“Điện hạ, đây là động thái gần đây của Lục Vô Ưu và Lục phủ.”
Tiêu Nam Tuân xem xong thì tùy tiện quăng sang một bên, day day chân mày trầm ngâm. Hiện giờ tuy bề ngoài Phụ hoàng không cấm túc hắn, nhưng lại để hắn ở trong phủ tu thân dưỡng tính, cố gắng đừng gây ra chuyện thị phi. Việc hứa hẹn để Trạng nguyên lang giảng Kinh cho hắn cũng tạm thời hoãn lại, đợi sự sắp xếp của Hàn Lâm Viện.
Quả thực không nắm được sơ hở gì, Lục Vô Ưu làm người hay làm việc đều kín kẽ không một khe hở.
Ngón tay Tiêu Nam Tuân gõ nhẹ lên bàn hai cái, nói: “Ta nghe nói Hạ Lan đại nhân còn một vị công tử ở Quốc Tử Giám, gọi người đi tìm hiểu cẩn thận.”
“Rõ.”
Chờ thuộc hạ lui ra, một thái giám bên cạnh lặng lẽ bưng khay tiến lại gần, trong khay là chè ngân nhĩ gạo nếp thơm nức mũi: “Điện hạ, đây là Tương Đình Viện gửi tới, nói là đã nấu ròng rã ba canh giờ.”
Tiêu Nam Tuân nhìn lướt qua, chẳng những không bảo hắn ta đặt khay xuống, ngược lại còn cười nhạo: “Chỉ là một bát cháo thôi, có cần nấu đến ba canh giờ không?”
Lời còn chưa dứt, mồ hôi trên trán thái giám đã túa ra.
Liễu tuyển thị nói năng khiến Điện hạ khó chịu nên bị thất sủng, đương nhiên sẽ có kẻ khác rục rịch trong lòng.
Hắn ta đã nhận tiền của vị Lý tuyển thị kia, đưa bát cháo vốn cũng chẳng phải việc gì lớn. Nào ngờ lúc này tâm trạng của vị Điện hạ này không tốt, hắn ta vội vàng quỳ xuống, giơ tay tự tát vào mặt mình hai cái, hai má tức khắc đỏ bừng sưng tấy: “Tiểu nhân lắm miệng.”
“Đúng là đủ lắm miệng, lui xuống nhận hai mươi trượng.”
Thái giám mặt cắt không còn giọt máu bị lôi xuống, những người khác lại càng câm như hến.
“Liễu thị thế nào rồi?”
“Bẩm Điện hạ, đang ở trong phòng thành tâm tự kiểm điểm.”
Trên bàn nhạc trong phòng vẫn đặt cây đàn Phi Tuyền Lưu Bộc kia. Tiêu Nam Tuân phạt nàng ta, những người khác đương nhiên biết phải làm sao, cắt xén chế độ ăn mặc là còn nhẹ, nước nôi cơm canh gửi tới có tươi mới hay không cũng rất khó nói.
Bất kể là ở chùa Thanh Tuyền hay lúc mới về cung, hắn đều hiểu rõ mồn một tâm lý đạp thấp tâng cao, nịnh hót quyền thế của người đời, nhưng hắn chẳng hề có ý ngăn cản, bởi vì đó vốn là ý của hắn.
Một Hạ Lan Từ thì cũng thôi đi.
Liễu Tố Cầm rõ ràng chỉ là một tuyển thị trong phủ hắn mà cũng dám không biết điều như vậy.
“Cô nương, người hà tất không biết điều như vậy làm gì?”
Nha hoàn Thúy Nhi giậm chân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nếu không phải còn ngại thân phận, chỉ sợ đã chỉ thẳng vào đầu Liễu Tố Cầm mà mắng rồi: “Nhị điện hạ xem trọng người, đó là ân điển ngút trời đấy! Người cần gì mà phải đắc tội với ngài ấy chứ? Cứ thuận theo ý ngài ấy không tốt sao? Người nhìn xem, giờ thì hay rồi, trên dưới trong phủ đều không cho chúng ta sắc mặt tốt. Nô tỳ bảo cơm canh này ôi thiu rồi, muốn đi nhà bếp đổi cái khác còn bị đẩy ra! Họ nói có cái mà ăn là tốt lắm rồi.”
Liễu Tố Cầm lặng lẽ nhìn bản phổ nhạc của mình, không nói lời nào.
Dù Thúy Nhi không có tình nghĩa chủ tớ gì với nàng ta, nhưng lời nói lại không sai.
Thúy Nhi nói đến khô cả họng: “Cô nương, nô tỳ nói nhiều như vậy, người cũng phải lên tiếng một câu chứ!”
Hồi lâu sau, Liễu Tố Cầm mới mở miệng, ngữ khí mang theo vài phần bất lực: “Ta biết... Ta biết ngài ấy chỉ là nhất thời hứng chí, cũng không phải thật lòng yêu thích ta, thậm chí chỉ coi ta là... Ta càng nên bám chặt lấy ngài ấy, lấy lòng ngài ấy... Nhưng ta không làm được, ta thật sự không làm được...”
Thúy Nhi “ôi chao” một tiếng rồi nói: “Cô nương tốt của nô tỳ ơi! Đó là Nhị điện hạ tôn quý không ai bằng, vị Hoàng tử được Thánh thượng sủng ái nhất, người còn muốn hy vọng chân tình xa vời gì chứ? Hơn nữa trong phủ chúng ta còn có một vị Nhị hoàng tử phi chưa vào cửa kìa, nghe nói vị tiểu thư An Định Bá đó cũng là người vừa xinh đẹp còn thông minh, lại thêm xuất thân tôn quý... Có vài lời nô tỳ nói ra cô nương cũng đừng thấy khó nghe, dù có muốn Điện hạ chuyên sủng thì cũng phải xem lại cân lượng của mình đã chứ. Đừng nghĩ đến những thứ không đâu nữa, có được sự sủng ái của Điện hạ ngày nào thì phải trân trọng ngày đó, làm gì có ai như cô nương lại đi đẩy ra ngoài như vậy!”
Liễu Tố Cầm vẫn lắc đầu.
Thúy Nhi thấy khuyên bảo đủ đường không xong, khẽ nhổ một bãi rồi bê khay cơm định đi ra ngoài: “Thế thì cơm này cô nương nhìn cũng chẳng muốn ăn rồi.” Người còn chưa ra khỏi viện đã kinh hãi kêu lên một tiếng: “Nô tỳ... bái kiến Nhị điện hạ!” Khuôn mặt tức khắc đỏ bừng.
Tiêu Nam Tuân đứng ngoài cửa, dáng người cao ráo, ánh mắt sâu thẳm mà lạnh lẽo.
Gương mặt đỏ bừng của Thúy Nhi nhanh chóng chuyển sang trắng bệch.
Liễu Tố Cầm nghe tiếng lập tức đứng dậy, vội vàng định chạy ra ngoài hành lễ, nhưng lại nhất thời khựng bước. Tiêu Nam Tuân bắt nàng ta tự kiểm điểm, đương nhiên nàng ta không được tùy ý xuất hiện, chân vừa di chuyển, ngay sau đó Liễu Tố Cầm lập tức lánh vào phòng trong.
Nàng ta không tránh còn đỡ, vừa tránh đi thì sắc mặt Tiêu Nam Tuân lập tức càng khó coi hơn.
“Liễu — Tố — Cầm —”
Hắn gọi tên nàng ta từng chữ một như nghiền ra từ kẽ răng, hận thấu xương.
Liễu Tố Cầm run lên, không dám tiếp tục đi nữa, đành phải cúi đầu hành lễ.
“Người đâu...” Tiêu Nam Tuân mở miệng định gọi người lôi Liễu Tố Cầm xuống, nhưng lại thôi. Trừng phạt nàng ta là chuyện nhỏ, thậm chí giết chết cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn, chỉ cần báo ra ngoài là mắc bệnh cấp tính, nhưng hắn vẫn chưa làm rõ được, lúc này mà xảy ra chuyện thì hắn đi đâu tìm được một Hạ Lan Từ tiếp theo. “... Lôi ả tiện nô này xuống cho ta, đánh thật nặng vào.” Hắn tùy tiện chỉ tay vào Thúy Nhi đang quỳ hành lễ.
Thúy Nhi sợ đến mức mặt không còn chút máu.
“Điện hạ, nô tỳ trung thành tận tâm với Điện hạ mà...”
Gậy gộc trong phủ Nhị điện hạ không phải thứ dễ chịu đựng, Liễu Tố Cầm rốt cuộc không nỡ, khẽ nói: “Nhị điện hạ bớt giận, xin ngài giơ cao đánh khẽ...”
Tiêu Nam Tuân cũng không ngờ Liễu Tố Cầm lại còn cầu xin cho Thúy Nhi.
Hắn đã đứng ngoài cửa đợi một lúc, lời bên trong nghe được bảy tám phần, trị tội hạng nha hoàn nô tỳ ức hiếp chủ là thừa sức. Rõ ràng là trút giận cho nàng ta, hắn không hiểu tại sao Liễu Tố Cầm lại cầu xin, cũng giống như hắn không hiểu, hắn đã ban đủ vinh sủng mà sao người phụ nữ này vẫn không chịu nể mặt, cứ như Hạ Lan Từ vậy, khiến hắn sinh hận.
Nàng ta không có nhan sắc cũng chẳng có xuất thân như Hạ Lan Từ, nhưng cái vẻ cố chấp không biết điều này thì lại y đúc.
“Đối với một nha hoàn mà nàng còn có thể mềm lòng đến vậy.” Tiêu Nam Tuân cười lạnh nói: “Tại sao đối với ta lại cứng rắn lạnh lẽo như cục đá? Sao nàng biết ta là nhất thời hứng chí, không phải thật lòng yêu thích? Ta mang tất cả những thứ tốt nhất ban thưởng cho nàng, ân sủng cũng chỉ trao cho một mình nàng, thế này còn chưa tính là thật lòng?”
Liễu Tố Cầm ngước mắt nhìn hắn.
Vị Điện hạ tôn quý vô song này dường như thật sự không biết hai chữ “chân tình” nghĩa là gì.
Còn về việc tại sao hắn lại chấp niệm với điều đó, Liễu Tố Cầm không ngốc, cũng đoán được đôi phần, e là đã vấp phải trắc trở chỗ Hạ Lan tiểu thư kia — dù cho đã gả cho người khác thì đã sao, kẻ trước mắt này có thể xem quy củ phép tắc như không, thế nhưng chắc là vị Hạ Lan tiểu thư đó thà chết không chịu khuất phục nên hắn mới không đạt được ý định.
Trong lòng Liễu Tố Cầm dâng lên vị chát, sống mũi cay cay.
“Chân tình mà thiếp muốn và thứ Điện hạ ban cho vốn không cùng một loại.”
“Có gì khác biệt?”
“Không quan trọng ban thưởng, không quan tâm vinh sủng, chỉ cần Điện hạ thật lòng yêu thích, mọi hành động xuất phát từ trái tim thì đối phương sẽ cảm nhận được.”
Nàng ta nói đầy chân thành tha thiết, nhưng không ngờ Tiêu Nam Tuân nghe xong lại cười nhạo thành tiếng: “Thật quá ngu ngốc, không vinh sủng, không ban thưởng, cái thứ chân tình như thế thì lấy làm gì? Là ta nghĩ nhiều rồi, cứ tưởng ở chỗ nàng có thể tìm được câu trả lời, không ngờ... nàng lại ngu ngốc đến vậy. Tiếp tục hối lỗi đi, tiện nô kia ngược lại rất hợp với nàng đấy.”
***
Sau khi bận rộn chuyện trong phủ xong, Hạ Lan Từ mới nhớ đến việc Lục Vô Ưu nói trước đó, nhờ nàng xem qua những bài văn.
Lục Vô Ưu chỉ vào chồng bài văn dày trên giá sách trong thư phòng nói: “Nếu nàng có thời gian thì có thể giúp ta xem qua, còn có một số bài gửi đến mà không đủ chỗ để nên phải để chỗ khác.”
Hạ Lan Từ chưa từng vào thư phòng của hắn, vì thư phòng của cha nàng cũng không cho nàng vào nhiều, nàng cho rằng nơi ấy có lẽ thuộc phạm vi tư mật.
Nhưng Lục Vô Ưu rõ ràng không quá để tâm, hắn nói: “Nàng có thể xem ở đây, có gì thắc mắc thì cứ hỏi ta bất cứ lúc nào, cũng có thể mang về thư phòng của mình để xem, xem xong thì đến tìm ta.”
Lúc trước Lục Vô Ưu hỏi nàng muốn bố trí thế nào, nàng nhỏ giọng đề nghị muốn có một thư phòng riêng, không ngờ Lục Vô Ưu lại đồng ý rất sảng khoái.
Hạ Lan Từ ôm một chồng bài văn, vẫn còn muốn xác nhận lại một chút: “Chàng thật sự muốn ta xem giúp chàng?”
Lục Vô Ưu lật cuốn sách trong tay, lúc nói cũng không ngẩng đầu lên: “Không phải bình thường nàng rất tự tin sao? Yên tâm, hầu hết những bài văn ở đây còn không hay bằng những bài nàng viết cho ca ca mình ở phủ, nàng chỉ cần chọn ra những bài nào viết hay là được. Nếu có hứng thú thì có thể lấy giấy xé nhỏ ra, sau đó viết ý kiến của nàng về bài văn đó rồi đính kèm vào.” Hắn hơi chống cằm, ngước lên mỉm cười: “Chúng ta có thể sớm tận hưởng niềm vui của việc soạn phê sớ và duyệt tấu chương như Nội các.”
Hạ Lan Từ đã quen với hành vi đại nghịch bất đạo thường ngày của hắn, tiện thể hỏi: “Vậy chàng đang làm gì vậy?”
“Đọc kinh văn, tra điển tịch, đương nhiên quan trọng nhất là xem ký cư chú(*)...” Lục Vô Ưu lật thêm một trang, nói: “Tương đối phức tạp, ban đầu ta tưởng biên soạn sử ký tiền triều sẽ phiền phức hơn, vì nhiều sách sử bị thất lạc trong chiến loạn, phải ghép nối năm tháng và sự kiện. Bây giờ mới phát hiện, ngay cả khi biên soạn thực lục của Tiên đế thì dù tài liệu có đầy đủ cũng không dễ dàng gì, chưa kể những công văn và tấu chương gửi về từ khắp nơi, ký cư chú thì tính theo ngày, đọc thôi cũng đủ mệt. Đương nhiên, nếu làm một quan chép sử ngoài cung cũng không tồi...”
(*)起居注 (ký cư chú): bản ghi chép hằng ngày về các hoạt động, lời nói và sự kiện liên quan đến Hoàng đế, do các quan viên phụ trách ghi lại. Các thông tin này rất quan trọng và được sử dụng để biên soạn sử sách sau này.
Hắn thấy Hạ Lan Từ nhìn sang, bèn hỏi: “Nàng có hứng thú không?”
Hạ Lan Từ gật đầu, nàng thật sự có chút hứng thú, vì cha nàng chưa bao giờ nói chuyện công việc với nàng, chỉ muốn nàng an tâm làm một tiểu thư khuê các. Đôi khi buổi tối sao chép tấu chương, nàng mang chút điểm tâm khuya đến, cha nàng còn cố tình che lại không cho nàng xem.
Mặc dù biết đó là cơ mật triều đình, nàng cũng có thể hiểu, nhưng khó tránh khỏi tò mò.
Lục Vô Ưu cười nhẹ, vẫy tay gọi nàng: “Vậy nàng tạm gác việc đọc bài văn đi, qua đây cùng ta xem một chút. Ta không thể mang ký cư chú ra ngoài, nhưng đây là những thứ quan viên bình thường đều có thể tra cứu được... Ta đang xem phần về Hoài Cẩn Thái tử, còn rất thú vị.”
Hoài Cẩn Thái tử của Tiên đế, quả thật là một nhân vật khiến người ta thổn thức.
Đại Ung lấy Ung làm quốc hiệu, niên hiệu cũng thống nhất bắt đầu bằng chữ Ung, ví dụ như hiện tại là năm Ung Thuận, mọi người cũng quen gọi Thánh thượng là Thuận Đế, niên hiệu của Tiên đế là Ung Tuyên, nên cũng gọi là Tuyên Đế, cho nên Lục Vô Ưu đang biên soạn chính là thực lục của Tuyên Đế.
Thời gian Tuyên Đế tại vị rất lâu, có một vị Thái tử cực kỳ nổi danh, là đích tử của Nguyên Hoàng hậu, ba tuổi đã được lập làm Thái tử, rất được Thánh sủng.
Thủ phụ Nội các tự mình dạy vỡ lòng cho ngài ấy, các quan viên ở Chiêm sự phủ đều được tuyển chọn rất kỹ càng, còn đặc biệt lệnh cho tướng lĩnh vừa khải hoàn về triều giảng dạy binh pháp và võ nghệ, quyết tâm phải bồi dưỡng Thái tử thành một vị minh quân tuyệt thế, văn võ song toàn.
Đương nhiên vị Hoài Cẩn Thái tử này cũng không phụ kỳ vọng của mọi người, thực sự trở thành một Thái tử tài ba xuất chúng.
Ngài ấy có thể xuất khẩu thành thơ, tài học xuất chúng, tính tình ôn hòa nhưng không hèn nhát, thiện lương nhưng không mềm yếu, còn vẽ được những bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp, ai nhìn qua cũng đều phải ngợi khen, hơn nữa không chỉ giỏi văn, võ nghệ cũng vô cùng xuất sắc.
Ở ngoại thành bãi săn Trường Ung, dáng vẻ Hoài Cẩn Thái tử thúc ngựa vung roi bắn liên tiếp ba mũi tên vẫn là một truyền thuyết ở Kinh thành cho đến nay. Bức họa đó được lưu truyền rộng rãi, nghe nói khi đó tất cả các thiên kim nhà quyền quý đều muốn làm Thái tử phi của ngài ấy, không ai hoài nghi ngài ấy sẽ không kế thừa Đế vị.
Thế nhưng trời cũng có lúc gió mây bất ngờ, thời gian Tuyên Đế tại vị quá lâu, Hoài Cẩn Thái tử đã cưới vợ sinh con nhưng Tuyên Đế vẫn chưa có ý định thoái vị, hai bên dần nảy sinh hiềm khích.
Cũng vào lúc này, nổ ra một vụ án đặc biệt nổi danh — Vụ án Hoài Cẩn Thái tử mưu phản.
Hạ Lan Từ không biết rõ lắm, chỉ biết ở Đông Cung đã xảy ra một trận hỏa hoạn rất lớn, lớn đến mức cả khi nàng ở nhà cũng có thể nhìn thấy ánh lửa rực sáng ngợp trời. Cuối cùng Hoài Cẩn Thái tử đã chết trong vụ án mưu phản này, sau đó Tuyên Đế lại điều tra ra Hoài Cẩn Thái tử bị người khác hãm hại, thật ra ngài ấy không hề có ý định mưu phản.
Vì vậy, tất cả những người được lợi — những Hoàng tử còn lại đều trở thành nghi phạm.
Cuối đời, Tuyên Đế mắc bệnh đa nghi rất nghiêm trọng, lại thêm đau đớn vì mất con, lập tức hạ lệnh cho Hình bộ, Đại lý tự, Đô sát viện điều tra kỹ lưỡng vụ án này. Án này phạm vi liên lụy rất rộng, chỉ tính quan viên bị tội đã lên đến vài trăm, cộng thêm tiểu lại(*) có thể gần ngàn người, từ trung ương đến địa phương, giống như một cuộc thanh lọc.
(*)吏 (lại): Những người giúp việc hoặc thực hiện các nhiệm vụ hành chính cho các quan lớn hơn, như thu thuế, ghi chép sổ sách, thi hành pháp luật, và các công việc văn thư khác.
Về phần các Hoàng tử càng không có kết cục tốt, dù đã về đất phong cũng có thể bị bắt về giam giữ, thậm chí xử tử, thời gian đó triều đình trên dưới ai nấy đều nghe mà biến sắc.
Cũng chính vào lúc này, Thuận Đế - người đã cưới cháu gái của kế hậu là Hứa Hoàng hậu mới có thể bộc lộ tài năng, trong thời kỳ phong ba bão táp, vô cùng khó khăn mới lên ngôi Hoàng đế.
Lục Vô Ưu chỉ vào quyển sách trong tay rồi nói với Hạ Lan Từ: “... Ta cảm thấy thú vị là, ai cũng truyền tụng Hoài Cẩn Thái tử là một nhân vật tài ba xuất chúng đến nhường nào, nhưng nhìn vào sử sách, thực ra ngài ấy khá kiêu ngạo và tự phụ.”
Hạ Lan Từ ngạc nhiên khi nghe hắn dùng bốn từ này để đánh giá người khác, không khỏi quay đầu nhìn hắn: “... So với chàng thì sao?”
Lục Vô Ưu nghe vậy, đôi mắt hoa đào lập tức cong lên, cười đến mê hoặc lòng người: “Hóa ra trong lòng Hạ Lan tiểu thư, ta giỏi giang vậy sao?”
Hạ Lan Từ nói: “Chỉ là ta nghe chàng đánh giá người khác như vậy... cảm thấy rất kỳ lạ.”
Lục Vô Ưu đẩy sổ con qua, cúi đầu, người cũng tiến lại gần hơn một chút, đầu ngón tay chỉ vào vài dòng trong đó, lông mi khẽ rung: “Nàng lại đây xem không phải sẽ biết sao, bắn ba mũi tên chỉ để bắn một con điêu, ngoài khoe mẽ thì không có gì khác, ngài ấy còn đặc biệt quay đầu lại tạo dáng cho họa sĩ cung đình vẽ... Ta khiêm tốn hơn ngài ấy nhiều có được không? Chút tài mọn này, lúc ta mười tuổi đã không thèm dùng rồi.”
Hạ Lan Từ cúi đầu nhìn theo ngón tay hắn, thường thì không ai rảnh rỗi đến mức đọc sử ký của Tiên đế, mọi người đều thích càng xưa càng tốt.
Thấy trên điển tịch thực sự như lời hắn nói, Hạ Lan Từ không khỏi sinh ra chút hứng thú, chỉ là khi phục hồi tinh thần, vừa định nói chuyện, quay đầu đã thấy sườn mặt của Lục Vô Ưu gần trong gang tấc, phảng phất như có thể nghe thấy hô hấp.
Hắn tiếp tục rung rinh lông mi dài, lật sang một trang khác, lại chỉ cho Hạ Lan Từ xem: “Cái này cũng thế... xem mà ta không nhịn được cười, hả?” Nhận ra Hạ Lan Từ không có phản ứng, Lục Vô Ưu cũng quay đầu lại.
Lập tức thấy Hạ Lan Từ đang ngẩn ngơ nhìn hắn, khẽ cuống quýt dời mắt đi.
Lục Vô Ưu mải lo chỉ nàng xem những chuyện thú vị, không chú ý khoảng cách lúc này thật sự hơi gần quá, hương thơm nhè nhẹ ấy lại tỏa ra, hô hấp của hắn khẽ ngưng, nói: “... Nàng dùng hương lộ trong phủ sao?”
Hạ Lan Từ lắc đầu: “Ta quen dùng tảo giác(*).”
(*)皂角 (tảo giác): một loại quả của cây bồ kết
Tảo giác có mùi này sao?
Lục Vô Ưu muốn ngửi thử, nhưng lại cảm thấy ban ngày không thích hợp, đang do dự thì Hạ Lan Từ đã đứng lên, hình như muốn ôm chồng bài văn kia, hắn vô thức giữ lấy góc áo nàng.
Hạ Lan Từ quay đầu lại nói: “Sao vậy?”
“Sao đi vội vậy, không ngồi lại một lúc nữa sao?”
Hạ Lan Từ cảm thấy mình làm phiền công việc của hắn, nghe hắn nói vậy cũng ngẩn người, đây là lời mời kỳ lạ gì thế?
Nàng đứng lại nói: “Chàng muốn ta xem cùng sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Cũng không phải không được, nhưng mà...”
Hắn đấu tranh một chút, không bao lâu đã đặt cuốn sách xuống một bên, sau đó tiện tay dọn dẹp mấy thứ khác trên bàn sang một bên, nói: “Ta có thể ngửi nàng không?”
“Hả? Ngửi gì cơ?”
Hạ Lan Từ ngẩn ra, Lục Vô Ưu đã đỡ lấy eo nàng, để nàng nhẹ nhàng tựa vào cạnh bàn.
Nàng vô thức chống hai tay ra sau trên mặt bàn, còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm nhận được Lục Vô Ưu đưa chóp mũi từ từ lại gần cổ nàng, cúi đầu khẽ ngửi, nói: “Ta luôn rất hiếu kỳ, rốt cuộc nàng có mùi gì vậy.”
Hạ Lan Từ vô thức nắm chặt nén mực bên cạnh vào tay, có chút căng thẳng nói: “Không có mùi gì mà.”
Hơi thở của Lục Vô Ưu phả lên cổ nàng, chóp mũi gần như chạm vào cằm Hạ Lan Từ, lại ngửi ngửi: “Không thể nói rõ là mùi gì, nhưng lại rất thơm, ta nhớ là tảo giác không phải mùi này...”
Hắn nói lời này, giọng nói gần ngay bên tai, từ góc nhìn của nàng, Lục Vô Ưu rủ mắt, dường như thực sự đang nghiên cứu.
Nhưng cách quá gần, tim nàng lúc này đã bắt đầu đập nhanh hơn.
Hạ Lan Từ lùi về sau để tránh, gần như ngồi lên bàn.
Lục Vô Ưu ngẩng đầu, thấy nàng không được tự nhiên, cuối cùng lý trí mới trở về.
Đến khi Hạ Lan Từ di chuyển cơ thể vô tình đụng phải chồng bài văn đặt bên cạnh, làm chúng rơi xuống đất, lập tức chỉ nghe một tiếng vang nặng nề, sau đó các cuộn giấy bay lên tán loạn khắp nơi.
Hạ Lan Từ lập tức lúng túng đẩy Lục Vô Ưu ra, cúi đầu nhặt nhạnh lên.
Nàng cúi đầu, thở gấp: “... Dù ta đã đồng ý để chàng hôn, nhưng cũng nên chú ý nơi chốn chứ.”
Lục Vô Ưu cúi đầu nhặt giúp nàng, hắn nuốt nước bọt, chậm rãi nói: “Không phải nàng muốn làm quen sao? Kích thích nhiều thì sẽ không còn cảm thấy kích thích nữa.”
Cuối cùng Hạ Lan Từ không nhịn được ngắt lời hắn: “... Chàng im miệng!”
Lục Vô Ưu im lặng, nhưng lại không nhịn được muốn cười, hắn cười đến khóe môi cong cong, trong mắt lại ánh lên nét sáng trong rực rỡ như kẻ say, thật sự rất quyến rũ, tiếc là không ai thưởng thức.
“... Khụ khụ, cùng lắm thì lần sau ta sẽ không hôn nàng trong thư phòng nữa.”
Hạ Lan Từ nhặt gần xong đống bài văn rơi trên đất, máu nóng dâng lên não mới dần lắng xuống. Nàng rất sợ có người vô tình xông vào, vừa rồi ôm Lục Vô Ưu, nàng căng thẳng đến mức không thở nổi.
“... Chàng không sợ sao?”
Lục Vô Ưu hỏi: “Sợ gì chứ?”
Hạ Lan Từ đáp: “Lỡ có người...”
Lục Vô Ưu cười nói: “Hóa ra nàng đang sợ cái này? Ta đâu phải không cảm nhận được có người đến gần...”
Lúc này Hạ Lan Từ mới nhớ tới điểm này, hơi an tâm đôi chút, cắn môi nói: “Cũng không phải không được, chỉ là...” Cuối cùng nàng ôm chồng bài văn kia: “Thôi, ta đi đây.”
Lời vừa dứt, nàng đã nhanh chóng rời khỏi.
Lục Vô Ưu nhìn bóng lưng gần như là chạy trối chết của nàng, không nhịn được lại muốn cười.
***
Tuy rằng ban ngày có chút xấu hổ, nhưng sập tối Hạ Lan Từ vẫn nghiêm túc tìm Lục Vô Ưu tiếp tục luyện tập, tăng cường thể lực.
Ban đầu Lục Vô Ưu còn tưởng rằng nàng chỉ là hứng khởi nhất thời, do bị vẻ ngoài mê hoặc mà nhận thức sai lầm, hắn đã vô thức cho rằng một tiểu cô nương thân thể mảnh mai như nàng không thể kiên trì được bao lâu. Nhưng Lục Vô Ưu cũng không vì thế mà lơ là, sau khi nhận thấy nàng kiên trì ngày qua ngày, hắn càng thêm nghiêm túc hơn nữa.
“Nhận được thư của muội muội ta rồi, trên đường đi có việc nên chậm trễ, có thể sẽ đến muộn vài ngày, nhưng...”
Lục Vô Ưu mở một chiếc hộp, lấy vài món đồ từ bên trong ra, đặt lên bàn.
“... Đây là những thứ ta nhờ gia đình gửi đến trước. Nàng xem có dùng được không?”
Hạ Lan Từ ngạc nhiên nhìn những vật phẩm kỳ lạ trước mắt, không thể đoán được công dụng của chúng, nàng hơi bối rối: “… Đây là gì vậy?”
Lục Vô Ưu cầm một món trông giống như vòng tay nhiều tầng lên rồi nói: “Đưa tay ra.”
Hạ Lan Từ nghe lời đưa tay ra, từng lớp vòng như đá như ngọc được đeo lên cổ tay trắng nõn của nàng, trông cũng rất đẹp. Tuy rằng nó nhẹ hơn tưởng tượng, nhưng nàng vẫn thấy hơi khó thích ứng, nàng khẽ lắc lắc chiếc vòng, âm thanh phát ra cũng rất trầm.
Lục Vô Ưu nói: “Đây là một cơ quan có thể giúp người ta bay cao, cơ chế là hai viên ngọc bên dưới chiếc vòng, xoay hai vòng sẽ bắn ra một dây có móc câu, bền chắc đến mức sắt đá cũng khó đứt, dây bắn ra sẽ xoay hai vòng, sau đó móc vào một chỗ cố định, nàng xoay thêm hai vòng nữa thì nó sẽ đưa nàng bay qua. Lần đầu sử dụng có thể chưa quen, nhưng dùng vài lần sẽ thành thạo thôi.”
Hạ Lan Từ kinh ngạc nói: “Còn có thứ này sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Đúng, là đồ chơi khi còn nhỏ của muội muội ta.”
Hạ Lan Từ: “...”
Lục Vô Ưu cười nói: “Nàng đừng xem thường, thứ đồ chơi này quấn lấy hai ba người lớn cũng không thành vấn đề, cho dù rơi xuống vực sâu cũng có thể dùng được.” Hắn lại giải thích: “Ngày thường chưa chắc ta có thể ở cạnh nàng suốt, mang thêm nó để phòng thân, thứ này người bình thường nhìn cũng chỉ tưởng là vòng tay thôi, sẽ không nghĩ nhiều.”
Hạ Lan Từ chạm vào thứ trên cổ tay, không hiểu sao cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
“Những thứ còn lại có công dụng khác nhau, để ta giải thích cho nàng…”
***
Bởi vì gần đây Nhị hoàng tử và Thiều An Công chúa đều rất an phận, cuộc sống của họ ở nhà trải qua vô cùng yên bình — buổi sáng Lục Vô Ưu đến Hàn Lâm Viện, đến chạng vạng đúng giờ trở về giám sát nàng tập luyện, sau đó trao đổi với Hạ Lan Từ về những bài văn nàng đọc ban ngày, đôi khi còn có thể hôn hít một chút — đã lâu nàng không còn trải qua cảm giác kinh hồn bạt vía như thế.
Thế nên khi Sương Chi nhỏ giọng nói chuyện với nàng thì nàng vẫn chưa kịp phản ứng.
“Tiểu thư, bên Đại thiếu gia xảy ra chuyện rồi, người mau đi một chuyến đi!”
Hạ Lan Từ thắc mắc: “Chuyện này sao không đi tìm cha, ngược lại tới tìm ta?”
Sương Chi đành ghé sát vào tai nàng, hạ thấp giọng hơn nữa: “Người đưa tin nói là Đại thiếu gia nợ tiền ở sòng bạc, bị người ta chặn lại, giữ chặt không chịu thả người. Nếu bây giờ đi tìm lão gia, lão gia chắc chắn sẽ đánh chết Đại thiếu gia mất.”
Hạ Lan Từ vô cùng đồng tình.
Thế nhưng... nàng lấy đâu ra tiền mà trả nợ thay cho Hạ Lan Giản? Cũng không thể lấy tiền của Lục Vô Ưu đi trả nợ thay cho huynh ấy, chuyện này cũng quá sức hoang đường rồi.
“Nợ bao nhiêu?”
“Dạ không rõ lắm... chắc là không ít đâu.”
Dù cha nàng có thanh liêm đến mấy thì trong của hồi môn vẫn đưa cho nàng một ít bạc, trang sức cũng có thể đem bán bớt một phần, nếu thực sự không xong thì đôi vòng tay kia... Không, cố gắng hết sức đừng bán nó.
Tim Hạ Lan Từ thắt lại trong chốc lát, nàng lên xe đi ra ngoài. Trong thùng xe rung lắc, trong đầu nàng mơ hồ lướt qua một vài hình ảnh.
“— Tiểu Từ, phải làm sao đây tiểu Từ! Ta thực sự không nợ số tiền đó...”
Nàng đột ngột bừng tỉnh!



