghiêm ngặt, thiên lao còn cho phép thăm nom. Huống chi những quan viên này chỉ bị gọi tới điều tra, cho nên ngoài cổng đã có không ít xe kiệu của gia quyến các quan viên dừng lại.
Hạ Lan Từ không che mạng, gần như vừa xuất hiện thì lính gác đã nhận ra ngay, ngẩn ngơ để nàng đi vào.
Đương nhiên, bất luận thế nào Hạ Lan Từ cũng không ngờ rằng Lục Vô Ưu đang bị mấy người vây quanh để xem tướng tay.
“Đến đây, Tễ An huynh, dù sao cũng rảnh rỗi, hay là xem giúp ta một chút.”
“Ta cũng muốn xem tay này nữa…”
Khi Hạ Lan Từ bước tới, đám người xung quanh lập tức im bặt, những quan viên bị tạm giam đa phần đều trẻ tuổi, có người không tự chủ được mà đỏ mặt.
Lục Vô Ưu chậm rãi nhìn về phía nàng, ánh mắt chứa đựng một cảm xúc khó diễn tả, đầy ai oán.
Hạ Lan Từ đem quần áo sạch và hộp cơm đã chuẩn bị sẵn nhét vào tay Lục Vô Ưu, nói: “… Chàng không sao chứ?”
Lục Vô Ưu nhận lấy, đặt sang một bên nói: “Có sao đấy.”
Hạ Lan Từ lo lắng nói: “… Dụng hình rồi sao?”
“Vậy thì không có, ăn uống đầy đủ, được chăm sóc tốt, chỉ là...” Giọng điệu Lục Vô Ưu nhàn nhạt: “Sao giờ này nàng mới đến?”
Lúc này Hạ Lan Từ mới nhận ra, bên cạnh các quan viên khác đã sớm có người nhà mang đồ đến.
Nàng bắt đầu mơ hồ đoán ra, không khỏi hỏi: “… Là ta đến muộn sao?”
Lục Vô Ưu nhẹ nhàng tiến lại gần nàng, nói: “Phu nhân, nàng thế này sẽ làm người khác nghĩ nàng không quan tâm ta, tin đồn về tình cảm bền chặt của chúng ta sẽ dễ bị đổ vỡ.”
“Ờ… Chỉ là ta tin tưởng chàng thôi.” Hạ Lan Từ đổi chủ đề: “Chàng còn biết xem tướng tay nữa sao?”
Lục Vô Ưu dựa vào gần hơn, đè giọng xuống thấp hơn: “Không biết, ta chỉ bịa chuyện, họ đều tin là thật. Dù sao chúng ta ở đây cũng không có việc gì làm, ngoài nửa ngày đầu có thẩm vấn, thời gian còn lại đều ở trong này, có lẽ là để làm dịu lửa giận của quyền quý, chưa biết phải ở đến khi nào.” Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Không có ai gây phiền phức cho nàng chứ?”
Hạ Lan Từ nói: “Bây giờ mới mấy ngày chứ, ta còn chưa đến mức không chịu nổi.”
Tuy đúng là gần đây số người lảng vảng ngoài cổng phủ đã tăng lên thật. Nếu nhóm người kia cân nhắc thiệt hơn, quyết định kết tội đồng loạt nhóm quan viên này, thì tình cảnh của họ thật sự sẽ khó khăn hơn nhiều..
Lục Vô Ưu nói: “… Nàng có trách ta không?”
Hạ Lan Từ sửng sốt hỏi: “Ta trách chàng chuyện gì?”
Giọng Lục Vô Ưu nhẹ nhàng từ tốn: “Ban đầu, nếu ta không can dự vào chuyện này, ta vẫn có thể an ổn làm quan Nhật Giảng của mình, nhưng giờ thì không chắc.”
Hạ Lan Từ bỗng nhiên cười nói: “Chàng nghĩ ta là người thế nào? Sẽ vì loại chuyện này mà trách chàng không biết giữ mình sao? Ít nhất trong chuyện này, ta thấy chàng không hề có lỗi, nếu thật sự phải trách phạt…”
Hai người vốn đã dựa sát gần nhau, Hạ Lan Từ lại kéo gần thêm, môi nàng gần như chạm vào tai Lục Vô Ưu: “… Phải là Thánh nhân không sáng suốt.”
Âm sắc của nàng vốn đã mềm mại, câu này lại như thổi vào tai Lục Vô Ưu.
Giống như một loại mê hoặc kỳ lạ.
Lục Vô Ưu lập tức nắm lấy vai Hạ Lan Từ, nhưng dưới những ánh mắt nóng bỏng xung quanh, hắn chợt nhớ ra mình đang ở nơi đông người nên kìm nén ý định của mình, chỉ khẽ nghiêng đầu, để môi lướt nhẹ bên tai nàng, thì thầm: “… Hình như ta đã làm hư nàng rồi.”
Hạ Lan Từ nói: “Ta… cũng không phải là người nhiều quy củ.”
Lục Vô Ưu khẽ cười, nói: “Ban đầu ta cũng có lo lắng, nếu ta thật sự gặp chuyện thì nàng có quay đầu hối hận không? Giờ này còn chưa đến thăm ta, có phải đang suy tính tìm chỗ dựa khác rồi không?”
Hạ Lan Từ biết hắn lại nói bậy, ngữ khí lúc này cũng không tốt lắm: “Đừng nói bậy, ta khuyên chàng nên tin tưởng vào nhân phẩm của ta một chút, hơn nữa…” Nửa câu sau nàng dịu giọng lại: “Ta biết làm quan ở Đại Ung lúc thăng lúc trầm là chuyện bình thường, cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý, chàng cứ yên tâm ở lại đây đi, có gì cần cứ nói với ta, ta sẽ mang đến… Cho dù chàng bị buộc tội thật, ta cũng không nghĩ như vậy.”
Cân nhắc một lúc, Hạ Lan Từ ngước mắt lên, hơi kéo giãn khoảng cách một chút rồi nhìn hắn nói: “Ta đã xem phần tấu chương kia của chàng, nếu… ta là chàng, cũng nhất định sẽ trình lên, ta cảm thấy chàng…” Nàng có chút ngượng ngùng nói: “Chàng rất tốt.”
Hạ Lan Từ chân thành muốn an ủi Lục Vô Ưu, nhưng không ngờ sau khi nghe xong lời nàng, hắn đột ngột nói: “… Phải làm sao đây, ta đột nhiên muốn hôn nàng.”
“...?”
Hạ Lan Từ ngơ ngác, cũng thấy ánh mắt nhiệt tình của những người xung quanh, đành khuyên hắn: “Chàng bình tĩnh chút đi.”
Lục Vô Ưu thở dài, ngữ khí còn ai oán hơn khi mới gặp: “Hay là ta để họ lui ra một lát, đã ba ngày ta không hôn nàng rồi.”
Hạ Lan Từ đỏ ửng cả tai nói: “Thiếu trước đi, trở về trả lại.”
Hai người đang nói chuyện thì bỗng thấy một vị phu nhân trẻ tuổi nhanh chóng bước vào, lao đến ôm chầm lấy phu quân mình gào khóc: “Tướng công, rốt cuộc khi nào chàng mới có thể ra ngoài! Chàng không thể xảy ra chuyện gì được! Nhà chúng ta đều dựa vào trụ cột là chàng thôi đó!”
Vị quan trẻ tuổi ôm lấy phu nhân nhà mình, vừa lau nước mắt cho thê tử, vừa bất đắc dĩ nói: “Không sao, không sao hết, ôi trời, phu nhân nàng đừng khóc nữa.”
Phu nhân hắn vẫn liên tục dụi đầu vào người hắn, nước mắt làm ướt cả áo quan.
Cảnh tượng lúc này vô cùng náo nhiệt và buồn cười.
Lục Vô Ưu: “...”
Hạ Lan Từ: “...”
Những đồng liêu xung quanh đều nhìn với vẻ tràn đầy thích thú, cứ như đây là thứ gia vị duy nhất làm phong phú thêm cuộc sống tẻ nhạt của họ.
Lục Vô Ưu khẽ nói với vẻ háo hức muốn thử: “Hay là chúng ta cũng...”
Hạ Lan Từ cũng nhỏ giọng nói: “... Ta không khóc được như vậy.”
Lục Vô Ưu mỉm cười nói: “Chỉ ôm một cái thôi mà...” Nói xong, hình như hắn nhớ ra điều gì đó: “Thôi quên đi... Hai ngày rồi ta chưa tắm, để ta xem tướng tay cho nàng vậy.”
Hạ Lan Từ nói: “Không phải chàng vừa nói không biết xem sao?”
Lục Vô Ưu cười đáp: “Thật ra cũng biết một chút, chỉ một chút thôi.”
Hạ Lan Từ tùy ý cho Lục Vô Ưu mở bàn tay mình ra.
Tóc mai của Lục Vô Ưu buông xuống từ hai bên thái dương, hắn cúi đầu nhìn một lúc rồi nói: “Đường chỉ tay của nàng rất trắc trở, nhưng…” Đầu ngón tay của hắn khẽ lướt qua lòng bàn tay nàng: “Từ nơi này có thêm một đường, vận mệnh về sau sẽ suôn sẻ hơn nhiều, từ đây đến đây… gần như đan vào nhau, sao ta cảm thấy có chút giống ta.”
... Quả nhiên hắn chỉ toàn nói bậy thôi.
Lòng bàn tay Hạ Lan Từ có chút ngứa, nàng không nhịn được cuộn tròn đầu ngón tay lại, nói: “Chàng còn gì khác muốn nói nữa không?”
Lúc này Lục Vô Ưu mới ngẩng đầu lên, nhìn thiếu nữ xinh đẹp có đôi phần thẹn thùng trước mắt. Màu sắc của đôi mắt đào hoa hơi nhạt nhưng lại sáng rực rỡ, dần dần cong thành một đường cong đẹp mắt. Hắn nói: “Lần sau đến thăm ta, à, nhớ mang cho ta một bình rượu.”
Gần như Hạ Lan Từ vừa đi khỏi, mấy đồng liêu đã vây quanh hắn.
“Nói thật, đây là lần đầu tiên ta được nhìn thấy vị kia nhà huynh gần đến vậy.”
“Dù vẫn biết Tễ An huynh đã cưới nàng, nhưng thật sự trông thấy vẫn...”
“... Thật hâm mộ quá đi.”
“Không ngờ nàng thật sự đến thăm huynh. Ta còn tưởng một nữ tử như nàng sẽ không dính dáng đến những chuyện trần tục thế này, chỉ được tôn thờ trên cao, ngày thường chỉ ngâm thơ ngắm cảnh, uống sương sớm và ăn cánh hoa thôi chứ...”
Ngón tay Lục Vô Ưu vẫn còn lưu lại chút hơi ấm từ tay Hạ Lan Từ.
Hắn cười nhã nhặn nói: “Các vị nghĩ nhiều rồi, phu nhân của ta chỉ có chút thẹn thùng thôi, ngày thường ở trong phủ, nàng ấy rất hoạt bát — à, đương nhiên có lẽ các vị không thấy được.”
***
Sau khi trở về, Hạ Lan Từ lại đến thăm thêm vài lần nữa.
Lục Vô Ưu đã ở trong nha môn Đô sát viện khoảng mười ngày, cũng không bị thẩm vấn nhiều, đúng như lời hắn nói, giống như chỉ để xoa dịu cơn giận của quyền quý. Bởi vì sau khi tấu chương được dâng lên, Thánh thượng lập tức bắt đầu hạ lệnh thẩm tra đất đai của các quyền quý trong Kinh.
Cuộc điều tra này gây náo loạn khắp nơi, tất cả huân thích có liên quan đều bắt đầu vận dụng các mối quan hệ của mình.
Trong thời gian ngắn, những công hầu khanh tước đến tìm Thánh thượng khóc lóc kêu oan gần như phải xếp hàng dài để được diện Thánh, càng miễn bàn đến những cung phi trong hậu cung có người nhà bị liên lụy đến, ai có thể thổi gió bên gối đều bắt đầu ra sức mà thổi lớn. Ngay cả những vị thái giám đứng đầu Tư lễ giám cũng ít nhiều dẫn dắt câu chuyện về vấn đề quyền lực khuynh đảo và tranh giành phe phái, nói trong nói ngoài đều là mấy vị quan trẻ tuổi này không hiểu chuyện, bị người khác lợi dụng, chuyện này nào có nghiêm trọng như vậy, tất cả đều chỉ là những lời báo cáo phóng đại.
Những tấu chương lật lại chuyện cũ và buộc tội các quan viên cũng đến dồn dập như tuyết rơi.
Nhưng Thánh thượng giống như đã quyết tâm sắt đá, với tốc độ nhanh như chớp, xử lý hai vị quyền quý không chỉ chiếm đoạt ruộng đất mà còn giấu giếm không báo, còn ngầm dung túng cho gia nhân đánh chết người. Những huân thích này lại không có chỗ dựa vững chắc, Thánh thượng thật sự đã lệnh cho Cẩm Y Vệ tới tịch thu tài sản, bản thân huân thích và gia quyến thì bị giam vào Tông Nhân Phủ, tất cả tôi tớ trong phủ đều bị giải đến chiếu ngục để thẩm vấn, cảnh tượng khóc lóc thê thảm ấy khiến những người đến vây xem đều kinh hồn bạt vía.
Sau khi giết gà dọa khỉ, hầu hết các quyền quý trong Kinh thành đều lần lượt nộp lại số lương thực còn thiếu, ai không đủ lương thực thì quy đổi thành bạc để bù vào.
Hộ bộ lập tức cho người đi kiểm kê, tiếp đó chuyển lương thực đi cứu trợ thiên tai.
Nhận thấy đại thế đã mất, các quan viên trẻ tuổi dâng sớ bị giam giữ ở Đô sát viện cũng lần lượt được thả ra.
Cuối cùng Lục Vô Ưu cũng đã trở về, vừa về hắn đã tiến thẳng vào phòng tắm để tắm rửa thay y phục.
Hạ Lan Từ nghi ngờ có lẽ hắn đã tắm đến mức tróc một lớp da. Còn chưa kịp nghĩ nhiều, Lục Vô Ưu đã như trút được gánh nặng từ phòng tắm bước ra, trên người vẫn còn mang theo hơi nóng bốc lên cùng những giọt nước ẩm ướt, đã tiến tới nắm lấy cổ tay nàng.
Hạ Lan Từ còn đang lờ mờ, môi đã bị Lục Vô Ưu gấp gáp lấp kín, là một nụ hôn kéo dài đến mức gần như ngạt thở.
Hơn nữa, vừa hôn, tay hắn vừa ép chặt cổ tay nàng xuống giường.
Gần như trong chớp mắt, Hạ Lan Từ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hơi nước ẩm ướt quẩn quanh chóp tóc nàng, nhưng hô hấp lại trở nên nóng bỏng và hỗn loạn. Lục Vô Ưu thay đổi tư thế, ấy mà đôi môi vẫn dán chặt vào nàng, cứ như thật sự đến để đòi nợ.
Vì đã một thời gian rồi không hôn, nên khi chạm vào dường như lại bùng lên một chút cảm giác kích thích xa lạ.
Ít nhất là hiện tại Hạ Lan Từ đã có hơi muốn tránh đi. Khi đầu lưỡi tiếp xúc, đầu óc nàng liên tục sản sinh ra những cảm giác kích thích mãnh liệt, nàng không thể kiềm chế mà phát ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt. Ngón tay bám chặt vào vai Lục Vô Ưu, đầu ngón tay căng cứng, cơ thể phát run, đến cả đuôi mắt cũng nhuốm sắc đỏ ướt át.
Nhưng những âm thanh hỏng bét này rõ ràng chỉ càng cỗ vũ Lục Vô Ưu hơn thôi.
Hắn giữ chặt sau gáy Hạ Lan Từ. Mái tóc chưa khô hẳn của hắn xõa xuống lướt nhẹ qua tai nàng, vài sợi còn rơi xuống hõm vai, theo động tác hôn của hắn mà nhẹ nhàng cọ qua xương quai xanh của Hạ Lan Từ từng chút một.
Nàng hoàn toàn mềm nhũn ra, tiếng rên rỉ phát ra từ mũi cũng giống như nức nở.
Hạ Lan Từ không biết cuối cùng Lục Vô Ưu đã hôn bao lâu, chỉ cảm thấy môi mình tê rần hết lên, hắn còn ôm chặt lấy eo nàng không muốn buông tha.
Cuối cùng Lục Vô Ưu cũng hơi buông ra một chút, khi môi hắn vẫn còn mơn trớn trên môi nàng, nàng mới nghe thấy giọng hắn nói: “... Nàng kêu cũng mềm mại quá.”
Hạ Lan Từ thở gấp nói: “... Ta không kêu!”
Lục Vô Ưu cười nhẹ một tiếng nói: “Vậy vừa rồi là âm thanh gì?”
Hạ Lan Từ khẽ quay mặt sang một bên nói: “... Là do chàng hôn mạnh quá.”
Lục Vô Ưu hôn nhẹ lên má nàng nói: “Xin nàng đấy, đã hơn mười ngày rồi... Nàng không muốn sao?” Câu cuối cùng giọng hắn gần như nỉ non.
Hạ Lan Từ ngẩng cao cổ lên, trong mắt mơ hồ hiện lên sóng nước long lanh, cuối cùng vẫn cảm thấy không biết mở lời thế nào. Nhưng hình như Lục Vô Ưu cũng không để ý lắm, hắn tiếp tục hôn dọc theo cổ nàng xuống dưới.
Những nơi đó cũng giống như bị thiêu đốt.
Hạ Lan Từ cắn môi, hơi thở trở nên hỗn loạn, lồng ngực không kiềm được mà phập phồng.
Lục Vô Ưu trượt xuống nơi nào đó, hắn hơi dừng lại hỏi: “Hạ Lan tiểu thư, ta có thể hôn đến đâu?”
“...”
Hạ Lan Từ thật sự trống rỗng một lúc, bật thốt lên: “... Chàng hỏi ta sao?”
Lục Vô Ưu cụp mắt xuống, lông mi dài khẽ chớp. Nhìn thấy cảnh đẹp trước mắt, hầu kết không tự chủ mà chuyển động lên xuống, hắn khẽ nói: “... Dù sao đây cũng là thân thể của nàng mà.”
Đến lúc này rồi...
Hạ Lan Từ cảm thấy chuyện này thật quá tức cười: “Vậy chàng đừng hôn nữa.”
Lục Vô Ưu bỗng nhiên nâng mắt lên nhìn nàng: “...? Nàng thật keo kiệt.”
Hạ Lan Từ: “...”
Lục Vô Ưu buồn bã nói: “Đã nhiều ngày như vậy rồi, hơn nữa nàng...” Hắn khẽ mím môi nói: “Nhìn cũng đã nhìn, sờ cũng đã sờ, cái gì cũng làm với ta rồi, vậy mà không muốn đáp lễ.”
Từ đáp lễ được dùng như vậy sao?
Ngực Hạ Lan Từ vẫn phập phồng, nàng nhắm mắt lại, đang định nói gì đó.
Lục Vô Ưu chống tay lên, hôn nhẹ một cái lên mặt nàng, đột nhiên khẽ bật cười: “Dù sao muốn trả lại hết trong một ngày cũng không thể được, thời gian còn dài... Ở bên đó hơn mười ngày, đúng là chán chết ta mà.”
Hạ Lan Từ mở mắt hỏi: “Sau đó không có việc gì để làm sao?”
Lục Vô Ưu gật đầu nói: “Đúng vậy, ta gần như đã thuộc lòng hết đường chỉ tay của mấy đồng liêu bị giam cùng rồi. Giấy bút cũng không có, bọn ta thậm chí còn bắt đầu nối thơ, nối liên tục mấy trăm câu, ngôn từ trau chuốt thật hoa mỹ, chỉ là đến giờ không nhớ nổi ban đầu bài thơ ấy viết về cái gì.”
Hạ Lan Từ cũng cảm thấy thương cảm thay: “Cuối cùng thì chàng cũng được ra ngoài rồi.”
Lục Vô Ưu nói: “Ừ... Nhưng tạm thời ta không cần đi thuyết giảng nữa.” Hắn rời khỏi người nàng sang bên cạnh: “Thánh thượng không xử phạt, nhưng sai ta cùng mấy vị quan viên Hộ bộ đi đo đạc ruộng đất, có thể là từ vùng ngoại ô Kinh thành đến biên giới Tề Châu, ngắn thì nửa tháng, dài thì một hai tháng.”
Hạ Lan Từ cũng ngồi dậy hỏi: “Khi nào xuất phát?”
Lục Vô Ưu chống cằm nói: “Có lẽ là ngày mai hoặc ngày kia.”
Hạ Lan Từ nghĩ một lúc, nói: “Ta giúp chàng chuẩn bị hành lý nhé? Nhưng trước kia cha ta đi xa mang theo rất ít đồ, chàng có thể… phải chịu khó một chút, ta sẽ cố gắng chuẩn bị…”
Khi nàng đang nói thì nghe thấy giọng của Lục Vô Ưu: “Nàng muốn đi cùng ta không?”



