Slide 1

Chương 51: “Nàng cảm thấy đêm nay ta giận cái gì?”

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 51: “Nàng cảm thấy đêm nay ta giận cái gì?”
9 lượt đọc 815 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hạ Lan Từ cúi đầu nhìn thoáng qua người mình.

“Việc này không liên quan đến hắn, tự ta muốn mặc như vậy.” Nếu có thể đối thoại bình tĩnh và lý lẽ, nàng cũng có thể sắp xếp lại suy nghĩ của mình: “Điện hạ, ta sống rất tốt, không cần sự cứu vớt của ngài. Cho dù ta cần thật, cũng hy vọng ngài hãy hỏi ý kiến ta trước, thay vì... hoàn toàn phớt lờ ý kiến của ta, chỉ nghe người khác nói.”

Lạc Thần xấu hổ đến mặt đỏ bừng.

“Thật xin lỗi, ta có thể xin lỗi nàng, cũng có thể xin lỗi hắn.”

“Cái này không cần.” Hạ Lan Từ thản nhiên nói: “Điện hạ, ngài đã nói xong chưa?” 

Lạc Thần im bặt không nói được lời nào.

Hạ Lan Từ xoay người, đang định bước vào xe ngựa thì nghe y lớn tiếng nói: “Ta vừa gặp đã yêu nàng, ta thích nàng, muốn hái cả sao trời xuống tặng nàng... Ta thật sự không cố ý làm nàng khó xử... Rất xin lỗi.”

Những lời này, trước kia nàng đã nghe qua rất nhiều lần, chỉ là lần đầu tiên cảm thấy chúng nặng nề như vậy.

Hạ Lan Từ có chút luống cuống tay chân bước lên xe ngựa, vén rèm lên, thấy Lục Vô Ưu đang pha trà. Hắn rủ mắt, ngón tay cầm châm trà khẽ gẩy phiến lá, thấy nàng đến mới hỏi: “Giải quyết xong rồi?”

Hạ Lan Từ nói: “Ừ.”

Xe ngựa tiếp tục chạy, Lục Vô Ưu cười nhạt một tiếng rồi nói: “Tiểu vương tử thổ lộ rất chân thành, nàng không cảm động chút nào sao?”

Hạ Lan Từ thở dài một hơi nói: “Chàng có thể đừng suy nghĩ lung tung được không? Ta chỉ cảm thấy như vừa tránh được một kiếp.”

Lục Vô Ưu lại gẩy lá trà thêm vài lần, nói: “Ta có một vấn đề muốn hỏi nàng.”

Hạ Lan Từ nói: “Chàng hỏi đi.”

Lục Vô Ưu nói: “Nếu người đêm đó cứu nàng là người khác, nàng thành thân với hắn, thì cuộc sống của hai người có giống chúng ta bây giờ không?”

Hạ Lan Từ cảm thấy câu hỏi của hắn thật kỳ lạ: “Nhưng chính là chàng mà, không phải người khác.”

Lục Vô Ưu đặt châm trà xuống một bên, đổi sang dùng kẹp trà, tiếp tục khơi lá trà.

“Là ta lo sợ không đâu, nghĩ đến những chuyện vô nghĩa... Nàng đừng quan tâm ta.” Lục Vô Ưu dừng lại một chút, nói với giọng điệu lơ đãng: “Không quan trọng lắm, có lẽ sáng mai ta sẽ nghĩ thông suốt thôi.”

Hạ Lan Từ ngồi ngay ngắn, còn hỏi rất nghiêm túc: “Không thể nói với ta sao?”

... Sao vào lúc này nàng vẫn cần mẫn học hỏi thế.

Lục Vô Ưu nói thầm một câu, buông kẹp trà xuống rồi ngẩng đầu lên, giọng điệu có phần nghiêm túc nói: “Nàng cảm thấy tối nay ta giận điều gì?”

Hạ Lan Từ cũng nghiêm túc trả lời: “Vì ta không xử lý tốt đào hoa nát, gây phiền phức cho chàng, còn làm chàng mất mặt nữa.”

Lục Vô Ưu nghe nàng trả lời xong, im lặng một lúc mới lên tiếng.

“Không, bởi vì nàng là đồ ngốc.”

Hạ Lan Từ hỏi: “…? Sao đột nhiên chàng lại mắng người.”

Lục Vô Ưu giải thích: “Đây không phải là mắng người, chỉ là một dạng than phiền…”

… Nàng đã nghe từ này nhiều nhất là khi dùng để miêu tả ca ca mình, tuy là ca ca nàng cũng không để ý lắm.

Biểu cảm của Hạ Lan Từ có chút phức tạp, nàng nói: “Hôm nay chàng có ý kiến hay bất mãn gì với ta, chúng ta hãy nói rõ một lần, đừng cất giấu… tránh cho sau này lại nảy sinh hiềm khích.” Nàng ngừng lại một chút rồi nói: “Nếu không phải do ta, rốt cuộc chàng tức giận vì cái gì?”

Lục Vô Ưu dứt khoát đẩy cả bếp trà nhỏ sang bên cạnh, dựa ra sau nói: “… Đã bảo với nàng rồi, chỉ là ta lo sợ không đâu thôi.”

Thường ngày Hạ Lan Từ cũng không phải loại người truy hỏi đến cùng, chỉ là nàng cảm thấy tối nay Lục Vô Ưu đặc biệt khác lạ.

Như thể hắn muốn nắm bắt điều gì đó, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể chạm đến.

Hạ Lan Từ nói: “Vậy chàng cứ nói ra, để ta san sẻ giúp chàng một phần cũng được.”

Đôi mắt nàng nhìn qua trong veo, thuần khiết không chút tạp chất.

Nếu là bình thường, có lẽ Lục Vô Ưu sẽ muốn xoa đầu nàng, nhân tiện còn có thể…

Hắn lấy lại bình tĩnh, vẫn không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể nói: “Hạ Lan Từ, nàng cảm thấy… hiện tại là cuộc sống mà nàng muốn trải qua sao?”

Hạ Lan Từ mơ hồ, nói: “Đương nhiên, chẳng lẽ chàng có gì không hài lòng với hiện tại sao?”

Bỏ qua những khúc mắc ban đầu, Hạ Lan Từ không có chỗ nào bất mãn với Lục Vô Ưu và cuộc hôn sự này thậm chí có nhiều lúc còn vượt xa kỳ vọng của nàng. Ban đầu gả cho Lục Vô Ưu, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cả hai sẽ không ưa nhau, suốt ngày cãi vã, khó khăn sống tạm bợ qua ngày, nhưng thực tế khi chung sống, mọi thứ lại hài hòa hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nàng.

Đương nhiên, trong quá trình đó, nàng cũng nhận ra lúc trước mình đã hiểu lầm Lục Vô Ưu không ít, trừ những lúc nói năng bừa bãi trước mặt nàng thì Lục Vô Ưu thật sự là một người rất tốt.

Dù không cần nói ra, nàng cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của đối phương.

Hiện tại, ngoại trừ việc phải đối phó với đủ loại tình huống bất thình lình do đào hoa nát mang đến, thậm chí nàng cảm thấy chưa bao giờ hài lòng với cuộc sống này đến vậy.

Lục Vô Ưu nói: “Ta muốn nói đến tự do hơn chút nữa, không phải bị vây khốn ở đây, không cần phải lo lắng từng lời nói, muốn cưỡi ngựa cũng phải lo lắng đề phòng… Ta không có ý ràng buộc nàng, ngay cả nàng muốn nói chuyện với Tiểu vương tử kia cũng là tự do của nàng…”

Hạ Lan Từ không khỏi lên tiếng: “Ta không muốn nói chuyện với y!”

“Ta biết nàng không có hứng thú với y, ta chỉ lấy ví dụ thôi...” Lục Vô Ưu lại như tự nói với mình: “Trước kia sao ta không phát hiện Kinh thành không thích hợp với nữ tử đến vậy... Nàng dường như cũng chưa từng thấy qua một cuộc sống tự do hơn.”

Hạ Lan Từ nói: “Nhưng ta... cảm thấy bây giờ mình đã rất tự do rồi.”

Thậm chí nàng còn có thể cưỡi ngựa!

Lục Vô Ưu lắc đầu nói: “Đó là vì nàng chưa thấy qua, ở quê nhà của ta, nữ tử tập võ rất phổ biến và bình thường, có thể mang kiếm một mình hành tẩu giang hồ, cũng có thể thúc ngựa vung roi, mang kiếm đi khắp chân trời, muốn đi đâu thì đi đó, muốn nói gì thì nói đó, muốn ở cùng ai thì ở bên người đó, không cần bận tâm đến cái nhìn của người khác... Gặp chuyện bất bình có thể rút kiếm, một lời không hợp có thể đánh nhau, cho dù là nữ tử cũng có thể tranh cao thấp với nam tử.”

Hạ Lan Từ ngẩn ngơ, hỏi: “Không bị quan phủ bắt sao? Còn thanh danh của nữ tử thì sao...”

“Ta đã nói, ngoài phạm vi quản lý của quan phủ, thanh danh...” Lục Vô Ưu cười nhẹ: “Thanh danh đều là tự tay mình dựng nên, dù cô nam quả nữ ở chung một phòng cũng sẽ không ai phàn nàn.”

Hạ Lan Từ ngơ ngác nói: “Không có nơi như vậy...”

“Có.” Lục Vô Ưu khẳng định: “Cho nên nàng thực sự muốn ở lại đây sao? Tiểu vương tử kia có vài điểm nói cũng không sai... Khi nàng cưỡi ngựa, thật sự giống một chú chim vừa thoát khỏi lồng, chỉ là thế giới của nàng chỉ lớn từng đó, không biết bên ngoài trời cao biển rộng. Ta từng nói với nàng, cha mẹ ta đã đi ra ngoài vùng lãnh thổ, đó là nơi xa hơn cả Đại Ung và Bắc Địch... Có rất nhiều cảnh vật mà người xưa chưa từng được lãnh hội, có lẽ người bình thường dành cả đời cũng khó mà thấy được.”

Hạ Lan Từ do dự hỏi: “Nếu đã tốt vậy, sao chàng còn đến đây...”

Lục Vô Ưu bình thản nói: “Bởi vì ta có chuyện muốn làm, nên sẵn lòng giới hạn phạm vi hoạt động của mình, dù có bị giáo điều và lễ tiết trói buộc, ta cũng không oán trách lời nào... Vậy còn nàng? Nàng thực sự bằng lòng ở lại đây sao? Hay vì nàng không có lựa chọn nào khác.”

Đầu óc Hạ Lan Từ có chút rối bời, nàng nói: “Bây giờ chàng hỏi ta, trong nhất thời ta cũng...”

Ngữ khí của Lục Vô Ưu càng lúc càng bình tĩnh: “Không cần vội, nàng có thể từ từ suy nghĩ, khi nào nghĩ ra câu trả lời thì nói với ta cũng không muộn... Tuy rằng hiện tại ta không có cách giải quyết tình cảnh khó khăn của nàng, nhưng vẫn có thể đưa nàng rời khỏi Kinh thành, đến lúc đó nàng có thể có một thân phận mới, đương nhiên khuôn mặt này sẽ phải hóa trang dịch dung một chút, việc này cũng không khó, ta sẽ tìm người tiếp ứng nàng, sau đó nàng có thể học võ, có thể học cưỡi ngựa bắn cung… Bất kể nàng muốn học gì, muốn làm gì, đều là tự do của nàng, không cần lúc nào cũng lo lắng về những áp bức từ bọn quyền quý.”

Hắn nói rất bình thản, nhưng lời nói lại chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang.

Hạ Lan Từ khó khăn tiêu hóa những lời nói của Lục Vô Ưu: “Chuyện này không thích hợp...”

Lục Vô Ưu như đã suy nghĩ kỹ càng từ trước, nói mà không cần đắn đo: “Không có gì là không thích hợp cả, nếu nàng thực sự chọn rời đi, ta sẽ báo với Hạ Lan đại nhân bên kia là nàng nhiễm bệnh nặng, ta đưa nàng đến nơi khác tìm đại phu chữa trị... Nếu nàng nhớ ông ấy thì sau này có thể trở về thăm.”

“Sao chàng đột nhiên nói với ta chuyện này...” Hạ Lan Từ khó khăn suy nghĩ, lại nhớ tới một chuyện khác: “... Vậy rốt cuộc tối nay chàng tức giận vì chuyện gì?”

Lục Vô Ưu ngẩn ra.

Một lúc lâu sau, hắn mới cười ra tiếng, mang theo ba phần tự giễu: “Ta chỉ bực dọc với phần không thể kiểm soát của chính mình mà thôi, giống như một...” Hắn khẽ nói: “Tên ngốc.”

Hạ Lan Từ không khỏi: “...?”

Sao hắn lại tự mắng mình.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, Hạ Lan Từ chợt hiểu ra: “Nếu chàng để ta đi, vậy chàng...”

Lục Vô Ưu nói: “Ta là quan lại, tất nhiên không thể đi được.”

Đầu óc Hạ Lan Từ lúc này rối như tơ vò. Lục Vô Ưu đã đưa cho nàng một lựa chọn mà trước đây nàng chưa từng nghĩ đến, nhưng lại nghe có vẻ cực kỳ hấp dẫn — sao đó lại nói với nàng, con đường này chỉ có mình nàng đi.

Vì thế, nàng lại lặp lại câu hỏi ban nãy: “Rốt cuộc... tại sao chàng lại đột nhiên nói với ta những điều này?”

Lục Vô Ưu im lặng một lúc, nhẹ giọng nói: “Chỉ là sau tối nay, ta bỗng cảm thấy mọi thứ thật vô vị, dường như chỉ cần nàng ở lại Kinh thành sẽ luôn có vô vàn rắc rối không ngừng, nàng lại còn thấy đó là lỗi của mình — ít nhất từ sau khi thành thân đến nay ta chưa từng nghĩ như vậy, cũng không muốn nàng cứ phải ở trong nội viện, ngay cả một buổi tiệc cũng không dám đi.”

Một lúc lâu sau, Hạ Lan Từ cũng nhẹ giọng nói: “Vậy nên chàng muốn ta rời đi.”

Giọng nàng rất khẽ cũng rất chậm rãi.

Ai ngờ, ngay lập tức Lục Vô Ưu lập tức đáp: “Ta không muốn.”

Hạ Lan Từ: “...?”

Lục Vô Ưu nói: “Nhưng nàng cũng không có lý do để nhất định phải ở lại, danh lợi và phú quý ở Kinh thành chẳng quan trọng gì với nàng, nàng ở Thanh Châu hình như còn vui hơn ở đây.”

“Sao lại không có, ta...” Hạ Lan Từ vô thức nói rõ: “Ta không muốn rời đi.”

Lục Vô Ưu nói rất ôn hòa: “Không sao, nàng cứ từ từ suy nghĩ.”

Hắn kéo bếp trà nhỏ trở về, lúc này trà đã nấu xong, Lục Vô Ưu chậm rãi rót hai chén, sau đó cúi đầu thưởng thức, cũng không biết đang nghĩ gì.

Xe ngựa nhanh chóng trở về phủ.

Lục Vô Ưu vẫn còn một ít công văn đo đạc chưa xử lý xong nên đến thư phòng, rất muộn cũng chưa về.

Hạ Lan Từ nằm trên giường, nhắm mắt lại, đem những chuyện xảy ra hôm nay, những chuyện trước đó, từng việc từng việc lần lượt nhớ lại trong đầu, rồi lại trằn trọc suy nghĩ về những lời Lục Vô Ưu nói, gần như thức trắng cả đêm.

***

Khách khứa dần tan, khi Lâm Chương mệt mỏi tiễn vị khách cuối cùng rời đi, Ngụy Uẩn đã sớm uống đến say khướt, đi tới phòng tân hôn.

Khang Ninh Hầu mang vẻ mặt của người từng trải vỗ vỗ vai y, coi như an ủi.

Tầm Dương Trưởng công chúa thì càng thẳng thắn hơn. Của hồi môn bà ta thêm cho Ngụy Uẩn nhiều gấp mấy chục lần sính lễ, lúc này lại nói: “Uẩn nhi được bổn cung nuông chiều từ nhỏ, tính tình quả thật hơi tệ chút, có điều bản tính nó không xấu, mong Lâm công tử bao dung nhiều hơn. Sau này nếu Lâm công tử không hài lòng chỗ nào thì cứ việc đến tìm ai gia.”

Lâm Chương còn có thể thế nào, chỉ đành cười gượng.

Khi Tầm Dương Trưởng công chúa còn trẻ, bà ta dám đích thân bắt gian Phò mã, kéo người trần truồng ra giữa phố lớn, làm loạn đến cả thành xôn xao, người người đều biết, lại còn công khai bỏ Phò mã.

Tấu chương luận tội bà ta chất thành mấy chồng lớn, Thánh thượng trước giờ đều giơ cao đánh khẽ.

Dù sao năm đó cũng chính bà ta công khai vạch trần chuyện xấu Thất hoàng tử cướp đoạt Hoàng vị với Thánh thượng làm loạn hậu cung. Sau đó bà ta lại nhiều lần giúp đỡ Thánh thượng, mới khiến Thánh thượng thuận lợi đăng cơ. Bà ta có ngang ngược bá đạo đến đâu cũng chẳng ai dám quản.

Ngụy Uẩn được nuôi lớn bên gối bà ta từ nhỏ, tác phong hành sự học được bảy tám phần, chỉ có thể nói… chỉ cần nàng ta đừng học luôn thói quen nuôi dưỡng trai lơ của Tầm Dương Trưởng công chúa, bọn họ đại khái vẫn có thể bình an vô sự mà sống tiếp.

Ngoài phòng tân hôn chỉ thắp nến, nha hoàn và gã sai vặt đều tụ lại ngoài cửa, không dám đi vào.

Lâm Chương do dự một lát mới đẩy cửa ra.

Không ngoài dự liệu, Ngụy Uẩn đang gục trên bàn, say bí tỉ không còn biết trời đất là gì. Trên đất lộn xộn nghiêng ngả mấy bình rượu rỗng, trâm vòng trên đầu nàng ta cũng rối loạn vô cùng, ngay cả bộ giá y đỏ lộng lẫy kia cũng trở nên nhăn nhúm.

Lâm Chương thở dài, rượu hợp cẩn đương nhiên là không thể uống được nữa. Y nhẹ tay nhẹ chân tháo phượng quan và trâm vòng đầy đầu nàng ta xuống, muốn đỡ nàng ta lên giường nghỉ ngơi.

Người còn chưa đỡ dậy, đã nghe Ngụy Uẩn lẩm bẩm: “Ta không muốn thành thân đâu! Ai thích thành thân thì người đó thành thân… Lục Vô Ưu là tên khốn! Lâm Chương còn bênh hắn… cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”

Tiếng thở dài của Lâm Chương càng nặng hơn.

Ngụy Uẩn lảo đảo một cái, cả người ngã nhào vào người Lâm Chương, toàn bộ sức nặng đè tới khiến y suýt nữa đứng không vững, bị nàng ta đè ngã sấp xuống.

Dù ngày thường có giương nanh múa vuốt thế nào, khi ôm vào lòng cũng là cơ thể mềm mại như những nữ tử bình thường khác. Lâm Chương sợ đến suýt đẩy nàng ta ra. May mà y phản ứng kịp thời, giữ lấy vai Ngụy Uẩn, luống cuống tay chân đỡ nàng ta đứng vững, nửa kéo nửa ôm, cuối cùng cũng đỡ nàng ta đến giường, nhưng lại không biết tiếp theo nên làm gì.

Y đã quen nói năng cẩn thận và giữ lễ nghĩa, cho dù đã thành thân cũng không dám mạo phạm nữ tử trước mặt. Do dự một lát, y chỉ cởi giày thêu cho nàng ta rồi kéo chăn cưới qua đắp lên cho nàng, nhưng như vậy đã khiến vành tai Lâm Chương đỏ lên.

Ngụy Uẩn ngã trên giường, miệng vẫn còn lẩm bẩm điều gì không rõ, giọng quá nhỏ nên y không thể phân biệt được.

Thổi tắt nến đỏ, đêm tân hôn khác xa dự liệu này khiến đôi mắt Lâm Chương tối đi vài phần.

Rốt cuộc y cũng chẳng nói gì.

Khép cửa lại, Lâm Chương đi thẳng ra gian ngoài tạm bợ một đêm.

***

Những ngày trong phủ Nhị hoàng tử càng lúc càng khó chịu đựng.

Sau đêm cung yến đó, hầu hạ Tiêu Nam Tuân trở thành một việc cực kỳ khó giải quyết. Chỉ cần hơi không hợp ý vị Điện hạ này thôi sẽ đổi lấy một trận đòn gậy.

Gần đây còn có một chuyện khác cũng bị thúc giục rất gấp, chuyện kết hôn của hắn.

Hôn sự của hắn được quyết định từ rất sớm. Nhị hoàng tử phi được chấm là đích nữ nhà An Định Bá, xuất thân không cao không thấp, vừa khéo kém Đại hoàng tử phi một chút. Hắn từng gặp hai lần, dung mạo không xuất chúng, là một nữ tử tính tình nhát gan. Từ sau khi đính hôn, mỗi tháng nữ tử này đều sai người đưa thư cho hắn, Tiêu Nam Tuân cũng chưa từng mở ra một phong. Cũng không phải hắn ghét bỏ gì vị Nhị hoàng tử phi này, mà là hắn ta hoàn toàn không có ý định thành hôn.

Hôn sự này cứ kéo dài hết lần này đến lần khác, nguyên nhân quan trọng nhất không gì hơn là một khi thành hôn, bước tiếp theo triều thần nhất định sẽ ép hắn đến đất phong.

Đại hoàng tử là Trữ quân theo thứ tự kế vị, đương nhiên không cần rời đi. Nhị hoàng tử và hắn vừa không phải cùng một mẹ sinh ra, lại có quan hệ cạnh tranh. Vì sớm lập quốc bản, triều thần nhất định sẽ hợp sức dâng tấu, ép hắn sớm cuốn gói rời đi.

Cho nên hắn vẫn luôn vô cùng kiên quyết, nói Phụ hoàng đang độ tuổi xuân (tất nhiên đây là lời nói nhảm nhí), hôn lễ của nhi thần không cần vội vàng, nhất quyết không chịu khuất phục.

Thế nhưng nay tiểu thư An Định Bá đã hơn hai mươi tuổi, cho dù nàng ấy không gấp, cha nàng ấy cũng nóng ruột như lửa đốt. Bây giờ lại dâng tấu, thúc giục hắn sớm ngày hoàn thành hôn lễ.

Các phụ tá bên dưới lao xao bàn tán.

“Nếu Điện hạ không muốn thành hôn, tốt nhất vẫn là để An Định Bá chủ động từ hôn.”

“Ông ta còn mong trong phủ có một Hoàng tử phi ấy chứ, sao lại từ hôn được? Nếu là Điện hạ đề xuất, e rằng lại sẽ khiến người ta dị nghị.”

Một phụ tá dưới tiệc có ánh mắt lanh lợi đảo mắt, nói: “Muốn An Định Bá chủ động từ hôn mà lại không trách tội Điện hạ… cũng không phải không có cách, chỉ là hơi thâm độc một chút.”

Tiêu Nam Tuân lạnh lùng nhìn qua, các phụ tá bên dưới lập tức im bặt.

“Cách gì?”

***

Lục Vô Ưu từ nha môn trở về, hắn tiện tay mua hai hộp điểm tâm, một hộp đưa cho Hoa Vị Linh, một hộp... hắn đặt thẳng vào thư phòng của Hạ Lan Từ.

Kết quả còn chưa kịp ra ngoài đã đụng ngay chính chủ.

Hạ Lan Từ quay đầu lại đã thấy hộp điểm tâm của Bảo Phương Trai được làm vô cùng tinh xảo như hộp trang sức, đặt ở trên bàn vô cùng bắt mắt.

Lục Vô Ưu hơi lúng túng nói: “Tiện tay mang đến.”

Hạ Lan Từ hỏi: “Tối qua chàng lại ngủ ở thư phòng?”

Lục Vô Ưu đáp “ừ” một tiếng, vừa định chạy đã bị Hạ Lan Từ nắm lấy ống tay áo, nói: “Trước đây ta nghĩ chàng bận rộn công việc, hiện giờ nhìn lại.. có phải chàng vẫn còn không vui?”

Lục Vô Ưu cười nhẹ nói: “Không có, thật sự là có hơi bận.”

Hạ Lan Từ có lẽ đã hiểu được đôi chút về người này.

Nàng nắm lấy ống tay áo của hắn, suy nghĩ rồi nói: “Có phải chàng cảm thấy vì tốt cho ta, thấy ta sống ở Kinh thành rất vất vả nên mới muốn đưa ta đi... Nhưng nếu chàng đã không muốn, tại sao còn đưa ra đề nghị này... Ta ở lại, ít nhiều còn có thể giúp chàng, à, quản lý công việc trong phủ.”

Lại là sự quan tâm hoàn toàn không cần thiết này.

Nàng muốn cố gắng hiểu cách suy nghĩ của Lục Vô Ưu.

Lục Vô Ưu dừng lại một lúc rồi thành thật nói: “Ta muốn để nàng sống vui vẻ hơn, nên mới cho nàng thêm một sự lựa chọn.”

Hạ Lan Từ nói: “Tối qua ta đã suy nghĩ rồi, tuy rằng cuộc sống như vậy nghe rất hấp dẫn, nhưng cũng tràn đầy những điều chưa biết, ta chưa chắc đã thích ứng được, cũng chưa chắc sẽ thực sự thích nó, ta đã sống thế này hơn mười năm rồi. Cưỡi ngựa quả thật rất vui, nhưng không có nghĩa là ta sẽ muốn cưỡi nó mãi, cuộc sống trên lưng ngựa, ta chỉ cảm thấy nó rất mới mẻ và thú vị, thế thôi. Nói thật, khoảng thời gian gần đây, có thể coi như thời điểm… vui vẻ nhất đời ta.” Nàng bình tĩnh nhìn về phía Lục Vô Ưu nói: “Ta nghĩ được ở bên cạnh chàng, có lẽ ta sẽ càng vui hơn.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    9
  • Hôm nay:
    99
  • Tuần này:
    1040
  • Tất cả:
    58292
Thiết kế website Webso.vn