“Ta nói này, có phải nàng mắc chứng hoảng sợ trước hôn nhân gì gì đó hay không, nghe nói…”
Hạ Lan Từ nghe cái giọng đùa cợt của hắn, nỗi đa sầu đa cảm cũng tan biến mất, điều này bất giác khiến nàng nhớ lại chuyện vừa nãy: “… Phải rồi, huynh định giải thích thế nào với Lâm công tử? Vừa rồi trông y không được tốt lắm.”
Lục Vô Ưu đặt tay lên trán, vẻ mặt có hơi khó xử: “Sau này hẵng nói, dù sao y cũng dễ dỗ… chỉ cần ta dùng lời không có lương tâm hơn chút là được. Có điều, nàng quan tâm đến y thế này, Hạ Lan tiểu thư, liệu có phải là tình cũ khó quên không?”
Nếu không vì giọng điệu của hắn quá đỗi bình thản, Hạ Lan Từ có thể đã hiểu lầm gì đó.
Nhưng hiểu rõ về nhau cũng có cái lợi của nó.
Hạ Lan Từ cũng cất giọng điềm nhiên đáp lời: “Huynh nghĩ nhiều rồi, ta và Lâm công tử dù quen biết đã lâu, nhưng không hề có tình riêng.”
Lục Vô Ưu khựng lại, nở một nụ cười mang chút khôi hài: “Trước đó ta cũng đã giải thích mối quan hệ của chúng ta như vậy với Lâm Thiếu Ngạn.”
Hạ Lan Từ giật mình, muốn nói hai chúng ta thật sự… không có tình cảm riêng tư, nhưng cũng không thể gọi là trong sạch.
“Bỏ đi, đừng nhắc đến y nữa.” Lục Vô Ưu lảng sang chuyện khác: “Nhị hoàng tử không từ thủ đoạn như vậy, sau này cũng chưa chắc không ra tay với nàng. Ngoài thuốc và trâm sắt ta đã đưa, trên người nàng có vật gì khác để phòng thân không?”
Hạ Lan Từ thật sự có chuẩn bị.
Nàng cẩn thận lấy từ trong ống tay áo ra một thanh chủy thủ đã được bọc kỹ, đưa cho Lục Vô Ưu xem: “… Cái này.”
Lục Vô Ưu nhận lấy chủy thủ nhìn lướt qua, không nhịn được bèn nói: “Vỏ đao này cũng quá thô rồi.”
Sau đó hắn rút vỏ đao ra, động tác rất thuần thục, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên thân đao, dùng ngón tay khẽ miết vào lưỡi dao.
Hạ Lan Từ tốt bụng nhắc nhở: “… Huynh cẩn thận đừng để bị đứt tay.”
Lục Vô Ưu quay đầu nhìn nàng, nhếch môi cười: “Lưỡi đao cùn thế này, bảo nàng cầm đến đâm ta cũng chưa chắc đâm chết được ta, nàng còn cần lo lắng sao?”
Hạ Lan Từ: “…”
Đây là thanh chủy thủ mà nàng khó khăn lắm mới xin được từ ca ca. Nàng cũng không thể nào mang theo một con dao làm bếp hay rìu chặt củi bên mình được.
Nàng thẹn quá hóa giận nói: “Xem xong thì trả lại cho ta.”
Lục Vô Ưu lại bẻ cong lưỡi dao qua lại rồi nói: “Đừng vội, lát nữa ta sẽ tìm cho nàng một thanh chủy thủ khác sắc bén vô cùng, đảm bảo mỏng như cánh ve, cắt sắt như bùn, cạo lông đứt gốc, tốt hơn cái này cả trăm lần.” Vừa nói xong, lưỡi dao đột nhiên gãy đôi, hắn ngây người nhưng không hề tỏ ra áy náy: “Không phải tại ta, mà là thanh dao này vốn không tốt... Thanh Diệp.” Nói rồi hắn cất cao giọng hơn, tên người hầu vừa rồi lau mồ hôi cho hắn liền nhanh chóng chạy vào, khuôn mặt đầy nịnh nọt, nói: “Thiếu chủ, ngài có việc gì cần dặn dò?”
Hạ Lan Từ: “…?”
Thiếu chủ là cách gọi gì đây?
Lục Vô Ưu nói: “Đi vào nhà kho, mang thanh đao ‘Tuyết Dạ’ ra đây cho Hạ Lan tiểu thư.”
“Dạ!”
Hạ Lan Từ cố nhịn, nhưng không nhịn được, dù sao hắn cũng đã nói hãy thẳng thắn với nhau: “… Thiếu chủ là sao?”
Lục Vô Ưu thản nhiên trả lời: “Chỉ là một cái xưng hô thôi, nàng không cần quá để ý, có người ngoài hắn sẽ không gọi ta như vậy.”
Chẳng mấy chốc, người hầu tên “Thanh Diệp” kia đã cầm theo một thanh chủy thủ với vỏ đao sáng bóng lấp lánh ngọc lưu ly bước vào, cung kính đưa cho nàng: “Hạ Lan tiểu thư, mời dùng.”
Hạ Lan Từ do dự nhận lấy, thanh đao này rõ ràng nhẹ hơn nhiều so với thanh đao của nàng, vỏ đao được mài dũa rất tinh xảo giống như là một viên ngọc quý, cầm trong tay rất thoải mái và dễ sử dụng. Nàng rút vỏ đao ra, chỉ thấy thân dao đen bóng, bởi vì phản chiếu ánh sáng nên khi xoay chuyển thì giống như một tấm gương mỏng, không cần thử cũng biết là vô cùng sắc bén.
Lục Vô Ưu nói: “Thanh đao này rất thích hợp để mang theo bên người, thỉnh thoảng có thể dùng để cắt rau củ cũng tốt, nàng chỉ cần chú ý đừng cắt trúng tay.” Thấy Hạ Lan Từ ngẩn ngơ, hắn cầm thanh đao đã gãy làm đôi lên: “Ta đã làm gãy chủy thủ của nàng, nàng còn không lấy à?”
Lưỡi dao này quả thực sắc bén vô cùng.
Hạ Lan Từ nhìn chằm chằm, bên má thoáng dâng lên cảm giác nhói nhẹ, nàng giơ tay chạm vào, vô ý làm lem cả lớp son phấn.
Lục Vô Ưu vốn còn đang thao thao bất tuyệt, thấy vậy liền khựng lại: “Mặt nàng làm sao vậy?”
Giữa lớp phấn son che lấp là một vệt đỏ có phần chướng mắt. Hắn hơi nghiêng người lại gần, đưa tay muốn nâng cằm nàng lên nhìn cho rõ.
“Không có gì, đi trên đường bị mèo hoang cào một cái thôi.” Hạ Lan Từ theo bản năng nghiêng mặt tránh đi.
Ngón tay Lục Vô Ưu dừng lại giữa không trung. Kinh thành xưa nay quản lý nghiêm ngặt, từ Hạ Lan phủ đến đây đều là đường lớn có canh phòng chặt chẽ, giữa ban ngày ban mặt lấy đâu ra mèo hoang, huống hồ góc độ và lực này càng giống như…
“Qua hai hôm là khỏi thôi.” Hạ Lan Từ sợ hắn truy hỏi tới cùng, vội nhận lấy thanh chủy thủ, nói lái sang chuyện khác: “Thanh đao này tinh xảo như vậy, hẳn là… rất quý giá?”
Lục Vô Ưu bình thản nói: “Nhà ta còn nhiều lắm, muội muội ta cũng không còn thích chơi nữa.”
Hạ Lan Từ: “…”
Có lẽ thấy biểu cảm của Hạ Lan Từ làm hắn thích thú, Lục Vô Ưu khẽ cười một tiếng, nói: “Quên nói với nàng, nhà ta… ừm, bên nhà cha ta, gia tộc từ đời này qua đời khác giỏi nhất là luyện đao kiếm, mười tám loại binh khí gì đó cũng có đủ. Nếu như nàng cần thứ gì, bất cứ lúc nào cũng có thể hỏi ta.”
Hạ Lan Từ: “...”
Nhà hắn là sơn tặc à! Chắc chắn chính là sơn tặc rồi!
Hạ Lan Từ đột nhiên có ảo giác như mình thực sự sắp bị gả làm áp trại phu nhân.
Lục Vô Ưu chống tay lên trán, lại bật cười thêm hai tiếng: “Yên tâm, ta chưa từng làm chuyện xấu, chỉ lo chăm chỉ học hành. Còn cha mẹ ta... ừm, mẹ ta rất hiền lành, sau này có cơ hội, nàng gặp được sẽ biết ngay thôi.”
Hạ Lan Từ cầm thanh chủy thủ hắn cho, gượng gạo nói: “Cảm ơn huynh.”
Lục Vô Ưu đột nhiên nói: “Hạ Lan tiểu thư, ta hỏi nàng một câu nhé, nàng không thích được người khác giúp đỡ sao? Tại sao mỗi lần đều giống như mắc nợ ta vậy?”
Hạ Lan Từ không ngờ hắn lại hỏi như vậy.
Nhưng thực sự, nàng luôn vô thức kháng cự lại trước ý tốt của nam nhân.
Khi còn nhỏ, cô bé Hạ Lan Từ từng nhận được một cây kẹo đường từ một cậu bé, cậu bé đó thấy nàng nhận kẹo liền muốn đến nắm tay nàng. Hạ Lan Từ không chịu, cậu bé liền lớn tiếng nói rằng cô đã nhận đồ của ta, tại sao không cho ta nắm tay, sau đó còn gọi bạn bè đến chế giễu nàng lấy đồ của người khác, còn mắng nàng là hồ ly tinh.
Cô bé Hạ Lan Từ ném cây kẹo đường đi, cố nhịn nước mắt chạy về nhà. Cha nàng biết được, còn dạy dỗ nàng một trận, nói rằng nữ tử không nên nhận đồ của người khác.
Sau này sự thật cũng chứng minh, phần lớn những lời nịnh hót và quà tặng của nam nhân đều có ý đồ xấu, chưa kể còn có âm mưu hãm hại nàng.
Nhưng Lục Vô Ưu lại không có gì để lợi dụng từ nàng.
Nàng có hơi lúng túng nói: “… Vậy ta sẽ sửa.”
Lục Vô Ưu còn gật đầu nói: “Ừm, bắt đầu từ việc đi đến cửa hàng may mặc ở thành Bắc, để ta thực hiện lời hứa. Ta không ngờ nàng lại kéo dài đến bây giờ vẫn chưa đi.”
Hạ Lan Từ khẽ mấp máy môi, một hồi lâu mới trả lời: “Được… ta sẽ đi.”
Lục Vô Ưu nhoẻn miệng cười nói: “Nếu nàng muốn báo đáp ta, sau này mang theo một ít kẹo bên mình là được, nói chứ sao lại có nữ tử không thích ăn đồ ngọt vậy…” Hắn lẩm bẩm vài câu, dường như nhớ ra điều gì đó, bèn nói: “… Không phải là nàng không có tiền mua kẹo đó chứ?”
Mặt Hạ Lan Từ đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Ta không thích ăn…”
Lục Vô Ưu dường như vô thức nói: “Nhưng nàng rất ngọt mà.”
Hạ Lan Từ: “…???”
Lục Vô Ưu dời tầm mắt đi, nhìn sang chỗ khác: “Ta chỉ nói theo ấn tượng của ta thôi.”
Hắn ho khẽ một tiếng rồi hắng giọng dặn dò: “Thanh đao này nàng cứ cầm lấy đi, lần sau ta sẽ đưa nàng thứ khác. Ừm, còn đây là lọ thuốc Thanh Tâm Hoàn ta đưa cho nàng lần trước, ở những tiệm thuốc thường không bày bán đâu. Thuốc này tuy không giải được tất cả, nhưng sẽ có hiệu quả với hầu hết các loại mê dược tình dược, tóm lại nàng cứ phòng bị trước vẫn hơn.”
Hạ Lan Từ nhận lấy lọ thuốc, nói: “Ừm.”
Lục Vô Ưu nói: “Được rồi, nàng về đi, nhớ qua vài ngày nữa lại đến thăm ta — diễn phải diễn cho đến cùng.”
Hạ Lan Từ nghĩ ngợi rồi nói: “Huynh thích kẹo gì? Ta sẽ cố gắng mua.”
Lục Vô Ưu tỏ ra rộng lượng nói: “Ngọt là được.”
***
Mặc dù vụ ám sát ngay dưới chân Hoàng Thành vẫn chưa tra ra thủ phạm, nhưng đã thu hút rất nhiều người tò mò đến hóng chuyện.
Chủ đề “Là ai đã động thủ” nhất thời dấy lên mọi lời bàn tán xôn xao, có người nói là do người của phủ Tào Quốc Công ghi hận trong lòng, có người cho là người hâm mộ Hạ Lan tiểu thư, cũng có người nói là Bảng nhãn hoặc Thám hoa cùng một khoa, thậm chí còn có người nói là Hạ Lan đại nhân, nói rằng ngoài mặt ông chấp nhận nhưng lòng vẫn canh cánh không nuốt trôi cục tức này, kéo theo một đám người thích hóng hớt thường xuyên liếc mắt nhìn vào phủ nhà Lục Vô Ưu.
Trong cung cấm.
Thuận Đế đang cầm quân cờ, đánh cờ với con trai thứ của mình qua một chiếc bàn.
Xung quanh đầy những cung nhân đang đứng hầu nhưng lại vô cùng yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng hạ cờ thỉnh thoảng vang lên, âm thanh trong trẻo nhưng che đậy sát ý hung hiểm trên bàn cờ.
Trên bàn cờ phản chiếu hai khuôn mặt với biểu cảm hoàn toàn khác nhau.
Khuôn mặt của Thuận Đế vẫn hòa nhã dễ gần như trước, thậm chí ông còn nhàn nhã cầm chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, trong khi Nhị hoàng tử Tiêu Nam Tuân lại đang cau mày, chăm chú nhìn vào bàn cờ, đôi môi mím chặt, dường như tinh thần đang rất căng thẳng.
Trong việc chơi cờ, chỉ cần một nước đi sai có thể dẫn đến thua cả ván.
Thuận Đế nhẹ nhàng đặt xuống quân cờ cuối cùng mới thu lại tay áo, rồi ngước mắt quả quyết nói với đứa con trai mà mình sủng ái nhất: “Ngay từ ban đầu, con đã quá vội.”
Ông ấy lại chỉ tay vào vài chỗ: “Nếu con bắt đầu hạ cờ từ những chỗ này, từ từ tiến tới, chưa chắc đã không thể đánh bại quân cờ của trẫm, nhưng con cứ nhất định chọn nước cờ hiểm.”
Tiêu Nam Tuân không biểu hiện gì trên mặt, chỉ mím môi nói: “Là do nhi thần cờ nghệ không tinh.”
“Con quá hiếu thắng, cái gì cũng muốn hơn, cái gì cũng muốn tranh.” Thuận Đế lại bưng chén trà lên nhấp một ngụm: “Người cầm quyền quá cứng nhắc, chỉ khiến người bên dưới cảm thấy bất an.”
Vừa nghe thấy lời nói của Phụ hoàng, Tiêu Nam Tuân đã biết, ngài muốn hắn phải nhẫn nhịn.
Hiện giờ thái bình thịnh thế, cho dù Phụ hoàng trước đây cũng có nhiều điều không minh bạch, nhưng cũng không ảnh hưởng đến danh tiếng tốt của ngài hiện nay - vị Quân vương khai sáng và khoan dung.
Tiêu Nam Tuân nắm chặt quân cờ như muốn bóp nát nó, trên mu bàn tay đã hằn lên gân xanh: “Nhưng nếu không cố gắng để đạt được một việc gì đó, người bên dưới cũng sẽ không kiêng nể nhi thần, ngay cả thứ nhi thần thích cũng dám chấm mút.”
Thuận Đế đáp: “Ồ, còn có người dám tranh giành đồ của con sao?”
Tiêu Nam Tuân khựng lại, giọng điệu cứng nhắc nói: “Sớm muộn gì cũng là của nhi thần.”
Thuận Đế hất tay áo: “Cho nên con mới quậy nên sóng gió đầy thành như vậy?”
Qủa nhiên không thể qua mắt được Phụ hoàng, Tiêu Nam Tuân há miệng muốn biện bạch: “Nhi thần…”
“Khỏi giải thích.” Thuận Đế phất tay: “Chẳng qua chỉ là một nữ tử, có đáng để con như vậy?”
“Nhi thần đã biết.”
Thuận Đế thấy vẻ mặt nhẫn nhịn của con trai, thoáng cười nói: “Đừng buồn bực như vậy, trẫm làm vậy cũng là vì tốt cho con. Trẫm còn ước gì huynh trưởng của con tùy ý làm bậy, hoành hàng ngang ngược. Đứa trẻ như con từ nhỏ đã sầu não ủ rũ, tính tình lại nóng nảy, thực sự nên mài giũa nhiều hơn… Trở về trẫm sẽ để Hàn Lâm Viện hoặc Giám Sự phủ sắp xếp người đến giảng thêm kinh thư cho con, con cũng nên kiên nhẫn một chút…”
Nói xong ông như nhớ ra chuyện gì đó: “Còn Thiều An nữa, lần trước để nó chọn Phò mã trong tiệc sinh thần, nhiều Hoàng thân quốc thích vậy mà không chọn được ai. Con làm huynh trưởng cũng nên để ý đến nó, nó cũng không còn nhỏ nữa, cả ngày không ra hình ra dạng gì cả, cứ chạy đến phủ của nam tử đã hứa hôn, không sợ người ta cười nhạo hay sao.”
Phụ hoàng trách mắng như vậy thực ra là để giữ danh tiếng của mình, thế nên trước nay mỗi khi hành động hắn ta đều không để triều thần nắm được nhược điểm. Lần ám sát này, một là không gây ra án mạng, hai là có tra thế nào cũng không tra tới chỗ hắn ta, Tiêu Nam Tuân tự thấy mình đã vô cùng kiềm chế.
Vừa bước ra khỏi điện, hắn ta đã nghe thuộc hạ bẩm báo.
“Điện hạ, vị Trạng nguyên kia tuy vẫn đóng cửa dưỡng bệnh, nhưng dường như… cũng không thật sự muốn từ hôn.”
Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, trong lòng Tiêu Nam Tuân đã dâng lên một trận bức bối khó tả.
“Những đại phu từng đến xem nói thế nào?”
“... Tạm thời chưa nguy hiểm đến tính mạng.”
Tiêu Nam Tuân nhắm mắt, bước chân khựng lại, đổi hướng đi về cung Dục Đức. Còn chưa vào cửa, hắn ta đã nghe thấy giọng oai oái của Tiêu Thiều An đang vùi trong lòng Lệ Quý phi lớn tiếng tố cáo: “Mẫu phi, không biết kẻ trời đánh nào lại muốn lấy mạng hắn! Kinh thành này còn có vương pháp hay không…”
Thế là, Tiêu Nam Tuân càng thêm bực bội.
Ánh mắt hắn ta lạnh lẽo lia đến, Tiêu Thiều An lập tức ngồi thẳng lại, bĩu môi nói lí nhí: “Đều tại con ả Hạ Lan Từ kia, đúng là hồng nhan họa thủy! Lần trước còn làm hôn lễ của Vân Dương náo loạn thành trò cười, theo con thấy nên tống nàng ta vào am làm ni cô mới phải! Gả cho Lục ca ca rồi, sau này cũng chỉ gây phiền toái cho huynh ấy thôi! Mẫu phi, người xem có cách nào để Phụ hoàng hủy hôn sự của họ không…”
Lệ Quý phi vuốt tóc con gái, dung nhan diễm lệ đầy vẻ bất lực: “Dù có hủy hôn, cũng không thể bắt hắn cưới con được, chúng ta đổi một lang quân khác không được sao?”
Tiêu Thiều An bĩu môi mếu máo: “Nhưng con chỉ muốn hắn thôi.”
Muội muội này của hắn ta xưa nay được nuông chiều đến mức không có đầu óc, có điều…
Tiêu Nam Tuân nháy mắt ra hiệu, Tiêu Thiều An lanh lẹ nhảy xuống, xách váy chạy mấy bước đến bên hắn ta, vẻ mặt thấp thỏm chờ đợi.
Lệ quý phi thở dài: “Tuân nhi, con cũng khuyên con bé đi.”
Tiêu Nam Tuân dẫn Tiêu Thiều An sang thiên điện bên cạnh. Tiêu Thiều An còn tưởng ca ca thật sự muốn khuyên mình, nào ngờ lại thấy hắn ta từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình ngọc, cân nhắc trong tay rồi nói: “Thuốc trị thương Ngự ban, Thái y viện cũng không có dư đâu.” Hắn ta ngước mắt lên: “Không định đi thăm Lục ca ca của muội sao?”
Tiêu Thiều An nhất thời không rõ huynh trưởng định làm gì. Nói thật, nàng ta đã từng nghi ngờ người đứng sau vụ ám sát là huynh trưởng, nhưng khi nhìn thấy bình thuốc trị thương, nàng ta đã lập tức vứt hết lo lắng ra sau đầu, chộp lấy bình ngọc, hào hứng nói: “Vậy muội đi thật nhé! Ca, vẫn là huynh tốt nhất.”
***
Hạ Lan Từ sau khi đi đến cửa tiệm may trang phục mà Lục Vô Ưu nói để đo đạc may váy xong, đến ngày thứ ba khi vết thương trên mặt đã khỏi, mới nhận được lời nhắn của Lục Vô Ưu.
Trước khi đến thăm Lục Vô Ưu, cha nàng còn lo lắng dặn dò nàng: “Nếu con đã hứa hôn, trao đổi bát tự với hắn rồi thì coi như đã thành hôn được một nửa, tuyệt đối không được vì hắn trọng thương mà thay đổi ý định, đừng làm lạnh lòng người khác.”
... Chủ yếu là sợ hắn sắp bệnh chết, nàng sẽ ghét bỏ hắn.
Hạ Lan Từ lập tức bày tỏ thái độ: “Cha yên tâm, dù hắn có chết thật, con cũng sẽ thủ tiết thờ chồng.”
Hà Lan Cẩn nói: “Ừ, thế cũng...”
Hạ Lan Từ nói tiếp: “Sống là người của hắn, chết là ma của hắn, cha thấy có được không?”
Hà Lan Cẩn nói: “À, thế thì...”
Hà Lan Giản đứng bên cạnh, kinh ngạc nói: “Tiểu Từ, muội thật sự thích hắn đến vậy sao!”
Hạ Lan Từ qua loa nói: “Hắn đã nói không phải con thì sẽ không cưới người khác, vậy thì không phải hắn con cũng sẽ không gả cho người khác…. Thôi được rồi, con đi đây.”
Nghe nói những ngày này Hàn Lâm Viện đã cho hắn nghỉ phép đặc biệt, lúc Hạ Lan Từ đến nơi đã thấy trước cửa có một chiếc kiệu xe cực kỳ lộng lẫy, mười hai người khiêng, rèm cửa thêu những đóa mẫu đơn to bằng chỉ vàng bạc, trông giàu sang hoa mỹ vô cùng.
Hạ Lan Từ lập tức cảm thấy có điều chẳng lành.
Chưa bước vào cửa phủ, đã nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết của thiếu nữ ở bên trong.
“Lục ca ca, Lục ca ca, huynh tỉnh lại đi, huynh tỉnh lại đi, nhìn ta một cái đi mà...”
Hạ Lan Từ lập tức hiểu ra Lục Vô Ưu truyền lời cho nàng để làm gì, định quay đầu bỏ đi nhưng nghĩ rằng lúc này hắn nằm trong đó chắc chắn cũng rất khổ sở, nàng thở dài một hơi, cuối cùng vẫn cất bước đi vào.
Vừa đến ngoài cửa phòng, nàng đã nhìn thấy vị kim chi ngọc diệp kia đang ghé người vào trên giường vị hôn phu tương lai của nàng khóc rống, khóc đến mức trâm cài trên tóc cũng lay động theo. Lục Vô Ưu thì nằm đó không có phản ứng gì, sắc mặt tái nhợt và ảm đạm như nàng đã thấy ngày đó, như thể lát nữa sẽ đưa xuống mồ chôn vậy.
Người hầu tên “Thanh Diệp” dẫn nàng vào đã dùng giọng cực nhỏ nói: “Hạ Lan tiểu thư, cuối cùng cô cũng đã đến, vị Công chúa này đã đến đây lần thứ ba rồi. Lần đầu chỉ mang theo thuốc đến, lần này chơi lớn dẫn luôn cả Ngự y đến đây!”
Hạ Lan Từ cũng nhỏ giọng hỏi lại: “... Còn cần ta không?”
Thanh Diệp thấp giọng đáp: “Tất nhiên là cần, tiểu thư mau vào trong đi!”
Hạ Lan Từ hắng giọng, lặng lẽ đi vào, ngồi xuống bên góc giường còn lại của Lục Vô Ưu, cố gắng chuẩn bị cảm xúc, sau đó cũng bắt đầu giả vờ khóc lóc gào than: “Tễ An, Tễ An, chàng tỉnh lại đi... Ta đến thăm chàng rồi đây.”
Vừa nghe tiếng, Tiểu công chúa đang khóc như hoa lê đái vũ lập tức ngẩng đầu trừng mắt nhìn nàng.
Hạ Lan Từ căng da đầu tiếp tục diễn kịch.
Tiêu Thiều An giận dữ nói: “Đừng khóc nữa! Lục ca ca còn chưa chết mà!”
Hạ Lan Từ bày ra vẻ mặt vô tội nói: “Tham kiến Công chúa. Nhưng chàng là vị hôn phu của ta, không biết vì sao Công chúa lại ở đây?”
Tiêu Thiều An thực sự chỉ muốn cào nát khuôn mặt xinh đẹp đến mức như yêu tinh của Hạ Lan Từ, nhưng nàng ta buộc phải xuống nước hạ giọng nói: “Hạ Lan tỷ tỷ, hắn sắp chết rồi, tỷ tỷ không thể nhường hắn cho ta sao?”
Hạ Lan Từ đem những lời vừa rồi nói với Hạ Lan Cẩn lặp lại lần nữa, chỉ là lần này giọng nói có vẻ nức nở hơn: “Hồi bẩm Công chúa, nhưng ta sống là người của hắn, chết là ma của hắn, cho dù hắn có chết thật, ta cũng sẽ thủ tiết thờ chồng.”
Tuy rằng lúc này nói ra nàng mới cảm thấy có hơi buồn nôn.
Hạ Lan Từ cúi đầu xuống liền phát hiện bàn tay của Lục Vô Ưu từ dưới chăn thò ra, giơ ngón cái với nàng.
... Khiến nàng suýt bật cười.
Tiêu Thiều An không hề nhận ra, nghe vậy liền trừng to đôi mắt, tức giận không biết trả lời thế nào: “Ngươi, ngươi... sao ngươi lại không biết xấu hổ như vậy!”
Hạ Lan Từ bình tĩnh khiêm tốn nói: “Công chúa nói phải, ta sắp gả làm vợ người, thể diện không cần cũng được.”
Tiêu Thiều An tức giận giậm chân, nói lớn: “Lục ca ca sẽ không thích nữ nhân không biết xấu hổ như ngươi!”
Hạ Lan Từ vẫn giữ bình tĩnh, giọng nói bay bổng như không mang hơi thở khói lửa trần gian: “Công chúa có điều không biết, thần nữ xinh đẹp, hắn sẽ thích thôi.”
Nếu không phải ca ca đã nói nàng không thể động đến nữ nhân này, Tiêu Thiều An lúc này đã muốn gọi người kéo nàng ta ra ngoài, hung hăng đánh một trận thật đau, hoặc là ném thẳng nàng ta lên giường ca ca.
Nhưng mà Hạ Lan Từ từ đầu đến cuối đều bày ra thái độ cung kính, nàng ta lại không thể bộc phát cơn giận.
Tiêu Thiều An cúi đầu nhìn thoáng qua người đang nằm trên giường, vị Trạng nguyên tuấn tú lúc này thở ra nhiều hơn hít vào, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở. Nàng ta lại giậm chân, cuối cùng đóng sầm cửa bỏ đi, trước khi rời phủ còn dặn dò Ngự y mà nàng ta kéo đến: “Nếu Lục ca ca có mệnh hệ gì, bổn Công chúa nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu, có biết chưa?”
Nói xong, nàng ta mới chịu đi.
Đợi đến khi nàng ta rời đi hẳn, tiễn cả vị Ngự y ra ngoài xong xuôi, Hạ Lan Từ mới có thể thả lỏng những ngón tay đang nắm chặt và buông bỏ phòng bị. Nếu như có thể, nàng cũng không muốn đắc tội với Công chúa, nhưng đối phương đã sớm coi nàng là cái gai trong mắt, thực sự không khác biệt nhiều.
Nàng đang suy nghĩ, lại thấy Lục Vô Ưu đang mở to đôi mắt hoa đào lấp lánh nhìn nàng chăm chú.
Hạ Lan Từ lúc này mới chợt cảm thấy xấu hổ vì những lời mình vừa nói.
Nàng vội vàng chống chế: “Những lời ta vừa nói đều là để đối phó Công chúa, huynh đừng coi là thật!”
Lục Vô Ưu chống tay xuống giường ngồi dậy, mỉm cười đầy hứng thú nói: “Hóa ra nàng cũng biết cãi nhau với người khác à?”
Hạ Lan Từ thật thà trả lời: “Không giỏi lắm, vừa rồi chỉ là để đuổi nàng ta đi.”
Lục Vô Ưu nói: “Ta còn tưởng nàng chỉ biết cãi nhau với ta.”
Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “... Vậy có phải huynh nên tự kiểm điểm lại mình trước hay không?”
Lục Vô Ưu nói: “Ba ngày không gặp rồi, nàng có thể dịu dàng chút không?”
“...”
“Ta đã chịu khổ suốt ba ngày rồi.”



