Slide 1

Chương 36

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 36
11 lượt đọc 774 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Thực sự là những ngày tháng an nhàn trôi qua quá lâu, khiến nàng quên mất kẻ vẫn luôn không chịu buông tha cho mình kia.

Đêm tân hôn hắn đã phải chịu một vố đau như vậy, không muốn trả thù lại là chuyện không thể.

Nàng dường như nên dừng kiệu quay về, bàn bạc kỹ với Lục Vô Ưu rồi mới tính kế lâu dài... Nhưng đã gây nhiều phiền phức cho Lục Vô Ưu như vậy, chẳng lẽ chuyện của gia đình mình cũng bắt buộc phải làm phiền hắn sao?

Hạ Lan Từ sờ chiếc vòng trên cổ tay, lấy lại bình tĩnh dặn dò Sương Chi: “Sai người cầm thiếp mời của biểu tỷ đi tìm người của Bắc Trấn Phủ Ty.”

Khác với trong mơ, chỉ cần cha nàng còn tại vị thì chắc là bọn họ không dám làm gì Hạ Lan Giản.

Nếu có thể truyền đến tai Thiên tử, Thuận Đế cũng sẽ không để mặc Tiêu Nam Tuân làm xằng làm bậy.

Bên ngoài sòng bạc đã có người chờ sẵn.

Hạ Lan Từ đội mũ có rèm che bước xuống xe kiệu, đi vào trong sòng bạc từ cửa hông.

Thiên viện không lớn, Hạ Lan Giản quả nhiên bị giữ ở đó. Nhưng vì e ngại thân phận công tử của Tả Đô Ngự Sử nên không ai dám động tay động chân với hắn, chỉ chặn đường không cho hắn ra ngoài.

Hạ Lan Giản vừa thấy Hạ Lan Từ, lập tức mặt mày đầy vẻ cầu xin: “Tiểu Từ, bọn họ gian lận! Ta chỉ tò mò vào xem chút thôi, hoàn toàn không hề xuống sòng bạc! Là người đi cùng ta nợ bạc, không biết hắn ta đã đi đâu mất nên ta mới bị giữ lại... Đúng rồi, muội nhất định đừng nói cho cha biết nhé, không thì ta tiêu đời đó!”

Hạ Lan Từ đã hiểu rõ đại khái, tuy ca ca nàng học hành không ra gì lại không đáng tin cậy, nhưng việc cờ bạc thì quả thực sẽ không biết. Đó là gia huấn của nhà bọn họ, nếu bị cha nàng biết được, nhẹ thì bị đánh cho tróc da bong thịt, nặng thì gãy chân cũng là chuyện có thể.

Nàng thở dài, hỏi những người xung quanh: “Huynh ấy nợ bao nhiêu?”

Người có vẻ là quản sự sòng bạc ra dấu một con số.

Hạ Lan Từ thở phào nói: “Ba trăm lượng?”

Đối phương mỉm cười lắc đầu.

“Ba... ngàn lượng?”

Quản sự khách khí nói: “Tổng cộng là 3140 lượng, đây đã xóa số lẻ cho Hạ Lan công tử rồi.”

Hạ Lan Từ ấn nhẹ chân mày, quay người định đi.

Hạ Lan Giản thấy vậy thì gào lên khản cả giọng: “Tiểu Từ, muội không thể bỏ mặc ta mà đi được! Tiểu Từ, là tên Hứa Lộng kia thiếu tiền mà! Không liên quan gì đến ta!”

Hạ Lan Từ dừng bước: “Huynh nói tên Hứa Lộng kia là ai? Thân phận thế nào? Nhà ở đâu?”

Hạ Lan Giản ấp úng: “Mới quen không lâu ở quán trà, nhà hắn ta ở đâu ta cũng không biết... Hay là, chúng ta đi báo quan đi?”

Quản sự nghe vậy thì cười khẩy: “Nếu công tử tiểu thư muốn báo quan thì cứ tự nhiên, ở đây nhân chứng vật chứng đều đủ cả, dù là thanh thiên đại lão gia tới cũng không thể hàm oan cho người tốt, khiến tiểu nhân không có cách nào ăn nói với chủ tử.”

Hạ Lan Từ liếc nhìn dáng vẻ điềm nhiên của quản sự, nói với Hạ Lan Giản: “Báo quan cái gì. Chuyện này truyền ra ngoài cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ.”

Lại còn trở thành nhược điểm cho đối thủ công kích cha nàng.

Hạ Lan Giản mặt mày ủ ê nói: “Vậy làm sao bây giờ đây?”

Hít sâu một hơi, Hạ Lan Từ nói: “Vị quản sự này, mời dời bước nói chuyện.”

Đối phương dường như cũng hiểu ý, nhường ra một lối đi: “Mời.”

Sương Chi từng bước đi theo, cho đến một chỗ bị người chặn lại, Hạ Lan Từ bảo nàng ấy chờ ở đó.

Bốn bề chỉ còn lại hai người, Hạ Lan Từ nắm chặt dao găm, khẽ hỏi: “Vị chủ tử kia của ông rốt cuộc là ai? Lại có tính toán gì?”

Quản sự nói: “Hạ Lan tiểu thư quả thực là một người thông minh. Chủ tử chúng ta đang ở bên trong, hay là người đích thân vào bàn bạc với ngài ấy?”

Hạ Lan Từ đẩy cửa bước vào, người ngồi ở vị trí chủ tọa không ngoài dự đoán chính là kẻ đó.

Ngay từ lúc quản sự gọi nàng là Hạ Lan tiểu thư chứ không phải Hạ Lan phu nhân thì nàng đã chắc chắn, lúc này còn bày mưu với nàng, thậm chí có gan tính kế Hạ Lan Giản để ra tay với nàng cũng chỉ có...

“Nhị điện hạ, không biết ngài triệu kiến thần phụ có việc gì?”

Người đang đợi nàng trong phòng quả nhiên là Tiêu Nam Tuân đã lâu không gặp.

Trong tay Tiêu Nam Tuân có vài sản nghiệp linh tinh như sòng bạc cũng không có gì lạ, có lời đồn sòng bạc lớn nhất Kinh thành vốn là do cậu hắn Bình Giang Bá mở. Bình thường Hạ Lan Giản đối xử với người khác không hề phòng bị, bởi vì cũng chẳng có mấy người dám đụng đến hắn, nhưng nếu là Tiêu Nam Tuân thì lại khác.

Nàng cố gắng giữ bình tĩnh.

Tiêu Nam Tuân lại chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.

Thời gian sau khi thành hôn dường như Hạ Lan Từ được nuôi dưỡng càng thêm xinh đẹp, trước kia còn có vài phần thanh mảnh, giờ đây lại nảy nở vừa vặn như một đóa mẫu đơn đang kỳ nở rộ, diễm lệ mà không tục, đẹp mà không yêu mị.

Hắn tiến lên một bước nhỏ, Hạ Lan Từ lập tức lùi lại.

May mà hắn không tiếp tục tiến tới mà đứng yên, nhìn nàng nói: “Hạ Lan Từ, ta rất thích nàng.”

Chỉ một câu nói đã khiến Hạ Lan Từ cảm thấy buồn nôn, cũng đáng nể thật.

Hạ Lan Từ nén lại sự giễu cợt nơi khóe miệng, thấp giọng nói: “Thần phụ hoảng sợ, không xứng với sự yêu thích của Điện hạ. Hơn nữa thần phụ đã gả cho người khác, xin Điện hạ giơ cao đánh khẽ cho thần phụ một con đường sống, cũng cho ca ca thần phụ một con đường sống.”

Những lời này sợ là chẳng mảy may làm lung lay Tiêu Nam Tuân nổi.

Quả nhiên.

Tiêu Nam Tuân tức khắc cười lạnh một tiếng, nói: “Lại là không xứng với ân sủng của ta phải không?”

Hạ Lan Từ nghi hoặc: “...?”

Tiêu Nam Tuân cũng không định giải đáp cho nàng mà đi thẳng vào vấn đề: “Muốn ta nương tay, Hạ Lan tiểu thư phải trả cái giá gì đó chứ? Nàng biết đấy, cái ta muốn không phải là ba ngàn lượng vụn vặt này.” Hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, giũ nhẹ ra, bên trên là nét chữ mà Hạ Lan Từ không thể quen thuộc hơn: “Trên chợ đen có kẻ hét giá một chữ ngàn vàng, bút tích thực của Hạ Lan tiểu thư quả nhiên không hề rẻ.”

Hạ Lan Từ nheo mắt, nhận ra tờ giấy trong tay hắn chính là tờ nàng đã viết trước mặt Lý Đình để làm sáng tỏ sự việc khi trước.

Tiêu Nam Tuân ném tờ giấy nhẹ bẫng tới trước mặt Hạ Lan Từ: “Hạ Lan Từ tiểu thư có thể nói cho ta biết, nếu việc nhờ người viết hộ văn chương ở Quốc Tử Giám bị phát hiện sẽ thế nào không? Cha nàng lại sẽ thế nào?”

Hạ Lan Giản sẽ bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám, từ đó vô duyên với con đường làm quan... cái đó thì cũng chẳng sao.

Nhưng cha nàng cũng sẽ bị liên lụy, bị trách cứ là dạy con không nghiêm, thậm chí bị nghi ngờ là ông ấy đã bảo con gái viết văn thay cho con trai.

Điều quan trọng nhất là Tiêu Nam Tuân sẽ luôn lấy điểm yếu này để uy hiếp nàng, quyền lực giữa họ vốn không hề ngang bằng.

Hạ Lan Từ nắm chặt chuôi dao găm, đột ngột nâng mắt nói: “Vậy rốt cuộc Nhị điện hạ muốn thứ gì?”

Trên mặt Tiêu Nam Tuân hiện lên ý cười: “Ta muốn nàng định kỳ ra ngoài gặp ta.”

Hạ Lan Từ xoay chuyển ý nghĩ, nháy mắt đã hiểu ý của Tiêu Nam Tuân, trong lòng chỉ thấy hoang đường vô cùng: “Ngài muốn ta... làm vợ lẽ của ngài?”

“Có gì không được, ta sẽ không để nàng bị phát hiện... cũng không cần bao lâu, cho đến khi ta chán thì thôi. Ta bảo đảm sẽ không bao giờ tìm nàng, người nhà nàng, thậm chí là vị phu quân Trạng nguyên lang kia của nàng để gây rắc rối nữa.” Tiêu Nam Tuân dường như đã sớm tính toán kỹ lưỡng: “Nàng chỉ cần chọn lúc hắn ở Hàn Lâm Viện tìm cớ ra ngoài là được, ta có một tòa nhà khác ở ngoại thành.”

Hạ Lan Từ phải kinh ngạc trước sự vô liêm sỉ của Tiêu Nam Tuân lần nữa.

“Điện hạ không sợ chuyện bại lộ sẽ bị Bệ hạ và triều thần biết sao?”

“Ta đã nói rồi, sẽ không để người khác biết đâu.”

Hạ Lan Từ nhanh chóng suy tính: “Vậy làm sao Điện hạ bảo đảm được ta sẽ không để người khác biết? Thần phụ chẳng qua là vợ của một Biên tu nhỏ bé ở Hàn Lâm Viện, Điện hạ là thân ngàn vàng, thật sự muốn vì thần phụ mà mạo hiểm như vậy sao?”

Nàng nói nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chưa mùi vị cá chết lưới rách.

Tiêu Nam Tuân ngẩn ra, cười nói: “Ta sẽ không có chuyện gì, nhưng nàng thì sẽ phải chết.”

Hạ Lan Từ trở tay rút dao găm chỉ vào mặt mình, cười khổ nói: “Hay là Điện hạ nhất định phải nhìn thấy thần phụ hủy đi gương mặt này thì mới chịu cam lòng.” Đầu ngón tay quệt nhẹ lên mặt, chính là vị trí lần trước Hạ Lan Từ dùng trâm vạch lên để đe dọa.

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân âm u thất thường một hồi.

Trong không khí chỉ còn nghe thấy tiếng thở.

Thật lâu sau hắn mới mở miệng: “Chỉ là ta không hiểu nổi, hắn chẳng qua chỉ là một Trạng nguyên lang, cho dù làm đến cao nhất thì cũng chỉ là một bề tôi, mà bây giờ lại càng không đáng nhắc tới. Luận xuất thân, luận tướng mạo ta đều hơn hẳn hắn, tại sao Hạ Lan tiểu thư thà chọn hắn chứ nhất định không chọn ta?”

Hạ Lan Từ cũng không biết hắn lấy đâu ra tự tin như vậy, xuất thân thì không bàn tới, nhưng tướng mạo hơn hẳn chỗ nào?

Hắn không soi gương sao?

Dĩ nhiên lời này Hạ Lan Từ không dám nói, nàng cầm dao găm, dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể nói: “Điện hạ thân phận tôn quý, tất nhiên có nhiều nữ tử theo đuổi, hà tất phải chấp niệm với một phụ nữ đã có chồng.”

Tiêu Nam Tuân lại nói thẳng: “Ta muốn nghe sự thật.”

Hạ Lan Từ thầm nghĩ, nếu nàng nói thật thì hắn sẽ giận điên hơn thôi.

Giọng điệu của Tiêu Nam Tuân mang theo vài phần giễu cợt: “Chẳng lẽ nàng cũng định nói với ta cái gì mà chân tình với không chân tình? Hạ Lan Từ, ta quả thực thích nàng, muốn có được nàng, vì nàng mà không từ thủ đoạn. Nàng không vui, ta có thể không đến gần nàng, không chạm vào nàng... nhưng ra ngoài gặp mặt một chút vẫn được chứ? Khoản nợ này của Hạ Lan công tử xóa sạch, sau này ta cũng không tìm người nhà nàng gây phiền phức, nàng muốn gì ta đều có thể cho nàng.” Hắn cầm lấy hộp gấm bên cạnh: “Trong này là một bức bút tích thực của Vương Hi Chi, còn có một bức Lạc Thần phú đồ, cũng là bút tích thật. Ta biết có lẽ nàng không coi trọng vàng bạc, nhưng những thứ này nàng không chê chứ?”

Có lẽ nhận ra cứng rắn không được, hắn định chuyển sang mềm mỏng.

Hạ Lan Từ nhìn cũng chẳng thèm nhìn tới, mở miệng nói thẳng: “Thần phụ không dám nhận. Ý tốt của Điện hạ, thần phụ xin nhận tấm lòng, nhưng thần phụ đã gả cho Lục Vô Ưu, chính là người của hắn, đời này tuyệt đối không hai lòng.”

“Tuyệt đối không hai lòng?”

Tiêu Nam Tuân như nghe thấy chuyện nực cười, lạnh lùng nói: “Hạ Lan Từ, nàng tưởng ta không biết chắc? Chẳng phải vì hắn đã chiếm đoạt thân xác nàng nên mới buộc phải cưới nàng sao? Cần gì phải nói ra những lời tình sâu nghĩa nặng như vậy? Hơn nữa nàng dám bảo đảm sau này bên cạnh hắn sẽ không có người mới? Nàng dùng gương mặt đe dọa ta, nếu mặt nàng thực sự hủy rồi, nàng tưởng hắn vẫn còn cần nàng sao?” Hắn nhìn chằm chằm nàng từ trên xuống dưới, lại là loại ánh mắt nhớp nháp như rắn độc kia: “Nàng sinh ra đã mang bộ dạng này, vốn là để hầu hạ người khác trên giường, rốt cuộc nàng đang si tâm vọng tưởng cái gì? Nếu người đêm đó là ta, lúc này nàng chẳng phải cũng phải cùng ta...”

Giả thiết này đã khiến Hạ Lan Từ vô cùng buồn nôn.

Nàng ngẩn người, Tiêu Nam Tuân bỗng nhiên bước tới gần nàng, những sợi xích bạc cẩm thạch trên người va vào nhau phát ra tiếng lạch cạch, hắn chộp lấy cổ tay Hạ Lan Từ.

“Đã như vậy...”

Thời gian luyện tập vừa qua đã có thành quả ban đầu, tay Tiêu Nam Tuân còn chưa chạm vào nàng đã bị Hạ Lan Từ theo bản năng né tránh, tiếp đó nàng nâng tay lên, xoay chuyển cơ quan phía dưới, nháy mắt móc bạc bắn ra móc vào xà nhà rồi thu dây lại hai vòng. Ngay sau đó thân hình Hạ Lan Từ nhoáng cái đã được kéo lên cao.

Hạ Lan Từ đã luyện tập nhiều lần, bám vào xà nhà, rất nhanh đã ngồi ổn định trên đó.

Tiêu Nam Tuân vồ hụt, đành phải ngẩng đầu nhìn lên.

Khoảng cách này, nếu hắn không dùng thang thì tay không gần như không thể lên tới được.

“Hóa ra đêm đó...” Tiêu Nam Tuân nhìn nàng, âm hiểm nói: “Nàng dùng cách này để trốn truy binh.”

Hạ Lan Từ cũng lười giải thích với hắn, thuận theo khe hở mái nhà nhìn ra bên ngoài, nói: “Thần phụ đã sai người đi mời người của Bắc Trấn Phủ Ty, chắc là sắp đến rồi. Điện hạ, ngài không thể làm gì được ta đâu.”

Như để minh chứng cho lời Hạ Lan Từ, bên ngoài quả thực vang lên một loạt tiếng bước chân dồn dập.

“Là Cẩm Y Vệ!”

“Sao người của Cẩm Y Vệ lại tới đây?”

Tiêu Nam Tuân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy Hạ Lan Từ lại nói: “Điện hạ, ngài đã muốn nghe lời thật lòng, vậy thần phụ không ngại nói cho ngài biết. Nếu đêm đó là ngài, thần phụ thà xuống tóc đi làm ni cô cũng tuyệt đối không vào phủ của ngài. Dù thần phụ có gả, cũng chỉ gả cho người bằng lòng tôn trọng thần phụ mà thôi.”

“Tiểu Từ, lần này thực sự là nhờ có muội!”

Trên đường về, Hạ Lan Từ rất mệt mỏi: “Không bằng huynh đi cảm ơn Diêu biểu tỷ đi. Lần sau đừng có qua lại với đám người không ra gì đó nữa.”

Hạ Lan Giản vẫn còn sợ hãi, gật đầu lia lịa: “Ta nhất định sẽ về Quốc Tử Giám chăm chỉ học hành!”

“Khoan đã...” Hạ Lan Từ bỗng nhớ ra: “Đừng về Quốc Tử Giám học nữa, hãy đi tìm Giám chính nói rằng huynh muốn rút khỏi Quốc Tử Giám.”

“Hả?” Hạ Lan Giản khiếp sợ.

“Chuyện muội viết văn thay huynh có lẽ không giấu được nữa rồi... Để đề phòng bị cha đánh gãy chân, tốt nhất huynh nên chủ động khai báo với cha, sẵn tiện đem chuyện này công khai ra luôn.”

“Thật hay giả vậy? Cha mà biết chắc chắn vẫn sẽ đánh ta một trận!”

“Muội lừa huynh làm gì? Thà rằng để cha biết trước còn hơn là nghe được từ nơi khác rồi mới đánh gãy chân huynh...”

Hạ Lan Giản nhăn nhó cân nhắc: “Được rồi, ta... thử xem sao.”

Hạ Lan Từ thầm nghĩ, nếu Hạ Lan Giản là đệ đệ nàng, nàng nhất định sẽ không nhịn được mà đánh hắn một trận, mặc dù hiện tại... nàng cũng rất muốn đánh hắn.

Nhận ra việc rèn luyện thân thể thực sự rất quan trọng, sau khi về phủ, Hạ Lan Từ không màng đến sự mệt mỏi mà bắt đầu luyện tập theo những gì Lục Vô Ưu đã dạy. Đến khi nàng mệt đến mềm chân chuẩn bị nghỉ tạm, mới thấy có người đang khoanh tay tựa vào cột hành lang nhìn mình.

Hạ Lan Từ chớp mắt hỏi: “Chàng về từ lúc nào thế, sao không lên tiếng?”

Lục Vô Ưu nhếch môi, nhưng vẻ mặt trông không giống như đang cười: “Nàng cũng có tâm trạng quá.”

“Sao ta lại không có tâm trạng...” Hạ Lan Từ phản ứng lại: “Chàng biết rồi sao?”

“Tử Trúc luôn đi theo nàng, bao gồm cả việc nàng leo lên xà nhà hắn đều nhìn thấy hết, suýt chút nữa đã xuống cứu nàng — cũng may nàng phản ứng nhanh.”

Tuy là khích lệ nhưng Hạ Lan Từ nghe thế nào cũng thấy ngữ điệu này không giống như đang khen mình.

“Chàng...” Nàng thăm dò hỏi: “Có phải không vui lắm không? Ta không định giấu chàng, nhưng vì chuyện đã được giải quyết xong rồi nên...”

“Nên mới định không nói với ta?” Lục Vô Ưu bước tới, giơ tay vuốt lại những sợi tóc mai bết mồ hôi trên trán nàng: “Ta không vui, rất không vui, bởi vì một chuyện nguy hiểm như vậy mà dường như nàng hoàn toàn không nghĩ đến việc nói với ta.”

Sau khi tập luyện, đôi mắt Hạ Lan Từ càng thêm sáng, trong làn nước long lanh lấp lánh những tia sáng vụn vặt, sóng nước dập dềnh khiến lòng người xao động.

Lục Vô Ưu khẽ dời tầm mắt, nói: “Nàng chỉ cần nói với ta một tiếng, ta sai người đi chuộc ca ca nàng về là được, không phải ta không trả nổi ba ngàn lượng bạc.”

“Đừng nói về ba ngàn lượng một cách nhẹ tênh như thế.”

“Được, có tán gia bại sản ta cũng sẽ chuộc ca ca nàng ra.”

Hạ Lan Từ thành khẩn nói: “... Quá tốn kém rồi.”

Lục Vô Ưu cười như không cười nói: “Cho nên nàng thà đi làm phiền người khác chứ nhất định không chịu làm phiền ta?”

Hạ Lan Từ giải thích: “Chuyện này xảy ra đột ngột, lúc đó chắc chàng vẫn còn ở Hàn Lâm Viện, ta cũng không biết có kịp hay không...”

“Họ sẽ không làm gì huynh trưởng nàng đâu. Đợi ta về cũng thế thôi.”

Đã nói đến mức này, dường như cũng không tiện thoái thác nữa.

Hạ Lan Từ nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Việc gì cũng chỉ biết dựa vào chàng, có vẻ như ta chỉ biết gây thêm phiền phức cho chàng vậy. Bao nhiêu năm qua, những sóng gió do gương mặt này gây ra ta đều đã vượt qua được. Ta rất biết ơn chàng, nhưng mà...”

Nghe thấy từ “biết ơn”, trong lòng Lục Vô Ưu nảy sinh một sự phiền muộn không rõ lý do.

Thái độ của Hạ Lan Từ thực sự rất tốt, hắn không có lý do gì để nổi giận với nàng. Nếu nói là trách móc... Lục Vô Ưu thở dài nói: “Ta biết rồi, không cần nàng cảm ơn. Hạ Lan đại tiểu thư, ta nghĩ ta vẫn phải nói với nàng một lần nữa, chúng ta đã thành thân rồi, hiện tại là châu chấu cùng buộc trên một sợi dây, nàng gặp nguy hiểm cũng không khác gì ta gặp nguy hiểm... Phiền phức gì đó hoàn toàn không đáng nhắc tới, hoặc nói cách khác, nàng có thể tùy ý làm phiền ta.”

Hạ Lan Từ cân nhắc xem nên trả lời thế nào.

Cuối cùng Lục Vô Ưu không nhịn được, nói thẳng: “Ngoài ra, nàng có nghĩ đến việc ta sẽ lo lắng không?”

Hạ Lan Từ ngẩn ra: “Hửm?”

Nàng vừa định mở miệng, Lục Vô Ưu đã nói: “Bỏ đi. Tiêu Nam Tuân đã tìm nàng nói những gì, làm những gì, nàng còn nhớ không?”

Hạ Lan Từ lập tức thuật lại từng li từng tí, chỉ lược bỏ mấy câu “Tuyệt đối không hai lòng”, quả thực quá buồn nôn, nàng không thể nói ra trước mặt chính chủ được.

Khi nghe thấy câu “Định kỳ ra ngoài gặp ta”, Lục Vô Ưu cười lạnh một tiếng.

Đây là lần đầu tiên Hạ Lan Từ thấy hắn không hề che giấu sự chán ghét và mỉa mai của mình như vậy, nàng khựng lại một chút mới tiếp tục thuật lại.

Đợi Hạ Lan Từ nói xong, Lục Vô Ưu mới lại hỏi: “Trước khi cưới có một lần ta thấy trên mặt nàng có vết thương, nàng nói là bị mèo cào...”

Hạ Lan Từ sờ lên gò má theo bản năng: “Cái đó đã khỏi rất nhanh, cũng không để lại dấu vết gì.”

“Thật sự... là mèo cào sao?”

Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Chàng cũng không cần phải nhạy bén vậy đâu.”

Coi như là ngầm thừa nhận.

Lục Vô Ưu im lặng một hồi rồi nói: “Lần sau thà đâm hắn chứ đừng đâm chính mình.” Dường như hắn còn muốn nói gì đó nhưng đã nhịn lại được, chỉ tùy tay lấy một cành liễu dùng để mồi lửa, nói: “Cứ luyện mãi những thứ cơ bản này thì gặp địch cũng không đối phó nổi, hay là ta dạy nàng chút kiếm pháp nhé?”

Thỉnh thoảng Hạ Lan Từ chỉ thấy những người mãi võ ven đường múa đao lớn khi ngồi trên xe ngựa đi ngang qua, nàng có chút mờ mịt: “Kiếm gì cơ?”

“Nàng nhìn là biết ngay thôi.” Trong lúc nói chuyện, Lục Vô Ưu đã nâng cổ tay bày ra một thế khởi đầu.

Có lẽ là Lục Vô Ưu đã kìm nén rất lâu, ngay giây tiếp theo, cành liễu trong tay hắn đã bay ra ngoài, đầu liễu rung rinh, phát ra những tiếng rít nhẹ khi quất vào không khí. Còn cả người hắn thì giống như một thanh kiếm, tạo ra từng đường tàn ảnh theo nhịp vung của cành liễu. Mặc dù uy lực mạnh mẽ tựa ngàn quân, khiến kẻ khác phải kinh sợ, nhưng dáng điệu lại rất thanh thoát và uyển chuyển, phảng phất mang vài nét “Phiêu như hồng nhạn, uyển tựa du long”, hơn nữa động tác lại cực kỳ nhanh, gần như chiêu này nối tiếp chiêu khác, biến hóa không ngừng, tất cả đều vô cùng hoa lệ. Kiếm ý như dòng nước thu, làm cho Hạ Lan Từ nhìn không rời mắt.

Lục Vô Ưu lại tìm một cành liễu khác đặt vào tay Hạ Lan Từ, bắt đầu giải thích từng chiêu từng thức cho nàng.

Hạ Lan Từ rất chú tâm ghi nhớ, nhưng quả thật sức nàng không đủ mạnh, khi Lục Vô Ưu múa kiếm thì đầy khí thế, kiếm ý hút người, còn nàng thì trông như đang nhảy múa nhẹ nhàng. Lục Vô Ưu cũng không thấy phiền, hắn nắm lấy cổ tay nàng, dạy nàng cách đặt tay, cách xoay người và xuất chiêu.

Nhưng chỉ sau vài chiêu, hắn cảm thấy có vài động tác hơi bất tiện.

Vì vậy Lục Vô Ưu liền vòng tay từ phía sau qua người Hạ Lan Từ, ngón tay bao lấy tay nàng, dùng tay mình dẫn dắt nàng xoay vòng.

Ý thức của Hạ Lan Từ vô thức bị phân tán.

Thật sự là… Lục Vô Ưu cách nàng quá gần.

“Ở đây nàng không chỉ phải di chuyển cổ tay, mà cơ thể cũng phải hơi xoay theo đó, sức lực mới theo kịp…”

Hắn còn nhỏ giọng nói chuyện bên tai nàng. Giọng nói của Lục Vô Ưu thường ngày vẫn êm ái, rất có phong thái của một quân tử, nhưng lúc này hắn hạ thấp giọng, nghe có vẻ đặc biệt trầm ấm và dịu dàng, gần như là nỉ non.

Hạ Lan Từ cố gắng kéo ý thức của mình quay về, tập trung vào động tác trên tay.

Nhưng đúng lúc đó, nàng lại thấy bàn tay của Lục Vô Ưu đang bao lấy tay nàng. Khớp xương rõ ràng, các đốt ngón tay thon dài, mơ hồ có thể thấy được gân xanh dưới lớp da và những đường nét kéo căng, nhất thời làm cả mu bàn tay nàng cũng có hơi nóng bỏng.

“Hả? Nàng có đang nghe ta nói không?”

Lục Vô Ưu nói chưa hết ý, lại phát hiện Hạ Lan Từ đang mất tập trung.

Vừa nhìn thì đã thấy tai nàng đỏ ửng, ngay cả bên cổ cũng nổi lên sắc hồng, trán ngọc cũng rung rinh theo, thái dương hơi ướt mồ hôi. Lục Vô Ưu bỗng nhiên quên mất mình muốn nói gì, hắn buông tay Hạ Lan Từ ra, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Hôm nay luyện tập đến đây thôi.”

Nào ngờ nàng lại quay đầu nhìn hắn.

Đôi mắt nàng ánh lên sự mềm mại, đôi môi đỏ mọng vô thức phả ra hơi thở, biểu cảm của thiếu nữ vẫn không phòng bị như trước.

Rõ ràng trước đó còn đang tức giận vì sự khách sáo của Hạ Lan Từ và hành vi độc ác của Tiêu Nam Tuân, nhưng bây giờ lại chẳng thể nào giận nổi, thậm chí còn muốn hôn nàng. 

Hắn cảm thấy có chút phiền muộn.

Hạ Lan Từ thấy Lục Vô Ưu rút lui thì có hơi bất ngờ, bởi vì vừa rồi hắn đang nói đến hăng say, mà giờ lại để nàng một mình trong sân, mồ hôi lấm tấm vung nhành liễu, làm nàng thậm chí còn có chút bối rối.

Sau khi tắm rửa, Hạ Lan Từ ngồi trước bàn trang điểm, thử luyện tập việc thêu thùa vốn không mấy tốt của mình.

Lục Vô Ưu thì cầm một cuốn sách, ngồi trên giường tùy ý lật xem.

So với việc luyện tập thân thể thì hình như tay nghề này tiến triển khá từ tốn, Hạ Lan Từ cũng không vội, dù sao còn thời gian dài. Chỉ là khi thêu thùa, trong lúc lơ đãng nàng bỗng nhiên phát hiện hình như đã một thời gian Lục Vô Ưu không hôn nàng.

Mặc dù khởi nguồn cũng không phải là tự nguyện, nhưng hắn luôn tận chức trách của mình, suy nghĩ chu toàn, chăm lo cho nàng từ trong ra ngoài, không có điểm nào có thể chê trách.

Cho dù trước đây Hạ Lan Từ có nhiều thành kiến với hắn, giờ đây cũng không thể bắt bẻ được điều gì.

Hình như đúng là nàng có hơi khách sáo quá thật.

Nàng cầm khung thêu bắt đầu suy nghĩ.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    6
  • Hôm nay:
    67
  • Tuần này:
    1008
  • Tất cả:
    58260
Thiết kế website Webso.vn