Slide 1

Chương 27: Ngày thành hôn trắc trở

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 27: Ngày thành hôn trắc trở
12 lượt đọc 805 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Cuối cùng cũng đến ngày thành thân, ngoài cổng ngôi nhà mới mua của Lục Vô Ưu đã chật kín những người đến xem náo nhiệt.

Đèn lồng đỏ treo đầy trước sau ngôi nhà, trên cổng viện treo dải lụa đỏ, chữ “Hỷ” đỏ dán khắp nơi, như thể trong một đêm, từ linh đường biến đã thành hỷ đường — mọi người vẫn còn nhớ chiếc đèn lồng trắng và vách tường cháy xém trước cổng phủ Lục không lâu trước đó.

Tiếng pháo nổ lốp bốp vang dội.

Đội ngũ đón dâu chẳng mấy chốc đã gõ trống khua chiêng đi ra ngoài, người dẫn đầu còn ngạo nghễ giơ vài tấm hoành phi lên, trên tấm biển đầu tiên là “Đỗ đạt Trạng nguyên”, “Hội nguyên kỳ thi Hội năm Tân Sửu”, “Giải nguyên kỳ thi Hương thi Thanh Châu năm Canh Tý”, bên dưới ba tấm biển kiêu ngạo này, mọi danh hiệu khác dường như đều bị nghiền nát thành cát bụi, chỉ có thể ngước nhìn.

Không bao lâu sau, mọi người đã có thể nhìn thấy Lục Trạng nguyên mặc hỷ phục tân lang đỏ thắm từ trong cổng phủ bước ra ngoài.

Sắc mặt hắn vẫn thấp thoáng lộ ra vẻ xanh xao, cơ thể hắn thẳng tắp, bước đi từng bước rất chậm, dường như còn có hơi không vững, khiến người ta không khỏi lo lắng.

“Lục Trạng nguyên cẩn thận!”

“Đi chậm thôi, đừng vội!”

Lục Vô Ưu nghe vậy, ngước đôi mắt hoa đào đầy tình cảm lên, mỉm cười nhã nhặn lịch sự đáp lại: “Cảm ơn mọi người.”

Không lâu trước đó, hắn còn mang thương tích chưa lành, vẫn phong thái ung dung tiêu sái đứng trên công đường ung dung đối đáp trước những lời vu khống. Khi ấy, mọi người còn tưởng hắn là kẻ phụ bạc bỏ vợ bỏ con; giờ đây chân tướng đã rõ, không khỏi càng thêm khâm phục, kính ngưỡng.

Đến mức các cô nương tiểu thư trên đường đi nhìn thấy hắn đều đỏ mặt tim đập nhanh.

Bộ cát phục tân lang lộng lẫy, cùng với đó là hoa đỏ và nhiều phụ kiện treo trên ngực, phối hợp với dung nhan bệnh tật yếu ớt làm tăng thêm vài phần thanh nhã khó tả cho vẻ đẹp của Lục Vô Ưu, trông hắn còn rạng rỡ hơn cả lần diễu hành Trạng nguyên ngày đó.

Nhưng nghĩ đến việc hắn sắp trở thành phu quân của người khác, lại không khỏi có chút tiếc nuối.

Lại nghĩ đến dung mạo của Hạ Lan tiểu thư... thôi thì, chỉ coi như chưa từng nghĩ đến điều gì.

Từ Lục phủ đến Hạ Lan phủ thực ra không xa, nhưng để đạt được hiệu quả diễu phố đón dâu, lộ trình được sắp xếp đi vòng thêm hai vòng, vì thế những người đã biết hoặc chưa biết khi nghe tin đều kéo nhau ra xem náo nhiệt.

“Mau, mau đến đây xem đi! Lục Trạng nguyên sắp cưới Hạ Lan tiểu thư về phủ rồi!”

“Còn bày hàng buôn bán gì nữa! Bỏ lỡ cảnh vui này thì sau này không còn cơ hội nữa đâu!”

“Đúng vậy! Ta còn xin phép phu tử để đi xem đây! Xem Trạng nguyên thành thân, biết đâu cũng được thơm lây chút văn khí...”

Chẳng mấy chốc, cảnh tượng náo nhiệt không kém gì lần Lục Vô Ưu diễu hành ngoài phố.

“Hạ Lan tiểu thư đến lúc nào mới ra vậy?”

“Sắp rồi, sắp rồi!”

“Đáng tiếc không thể nhìn thấy mặt tân nương, nếu không hai người đứng cạnh nhau chắc đẹp đôi lắm!”

“Đừng nói nữa, ta còn chẳng dám tưởng tượng, nếu hai người họ sinh con ra, không biết còn chấn động thế nào nhỉ... thật là...”

Trong lúc nói chuyện, đội ngũ rước dâu gần trăm người đã đến trước cổng Hạ Lan phủ.

Hạ Lan Giản đứng canh ở cửa, háo hức đợi thử thách tân lang, dựa theo lệ thường hắn phải làm khó tân lang một chút, để tân lang không dễ dàng đón được tân nương. Tối qua hắn đã suy nghĩ hết nửa đêm xem làm thế nào để gây khó khăn cho người em rể này, chẳng hạn như yêu cầu tân lang dùng tay trái ôm tai phải quay ba vòng, hoặc nhảy ếch qua chậu than trước cửa...

Hắn đang lúc nghĩ ngợi thì đã thấy em rể của hắn từ từ bước xuống ngựa, bước đi vững vàng tiến về phía hắn, gọi một tiếng “anh vợ”.

Hạ Lan Giản còn chưa quen được với cách xưng hô đó, đã thấy em rể lấy từ trong tay áo ra một tấm giấy đặt vào tay mình.

Hạ Lan Giản cúi đầu nhìn xuống

Một tờ ngân phiếu một trăm lượng.

“...”

Em rể tiếp tục dùng giọng điệu trong trẻo nói: “Nếu không đủ còn có nữa.”

Hạ Lan Giản cất giọng run run: “Không, không cần.” Thấy người trước mặt thực sự muốn đi, hắn mới hoàn hồn giữ vai tân lang lại: “Khoan đã...”

Em rể của hắn dừng bước, ánh mắt ôn hòa kiên nhẫn chờ đợi lời nói tiếp theo.

Hạ Lan Giản nghiêm túc hỏi: “Sau này cậu thật sự sẽ đối tốt với Tiểu Từ chứ?”

Người kia mỉm cười đáp lại: “Đó là đương nhiên.”

Thực ra câu nói này không có giá trị, chẳng tân lang nào sẽ nói không cả, nhưng Hạ Lan Giản vẫn cảm thấy nghe lời này mới yên tâm...

Pháo lại nổ đì đùng vang lên.

Diêu Thiên Tuyết đỡ Hạ Lan Từ từ trong phòng bước ra ngoài, lúc này nàng ấy lại cảm thấy hơi tiếc nuối, bởi vì vừa nãy Hạ Lan Từ mặc một bộ giá y gấm vóc rực rỡ và trang điểm thật sự quá đẹp — còn đẹp hơn cả ngày dự tiệc sinh thần ở phủ Công chúa.

Đáng tiếc, tân nương phải đội khăn trùm đầu, chỉ có mỗi mình tân lang nhìn thấy.

Lúc sắp bước ra ngoài, Diêu Thiên Tuyết không kìm được ghé vào tai thì thầm với nàng: “Nếu hắn bắt nạt muội, Tiểu Từ đừng cố nhịn, nhất định phải nói với biểu tỷ.”

Hạ Lan Từ rất điềm tĩnh, thực sự rất điềm tĩnh, đáp: “Ừm.”

Lúc này nàng chỉ có cảm giác nhẹ nhõm như đã yên bề, cuối cùng không phải lo lắng điều gì bất ngờ trước hôn lễ nữa.

Tuy rằng tối qua lúc nói chuyện với cha, Hạ Lan Từ vẫn có cảm giác buồn man mác một hồi lâu.

Bộ giá y này ban đầu nàng không định mặc, bởi vì nó quá lòe loẹt và rêu rao nên nàng đã giấu trong tủ, nhưng lại vì quá thích, lúc lén lấy ra xem thì bị cha nhìn thấy.

Hạ Lan Cẩn nghiêm mặt hỏi nàng: “Từ đâu mà có?”

Nàng đành phải nói thẳng.

Hạ Lan Cẩn đi qua đi lại trước mặt nàng một lúc lâu mới nói: “Chuyện thành thân cả đời chỉ có một lần, muốn mặc thì cứ mặc thôi.”

Hạ Lan Từ biết rằng, đối với cha nàng, điều này đã là một sự nhượng bộ đáng kể.

Hôm qua, Hạ Lan Từ đã giao phó lại việc quản lý gia đình cho quản sự, sau khi bàn giao lại mọi việc rõ ràng, sắp xếp mọi vật cần thiết cho việc xuất giá, bận rộn cho đến tối mới gặp được cha mình.

Cha nàng cầm trong tay một cái túi nhỏ, cẩn thận đưa cho nàng: “Đây là đôi vòng tay vàng mẹ con để lại khi qua đời, ban đầu muốn để lại cho huynh trưởng của con, nhưng nó không nên thân, chi bằng để lại cho con. Con và ca ca không giống nhau, con là đứa thông minh, cha thường tiếc nuối tại sao con không phải là con trai. Làm con gái nhà mình, cha bận rộn công vụ không thể chăm sóc con nhiều, lại còn phải nhờ con quán xuyến mọi việc trong nhà. Đến nay cũng đã tới lúc con sắp xuất giá, sang nhà chồng rồi nhớ đừng quá nóng nảy, không thể cãi nhau với chồng như với cha...”

Ông nói liên miên một hơi dài, rõ ràng cũng không nói gì quá nhiều nhưng lại khiến Hạ Lan Từ đỏ bừng hốc mắt.

Dù rằng nhiều lúc Hạ Lan Từ thấy cha mình quá cứng nhắc, bảo thủ, hơi ngớ ngẩn không thấu tình đạt lý, nhưng đồng thời cũng rất biết ơn ông. Cha đã dạy nàng thế nào là chính trực, thế nào là không bị mê hoặc bởi giàu sang, không đổi lòng vì nghèo khó, không khuất phục trước uy quyền.

Vì thế nàng chỉ có thể cắn môi, nói với cha: “Sau này con gái không còn ở bên, cha phải tự chăm sóc mình, nếu bệnh thì đi tìm đại phu, đừng cứ mãi tiết kiệm chút tiền bạc ấy.”

Hạ Lan Từ còn đang suy nghĩ, đã thấy mình sắp được Diêu Thiên Tuyết trao từ tay nàng ấy sang tay người khác.

Dưới tấm khăn đỏ chỉ thấy bàn tay nam nhân vươn ra, ngón tay thon dài, trắng như ngọc, khớp xương rõ ràng, đang chờ nàng đặt lòng bàn tay vào. Hạ Lan Từ hoàn hồn lại, liền đặt tay lên.

“Hạ Lan tiểu thư, cưới được nàng thật không dễ dàng.”

Giọng nói của Lục Vô Ưu nhẹ nhàng vang lên, mang theo cảm giác nhẹ nhõm như đã trút được gánh nặng nào đó, nhưng cũng có chút ý cười.

Hạ Lan Từ để mặc cho Lục Vô Ưu nắm tay mình, nàng cụp mắt xuống, sau đó… nhìn thấy cái túi thơm thêu xấu xí đến lạ thường đang đeo bên hông của Lục Vô Ưu, xa thì có thể không nhìn rõ, nhưng gần thì thật không thể chịu nổi.

Lại còn là màu chàm, có bộ hỷ phục màu đỏ thắm nên trông cái túi thơm càng nổi bật hơn, không ai nhắc hắn sao!

Hạ Lan Từ lập tức thì thầm: “… Huynh tháo cái túi thơm đó ra đi!”

Lục Vô Ưu đỡ nàng lên kiệu hoa, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Cái này không phải chính Hạ Lan tiểu thư đã thêu sao?”

Ý là, ta còn không chê, nàng chê gì chứ.

Người khác đương nhiên không nghe được cuộc đối thoại nhỏ của họ, chỉ thấy tân nương trong bộ áo cưới cực kỳ lộng lẫy, thân hình yểu điệu thướt tha đang đặt tay lên tay tân lang đầy e lệ; còn Trạng nguyên vừa rồi còn có hơi lạnh lùng, giờ lại cười tươi như gió xuân ấm áp, đôi mắt hoa đào long lanh say đắm lòng người, nụ cười ấm áp đầy lưu luyến dẫn tân nương lên kiệu hoa, trong lúc nhất thời trên mặt hắn không còn có dấu vết bệnh tật như trước đó nữa.

Có lẽ thành thân để xua đuổi vận đen có lẽ thực sự có tác dụng?

Dĩ nhiên cũng có người thò đầu ra bày tỏ sự bất mãn.

“Tại sao tân nương cứ phải đội khăn trùm đầu vậy chứ!”

“Đúng vậy... cho ta nhìn Hạ Lan tiểu thư! Ta muốn nhìn thấy Hạ Lan tiểu thư!”

Người đã vào kiệu, đương nhiên không thể nhìn thấy nữa.

Rõ ràng chỉ là Trạng nguyên ra ngoài đón dâu, nhưng vì người vây xem thực sự quá nhiều, lại náo nhiệt như toàn thành cùng ra ngoài đón dâu.

Khó khăn lắm mới về đến Lục phủ giăng đèn kết hoa, còn chưa đi vào trong đã nghe thấy tiếng Hạ Lan Từ nhỏ giọng hỏi: “Cha mẹ huynh có đến không?”

… Sơn tặc có thể vào thành được không?

Lục Vô Ưu đang kéo nàng từ trong kiệu ra ngoài, nghe vậy chỉ thuận miệng đáp lại: “Không.”

Hạ Lan Từ thầm nghĩ, quả nhiên.

Lục Vô Ưu nói tiếp: “Họ chạy ra ngoại vực du sơn ngoạn thủy rồi, tạm thời không về kịp. Tuy nhiên, mấy hôm nữa muội muội của ta sẽ đưa quà mừng đến. Người ngồi trên kia là cậu mợ của ta, tính ra cũng tương đương về vai vế.”

Hạ Lan Từ tò mò hỏi: “Ngoại vực?”

Lục Vô Ưu bật cười: “Sau này nói cho nàng biết. Đến rồi... có ngưỡng cửa, cẩn thận dưới chân.”

Bên trong tất nhiên đầy khách quý, còn có thượng quan và đồng liêu của Lục Vô Ưu ở Hàn Lâm Viện, một số quan viên hắn quen biết từ Lục bộ, trong nội đường gần như đều là quan viên có phẩm cấp, người dẫn dải lụa đỏ chuẩn bị đưa họ vào trong.

Đúng vào lúc này, bên ngoài vang lên một giọng nói có phần hoảng hốt: “Nhị hoàng tử đến.”

Trái tim Hạ Lan Từ chợt thắt lại.

Nhưng cũng có cảm giác như đã đoán trước nên không mấy ngạc nhiên. Nàng không kìm được nắm chặt dải lụa đỏ trong tay.

Trong lúc hoảng loạn, nàng lờ mờ nghe thấy giọng nói của Lục Vô Ưu: “Đừng hoảng.”

Nàng đột nhiên dần dần bình tĩnh trở lại.

Nhị hoàng tử đến, đoàn nghi trượng mở đường đương nhiên rất kinh khủng, từ xa đã có quan binh dọn đường, dân chúng đứng quanh cổng phủ bị ép phải nhường lối, sau đó là xe ngựa và tùy tùng hộ tống đứng san sát nhau.

Có bá tánh lần đầu nhìn thấy kiệu xe lộng lẫy còn tưởng rằng Hoàng thượng đến, sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn ngay tại chỗ.

Tiêu Nam Tuân bước xuống bậc kiệu, chuỗi ngọc bích bạc trước cổ áo đung đưa lay động, dáng vẻ trông vẫn kim tôn ngọc quý như trước.

Hắn bước vào, ánh mắt đầu tiên dừng lại trên bộ váy cưới kéo lê làn váy dưới đất của tân nương. Chiếc váy cưới này dường như được đo may riêng, làm nổi bật lên vòng eo mảnh khảnh của nàng, nhưng không quá chật, vòng eo và hông tinh tế rõ ràng, cũng có thể thấy bầu ngực đầy đặn, đôi tay trắng nõn từ ống tay áo thò ra nắm chặt dải lụa đỏ, càng tôn lên làn da trắng mịn màng.

Tiêu Nam Tuân lại không kìm được duỗi ngón tay, cổ họng thắt chặt lại.

“Không biết Nhị điện hạ đại giá quang lâm, có chỗ nào tiếp đón không chu đáo, mong được thứ tội.” Lục Vô Ưu bước lên một bước, vừa vặn che đi tầm mắt của Tiêu Nam Tuân. Hắn chắp tay hành lễ, thái độ hào phóng nói: “Dám hỏi, Nhị điện hạ đến tham dự hôn lễ của vi thần chăng?”

Hắn thuận miệng quay sang dặn dò Thanh Diệp: “Chuẩn bị chỗ ngồi cho Nhị điện hạ.”

Những người khác lúc này cũng như bừng tỉnh từ trong mộng, lật đật hành lễ chào hỏi Tiêu Nam Tuân.

Lúc này mọi người cũng đồng loạt nhớ lại, trước kia có tin đồn Nhị hoàng tử có tình ý với Hạ Lan tiểu thư, sắc mặt ai nấy đều thấy ngỡ ngàng…

Chẳng lẽ Nhị hoàng tử đến để cướp dâu?

Chuyện này không thể nào chứ.

Nhưng mọi người lại nhìn thấy Nhị hoàng tử thực sự đi thẳng về hướng tân nương đang đứng.

Mọi người có mặt trong nội sảnh không ai dám lên tiếng, ai nấy đều đổ mồ hôi lạnh đầy trán, đồng thời nhìn về phía Lục Vô Ưu, nhưng lại thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh, không hề có chút hoảng loạn nào.

… Chẳng lẽ hắn bị bệnh đến ngớ ngẩn rồi sao?

Hạ Lan Cẩn ngồi ở phía trên cũng rất tức giận, vừa định lên tiếng, ngoài cửa lại vang lên một giọng nói.

“Từ Các lão đến!”

Dân chúng đứng ngoài vây xem đã sợ đến ngây người, bởi vì đội nghi trượng của vị tân đại quan này rõ ràng là quy chế của quan Nhất phẩm triều đình, ai có thể ngờ ông ấy và Nhị hoàng tử gần như cùng lúc đến.

Từ Các lão có một bộ râu dài đẹp, năm nay đã hơn năm mươi, là Nội các Thứ phụ Thái tử Thái phó kiêm Cực điện Đại học sĩ, trên danh nghĩa là người đứng thứ hai trong Nội các hiện tại, nhưng do Thủ phụ Chu Các lão vừa bị buộc phải về quê chịu tang, thực chất ông đã tạm thay thế vị trí Thủ phụ.

Đương nhiên, ông cũng là quan chủ khảo kỳ thi Hội năm nay, tức là tọa sư của Trạng nguyên Lục Vô Ưu.

Quả nhiên, thấy vị râu dài này bước vào, Tiêu Nam Tuân cuối cùng cũng dừng bước.

Hắn nhớ rằng trước đây chính nhờ những tấu chương của Nội các Phụ thần đã liên hợp lại ép hắn và mẫu phi của hắn suýt nữa không thể từ chùa Thanh Tuyền trở về cung được.

Hiện giờ họ vẫn còn nóng lòng muốn ép hắn sớm ngày cút đi đến đất phong lập phiên.

Tiêu Nam Tuân nhún nhường cười khẽ: “Phụ hoàng nói Lục Trạng nguyên có đại tài, bảo ta thân cận nhiều hơn, vì vậy ta đặc biệt chuẩn bị quà mừng để đến tham dự hôn lễ, không muốn làm kinh động đến chư vị.”

Từ Các lão cũng cười nói: “Nhị điện hạ quan tâm đến học trò của lão phu như vậy, thật là có lòng.”

Thế là mọi người đều ngồi xuống nghiêm chỉnh để dự lễ.

Lúc thấy Tiêu Nam Tuân tiến đến, Hạ Lan Từ đã sợ đến nỗi mồ hôi tuôn ra đầy tay, thấy hắn ngồi xuống mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Lục Vô Ưu ở bên cạnh nhẹ giọng nói khẽ: “Đã bảo nàng đừng hoảng mà.”

“Huynh...” Hạ Lan Từ mới nói được một tiếng, người dẫn lễ bên kia đã cao giọng bảo họ bái đường hành lễ.

Trong tiếng hô to “Đưa vào động phòng”, Hạ Lan Từ được Lục Vô Ưu kéo vào phòng tân hôn, khi ngồi xuống chiếc giường cưới trong phòng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Chợt nghe Lục Vô Ưu cười nói: “Mọi người ra ngoài hết đi, ta muốn nói vài câu với tân nương của ta.”

Đợi mọi người ra ngoài hết, Hạ Lan Từ mới sốt sắng hỏi: “Sao chàng biết lúc đó Từ Các lão sẽ đến, không đúng... sao ông ấy lại đến đúng lúc như vậy?”

Lục Vô Ưu giải thích đơn giản: “Bởi vì ta cho người theo dõi xe ngựa của Nhị hoàng tử, hắn vừa có động tĩnh, ta liền cho người đi mời ân sư, trước đó ân sư đã đồng ý với ta, ta biết chắc chắn ông ấy sẽ đến”

Hạ Lan Từ vẫn kinh ngạc hỏi: “Từ Các lão thích chàng như vậy sao?”

Lục Vô Ưu gật đầu nói: “Thiếu điều chỉ muốn gả con gái cho ta.”

Hạ Lan Từ nói: “…?? Chàng không động lòng sao?”

Suy cho cùng Từ Các lão từng tuổi này trong Nội các vẫn xem như còn trẻ, phụ mẫu lại mất sớm –– điều này ở quan trường Đại Ung về sau lại được coi là một lợi thế, không phải chịu phiền phức vì tang chế –– vị trí Thủ phụ ít nhất cũng có thể giữ thêm vài năm, đủ để Lục Vô Ưu có thể thuận buồm xuôi gió.

Lục Vô Ưu nhướng mày, cong mắt mỉm cười: “Ta động lòng rồi, nàng sẽ thế nào?”

Hạ Lan Từ: “...” Cũng phải.

Hiện tại chỉ mới chạng vạng, vừa mới hoàn thành lễ cưới xong, lát nữa còn có tiệc cưới, không gian trong Lục phủ có hạn cho nên họ đã đặt tiệc tại tửu lâu gần đó –– chủ yếu đều là khách của Lục Vô Ưu, tóm lại hắn vẫn phải ra ngoài tiếp khách, còn buổi động phòng thật sự phải đợi đến sau giờ Hợi.

Hạ Lan Từ ngẫm nghĩ rồi nói: “Chàng đi tiếp khách trước đi, ta ngồi đây đợi chàng.”

Lục Vô Ưu nói: “Nàng đi cùng ta.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    90
  • Tuần này:
    1031
  • Tất cả:
    58283
Thiết kế website Webso.vn