Slide 1

Chương 54

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 54
8 lượt đọc 785 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

“Không có chuyện gì xảy ra, chỉ là...” Hắn mở tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc trâm sắt.

Đúng là cây trâm mà trước đó Hạ Lan Từ đã đưa cho vị tiểu thư kia. Đầu nhọn của trâm dính đầy máu, đã hơi khô lại, có màu đỏ sậm, ngay cả thân trâm cũng dính một ít vết máu.

Lục Vô Ưu nói với giọng điệu thản nhiên: “Tiêu Nam Tuân, đúng thật là một tên cầm thú.”

Hạ Lan Từ nhanh chóng hiểu được đã xảy ra chuyện gì, thời gian này đích nữ An Định Bá thường đến chùa Pháp Duyên dâng hương, có lẽ vì để cầu cho nhân duyên thuận lợi — dù sao nàng ấy vẫn trì trệ không thể xuất giá.

Kết quả không may gặp phải kẻ trộm trong chùa, suýt chút nữa mất đi trong sạch.

Hiện giờ tiểu thư An Định Bá bị dọa đến kinh hồn bạt vía, hình như thần trí cũng không còn tỉnh táo. Tính tình nàng ấy vốn đã yếu đuối, là một cô nương ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Kể từ đó nàng ấy đều trốn ở trong phòng không chịu ra ngoài gặp ai.

Đủ loại tin đồn ác ý không ngừng lan truyền.

Trong tình huống này, hôn sự giữa nàng ấy và Nhị hoàng tử dường như cũng chỉ có thể gác lại vô thời hạn.

Thậm chí Nhị hoàng tử còn đích thân đến phủ thăm hỏi vị hôn thê, còn tặng rất nhiều lễ vật quý giá, nói hắn cũng không vội vã chuyện hôn sự, bảo An Định Bá không cần lo lắng bộ dạng rất có tình có nghĩa.

Hạ Lan Từ hỏi Lục Vô Ưu, Lục Vô Ưu trấn an nàng: “Không cần lo lắng, thật sự không sao, chỉ là bị kinh sợ thôi. Nhưng chắc là nàng ấy cũng không có can đảm nói ra sự thật— rốt cuộc là ai đã hẹn gặp mình ở chùa Pháp Duyên.”

Hạ Lan Từ cảm thấy vô cùng khó chịu: “... Không có chứng cứ sao?”

“Đúng, dù tiểu thư An Định Bá nói ra, An Định Bá có muốn cá chết lưới rách, hắn cũng hoàn toàn có thể chối bỏ. Tiêu Nam Tuân khi đó còn ở trong cung, thậm chí...” Lục Vô Ưu nhếch môi, giọng nói mang theo vẻ giễu cợt: “Trước đó không lâu, hắn còn gây sự với ta ở buổi thuyết giảng, nghe nói lúc rời khỏi điện Văn Hoa hắn còn đi tìm Thánh thượng đánh cờ. Nhưng món nợ này cứ ghi lại trước đã, sớm muộn cũng...” Lục Vô Ưu lại an ủi nàng: “Không phải gả cho Tiêu Nam Tuân, cũng là chuyện tốt.”

Chỉ là Lục Vô Ưu không nói với Hạ Lan Từ, hắn còn thấy một cái túi gấm dính đầy máu bị giẫm đến nát bét trên đất.

Bên trong viết những mong đợi đối với tân hôn, và hy vọng Điện hạ có thể cười nhiều hơn.

Nàng ấy đại khái chỉ gặp hắn vài lần, biết sơ về cảnh ngộ thê thảm của hắn khi còn ở chùa Thanh Tuyền, có lẽ còn mang theo chút thương xót muốn động viên đối phương, nhưng lại không biết Tiêu Nam Tuân đến tột cùng là loại cầm thú thế nào.

Hạ Lan Từ im lặng hồi lâu.

Lục Vô Ưu nói: “Nhưng cũng may, Tiêu Nam Tuân thấy một cô nương như nàng ấy không thể gây ra sóng gió gì lớn, nên không phái quá nhiều người đến — đương nhiên, nàng cũng không cần lo lắng, chuyện nàng đưa cây trâm chắc là không bị người của hắn nhìn thấy đâu.”

Hạ Lan Từ lắc đầu nói: “Dù sao chúng ta đều bị hắn coi như cái đinh trong mắt, cũng không có gì khác biệt.”

Lục Vô Ưu thấy nàng thực sự ủ rũ, liền chuyển chủ đề: “Phải rồi, trước đây không phải nàng nói muốn học bắn cung sao, bây giờ còn muốn không?” Hắn thuận miệng nói: “Ta đã cho người mua cung tên và bia ngắm, nếu nàng hứng thú ta sẽ cho người đặt ở trong sân.”

Hạ Lan Từ nói: “... Chàng thật sự biết cưỡi ngựa bắn cung?”

Lục Vô Ưu khẽ cười nói: “Trước kia Tiểu vương tử Bắc Địch nói muốn tỷ thí với ta, ta có hơi sợ thật.”

Hạ Lan Từ hoảng hốt nói: “Vậy chàng không biết sao?”

Nàng không khỏi lo lắng.

“Không phải là không biết...” Lục Vô Ưu vừa đi ra ngoài vừa nói: “Nàng ra ngoài sẽ biết.”

Đợi bia được đặt xong, trên bàn cạnh đó đặt cung dài và tên, Lục Vô Ưu đưa tay kéo hai lần, tiện tay cầm lấy một mũi tên trong đó, Hạ Lan Từ còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy hắn tiện tay vung nhẹ một cái.

Mũi tên xé gió bay đi, bắn ra ngoài với tốc độ cực nhanh.

— “Vút.”

Chỉ trong chớp mắt, Hạ Lan Từ đã thấy mũi tên vững vàng cắm vào giữa hồng tâm.

Hạ Lan Từ: “...”

Nàng nhìn Lục Vô Ưu bên cạnh, rồi lại nhìn hồng tâm, ngẩn ngơ một lúc mới nói: “... Chàng làm thế nào vậy?”

“Ta từng luyện phi đao, rất hữu dụng, lần trước ở chùa Giác Nguyệt cũng chính là nhờ vậy mà chặn được một phen...”

Lục Vô Ưu giơ tay, lại thuần thục cầm lấy cung tên, dường như rất quen thuộc với mười tám loại binh khí. Tiếp đó, hắn cầm một lượt ba mũi tên dài, đặt cùng lúc lên cung, đuôi tên tựa vào dây cung, thuận tay giữ chặt lại, thân hình cao lớn bất động, cánh tay hơi giang ra, hơi nâng cằm, ngón tay kéo căng dây cung đến ngang cổ, đôi mắt khẽ rủ xuống, toàn thân thả lỏng, động tác bắn ra vô cùng tùy ý.

Ba mũi tên dài như hoa sen tịnh đế, sau ba tiếng “phập”: “phập”: “phập” liên tiếp, tất cả đều trúng hồng tâm.

“Bảo ta giả bộ bắn không trúng, cũng thật đau khổ.”

Lục Vô Ưu lại rút thêm một mũi tên cài lên dây cung, động tác bắn ra lưu loát. Mũi tên lao đi nhanh như chớp, tốc độ vẫn kinh người như trước, nhưng lần này, nó lại xuyên vỡ mũi tên trước đó, chẻ nó thành hai nửa, xuyên qua giữa trúng ngay hồng tâm. Bắn xong hắn mới nói: “Nhưng ta là một quan văn, bắn tên chuẩn thế này thì rất kỳ lạ, cho nên ta mới nói sợ.”

Khi hắn nói chuyện, âm cuối hơi cao lên.

Hạ Lan Từ không chú ý nhiều, chỉ nhớ lại rất lâu trước đây, Tiêu Nam Tuân từng biểu diễn cưỡi ngựa bắn cung tại buổi tế lễ ở ngoại thành, giành được sự tán thưởng của mọi người.

Nàng không khỏi nói: “... Ngồi trên lưng ngựa cũng được sao?”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Hay là lần nghỉ phép tới, ta dẫn nàng ra ngoài thành, tìm một dịch quán mượn ngựa thử xem?”

Hạ Lan Từ nói: “Vậy thì không cần đâu!” Nàng tạm thời không muốn đến dịch quán cưỡi ngựa nữa.

Lục Vô Ưu lại bắn liên tiếp hai mũi tên nữa. Hạ Lan Từ chỉ tập trung quan sát, thầm nghĩ khó trách lúc ấy hắn bảo quá yếu không thú vị, không muốn làm việc nổi bật. Nàng còn đang suy nghĩ thì đã thấy Lục Vô Ưu liếc mắt nhìn qua nàng.

Hạ Lan Từ: “...?” Nàng hoàn hồn: “Ý là muốn ta thử xem sao à?”

Lục Vô Ưu lại nhìn nàng một cách kỳ quái, nói: “Cũng được, nàng muốn thử thì cứ thử đi, nhớ phải mang bảo hộ ngón tay, tránh cho bị thương.”

Nhưng lúc này Hạ Lan Từ thực sự rất chú ý đến hắn. Nàng chợt nhớ đến hình thức ở chung giữa biểu tỷ Diêu Thiên Tuyết và biểu tỷ phu tương lai Tống Tề Xuyên, trong lúc đó, dường như nàng mơ hồ hiểu ra một chút, hơi không chắc chắn mà khen ngợi: “... Chàng vừa rồi, có dáng vẻ rất oai phong.”

Lục Vô Ưu đi qua đó, rút mũi tên ra khỏi hồng tâm.

“Không có thành ý thì đừng khen.”

“Ta rất thật lòng, chỉ là... ngại nói ra thôi.” Lúc nói chuyện, nàng không kiềm lòng được nói: “Muốn ta khen chàng thì cứ nói thẳng ra không được sao?”

Lục Vô Ưu hơi dừng động tác lại, nói: “Hạ Lan tiểu thư, đã bảo nàng tự nhiên một chút, nhưng lần nào nàng cũng cố gắng quá mức, chuyện này không thể trách ta được. Trước đó ta đã cảm thấy diễn xuất của nàng có hơi kém, hơi cứng nhắc, không dễ làm người khác tin tưởng, nàng có muốn cải thiện chút không?”

Hạ Lan Từ suy ngẫm lại...

Nàng quả thật không được tự nhiên như Diêu Thiên Tuyết. Khi Diêu Thiên Tuyết khen Tống Tề Xuyên, giọng điệu và thần thái đều vô cùng tự nhiên, phát ra từ tận đáy lòng khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Nhưng nàng không nhịn được mà than phiền: “Lục đại nhân, chàng yêu cầu nhiều thật đó.”

Giọng điệu nói chuyện của Hạ Lan Từ xưa nay luôn bình thản, chỉ là giọng nói mềm mại, nhưng ngữ khí oán giận của nàng lúc này lại mang theo đôi chút hờn dỗi, biểu lộ một sự thân mật tinh tế.

Thần trí của Lục Vô Ưu khẽ dao động.

Hạ Lan Từ cũng thấy giọng điệu của mình có chút vấn đề.

Nàng cúi đầu cầm lấy một cây cung khác nhỏ hơn, thử kéo dây cung — không có cách nào kéo đến nơi.

Lục Vô Ưu khẽ cười một tiếng, vẻ mặt có chút vui sướng nói: “Lại đây, ta dạy nàng.”

Kéo cung vài ngày, bả vai Hạ Lan Từ đều ê ẩm.

Nàng vốn nghĩ cơ thể mình đã luyện tập khá tốt, nhưng xem ra vẫn còn cần cải thiện nhiều. Lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, khi đi ngang qua phòng Mộ Lăng công tử kia, nàng chợt nghe thấy y và Hoa Vị Linh đang nói chuyện.

Cửa mở, âm thanh cũng rất rõ ràng.

“... Ta luôn cảm thấy trước khi mất trí nhớ, có lẽ ta từng là một hiệp khách.” Giọng nói của Mộ Lăng công tử mang chút trong trẻo lạnh lùng, thật sự rất phù hợp với dáng vẻ tuấn tú dịu dàng, tóc dài buông xõa của y: “Cho nên khi viết thoại bản cho cô, ta mới vô thức viết những câu chuyện truyền kỳ về thể loại giang hồ này.”

Hoa Vị Linh thì rất phũ phàng vạch trần y: “Nhưng võ công của huynh rất tầm thường.”

Mộ Lăng không hề để tâm, khẽ cười nói: “Không phải ta bị thương nặng sao, võ công có thể đã bị người ta phế.”

Hoa Vị Linh đáp: “Ồ, ca ca ta đã kiểm tra qua rồi, không có chuyện đó đâu.”

Mộ Lăng lại thấp giọng thỏa hiệp: “Được rồi, vậy có lẽ ta chỉ là một hiệp khách võ công kém cỏi, còn cô là một nữ hiệp, lại đúng lúc cứu được ta trong muôn vạn người, đây cũng xem như một đoạn duyên phận sâu xa... Ngoại trừ viết thoại bản, cô còn muốn ta báo đáp gì nữa không?”

Hoa Vị Linh nghĩ một lúc, nói: “Thật ra, ca ca ta mới là người bỏ công sức nhiều nhất, thuốc trị thương hay chuyện ăn ở của huynh đều dùng của huynh ấy. Nếu huynh còn muốn báo đáp, chi bằng báo đáp huynh ấy?”

Mộ công tử kia như bị nghẹn một hơi, nhưng vẫn không nản lòng, lại nói: “Cô xem trong truyện ta viết là câu chuyện về nữ hiệp Hoa Vị Linh và hiệp khách Mộ Lăng, có cảm thấy không ổn chỗ nào không?”

Hoa Vị Linh nghiêm túc trả lời: “Câu chuyện thì cũng được, nhưng huynh thật sự rất lười đặt tên, lần sau đừng như vậy nữa.”

Mộ Lăng: “...”

Hạ Lan Từ đại khái đã hiểu vì sao Lục Vô Ưu vẫn luôn nhấn mạnh với nàng “Tâm của muội ấy còn lớn hơn nàng” là có ý gì. Tuy nàng ấy không hiểu chuyện nam nữ, nhưng lại rất nhạy cảm với ý đồ xấu của người khác.

Dù sao Hoa Vị Linh đã nói võ công của y rất tầm thường... chắc là sẽ không có thiệt thòi gì.

Nàng nghĩ vậy, lại tiếp tục đi về phía trước, vô thức đi đến căn phòng xa nhất. Hai cô nương kia đang an phận thủ thường sao chép viết văn, thấy Hạ Lan Từ đến đây, cả hai lập tức đứng dậy giống như học trò nhìn thấy phu tử, vội vàng lấy những bài viết gần đây ra cho nàng xem.

Hạ Lan Từ yên tâm nhìn một lát, chỉ dẫn một chút, vừa định đi thì chợt nghe thấy Ngọc Liên, người không thường nói chuyện thấp giọng nói: “Phu nhân, Nhị điện hạ đưa chúng nô tỳ đến đây đúng là để gây thêm phiền toái cho phu nhân, nhưng thật ra nô tỳ cũng không muốn vậy. Nô tỳ vốn là nữ tử thư hương, sau này gia cảnh sa sút, vì nhà nghèo túng mới đem bán nô tỳ, nô tỳ cũng từng muốn phản kháng nhưng lại bị đánh thê thảm, sợ đau nên đành phải thuận theo... Vốn cho rằng chỉ có thể lấy sắc hầu hạ người khác, không ngờ lại gặp được phu nhân, những ngày qua thật sự cảm tạ phu nhân.”

Hạ Lan Từ tin, nhưng không tin toàn bộ, dù sao Ngọc Liên cũng là người Nhị điện hạ đưa đến.

Nhưng người trước đó ra mặt đưa bữa khuya đều là cô nương tên Nhược Nhan kia, còn Ngọc Liên cô nương này quả thật an phận hơn nhiều.

“Nhưng nô tỳ cũng biết, dù Lục đại nhân không để mắt đến dung mạo của chúng nô tỳ, nhưng chỉ cần ở đây thôi cũng sẽ cản trở tầm mắt phu nhân. Không biết phu nhân có… thôn trang hay ruộng đất nào không, nô tỳ bằng lòng tự mình xin đến đó.”

Nhược Nhan cô nương bên cạnh thì không nói gì, chỉ quay mặt đi, khẽ cười khẩy một tiếng, có lẽ cảm thấy Ngọc Liên giả vờ thanh cao.

Hạ Lan Từ trầm ngâm một lúc.

Trước đây Nhược Nhan từng hỏi nàng có để tâm không, lúc đó nàng cảm thấy mình không để ý đến vậy, nhưng hiện giờ Ngọc Liên gần như chắc chắn nàng sẽ cảm thấy chướng mắt. Thật ra có người quan sát, từ ngày đó đến nay, Lục Vô Ưu chưa từng gặp lại các nàng.

Hắn cũng không có ý định nạp thiếp.

Có vẻ trước đây Hạ Lan Từ có phần buồn lo vô cớ.

Chắc là nàng nên tin tưởng vào Lục Vô Ưu — cũng thật sự nên tin tưởng. Từ sau ngày ấy, khi Lục Vô Ưu cảm thấy nàng nên tự do hơn, hắn không còn thân mật với nàng nữa. Lúc trước nàng còn tưởng Lục Vô Ưu ham mê việc này, khó mà thanh tâm quả dục, bây giờ nghĩ lại có lẽ chỉ là ảo giác, ý chí của hắn hơn người, cũng rất ít khi nuốt lời, đã hứa không nạp thiếp thì chắc chắn sẽ không làm vậy.

Vậy thì còn gì để bận tâm nữa?

Hạ Lan Từ nghĩ như vậy, nhưng luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Nàng bất chợt nhớ đến chuyện Nhị biểu tỷ của Diêu Thiên Tuyết mà nàng ấy đã kể với mình khi đến thăm lần trước, như một sợi tơ rất khó nắm bắt.

Nàng suy nghĩ quá lâu, Ngọc Liên có chút căng thẳng hỏi: “Phu nhân còn có gì khó khăn sao?”

Hạ Lan Từ hỏi: “Tại sao ngươi lại khẳng định ta sẽ thấy các ngươi chướng mắt?”

Nàng nói ra lời này, Ngọc Liên cũng ngẩn người.

Ngọc Liên ngơ ngác nói: “Bởi vì...” Nàng ta cảm thấy đây gần như là chuyện đương nhiên: “Không có vị phu nhân nào bằng lòng giữ những nữ tử như chúng nô tỳ ở lại bên cạnh phu quân mình hết.”

Hạ Lan Từ nói: “Nhưng các ngươi... hoàn toàn không gặp được chàng ấy mà.”

Ngọc Liên chỉ vào tim mình nói: “Nhưng nó giống như một cái gai, một cái gai mắc kẹt trong lòng. Phu nhân quan tâm đến Lục đại nhân, tự nhiên sẽ như vậy, nhưng...” Nàng ta nghĩ thêm chút nữa rồi tìm được lý do: “Có lẽ do Lục đại nhân quá yêu thương phu nhân, lòng không nghĩ đến người khác, mới làm cho phu nhân cảm thấy không để tâm.”

Giống như trong lòng có một dây cung bị đứt, Hạ Lan Từ bỗng nghĩ, dù biết rõ Lục Vô Ưu sẽ không nạp thiếp, nhưng để hai cô nương như hoa như ngọc, lại có tình ý với hắn ở lại bên cạnh, nàng hẳn là... 

Cũng không phải hoàn toàn không để tâm.

Chỉ là Lục Vô Ưu hoàn toàn không để chuyện này có cơ hội xảy ra.

***

Mấy ngày nay, Hạ Lan Từ trở về nghỉ ngơi, còn Lục Vô Ưu lại đến thư phòng.

Nàng cân nhắc một chút, quyết định đi nấu cho hắn một bát cháo ngọt.

Lần trước nàng vội vàng học từ đầu bếp, thực ra nấu rất bình thường, nàng còn phải về nghiên cứu thêm chút nữa.

Khẩu vị của Lục Vô Ưu rất kén chọn, bảo đầu bếp nấu cháo ngọt thôi mà phải yêu cầu thêm đủ loại nguyên liệu như long nhãn, táo đỏ... Từ độ loãng, sệt, mềm nhừ thấm vị đến mức độ mịn màng đều bị soi xét. Chắc là lần trước hắn bị bệnh — hoặc trúng thuốc nên mới không rảnh bận tâm đến vấn đề mùi vị.

Hạ Lan Từ đồng tình sâu sắc, tìm đầu bếp ghi chép cả buổi, sau đó mới xắn tay áo lên, lại buộc thêm tạp dề, vươn ngón tay ngọc thon dài của mình ra bận rộn.

Sương Chi nhìn đến mức toát mồ hôi không ngừng.

“Hay là để nô tỳ làm cho...” Nàng ấy hơi cạn lời nhìn Hạ Lan Từ dùng cân đòn cân đo nguyên liệu từng chút một, giống như đang sắc thuốc.

Hạ Lan Từ nói: “Nấu cháo đơn giản thôi, học tập trước một chút.”

Chờ nàng bận rộn xong, không biết đã qua bao lâu, nàng có hơi lo lắng Lục Vô Ưu đã đi ngủ trước, vừa cẩn thận nếm thử cháo, cảm thấy mùi vị cũng tạm được —

Nhưng đầu lưỡi của nàng lại không kén chọn như Lục Vô Ưu.

Cuối cùng Hạ Lan Từ vẫn hơi căng thẳng, bưng bát cháo đến thư phòng của Lục Vô Ưu.

Thư phòng còn sáng đèn, hắn còn chưa ngủ, đang cúi đầu xem công văn.

Hạ Lan Từ nhẹ nhàng đặt bát cháo lên bàn, Lục Vô Ưu ngẩng đầu nhìn bát cháo, ánh mắt hiện lên chút ngạc nhiên: “Cho ta?”

“... Ở đây còn có người khác sao?”

Hình như Lục Vô Ưu cũng nhận ra câu hỏi của mình thật ngốc, ánh mắt chuyển từ bát cháo sang người Hạ Lan Từ, lại từ trên người Hạ Lan Từ chuyển về bát cháo, mới rất không quen hỏi: “Lại là biểu tỷ nàng dạy nàng à?”

Hạ Lan Từ ngạc nhiên nói: “Ta chỉ mang bữa khuya đến thôi, có khoa trương vậy không?”

Lục Vô Ưu nói: “Nhưng trước đây nàng...” Hắn im bặt, sờ sờ sau gáy nói: “Thôi vậy, coi như ta chưa nói.”

Hạ Lan Từ nhắc nhở: “Ta không có kinh nghiệm, nấu không ngon như đầu bếp, nếu chàng uống không quen thì cứ nói thẳng, không cần giữ thể diện cho ta.”

Lục Vô Ưu không khỏi nói: “Trong mắt nàng, ta là người bắt bẻ vậy sao?”

Hạ Lan Từ không tiện nói thẳng, chỉ ho nhẹ một tiếng, đáp: “Chàng thử trước đã.”

Lục Vô Ưu dùng thìa khuấy khuấy bát cháo ngọt, nói: “... Hạ Lan tiểu thư, nàng có chuyện gì muốn nói với ta phải không? Có gì cứ nói, không cần phải vòng vo như vậy.”

Hạ Lan Từ thật sự cảm thấy hắn rất kỳ lạ.

“Chàng là Tỷ Can chuyển thế sao?” Trái tim có bảy lỗ quý hiếm mới nghĩ được nhiều như vậy.

Lục Vô Ưu uống một ngụm, nuốt xuống rồi mới từ tốn đáp: “Làm gì, muốn mượn một mảnh tim của ta để ăn sao, Đát Kỷ? Nó không chữa được bách bệnh đâu, chỉ có thể lấy mạng ta thôi.” (*)

(*)Một câu nói đùa dựa trên truyền thuyết trong “Phong Thần Diễn Nghĩa”.

Hạ Lan Từ thầm nghĩ người này lại bắt đầu nói năng vớ vẩn rồi, nàng không tiếp lời, chờ hắn uống cháo xong thì sẽ đem bát không ra ngoài.

Ai ngờ bình thường tốc độ ăn cơm của Lục Vô Ưu rất nhanh, nhưng lần này lại thong thả thái quá. 

Nàng cũng không tiện thúc giục, chỉ đành tựa cằm vào bàn chờ hắn, nhìn hắn nhã nhặn uống từng ngụm cháo, giống như cháo này là rượu ngon quý hiếm, cần phải thưởng thức tỉ mỉ.

Lục Vô Ưu uống xong ngụm cháo cuối cùng, lau sạch môi rồi mới bình phẩm: “Độ lửa chưa tới, cháo chưa chín kỹ, vị cũng chưa thấm vào, nàng có khuấy đều không?”

Hạ Lan Từ nói: “… Cái này chàng cũng nếm ra được? Sao lúc nãy chàng không nói sớm!”

“Do nàng không kỹ tính thôi.” Lục Vô Ưu cười nhẹ: “Lần sau cố gắng hơn.”

Hạ Lan Từ nhìn vào chiếc bát trống không, cảm thấy vô cùng cạn lời: “… Vậy ta sẽ suy nghĩ thêm.”

Nàng bưng khay đựng thức ăn khuya định bước đi, không ngờ lại bị Lục Vô Ưu nắm lấy ống tay áo.

“Sao vậy?” 

Lục Vô Ưu nói: “Nàng ở trong bếp bao lâu mà mặt đều dính tro thế này?”

Hạ Lan Từ do dự, suýt nữa định đưa tay sờ mặt mình nhưng lại bất tiện, chỉ có thể quay đầu hỏi: “Ở đâu?”

“Nàng lại gần đây một chút.”

Nàng nghe theo.

Mặt của Lục Vô Ưu gần ngay bên cạnh, có thể nghe được hô hấp, giống như ngay sau đó hắn sẽ hôn lên. Yết hầu của hắn dường như động đậy, lại như không. Hắn vươn ngón tay dài chạm nhẹ vào chóp mũi nàng, quả thật đã lau được một vệt tro.

Có lẽ là dính phải khi lần đầu nàng nấu cháy.

Hàng mi Hạ Lan Từ khẽ run, nàng vừa có chút ngượng ngùng định mở miệng.

Chợt nghe Lục Vô Ưu cất giọng khàn khàn như đang kiềm chế: “Hạ Lan tiểu thư, nàng đang trêu chọc ta sao?”

“...?”

Hắn thực sự rất nhạy cảm.

Khi Hạ Lan Từ còn đang do dự, Lục Vô Ưu đã lùi lại, dùng khăn lau sạch vết tro đen trên tay. Hắn cụp mắt xuống, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng nói lời nào.

Có vẻ như việc ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với hắn lúc này cũng không thể làm được.

Hạ Lan Từ vốn không giỏi giao tiếp với người khác, những người nàng thân thuộc cũng chỉ có biểu tỷ Diêu Thiên Tuyết và tiểu đường muội ở Thanh Châu. Tất nhiên, điều này ít nhiều cũng liên quan đến ngoại hình của nàng.

Trước đây, nàng rất ít khi kết giao thâm tình với người khác, đa phần đều là những mối quan hệ xa lạ.

Lục Vô Ưu là người đầu tiên nàng hiểu rõ đến vậy. Những ngày gần đây, vốn dĩ nàng cảm thấy mình đã hiểu được hắn phần nào, nhưng bây giờ, dường như hắn đột nhiên trở nên khó hiểu hơn.

Nàng bưng khay, cúi đầu lặng lẽ nhìn hắn một lát.

Dù là khen ngợi hắn, hay nửa đêm nấu cháo cho hắn thì cũng không hoàn toàn là vì trách nhiệm… Trên thực tế, nàng cũng không có trách nhiệm đó.

Có lẽ, điều nàng mong muốn nhiều hơn là có thể làm cho Lục Vô Ưu cảm thấy vui vẻ.

Nhưng kể từ ngày hắn nói muốn cho nàng một lựa chọn khác, cảm xúc của Lục Vô Ưu dường như có phần kỳ lạ, trông bề ngoài có vẻ không thay đổi gì, bọn họ vẫn ở bên nhau như bình thường, vẫn có thể cãi vã.

Lục Vô Ưu vẫn chỉ dẫn nàng tập luyện, còn dạy nàng bắn cung.

Nhưng dường như có điều gì đó rất khó diễn tả.

Hạ Lan Từ cảm thấy hắn không còn hứng thú như trước, ngay cả khi đùa giỡn cũng chỉ có cảm xúc nhạt nhòa.

Nàng chăm chú nhìn hắn một hồi lâu, mới phát hiện hầu hết những văn thư trước mặt Lục Vô Ưu đều liên quan đến các vấn đề ở Ích Châu, trong các tấu sớ cũ là một số bản trình báo từ Ích Châu. Tuy hắn không nói ra, nhưng rõ ràng đã làm rất nhiều việc.

Hạ Lan Từ thấy lòng mình ấm áp.

Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát, nói: “Thật sự không cần ta ở bên cạnh thêm hương bầu bạn với chàng sao? Dù không hiểu nhiều về hương liệu… nhưng ít ra ta vẫn biết mài mực.”

Ánh mắt mệt mỏi của Lục Vô Ưu thoáng nâng lên, lướt qua khuôn mặt nàng một chút, sau đó dời đi, giọng nói vẫn hơi khàn khàn: “Không cần, ta xem thêm một lát nữa sẽ trở về, dù sao cũng không định viết gì… Nàng về nghỉ ngơi trước đi.”

Dù nói rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn là lời từ chối.

Nhưng vừa nãy, rõ ràng hắn trông có vẻ rất muốn hôn nàng.

Hạ Lan Từ không biết Lục Vô Ưu đang kìm nén điều gì, hắn không giống như mất hứng, mà có vẻ như đang tự thử thách ý chí của mình.

Chẳng lẽ vấn đề nằm ở bản thân nàng?

Hạ Lan Từ nhớ lại: “Chẳng lẽ hôm nay chàng cũng cảm thấy ta không được tự nhiên?”

Dù lời khen có hơi gượng gạo, bởi vì trước đây nàng rất ít khi khen người khác, nhưng ít ra hiện tại nàng cảm thấy mọi thứ mình làm rất tự nhiên. Chẳng phải trước đó Lục Vô Ưu vẫn nhận tất cả đó sao?

Lần trước hắn còn tự yêu cầu nàng nấu cháo!

Lần này rõ ràng là nàng chủ động!

Lục Vô Ưu trầm ngâm một lát, sau đó cúi đầu nói: “Nếu nàng thật sự muốn nghe sự thật, thì cũng có một chút.”

Hạ Lan Từ dứt khoát ngồi đối diện với hắn: “Lục đại nhân, ta cảm thấy chàng có thành kiến với ta.”

Lục Vô Ưu lật một trang văn thư, thuận miệng nói: “Không có chuyện đó đâu, ta đang đợi cây lớn lên, nóng vội thúc giục cây mọc nhanh sẽ không tốt…” Như sợ Hạ Lan Từ nghĩ ngợi quá nhiều, hắn còn cười nhẹ, nói thêm: “Hạ Lan tiểu thư, nàng nấu cháo cho ta, ta rất vui, thật đó, còn cảm thấy được thương yêu mà lo sợ. Nhưng mà bây giờ đã muộn, nàng về nghỉ ngơi sớm đi, đừng nghĩ quá nhiều.”

Ừm… sao hắn lại còn có thể xoay ngược tình huống thế này.

Hạ Lan Từ nói: “Ta thật lòng muốn nấu cháo cho chàng.”

Lục Vô Ưu lại cười: “Ta biết, lần sau nhớ nấu ngon hơn một chút.”

Cứng đầu cứng cổ, không lay chuyển nổi.

Sau một thời gian dài, lần đầu tiên Hạ Lan Từ muốn mở miệng phản công.

***

Bầu trời luôn nắng ráo ở Kinh thành đột nhiên đổ mưa.

Ban đầu chỉ là mưa nhỏ vào buổi chiều, đến giờ Dậu thì tiếng mưa trở nên lớn hơn. Mưa bắt đầu rả rích không ngớt, bầu trời cũng phủ đầy sương mù u ám, những đám mây đen lớn che kín, đến buổi tối đã kèm theo sấm chớp liên hồi. Mưa càng lúc càng to hơn, biến thành mưa rền gió dữ.

Cơn mưa lớn trút xuống, tiếng mưa rơi lộp bộp liên tiếp vang vọng khắp Kinh thành.

“Năm nay mưa lớn quá nhỉ!”

“Không biết khi nào mới tạnh mưa, ngày mai có ngớt không?”

Khắp các con phố ngõ hẻm đầy người đi đường tìm chỗ tránh mưa.

Trước đây, những lúc như thế này luôn là thời điểm Hạ Lan Từ lo lắng nhất, bởi vì mái nhà trong phủ của bọn họ thực sự chẳng làm nên việc gì. Với những trận mưa to thế này, không chỉ gian phòng phía tây của nàng mà các phòng khác cũng sẽ bắt đầu thấm nước, thê thảm nhất chắc là thư phòng.

Nàng vẫn còn nhớ có một năm, nàng bừng tỉnh vào lúc nửa đêm, chỉ khoác hai chiếc áo, nhanh chóng cầm tấm vải dầu cùng cha chạy ra cứu những quyển sách trong thư phòng, suýt nữa bị cảm lạnh.

Mái nhà của Lục phủ thật sự rất chắc chắn, cho dù mưa lớn như vậy, nhưng không hề bị dột chút nào.

Từ khi đến Kinh thành, nàng hiếm khi có cơ hội ngồi nhàn nhã dưới hiên ngắm mưa, nhìn những giọt mưa rơi xuống mặt đất bắn lên bọt nước, nhìn cây non và những bông cúc vàng mới nở đung đưa trong làn mưa, nhìn màn mưa buông xuống từ mái hiên như tấm rèm.

Gió mát lẫn mùi ẩm ướt phảng phất thổi vào mặt, lại có một chút cảm giác mát lạnh dễ chịu.

Hạ Lan Từ quấn chặt chiếc áo choàng lớn, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nàng cau mày, lo lắng suy nghĩ một lúc, sau đó nhìn tia chớp và sấm sét trên trời, lại dần dần thả lỏng. Những tia chớp sáng lóe trên bầu trời như những vết rách trên bức tranh, chớp lóe rồi tắt, mang hình dạng như đang giương nanh múa vuốt. Nàng ngẩng đầu nghiên cứu những tia chớp, còn đang nghĩ xem có nên về vẽ lại hay không, bên tai chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo dễ nghe: “Ngồi đây không thấy lạnh sao?”

Hạ Lan Từ nghiêng đầu nhìn Lục Vô Ưu, cảm nhận một chút rồi nói: “Cũng không lạnh lắm.”

Lời còn chưa dứt, nàng có cảm giác bả vai mình bị Lục Vô Ưu ấn nhẹ, một luồng hơi ấm từ bả vai truyền đến, cả người nàng lập tức trở nên ấm áp như đang ngâm mình trong nước tắm.

Lục Vô Ưu vén vạt áo, cũng ngồi xuống bên cạnh, hỏi: “Đang ngắm gì vậy?”

Hạ Lan Từ thành thật đáp: “Ngắm mưa.”

Lục Vô Ưu cũng ngẩng đầu nhìn mưa một lát, sau đó nói: “Nàng yên tâm, ta đã cẩn thận tìm người tu sửa mái nhà Hạ Lan phủ rồi, tuy mưa rất lớn, nhưng chắc hẳn không đến mức bị dột.”

Hạ Lan Từ quay đầu nhìn hắn, suy nghĩ xem làm sao mở miệng nói lời cảm tạ nghe tự nhiên nhất.

Không ngờ Lục Vô Ưu khẽ nghiêng đầu, dường như định đứng dậy.

Hạ Lan Từ kéo hắn lại, nói: “Thực ra ta đang nghĩ, lúc chúng ta đo đạc đất có hỏi những người dân ở xa, dường như họ rất sợ mưa dầm… Mưa lớn thế này, nếu cứ kéo dài thêm, có phải ruộng lúa của bọn họ sẽ bị ngập không? Còn nữa... chẳng phải chàng nói đê sông Thanh Lan mới vỡ sao?”

Lục Vô Ưu trầm ngâm đáp: “Phải xem cơn mưa kéo dài bao lâu, nhưng cũng khó nói trước được. Nhưng chắc là Hộ bộ cũng đã có sự chuẩn bị.” Hắn khẽ cau mày, nói thêm: “Ta sẽ nhờ người theo dõi tình hình.”

Điều này đúng là có hơi làm khó người khác, dù sao hiện tại Lục Vô Ưu chỉ có chức quan như vậy, dù có muốn làm nhiều hơn cũng lực bất tòng tâm.

Cùng lắm chỉ có thể dâng tấu lên triều đình để khuyên can, chứ không thể thật sự tự mình xử lý.

Lục Vô Ưu lại chống tay xuống đất, nói: “Được rồi, ta đi đây, Hạ Lan tiểu thư, nàng…”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    7
  • Hôm nay:
    74
  • Tuần này:
    1015
  • Tất cả:
    58267
Thiết kế website Webso.vn