Slide 1

Chương 56

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 56
8 lượt đọc 793 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Vừa rồi nàng còn tưởng mình đã có chút quen với những cái hôn này, nhưng thực tế lại không phải.

Khi nãy Lục Vô Ưu chỉ đơn giản là trêu chọc, còn bây giờ là chiếm đoạt. Hơi thở trong thời gian ngắn ngủi đã trở nên dồn dập, màn sương đỏ phủ mờ đôi mắt nàng, giữa môi răng chỉ có thể phát ra những âm thanh nhỏ vụn khiến người khác đỏ mặt.

Trong lúc trằn trọc, y phục ngủ cũng lỏng lẻo mà tuột ra từng chút một.

Lục Vô Ưu cứ tiếp tục hôn nàng, mãi đến khi thân thể nàng nóng lên, dường như hắn mới nhớ đến một chuyện khác rồi nói: “Nàng nói ta ít nói sẽ khiến người khác thích hơn, là thật sao?”

Hạ Lan Từ ngơ ngác nhìn hắn, hơi thở của hắn vẫn còn vương vấn trên đôi môi nàng, nàng không ngờ chủ đề lại đột nhiên chuyển hướng đến chỗ này.

“Ta chỉ thuận miệng nói thôi.”

Vẻ mặt Lục Vô Ưu thoải mái hôn nàng hai cái nữa, nói: “Vậy nàng không thấy ta nói nhiều sao?”

Hạ Lan Từ thở dốc nói: “Cũng không phải là không thấy, chỉ là... nói ít sẽ không giống chàng...” Nàng còn chưa nói xong, bỗng nhiên giật mình hét lên. Lúc này ngón tay thon dài lạnh lẽo của Lục Vô Ưu đã luồn qua vạt áo ngủ, chạm đến làn da ở eo bụng nàng.

Lục Vô Ưu hôn lên khóe môi nàng, giọng nói khàn khàn chậm rãi: “Ta có thể…”

Mặt Hạ Lan Từ lập tức đỏ bừng.

Những ngày qua, sự nhẫn nhịn và kiềm chế của hắn làm cho nàng gần như quên mất cái miệng không chút dè dặt của Lục Vô Ưu, hoàn toàn không phân biệt thời gian hay địa điểm, nhất là khi gần gũi với nàng, thường xuyên hỏi những câu làm người ta xấu hổ vô cùng.

Lúc này giọng điệu của Hạ Lan Từ cũng không tốt mấy: “Tốt nhất chàng nên biết điều một chút, đừng hỏi ta mấy câu kỳ quái và có đồng ý hay không nữa.”

Nếu không, rất có thể nàng sẽ chết trận cùng với sự xấu hổ của mình.

Kéo theo cả Lục Vô Ưu cùng chết chung.

Lục Vô Ưu khẽ cười một tiếng, nhướng đuôi mày nói: “Không cần phải xin phép, không phải có nghĩa là... ta có thể làm bất cứ điều gì?”

Hạ Lan Từ trả lời cũng không được, không trả lời cũng không xong, cũng may là hình như Lục Vô Ưu cũng đã nhận được đáp án. Ngay sau đó nàng lại giật mình hét lên một tiếng, vội vàng đưa tay lên che miệng, dùng mu bàn tay chặn lại những tiếng nức nở giữa môi răng.

Phút chốc, trong đôi mắt Hạ Lan Từ dâng lên càng nhiều sương mờ, nàng không nhịn được co một chân thon dài lại.

Nhưng đã bị tay kia của Lục Vô Ưu nắm chặt lấy đầu gối.

Giọng nói của Lục Vô Ưu lại càng trở nên khàn đục và kiềm chế, hắn nói nhỏ: “Nàng không cho ta hỏi, nhưng nếu không thoải mái... thì cứ nói thẳng.”

Hạ Lan Từ định nói rằng bây giờ đã… Nhưng nàng chỉ cắn chặt lên mu bàn tay trắng nõn của mình.

Lục Vô Ưu thấy vậy thì nói: “Sao mới lúc này nàng đã bắt đầu cắn mình, ta cái gì cũng chưa...”

Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Chàng không thể gọi đây là chưa làm gì được!”

Trong không khí có những tiếng nước tế nhị bị che lấp trong tiếng mưa rơi, không rõ ràng.

Dường như đêm đã dần khuya hơn, chỉ có những giọt mưa còn đang rả rích không ngừng, không phân biệt ngày đêm mà phát ra âm thanh làm phiền giấc ngủ người khác, mang theo cảm giác mát mẻ thoải mái. Nhưng trong phòng lại vô cùng ấm áp nóng bỏng, thậm chí còn có hơi dính dấp.

Lục Vô Ưu rủ mắt xuống, lại hôn lên gò má hơi quay đi của nàng, nói: “Ta đây cũng chỉ là... có qua có lại, cũng đâu phải nàng chưa từng làm với ta.”

Hạ Lan Từ chỉ có thể buông mu bàn tay ra, chuyển sang cắn chặt môi, nói: “Cái này sao giống nhau được...”

Không biết tự lúc nào, mặt nàng đã đỏ bừng, ngượng ngùng không ngớt

Lục Vô Ưu lại ghé sát tai nàng, thì thầm vài câu với giọng đầy mê hoặc.

Hạ Lan Từ che mắt lại nói: “Chàng đừng nói nữa!”

Nàng không khỏi run rẩy cả người, chỉ cảm thấy đôi chân run lên dữ dội, trong đầu đều là những tiếng nước kỳ lạ nhỏ đến không thể nghe rõ. Vậy mà Lục Vô Ưu còn rất ung dung, dường như vào lúc này hắn đột nhiên không còn vội vã nữa

“Nàng căng thẳng quá rồi…” Lục Vô Ưu lại thấp giọng nói: “Không thì lát nữa ta thế nào…”

Hạ Lan Từ vốn dĩ còn chưa nghĩ nhiều, nhưng vừa nghe hắn nói, trong đầu nàng lập tức nhớ đến những gì đã thấy trong sách, lại nhớ đến cảm giác và hình ảnh đã thấy khi giúp đỡ hắn.

Đột nhiên, nàng cảm thấy có chút không chắc chắn.

“Chàng xác định vậy sao…?”

Hơi thở của Lục Vô Ưu bất ổn: “Chứ không thì sao?”

Hạ Lan Từ cắn môi: “Ta thấy không ổn lắm đâu…”

Lục Vô Ưu hôn lên hõm vai nàng như để trấn an: “Không phải đều đã xảy ra rồi sao.”

Hạ Lan Từ đáp: “Nhưng lúc đó ta không nhớ gì cả!”

Lục Vô Ưu dừng lại một chút, nói: “Ta cũng nhớ không rõ, nhưng chắc là không thành vấn đề... Hạ Lan tiểu thư, nàng phải tin tưởng bản thân.”

Hạ Lan Từ không bị khích lệ chút nào, chỉ thầm nghĩ: “Ta thấy chuyện này có cố gắng cũng vô dụng thôi…”

Lại thêm một loạt âm thanh sột soạt.

Lục Vô Ưu lại ghé vào tai nàng nói một câu nữa

Vành tai Hạ Lan Từ nóng lên.

Cảm nhận một chút gì đó, Hạ Lan Từ bị kích thích đến mức da đầu run lên. Nàng mềm mại đặt tay lên vai hắn, toàn thân như bị thiêu đỏ.

Lục Vô Ưu khẽ cụp đôi mắt đào hoa xuống, hàng mi dài phủ lên mí mắt, che khuất đôi đồng tử dần trở nên sậm màu. Gương mặt tuấn tú như suối nguồn trong vắt hiện ra vẻ đỏ tươi yêu dị, ngay cả đuôi mắt cũng nhiễm một màu hồng nhạt, ấn đường khẽ nhíu lại, vì nhẫn nhịn mà toàn thân hắn căng cứng như tên đã lên dây.

“Nàng cũng rất chủ động đó…”

Hạ Lan Từ: “...?”

Nàng chưa kịp hoàn hồn đã lập tức sợ đến hét lên, tiếng kinh sợ lần này đặc biệt kéo dài. Cuối cùng nàng cũng không nhịn được mà cắn mu bàn tay mình, nhưng ngay sau đó đã bị Lục Vô Ưu kéo lại, hắn nói: “Nàng cắn thứ khác đi, cắn ta cũng được…”

Cứ như hắn rộng lượng lắm vậy.

Rõ ràng... Hạ Lan Từ cảm thấy, hiện tại người rộng lượng hơn là nàng.

Lục Vô Ưu thậm chí còn muốn cò kè mặc cả với nàng, chuyện này hợp lý sao!

Nàng mơ màng thầm oán trong đầu.

***

Trong lúc tâm trí Hạ Lan Từ vô cùng tán loạn, mưa bên ngoài lại càng lớn hơn, che lấp cả trời, đập xuống mái nhà vô cùng dữ dội, dường như không chịu ngơi nghỉ khắc nào, liên tục bắn ra những giọt nước lớn.

Ngay cả ngói trên mái nhà dường như cũng không chịu nổi, rung rinh phát ra những tiếng lạch cạch đáng thương.

Giống như đang tràn ngập nguy cơ.

Kinh thành không có lệnh giới nghiêm ban đêm, những người giờ vẫn còn ở bên ngoài cũng đều sốt ruột vội vàng tìm chỗ trú mưa, cảm thán trận mưa này ở Kinh thành thật sự quá lớn, dường như mấy tháng rồi chưa từng thấy mưa lớn như vậy.

“Nói bậy! Ta thấy mấy năm rồi cũng chưa có trận mưa nào lớn thế này! Cứ như từ trước đến nay chưa từng mưa vậy!”

“Ngươi nói quá rồi đấy! Mưa lớn thế này chắc chắn từng có rồi, chỉ là nhớ không rõ lắm mà thôi… Để ta nghĩ xem…”

“Quần áo phơi thế này e là khó khô rồi.”

“Đừng nói chuyện đó nữa, mưa lớn như vậy sẽ không lại làm ruộng đồng bị ngập chứ… Vừa mới vỡ đê xong mà.”

Thảm thương nhất có lẽ là những cây non mới cao lên một chút và những bông cúc vàng nhỏ mới nở trong sân. Cây non rung rẩy, lắc lư chao đảo, bị gió lớn cuốn nghiêng trái ngã phải, cành nhánh rung lắc hỗn loạn, thân cây cũng có chút chênh vênh.

Mà lúc này những bông hoa mới trồng trong sân chỉ vừa nở một chút, chưa kịp kết thành cụm, một số vẫn còn là nụ hoa chờ nở, số khác thì nhụy hoa khép hờ, giờ đây tất cả đều bị cơn mưa tàn phá đến héo úa tàn tạ.

Sương Chi đang ngủ say, cũng bị trận mưa rền trời chuyển đất này đánh thức.

Nàng ấy cũng như Hạ Lan Từ, trong lòng vẫn còn ám ảnh với mức độ mưa thế này. Thỉnh thoảng nàng ấy lại nhớ tới mái nhà dột mưa ở Hạ Lan phủ năm xưa, lo lắng ngẩng đầu nhìn một cái, lại xuyên qua song cửa nhìn cây và hoa trong sân, còn rối rắm một lát có nên ra che chắn cứu vớt một chút hay không. Cuối cùng thật sự quá buồn ngủ… nàng ấy ở trong căn phòng ấm áp lại không dột mưa lựa chọn từ bỏ, thầm nghĩ, vẫn nên ngủ tiếp thôi.

Chỉ là trước khi nằm xuống còn lẩm bẩm một câu, hy vọng đám hoa kia đừng bị mưa phá hỏng.

***

Không biết đã qua bao lâu, Hạ Lan Từ cảm thấy buồn ngủ đến cực điểm, mắt cũng sắp không mở nổi nữa. 

Lục Vô Ưu dùng ngón tay nhẹ nhàng vén mái tóc ướt mồ hôi trên trán nàng, giọng nói dịu dàng, nhưng âm cuối lại mê hoặc và cao lên, mang theo đôi chút thở dốc mỏng manh, nói: “Ta cam đoan, lần cuối cùng.”

Hạ Lan Từ nằm bất động, nhìn một ngón tay hắn khẽ đưa ra trước mặt thì rất vô lực, rất khó khăn mà nâng tay lên đè ngón tay hắn lại. Nàng cụp mắt xuống, giọng khàn khàn nói: “Ta buồn ngủ rồi, muốn ngủ một lát.” 

Nàng đột nhiên nghĩ thông suốt, đây vốn dĩ là lúc nàng đã ngủ say rồi!

Không phải là vấn đề rèn luyện của nàng!

Lục Vô Ưu thấy vậy, dù vẫn chưa thỏa mãn nhưng cũng không miễn cưỡng, chỉ chậm rãi điều chỉnh nhịp thở, hơi lui khỏi người nàng, sau đó nắm lấy bàn tay mềm mại không còn chút sức lực của nàng, khẽ hôn lên đầu ngón tay hơi hồng nhạt, mảnh khảnh của nàng một cái, mới nói: “Được rồi, vậy nàng nghỉ ngơi đi, nhưng nàng cũng phải thông cảm một chút…” Hắn hơi dừng lại, giải thích: “Ta thật sự không có bệnh không tiện nói gì cả.”

Thật ra hắn còn muốn thân mật thêm một chút nữa, nhưng lại cảm thấy ở giai đoạn hiện tại vẫn nên giữ khoảng cách vừa phải thì tốt hơn, tránh cho…

Hạ Lan Từ đã hiểu rõ rồi.

Thật sự không thể rõ hơn được nữa.

Nàng kéo tấm chăn mỏng đắp lên người mình, lại dùng tay kia che mắt, vẫn cứ có chút… không đúng, là quá nhiều xấu hổ, cả người bắt đầu cuộn vào trong, sắc đỏ lan đến tận vành tai, toàn thân đều như muốn rã rời, không còn chút sức lực. Vốn còn muốn đếm xem là bao nhiêu, lại phát hiện hoàn toàn không thể đếm rõ.

Hạ Lan Từ không nhịn được tóm lấy chiếc gối mềm bên cạnh, buồn bực vùi mặt vào đó.

Nhưng ngay sau đó nàng chợt nhớ ra, thứ này hình như từng lót dưới thắt lưng nàng, nhất thời có chút không thể đối diện. Vừa rồi cũng không phân biệt rõ âm thanh bên tai là tiếng mưa nhiều hơn, hay là tiếng thở dốc của Lục Vô Ưu nhiều hơn. 

Trong thời điểm như vậy, giọng nói của hắn không thanh nhuận sạch sẽ, phong độ nhẹ nhàng như bình thường.

Tiếng nói chứa đựng sự mê hoặc phù hợp với đôi mắt đào hoa kia, dường như còn mang theo chút ý cười vụn vặt, trầm thấp mà khàn khàn, khó mà nắm bắt, giống như phát ra từ đáy lòng, hòa cùng với hơi thở mỏng manh, câu hồn người ta.

Hơn nữa, hắn thật sự không thể nói ra được lời hay gì, có ai lại muốn được khen ngợi thân thể trong lúc này chứ—

Hạ Lan Từ càng vùi đầu mình vào sâu hơn.

Còn chưa kịp vùi lâu đã thấy hai ngón tay thon dài vươn tới, kéo chiếc gối mềm của nàng ra: “Đừng vùi vào đến ngạt thở... Vừa rồi ta không lý trí lắm, ta xin lỗi, bây giờ ta bình tĩnh hơn rồi. Nàng... có đau không, hay để ta xem một chút.”

Hạ Lan Từ thấy ngón tay của hắn, cũng không dám nhìn thẳng.

Nàng chỉ nhỏ giọng trả lời: “... Không sao, không đau.”

Giọng nói của Lục Vô Ưu lại vang lên: “Vừa rồi nàng khóc đến như muốn tan vỡ, ta hơi lo lắng.”

Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Bây giờ chàng không cần giả vờ lo lắng nữa đâu…”

Lúc ấy, nàng thật sự đã nhớ không còn rõ ràng lắm. Vốn là trong tình trạng đầu óc mơ hồ, chỉ còn sót lại một đôi mảnh vụn rời rạc. Nhưng hiện tại thì khác, mỗi một khắc, mỗi một giây đều rõ ràng khác thường. Nàng bắt đầu dần dần nhớ ra khi ấy vì sao mình lại khóc. Là bởi khi đến một giới hạn nhất định, đôi mắt sẽ vô thức tiết ra nước mắt để làm dịu cảm giác của thân thể.

Lục Vô Ưu khẽ ho một tiếng, nói: “Ta đã nói rồi, không phải lúc nào ta cũng dừng lại được. Hạ Lan tiểu thư... ta là người, không phải đồ vật, loại chuyện này không thể kiểm soát được.”

Lời còn chưa dứt, Hạ Lan Từ chỉ cảm thấy một ngọn đèn được thắp lên.

Sắc trời còn chưa sáng.

Lúc nãy trong bóng tối còn đỡ, nhưng dưới ánh đèn chiếu sáng, mọi thứ hỗn độn trên giường đều không còn chỗ che giấu. Thậm chí Lục Vô Ưu còn kéo chăn mỏng của nàng, Hạ Lan Từ nắm chặt lấy, nói: “Không cần! Chàng tắt đèn đi!”

Lục Vô Ưu thuận miệng nói: “Dù sao lát nữa trời cũng sáng rồi.”

Hạ Lan Từ nói: “Ta biết, chàng đừng nhìn!”

Rõ ràng giọng nàng đã khàn đặc, nghe như từng câu đều đang hét lên, Lục Vô Ưu không nhịn được cười, nói: “Nhưng tự nàng không nhìn thấy được, nhỡ có vết thương gì thì...”

Hạ Lan Từ đáp: “Lỡ như có... ta tự mình bôi thuốc là được!” Nàng hạ thấp giọng: “Thuốc chàng đưa lần trước vẫn còn.”

Lục Vô Ưu nói: “Rõ ràng không phải lúc đầu gan dạ lắm mà, sao giờ lại xấu hổ thế này.”

Hạ Lan Từ rầu rĩ nói: “Ta còn muốn hỏi chàng đó, không phải chàng muốn làm thánh nhân sao? Sự nhẫn nại kiềm chế và lo lắng của chàng đâu rồi... Tắt đèn đi!”

Sợ chọc nàng nổi giận, Lục Vô Ưu lập tức tắt đèn đi.

Xung quanh lại chìm vào bóng tối.

Cơn mưa to ầm ầm suốt đêm cuối cùng đã dần dần lắng xuống vào lúc này, biến thành những dòng nước nhỏ. Hơi nước ẩm ướt và dính dấp ngoài phòng đã dần giảm bớt một chút, nhưng trong phòng lại trở nên dính dấp hơn.

Còn phảng phất một mùi hương không nói rõ được.

Không cảm nhận được mùi hương này dễ chịu hay không, nhưng rất dễ làm người ta nảy sinh những ý nghĩ xa xôi. 

Lục Vô Ưu nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng mi dài khẽ chớp, chậm rãi nói: “Thánh nhân gì đó, không làm cũng được, dục vọng của ta nặng như vậy, sao có thể làm được thánh nhân. Chỉ cần nàng không hối hận là...”

Hạ Lan Từ vốn quay lưng, nghe thấy giọng nói hắn thì quay đầu lại.

Sườn mặt của Lục Vô Ưu được ánh sáng mờ mờ phác họa, dọc theo sống mũi cao thẳng tạo ra một đường cong đẹp mắt, thế nhưng ánh mắt lại có vài phần thản nhiên...

Hạ Lan Từ ngắt lời hắn: “Ta không hề hối hận, chỉ là...” Nàng yên lặng nói: “Mệt quá.”

Nói xong lời này, Hạ Lan Từ cũng không biết Lục Vô Ưu có phản ứng gì.

Chỉ thấy hắn nhanh chóng quay mắt lại, rồi lại nhanh chóng dời ánh nhìn đi, khóe môi thẳng tắp nhếch lên một độ cong, bỗng nhiên lại cúi người xuống.

Hạ Lan Từ sợ đến mức vội vàng nói: “Ta thật sự rất mệt!”

Lục Vô Ưu khẽ cười, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái, nói: “Hay là ta gọi nước, bế nàng đi tắm rửa chút nhé, vừa rồi đều ướt mồ hôi, trên người còn dính dính.”

Hạ Lan Từ thật sự không còn chút sức nào, cơ thể mệt mỏi không muốn động đậy, mí mắt cũng đang đánh nhau, nàng thành thật nói: “Ta muốn ngủ.”

Lục Vô Ưu dừng lại, nói: “Vậy nàng ngủ đi.”

Hạ Lan Từ mệt mỏi nhìn hắn: “Ta thật sự...”

Lời còn chưa nói xong, Lục Vô Ưu đã che mắt nàng lại, lúc này trông hắn đặc biệt dễ nói chuyện, cứ như Hạ Lan Từ nói gì hắn cũng sẽ đáp ứng, giọng nói cũng dịu dàng vô cùng: “Ngủ đi.”

***

Lần đầu tiên, Hạ Lan Từ không thể tỉnh dậy đúng giờ, cơ thể thật sự quá mệt mỏi, đến mức khi tỉnh lại là do ánh sáng trước mí mắt chiếu thức giấc. Sắc trời đã sáng tỏ, phần lớn tiếng mưa đã ngừng lại, chỉ còn chút âm thanh rả rích.

Nàng khẽ rên một tiếng, muốn ngồi dậy thì nghe thấy bên cạnh có người khẽ nói: “Tỉnh rồi à?”

Hạ Lan Từ hơi giật mình: “Sao chàng không đến Hàn Lâm Viện?”

Hôm nay không phải là ngày nghỉ của Lục Vô Ưu. Trừ lúc thuyết giảng ban đầu là phải đến mỗi ngày, sau này dần dần chuyển sang thay phiên hai người một ngày, không cần phải đến điện Văn Hoa mỗi ngày, nhưng những ngày khác Lục Vô Ưu vẫn phải đến Hàn Lâm Viện trực như thường lệ.

Lục Vô Ưu mặt không đổi sắc nói: “Thân thể không khỏe, ta đã xin nghỉ, ta không thể để nàng một mình lúc này mà đi được.” Sau đó hắn buông cuốn sách đọc để giết thời gian trong tay xuống: “Được rồi, bây giờ có thể đi tắm chưa?”

Hạ Lan Từ lại đột nhiên đỏ mặt.

Nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra đêm qua trong tiếng mưa rơi vang vọng kịch liệt, nàng lập tức cảm thấy chỗ nào cũng không thoải mái, đặc biệt là cảm giác còn sót lại trên cơ thể vô cùng rõ ràng, eo và hông đều mỏi nhừ, vẫn cảm thấy cả người như bị ai đó tháo rời ra vậy.

Nàng ấp úng nói: “Không cần đâu, ta tự mình đi…”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Ta đã đợi nàng cả ngày rồi, nàng không thể để ta hoàn thành xong việc này sao?”

Hạ Lan Từ cố gắng đứng dậy, kết quả cũng không khác mấy so với lần trước — hơn nữa vì hành vi càng không biết tiết chế, nơi nào đó hình như còn sưng đau hơn. Nàng đấu tranh một lúc thì không vùng vẫy nổi nữa, cuối cùng vẫn bị Lục Vô Ưu bế đi.

Lục Vô Ưu bế nàng vào trong thùng tắm, sau đó cũng treo áo ngủ của mình lên giá, Hạ Lan Từ kinh hãi nói: “Chàng làm gì thế!”

“Ta còn có thể làm gì được, không phải tắm sao?” Giọng điệu Lục Vô Ưu thản nhiên nói: “Ta sợ nàng ngất bên trong. Dù sao cũng là ta làm ra, ta phải có trách nhiệm một chút. Hạ Lan tiểu thư, yên tâm, ta không làm gì khác.”

Ban đầu chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ, bây giờ nghe thấy cách xưng hô này nàng lại càng không được tự nhiên.

Lục Vô Ưu thường ngày ăn mặc gọn gàng, áo mũ chỉn chu. Bởi vì còn trẻ nên dáng vẻ có phần thon gầy, nhưng khi cởi bỏ y phục lại lộ ra thân hình ưu việt của người luyện võ. Cơ bắp rõ ràng, đường nét cánh tay như được chạm khắc, thắt lưng và bụng vừa thấy đã biết là tràn đầy sức mạnh, tuyệt đối không yếu ớt.

Hạ Lan Từ có một chút ngưỡng mộ.

Nhưng không đợi nàng nghĩ nhiều, Lục Vô Ưu đã thực sự vốc nước lên, bắt đầu tắm cho nàng.

Ban đầu, Hạ Lan Từ còn khá bình tĩnh chấp nhận sự phục vụ của Lục Vô Ưu, nhưng chẳng mấy chốc nàng đã bắt đầu thở hổn hển trong nước, mặt đỏ như máu, lòng tự trọng bị giày vò hết lần này đến lần khác cuối cùng cũng sụp đổ, không nhịn được nói: “Hay là để ta tự làm đi!”

Lục Vô Ưu nói: “Nhưng bên trong còn chưa rửa sạch…”

Hạ Lan Từ nói: “Ta tự tắm!”

Giọng nàng như lại bắt đầu hét lên.

Lục Vô Ưu lại cười: “Được rồi.”

Hạ Lan Từ đỏ mặt cúi đầu, suy cho cùng nàng vốn tưởng hoàn toàn không thể được, cũng không ngờ thật sự như Lục Vô Ưu nói mà làm được. Tuy rằng hắn đã chuẩn bị không ít, nhưng phần nào vẫn có chút gượng ép…

Nàng đang nghĩ ngợi lan man.

Bất chợt nghe thấy Lục Vô Ưu từ tốn nói: “... Vậy nàng có thấy thoải mái không?”

Hạ Lan Từ rùng mình, lông tơ trên người gần như dựng hết lên, nói theo bản năng: “Sao chàng vẫn còn ở đây!”

Rõ ràng Lục Vô Ưu đã tắm xong rồi, chỉ lau khô người rồi mặc lại áo ngủ, nói: “Không ở đây thì có thể đi đâu, ta đã đợi nàng cả buổi sáng rồi. Không sao, ta chỉ đứng đây, không ảnh hưởng đến nàng tắm rửa.”

… Rất ảnh hưởng đó!

Hạ Lan Từ lẩm bẩm, lại rụt vào trong nước chút nữa.

Giọng nói của Lục Vô Ưu vẫn còn tiếp tục: “Ta rất thoải mái, nhưng sợ nàng không thoải mái. Nếu có vấn đề gì thì cứ nói với ta, lần sau ta có thể sửa...” Hắn còn rất chu đáo nói thêm: “Không cần phải ngại đâu.”

Hạ Lan Từ suýt nữa chôn cả người xuống nước.

“Không cần nghiêm túc nói chuyện này với ta như vậy đâu!”

Lục Vô Ưu lại hơi khó hiểu: “Trước đó không phải chúng ta vẫn nói chuyện thế này sao.”

Đó chỉ là hôn môi, sao có thể giống nhau được.

Trước đây Lục Vô Ưu rất kiềm chế, tay cũng không sờ lung tung trên người nàng, nhiều nhất cũng chỉ là nhẹ nhàng vuốt ve qua lớp y phục. Nhưng tối qua thì khác, ngón tay của hắn gần như đã dạo qua từng tấc da thịt của nàng, cả trong lẫn ngoài, lặp đi lặp lại. 

Thấy nàng không trả lời, Lục Vô Ưu lại trầm ngâm truy hỏi: “Vậy là không đủ thoải mái sao? Nếu chỉ có mình ta cảm thấy vui vẻ thì không có ý nghĩa gì.” Lúc nói câu này, giọng hắn vẫn như đang hỏi nàng món ăn tối qua có ngon không, chỉ có mình hắn thấy hợp khẩu vị thì không được.

Hạ Lan Từ do dự một lúc rồi nói: “... Chàng thấy thoải mái là được rồi.”

Giọng Lục Vô Ưu hạ xuống đôi chút: “Đương nhiên không được. Cá nước vui vầy, tất nhiên là đôi bên phải cùng tận hưởng niềm vui.” Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Không cần thiết phải xây niềm vui của ta từ sự chịu đựng của nàng, nếu nàng hoàn toàn không thấy thoải mái, hoặc là... không đủ thoải mái, vậy có lẽ là nàng thật sự không thích.”

Mặt Hạ Lan Từ lại nhanh chóng nóng lên.

Lục Vô Ưu thật sự luôn nghiêm túc ở những chỗ kỳ lạ.

Nàng ấp úng một hồi, mới khuấy nước trong bồn tắm, nhỏ giọng nói: “... Có thoải mái.”

Nếu không nàng cũng không khóc đến như vậy, cơ thể run rẩy không nói, chân còn hơi co rút, hơn nữa đều là những cảm giác nàng không lường trước, là sự mãnh liệt và kích thích khiến nàng không thể kiểm soát, cũng khó mà chống lại.

Chỉ là ít nhiều vẫn có hơi khó chịu.

Có lẽ cũng có thể từ từ quen dần.

Lúc này, giọng của Lục Vô Ưu mới bình tĩnh trở lại lần nữa.

“Vậy thì tốt. Không có gì phải xấu hổ cả, nếu không có âm dương giao hòa, đại đạo dung hợp thì làm sao có con cái sinh sôi. Cha mẹ đôi ta không phải cũng vì làm chuyện này nên mới có chúng ta hay sao.” Hắn lại bắt đầu an ủi một cách không kiêng kị gì: “Có thể thẳng thắn trao đổi, là một đức tính tốt.”

Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Nhưng trước đây chàng cũng đâu có thẳng thắn lắm!”

Lúc này Lục Vô Ưu lại im lặng một lúc.

Một lát sau, hắn cười nói: “Hiện giờ ta đã nghĩ thông suốt, cứ thuận theo tự nhiên là được, làm người thông minh cũng rất mệt. Hạ Lan tiểu thư tuy có hơi chậm chạp, nhưng đủ nỗ lực cũng đủ dũng cảm, khiến tại hạ khâm phục.”

Hạ Lan Từ nhìn hắn chăm chú.

Trên mặt Lục Vô Ưu là một nụ cười rất nhẹ nhàng, toát lên vẻ thoải mái và chấp nhận, như thể đã hòa giải với bản thân.

Hạ Lan Từ không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng luôn cảm thấy có lẽ hắn sẽ không duy trì mối quan hệ khách sáo và tế nhị đó với nàng nữa, cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm, rồi chợt nhớ ra điều gì: “Cái túi thơm đó thực sự là do ta tự thêu!”

Lục Vô Ưu lập tức cười đến run cả vai: “Nhìn nàng còn rất tự hào nhỉ.”

Hạ Lan Từ khẽ hắng giọng.

Lục Vô Ưu nói: “Thật ra cái túi thơm trước đó cũng không tệ. Ta mang ra ngoài, các đồng liêu đều hỏi ta lấy đâu ra cái túi thơm độc đáo như vậy, hơn nữa còn lộ ra thần sắc kinh ngạc. Khi ta nói là phu nhân thêu, họ còn tỉ mỉ bình phẩm một phen, cảm thán rằng Hạ Lan tiểu thư thật là tài sắc vẹn toàn, thêu thế này chắc chắn có ẩn chứa điều gì đó đặc biệt, mang ý nghĩa cao thâm mà họ khó lòng hiểu được.”

Hạ Lan Từ: “...”

Còn có thể như vậy nữa sao.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    82
  • Tuần này:
    1023
  • Tất cả:
    58275
Thiết kế website Webso.vn