Cơn mưa trong sân dần nhỏ lại, sấm chớp cũng bắt đầu tan biến, chỉ còn lại những cơn mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, âm thanh êm dịu như những lời thì thầm, mang theo một chút cảm giác lãng mạn vương vấn.
“Đại nhân! Vị... à, Mộ công tử lại bị thương rồi!”
Cả hai người đều sững sờ.
Hóa ra buổi chiều Hoa Vị Linh và y ra ngoài ngắm mưa, không ngờ đến tối mưa lớn, lúc trở về, trong khi sấm sét đùng đùng, biển hiệu của một quán rượu bên đường bị gió lớn cuốn đi, lao thẳng về phía Hoa Vị Linh, sau đó Mộ công tử lập tức lao ra che chắn phía trước!
Vậy nên y… lại bị thương.
Nghe thấy tin này, sắc mặt hai người đều trở nên vô cùng phức tạp, đặc biệt là Lục Vô Ưu.
Quả nhiên, khi bọn họ đến nơi, lập tức nghe thấy Hoa Vị Linh nói: “Huynh không cần phải che chắn cho ta, nó đâu có đập vào đầu ta được! Ta chỉ cần một chưởng là… thôi… Có đau lắm không?” Giọng nàng ấy nhỏ dần.
Trên đầu Mộ Lăng quấn thêm hai vòng băng, máu dường như vẫn rỉ ra từ trán, vai và lưng có vẻ cũng bị thương, nhưng giọng y vẫn lạnh lùng, bình thản nói: “Ta biết, nhưng khi phản ứng kịp thì cơ thể đã chắn rồi… Hơi đau một chút.”
Hoa Vị Linh cẩn thận băng bó vết thương trên trán y, đôi mắt linh động của nàng ấy trầm xuống, trở nên nghiêm túc hơn.
“Huynh quay người lại, cởi áo ra, để ta bôi thuốc trên lưng huynh.”
Lục Vô Ưu khẽ ho một tiếng.
Hoa Vị Linh ngẩng đầu lên: “Ca, có chuyện gì sao?”
Mộ công tử cũng lịch sự nở nụ cười: “Chào Lục đại nhân, Lục phu nhân.”
Lục Vô Ưu và y liếc mắt nhìn nhau.
Hạ Lan Từ cảm thấy Lục Vô Ưu trông không mấy thân thiện, nhưng dù sao người ta cũng đã cứu Hoa Vị Linh, nàng nhẹ giọng nói: “Đa tạ Mộ công tử đã cứu Vị Linh...” Sau đó lại khách sáo cảm tạ vài câu.
Lúc đó Lục Vô Ưu mới nói lời cảm tạ theo nàng.
Tật xấu của Hoa Vị Linh là khi thấy người bị thương thì mềm lòng, đặc biệt người đó lại bị thương vì cứu mình. Ngày thường nàng ấy tùy tiện, nhưng khi mềm lòng lại vô cùng dịu dàng mềm mỏng, không thể bỏ mặc người khác.
Lục Vô Ưu nhìn chằm chằm Mộ công tử trông có vẻ hiền lành vô hại vẫn đang nhẹ nhàng mỉm cười.
Khi Hoa Vị Linh bôi thuốc cho y, thỉnh thoảng y lại khẽ rên lên một tiếng, tỏ vẻ rất đau, làm cho động tác trên tay Hoa Vị Linh càng nhẹ nhàng hơn, còn hỏi y có muốn nàng ấy làm nhẹ hơn không.
Lục Vô Ưu bỗng nhớ đến lúc hắn bị thương trong chuyến đo đạc đất đai, khi Hạ Lan Từ bôi thuốc cho hắn, nàng đã làm gì.
À… nàng bảo hắn nói ít lại, sẽ được lòng người hơn.
Khi trở về, Hạ Lan Từ phát hiện Lục Vô Ưu luôn im lặng.
Nàng lo lắng hỏi: “Mộ công tử kia sẽ không có ý đồ gì xấu chứ? Hay là để ta tìm cơ hội nhắc nhở Vị Linh thêm lần nữa.”
Lục Vô Ưu gật đầu, nhưng không nói gì.
Hạ Lan Từ càng lo lắng hơn: “Chàng sao vậy? Có phải cổ họng không thoải mái không? Ta... nấu lê chưng đường phèn cho chàng nhé?”
“Không cần.” Lục Vô Ưu đột nhiên nói: “Ta thật sự nói nhiều lắm sao?”
Hạ Lan Từ do dự: “Điều này chàng cũng nên biết từ lâu rồi chứ, sao đột nhiên giờ lại than thở thế.”
“...”
Một lúc sau, Lục Vô Ưu mới nói: “Không có gì.”
***
Tối hôm đó, mưa đã tạnh dần, nhưng không ngờ sáng hôm sau lại đổ mưa lớn, dường như còn lớn hơn cả hôm qua.
Hạ Lan Từ không khỏi lo lắng cho chân của cha nàng, căn bệnh ở chân của ông sẽ nặng hơn vào những ngày mưa gió, nhất là khi ông phải lội trong nước lũ.
Nàng tạm biệt Lục Vô Ưu, sau đó vội vã lên xe ngựa trở về Hạ Lan phủ.
Quản sự nhìn thấy nàng, vui mừng nói: “Tiểu thư! Tiểu thư đã về rồi! Mau báo cho lão gia.”
Khi cầm ô bước xuống, Hạ Lan Từ quan sát xung quanh một chút, thấy căn nhà vốn thường xuyên bị dột dường như thực sự không dột nữa, đặc biệt là gian phòng phía tây nơi nàng từng ở đã được lấp kín không một kẽ hở.
Nàng nhanh chóng bước vào bên trong, chưa vào đến thư phòng đã nghe thấy một tràng tiếng ho không ngớt.
Tim Hạ Lan Từ lập tức thắt lại.
“Cha…”
Hạ Lan Cẩn thấy nàng đến, lập tức quay lưng lại, che miệng cố nuốt cơn ho, sau đó mới quay lại nói: “Không có gì, bệnh cũ thôi. Sao con lại đột nhiên trở về?
Cha nàng thực ra chưa lớn tuổi lắm, nhưng bây giờ nhìn lưng ông đã hơi còng xuống, trông hoàn toàn đối lập với dáng vẻ đĩnh bạt của Lục Vô Ưu.
Bàn làm việc quen thuộc vẫn chất đầy văn thư như trước.
Hạ Lan Từ không nhìn vào đống văn thư đó, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Con về thăm cha. Chân cha còn đau không? Ho như vậy đã gọi đại phu chưa?”
Hạ Lan Cẩn đáp: “Đã bảo không sao mà, gọi đại phu làm gì. Cô nương đã xuất giá thì nên ít về nhà, tránh làm phu quân khó chịu. Mặc dù tính tình Tễ An tốt, nhưng con không nên quá tùy ý, tránh sau này phu thê nảy sinh hiềm khích.”
Hạ Lan Từ nghĩ thầm, cha vẫn còn lo nàng không được tự do.
Nhưng nàng vẫn gật đầu đáp: “Con biết rồi, ca đâu?”
Hạ Lan Cẩn thở dài: “Nói là mưa to, ra ngoài ngắm mưa với người ta rồi. Nếu nó được một nửa chí khí như Tễ An, ta... Haizz… Đều do cha ngày xưa bận rộn công vụ, không dạy dỗ nó tử tế.”
Quả không hổ danh là ca ca nàng.
Hai cha con lại trao đổi đôi câu, Hạ Lan Cẩn đột nhiên hỏi: “Hai đứa không cãi nhau đấy chứ?”
Hạ Lan Từ không biết những chuyện khó xử vừa qua có được tính là cãi nhau không, nhưng nàng vẫn nói: “Không có, chúng con vẫn tốt.”
Hạ Lan Cẩn không nói gì, lại bảo: “Cha vẫn giữ sính lễ cho con, đều để ở trong phòng con, thiếu gì thì bảo người về lấy. Cũng bảo Tễ An đừng suốt ngày gửi dược liệu qua đây, bổng lộc ở Hàn Lâm Viện cũng không cao, nên tiết kiệm một chút. Chuyện đo đạc đất đai lần trước làm khá tốt, vết thương của nó lành chưa?”
Hạ Lan Từ đáp: “Chắc là… lành rồi.”
Dạo gần đây Lục Vô Ưu không cho nàng lại gần, nhưng thấy hắn đi đứng bình thường, chắc hẳn không sao.
“Người trẻ tuổi cũng phải chú ý hơn, đừng quá liều lĩnh, có thể đi đường vòng thì từ từ mưu tính.” Hạ Lan Cẩn dặn dò thêm vài câu, lại nói: “Còn chuyện trong tiệc thành hôn lần trước, con đã xuất giá rồi, cha không muốn quản nhiều, quản con cũng không nghe, nhưng tự con cũng phải chú ý, đừng để phu thê bất hòa... Vài ngày nữa Thánh thượng sẽ mở tiệc chiêu đãi tiếp đón sứ thần Bắc Địch, nó phải tham dự, ít nhiều cũng sẽ có xung đột, con đừng cứng đầu mà cãi nhau với nó... Cha là người từng trải, biết cưới nương tử mà ngày nào cũng phải đề phòng rất khổ tâm…”
Hạ Lan Từ gật đầu, sau đó lại không nhịn được mà nói: “Cha, thực ra con là con dâu của cha đúng không?”
Hạ Lan Cẩn trợn mắt đáp: “Con nói linh tinh gì vậy! Không phải cha đều vì con sao!”
Hạ Lan Từ đáp: “Cha quan tâm con một câu, hỏi chàng ấy mười câu.”
Hạ Lan Cẩn nói: “Nếu nó không lấy con, cha thèm quan tâm đến nó sao!”
Hạ Lan Từ không tin lắm.
Nghĩ lại, lạ thật... Cha nàng gọi “Tễ An, Tễ An” thuận miệng như vậy, rốt cuộc nàng có gì để băn khoăn.
Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc, sau đó trở về Lục phủ.
Chiếc túi thêu hoa ngọc lan nàng đưa cho Diêu Thiên Tuyết xem giờ cũng gần xong. Nàng lại dành thêm chút thời gian cẩn thận thắt tua rua ở bên dưới, sau đó nhẹ nhàng trải phẳng, cầm lên ngắm nghía một lúc, có phần hồi hộp hỏi Sương Chi: “Lần này hẳn là... trông cũng ra dáng chứ?”
Sương Chi gật đầu lia lịa: “Dạ! Rất ra dáng.”
Nhìn tiểu thư mình từ từ thêu từng đường kim mũi kim cho đến bây giờ, nàng không mệt, nhưng Sương Chi chỉ nhìn thôi cũng đã thấy mệt thay, thiếu điều muốn giành lấy mà thêu cho nhanh. Nhưng giờ nhìn thấy tiểu thư nở nụ cười nhẹ nhàng sau khi hoàn thành, nàng ấy lại cảm thấy xúc động trong lòng.
Lúc thêu của hồi môn cũng chưa thấy tiểu thư cố gắng thế này.
Hạ Lan Từ thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhét chiếc túi gấm duyên tiên xin được từ chùa Pháp Duyên lần trước vào trong túi.
Nàng thật sự đã rất nghiêm túc, rất để ý rồi.
Hy vọng Lục Vô Ưu có thể cảm nhận được chút nào đó, đừng buồn như vậy nữa.
Nàng vẫn cảm thấy dáng vẻ tự tin, vô lo vô nghĩ hợp với hắn hơn.
Tối đến, nàng lặng lẽ mang túi gấm đến tặng hắn.
Lục Vô Ưu hơi ngạc nhiên nhìn nàng như thường lệ... nhìn chiếc túi gấm, hỏi: “Nàng thêu à?”
Hạ Lan Từ gật đầu đáp: “Cam đoan tự tay thêu.”
Tự tin là thế, nhưng nàng lại có phần hồi hộp, bởi vì Lục Vô Ưu nhìn chiếc túi một lúc mà không nói gì, một lúc sau mới hỏi: “Thêu mất bao lâu?”
Hạ Lan Từ nghĩ một chút, đáp: “Cũng khá lâu.”
Lục Vô Ưu nói: “Mặc dù…” Hắn như định thao thao bất tuyệt, nhưng dường như đã ý thức được gì đó, lập tức khựng lại, chỉ nói: “Cảm ơn.” Sau đó cầm túi gấm cài vào thắt lưng.
Ơ?
Chỉ vậy thôi sao?
Hạ Lan Từ hơi mơ màng, chẳng lẽ hắn không cảm nhận được sự chân thành của nàng?
Nàng đành phải lên tiếng nhấn mạnh: “Đây thực sự là do ta tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ, không có nhờ người khác.”
Lục Vô Ưu khựng lại, nói: “Ta biết, sẽ đeo hàng ngày.”
Sao lại hoàn toàn ngược lại thế này? Hắn khách sáo quá mức rồi đấy!
Hạ Lan Từ không nhịn được hỏi: “Lục đại nhân, có phải chàng đã bị ai tráo đổi rồi không? Ta thấy chàng dạo này không thích hợp cho lắm.”
Lục Vô Ưu nhướng mắt nhìn nàng, nhưng nhanh chóng quay đi, thuận miệng bịa chuyện: “Đúng vậy, không sai, hai chúng ta đều bị tráo đổi…” Hắn ngừng lại, nói: “Nàng suy nghĩ nhiều rồi.”
Thế này không ổn.
Hạ Lan Từ cuối cùng cũng hơi cao giọng: “Lục Vô Ưu, chẳng phải ta đã nói rất rõ ràng là ta muốn ở lại sao? Đây là quyết định ta đã suy nghĩ kỹ lưỡng, không phải nhất thời xúc động, cũng không xuất phát vì trách nhiệm.”
Thực ra nàng cũng không hiểu điều này.
Lục Vô Ưu đã tốn công sức cưới nàng về, còn quan tâm đến cả cha nàng… Nàng mới biết từ quản sự của Hạ Lan phủ, Lục Vô Ưu thỉnh thoảng lại gửi quà về, nhưng trước nay hắn chưa bao giờ nói với nàng… Cuối cùng hắn lại muốn thả nàng đi một cách tự do.
Nàng cảm thấy như thế nào cũng thật vô lý.
Hạ Lan Từ đã quen với những kẻ tiếp cận nàng với ý đồ xấu, nàng hiểu họ ham muốn sắc đẹp, muốn lợi dụng điều gì đó từ nàng, nhưng Lục Vô Ưu lại khác, hắn rõ ràng đã có mọi thứ trong tay.
“Ta biết.” Lục Vô Ưu nói xong ba chữ này, dường như cũng suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Ta chưa từng nghi ngờ điều đó.”
Hạ Lan Từ nói: “Nhưng chàng đã thay đổi.”
“...”
Lục Vô Ưu nâng mắt nhìn nàng.
Hạ Lan Từ nghiêm túc nói: “Trước đây chàng không có vòng vo với ta nhiều thế này, có gì nói đó.”
“Trước đây ta đối với nàng…” Lục Vô Ưu ngập ngừng một chút, nói: “Chẳng lẽ ta không thể giữ lại chút bí mật nhỏ cho mình sao?” Khi nói câu này, giọng hắn hạ thấp xuống, lộ ra một vẻ yếu ớt mà Hạ Lan Từ chưa từng thấy.
Nàng gần như nghĩ đó chỉ là ảo giác.
Hạ Lan Từ tập hợp tất cả những sự việc trước đây, bao gồm lời của Lục Vô Ưu, lời của Diêu Thiên Tuyết, lời của cha nàng, lời của hai cô nương kia… suy ngẫm, đột nhiên đưa ra một kết luận cực kỳ khó tin.
Nàng có phần không thể tin nổi.
Hạ Lan Từ luôn biết mình là một người thiếu cảm giác an toàn, và cũng luôn cảm thấy Lục Vô Ưu hoàn toàn trái ngược với nàng.
Hắn tự tin, hơn nữa có đủ năng lực không sợ hãi bất cứ điều gì, không gì là không thể.
Làm sao có thể, làm sao lại bất an…
Người đáng lẽ phải cảm thấy bất là nàng mới đúng.
Nhưng Lục Vô Ưu dường như không tin nàng thực sự cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh hắn. Ngay cả khi không có sự cố ngoài ý muốn trong buổi tiệc ở phủ Công chúa kia, hiện tại để Hạ Lan Từ gả cho Lục Vô Ưu, nàng vẫn nguyện ý.
Vậy vấn đề là nàng đã không cho hắn đủ cảm giác an toàn sao?
Buổi tối, tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn tí tách không ngừng, giống như những dòng suy nghĩ không thể cắt đứt, cùng với tiếng sấm mơ hồ thỉnh thoảng vang lên.
Trong không khí dường như cũng ngập tràn hơi ẩm của nước mưa.
Hạ Lan Từ không có tâm trạng thưởng thức tiếng mưa rơi mềm mại bên tai, mà chỉ nằm trên giường suy nghĩ về chuyện của Lục Vô Ưu.
Khi nàng sắp chìm vào giấc ngủ, nàng mới cảm nhận được một bóng đen từ bên ngoài trở về, nàng lập tức tỉnh táo lại. Nhìn thấy bóng dáng Lục Vô Ưu biến mất ở tịnh thất, không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng hắn tắm rửa.
Tiếng nước hòa cùng tiếng mưa rơi.
Nàng bỗng cảm thấy có phần căng thẳng.
Không biết đã qua bao lâu, hắn từ tịnh thất bước ra, trong phòng ngủ không thắp đèn, gần như không thể nghe thấy tiếng bước chân của hắn, động tác cực kỳ nhẹ nhàng đi về phía giường.
Hạ Lan Từ bất ngờ lên tiếng: “Ta biết chàng đang phiền muộn điều gì.”
Giọng nói mềm mại vang lên rõ ràng trong bóng đêm.
Lục Vô Ưu dừng bước ngay khi định lên giường, một lúc lâu sau, hắn mới trả lời, giọng nói hơi lúng túng: “Sao nàng vẫn chưa ngủ?”
Hạ Lan Từ đã chịu đựng tính khí thất thường của hắn trong suốt thời gian qua, không phải là nàng không có chút bực bội nào.
Nàng ngồi thẳng dậy từ trên giường, lấy hết dũng khí, nhích đầu gối lên trước, khiêu khích túm lấy vạt áo ngủ của Lục Vô Ưu, đùng đôi mắt trong veo không nhiễm bụi trần nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi thốt ra lời mà nàng luôn muốn nói nhưng ngại ngùng không dám nói ra.
“Lục Vô Ưu… chúng ta động phòng đi.”
Lục Vô Ưu gần như cứng đờ.
Thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc đó.
Chỉ có tiếng mưa vẫn rả rích.
Không biết là chỉ trong một khoảnh khắc, hay là rất lâu, hắn thở dài, giọng điệu vô cùng kiềm chế, dùng bàn tay ẩm ướt nhẹ nhàng che đôi mắt nàng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây khàn đặc đến lạ lùng: “Hạ Lan Từ, nàng phải hiểu rõ… ta không phải là một thánh nhân.”
Trên mặt Hạ Lan Từ cũng không hề có biểu cảm thấy chết không sờn nào, ngược lại có vẻ rất thản nhiên, hoặc nói là có chút thoải mái.
Chỉ là bất kỳ ai bị đôi mắt trong veo sáng ngời đó nhìn như vậy, cũng khó mà bình tĩnh được.
Hạ Lan Từ nhận ra giọng của Lục Vô Ưu trầm khàn. Nàng từ từ đưa tay phủ lên mu bàn tay của Lục Vô Ưu, vì căng thẳng mà lòng bàn tay nàng có chút ẩm ướt, trong đêm mưa dày đặc trút xuống đầy ẩm ướt, dường như có chút dính dấp khó thể tan ra.
Giọng điệu nàng dường như cũng trở nên dính dính: “… Không ai bắt chàng phải làm thánh nhân.”
Thanh âm rất nhẹ, như một giấc mơ.
Lục Vô Ưu cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay nàng áp sát. Hàng mi dài dưới lòng bàn tay khẽ chớp động, lướt qua như trêu chọc. Những ngón tay và bàn tay trước đây lạnh lẽo như ngọc giờ đây cũng mang theo chút ấm áp mê hoặc.
Dáng vẻ của Hạ Lan Từ tuy có phần căng thẳng, nhưng không hề run rẩy, cũng không có vẻ sợ hãi.
“Ta muốn làm, không được sao?”
Giọng nói của hắn vẫn khàn khàn như cũ, kiềm chế nói ra: “Nhưng mà... thật sự không phải lúc nào ta cũng có thể dừng lại được.”
Đây là một loại phiền muộn không có cách nào giải bày cùng người khác.
Lục Vô Ưu đương nhiên muốn gần gũi với nàng.
Nếu họ vẫn giữ mối quan hệ như trước khi thành hôn thì ngược lại dễ xử lý hơn. Hạ Lan Từ sẽ không có gì phải bận tâm về hắn, thái độ cũng rất tự nhiên, mọi phản ứng đều chân thực nhất. Hắn có thể dễ dàng tìm cách cải thiện — có rất nhiều phương pháp vòng vo.
Nhưng bây giờ thì khác, họ bị trói buộc trong mối quan hệ gượng ép này. Đối với một người như Hạ Lan Từ, do mối quan hệ của họ cùng với sự tận tụy của hắn, kết quả trực tiếp là lời nói của hắn, những yêu cầu mà hắn đưa ra, đều vô thức mang theo cảm giác uy hiếp và ép buộc, một kiểu ép buộc lấy ơn đòi báo đáp — đây là điều mà trước đây hắn cũng không lường trước được.
Dù nàng có thể chấp nhận cách hành xử không theo lẽ thường của hắn, nhưng ở giai đoạn này, nàng vẫn giữ quan niệm truyền thống.
Hạ Lan Từ đặt tay lên bàn tay hắn, cảm nhận được sự dao động của Lục Vô Ưu, giữa lúc cơn giận bùng lên, không hiểu vì sao nàng lại có vài phần đau lòng không nói nên lời.
Thật đúng là gặp quỷ mà.
Nàng cảm thấy có lẽ khiêu khích vẫn có hiệu quả hơn.
“Lục đại nhân, trước đây sao ta không thấy chàng có nhiều lo lắng đến vậy. Nếu chàng cứ tiếp tục như vậy thật...” Hạ Lan Từ kéo dài giọng: “Sợ là ta phải nghi ngờ có phải chàng đang mắc bệnh gì khó nói thật không.”
Lục Vô Ưu: “...?”
Hắn dời tay đi, ánh mắt đối diện với Hạ Lan Từ.
Lục Vô Ưu chậm rãi thốt ra từng chữ: “Nàng học trò khích tướng này từ đâu vậy?”
Hạ Lan Từ đáp: “Có tác dụng là được, vậy nên rốt cuộc chàng có…”
Lục Vô Ưu đã không thể kìm chế được mà chặn môi nàng lại.
Chỉ là nụ hôn này vẫn mang theo sự ẩn nhẫn và kiềm chế như trước, là một kiểu hôn đầy dây dưa, không quá mãnh liệt, nhưng lại để lộ vài phần trân trọng. Hạ Lan Từ đứng thẳng người, đầu gối hơi co lại, để mặc cho hắn từ tốn hôn nàng một lúc lâu.
Không biết qua bao lâu, Lục Vô Ưu mới buông môi nàng ra. Hắn giữ vai nàng lại, hơi nghiêng mặt đi, giọng nói phát ra càng khàn đục hơn: “Vậy nàng có thể làm quen lại với ta một chút, ta chính là người hay lo lắng quá nhiều vậy đấy.”
Hạ Lan Từ bị hắn hôn đến hai má ửng hồng, hơi rủ mắt nói: “Vậy mà chàng còn luôn miệng nói muốn để ta được tự do, rõ ràng bản thân chàng cũng không được tự do.”
Lục Vô Ưu quay lại gật đầu, ngữ khí hơi kỳ lạ: “Chuyện này thì liên quan gì đến tự do, tự do của ta cũng không phải được xây dựng nên từ...” Hắn ngừng một lúc: “Nàng cảm thấy ta đang buồn phiền chuyện gì?”
Hạ Lan Từ cũng không định tiếp tục lý luận với hắn nữa, gằn từng chữ một: “Chàng-nghĩ-quá-nhiều-rồi.”
Lục Vô Ưu nhìn nàng chằm chằm.
Lúc này, Hạ Lan Từ cũng nâng mắt lên đối diện với hắn, không mảy may nhượng bộ.
Ánh trăng lẻ loi ngoài cửa sổ chiếu xuống gương mặt trắng ngần và xinh đẹp của nàng.
Đây quả thực là một cô nương vô cùng xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng trong mỗi hoàn cảnh khác nhau đều mang một phong thái riêng. Nhưng lúc này nhìn lại, bởi vì ánh mắt sáng ngời, kiên cường mà trong trẻo, lại có vài phần chấn động lòng người, như bức họa mỹ nhân sau khi được điểm mắt, sinh ra linh hồn, sống động hẳn lên.
Lục Vô Ưu im lặng giằng co với nàng một hồi lâu.
Hắn bất giác nhớ lại khi còn ở Thanh Châu, lúc không ai phát hiện ra, hai người họ cũng thường khiêu khích nhìn nhau như vậy.
Nhưng khi đó lòng hắn hoàn toàn không xao động, không giống như bây giờ, tâm trí dao động đến mức không thể kiềm chế.
Giống như tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, không ngừng nhảy nhót trên bệ cửa, trên mặt đất và cả mái nhà, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, giống như hợp lại thành một tiếng vang kinh động.
Nhưng sự kiên trì tự chuốc phiền não ấy đang lung lay sắp đổ.
Thậm chí có một khoảnh khắc, Lục Vô Ưu cũng tự hỏi, rốt cuộc thế nào mới được xem là tôn trọng ý chí của nàng. Họ sinh ra đã khác biệt, hoàn cảnh cũng không giống nhau, những gì tốt nhất hắn cố hết sức muốn trao cho nàng – tự do và sự lựa chọn – có lẽ với nàng mà nói, cũng chỉ là một loại phiền não.
Sự nỗ lực và bối rối của Hạ Lan Từ, hắn đều thấy cả, không phải không cảm nhận được… Trước đây hắn cảm thấy nàng cố ý, nhưng có lẽ cố ý không phải Hạ Lan Từ, mà chính là lòng hắn.
Những gì hắn cho là phù hợp, cũng không nhất định là đúng, về phương diện này hắn quả thực không có kinh nghiệm, có lẽ thuận theo tự nhiên ngược lại là tốt nhất.
Lục Vô Ưu khẽ thở ra một hơi, tay đè lên vai nàng dần dần gia tăng chút sức lực.
Hắn cũng đã nhẫn nhịn đến mức gần như có chút đau đớn.
Nhưng cuối cùng, Lục Vô Ưu vẫn hỏi lại nàng lần nữa: “Nếu nàng không muốn làm chuyện này với ta, ta cũng sẽ không giận hay oán trách câu nào, sẽ không có ý kiến gì với nàng. Không cần coi nó là nghĩa vụ, nàng chắc chắn…”
Đầu ngón tay của Hạ Lan Từ nắm chặt ống tay áo, đỏ mặt chen vào trước khi hắn kịp nói hết câu: “… Lúc trước chàng từng hỏi ta còn nhớ có đau hay không.”
Lục Vô Ưu im lặng một lúc.
Hắn cũng nhớ.
Hạ Lan Từ cố gắng giữ giọng bình tĩnh để vượt qua cảm giác xấu hổ trong lòng, học theo ngữ điệu của Lục Vô Ưu bình tĩnh nói: “Cũng… không đến mức đó, chàng… nhẹ một chút là được.”
— Lời này lại khiến người khác khó mà bình tĩnh được.
Yết hầu của Lục Vô Ưu vô thức khẽ chuyển động.
“Hạ Lan tiểu thư.” Hắn gọi nàng, gần như không thể kiềm chế được mà nói:
“Ta thấy sau này nàng vẫn đừng nói như vậy nữa.” Hắn ấn vai nàng xuống: “Đừng nói làm thánh nhân...” Một tiếng thở dài bị ép ra từ sâu trong lồng ngực Lục Vô Ưu: “Ngay cả làm người ta cũng không muốn nữa.”
“— Nàng nói đúng, đầu óc gì đó, tạm thời không cần nữa.”
Lời còn chưa dứt, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Lan Từ đã bị hắn hôn đến tay chân luống cuống, mắt mở to kinh ngạc.



