Slide 1

Chương 39

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 39
9 lượt đọc 779 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Lục Vô Ưu: “...”

Tiền công công lại cười nói: “Trạng nguyên công đây là quá kích động sao? Thuyết giảng sẽ được bố trí ở điện Văn Hoa, nói không chừng đến lúc đó sẽ có các Hoàng tử và Công chúa khác đến, đương nhiên Thánh thượng cũng chọn ra vài vị đại nhân từ Hàn Lâm Viện và Chiêm sự phủ đến cùng giảng dạy. Lúc trước tuy Trạng nguyên công gặp phải ám sát, nhưng sau tân hôn lại gặp nhiều việc vui! Tốc độ thăng chức này thực sự là chưa từng có, Trạng nguyên công quả nhiên xứng danh là người đỗ đầu Lục nguyên, được Thánh thượng yêu quý trọng dụng.”

Sau khi trở về.

Lục Vô Ưu nói giản lược với Hạ Lan Từ, cười bảo: “Ta còn chưa đến tìm hắn gây phiền phức mà hắn đã tìm tới trước rồi.”

Hạ Lan Từ lại có vài phần lo lắng không nói thành lời.

Nếu Tiêu Nam Tuân chỉ đến gây phiền phức cho nàng thì còn đỡ, nhưng nếu tìm đến chỗ Lục Vô Ưu, khó tránh khỏi khiến nàng cảm thấy hắn bị mình liên lụy.

“Sao thế, nàng đang lo lắng cho ta à?”

Hạ Lan Từ im lặng một lát rồi nói: “Chàng có thể chống đỡ được không?”

“Không chống được cũng phải chống, ai bảo ta đã cưới nàng rồi chứ — tương lai ta còn phải làm quyền thần, đương nhiên sẽ không gục ngã ở đây rồi.”

Hạ Lan Từ không khỏi bật cười: “Vậy chàng phải cố gắng lên! Trông cậy cả vào chàng đấy.”

“...?”

“Sao vậy?”

Lục Vô Ưu nói: “Còn tưởng nàng sẽ nói mấy lời tình cảm ngọt ngào chứ, dù sao cũng phải an ủi ta vài câu mới đúng.” 

Hạ Lan Từ suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là chàng đi tìm Đại hoàng tử thử xem?”

“Đây là cách giải quyết nàng nghĩ ra sao? Thật ra người của Đại hoàng tử có lén đến tìm ta.”

Hạ Lan Từ cũng ngạc nhiên: “Hả?”

Lục Vô Ưu cười nói: “Thú vị hơn là lại thay Nhị hoàng tử xin lỗi vì suýt nữa đã náo loạn hỷ đường của chúng ta, còn tặng ta một số dược liệu bổ dưỡng, bảo ta đừng so đo với Nhị hoàng tử. Bọn họ cạnh tranh đúng là rất kịch liệt. Hàn Lâm Viện còn chưa bị ảnh hưởng, nhưng ta nghe nói ở Lục bộ đã có nhiều động thái lớn nhỏ, Lại bộ còn nghiêm trọng hơn, ta nhớ dượng của nàng là Hộ bộ Diêu đại nhân đúng không. Đúng rồi, cha nàng cũng bảo ta cẩn thận một chút.”

“Vậy chàng…”

Lục Vô Ưu nhanh chóng thay một bộ thường phục thoải mái hơn, nói: “Để nói sau đi, dính vào thật sự rất phiền phức... Đúng rồi, người kia có hành động gì bất thường không?”

Hạ Lan Từ đáp: “Không có, y vẫn nằm trên giường... rất ngoan ngoãn.”

Người mà Hoa Vị Linh cứu về cơ thể hồi phục rất nhanh, có lẽ do trước đây trên đường bị xóc nảy, miệng vết thương liên tục nứt ra, lại thêm không được chăm sóc tốt nên mới trì trệ không lành, đến đây dưỡng thương vài ngày đã có thể xuống giường, đoán chừng là thấy thủ vệ đứng ngoài cửa nên vẫn không dám ra ngoài.

Hạ Lan Từ thấy y biết chữ, bèn chọn vài quyển điển tịch khá dễ hiểu rồi cho người mang đến cho y, mọi việc cũng bình an vô sự. 

Chỉ là Hoa Vị Linh ở trong phủ mấy ngày đã chán, nên nóng lòng muốn kéo Hạ Lan Từ ra ngoài.

“Muội chưa từng đi dạo Kinh thành, tẩu dẫn muội ra ngoài đi dạo được không?”

Hạ Lan Từ muốn nói với nàng ấy, dù mình đã lấy chồng thì bên ngoài Lục phủ vẫn có không ít người theo dõi, ra ngoài nói không chừng sẽ bị bám theo, còn bị nhìn chằm chằm, vô cùng bất tiện. Nhưng nàng lại không thể lay chuyển được Hoa Vị Linh muốn đi, nên cuối cùng vẫn thu xếp ra ngoài cùng nàng ấy.

Chỉ là khi nàng đội mũ có màn che ở cửa, Hoa Vị Linh lại hỏi: “Sao tẩu tẩu phải đội cái này vậy?”

Hạ Lan Từ nói: “Vì nếu bị người khác nhìn thấy mặt, sẽ rước lấy rất nhiều rắc rối.”

Hoa Vị Linh tiếp tục hỏi: “Rắc rối gì?”

Hạ Lan Từ nói: “Ví dụ như bị trêu ghẹo, bị gây sự hay bị người khác cố ý tiếp cận, tóm lại sẽ có người có ý đồ gây rối...”

Hoa Vị Linh nói: “Ồ... Tẩu tẩu yên tâm! Có muội ở đây! Ai dám gây rắc rối cho tẩu.” Nàng ấy nắm chặt tay nói: “Muội đánh hắn.”

Hạ Lan Từ: “...”

Đơn giản và thô bạo thật, nàng do dự một chút rồi nói tiếp: “Võ công của muội thật sự cao cường lắm sao? So với ca ca muội thì thế nào?”

Hoa Vị Linh sờ sờ đầu mũi, cười nói: “Nếu ca ca tiếp tục luyện võ thì nhất định giỏi hơn muội nhiều, nhưng hiện giờ huynh ấy cũng rất ghê gớm, tẩu xem huynh ấy còn có thời gian đọc nhiều sách như vậy, ca ca nói tẩu cũng thích đọc sách, tẩu thật sự không cân nhắc một chút…”

Hạ Lan Từ cảm thấy có lẽ không thể nghe được mấy câu nói thật từ miệng Lục Vô Ưu, nàng mang theo chút tâm tư riêng mà hỏi: “... Vậy luyện đến trình độ như hai người thì cần bao lâu? Ta có thể làm được không?”

Hoa Vị Linh sửng sốt một chút mới nói: “À... Muội không rõ lắm, nhưng nếu tẩu muốn học, muội có thể dạy tẩu!”

Lục Vô Ưu ăn xong bữa tối, hôm nay hắn đang định hướng dẫn kiếm pháp, đến nơi thì phát hiện đã có người cướp mất việc của mình.

Hoa Vị Linh líu ríu nhảy nhót không ngừng, còn lấy kiếm của mình đưa cho Hạ Lan Từ dùng, dùng cả tay và chân để diễn giải cho nàng xem, mái tóc dài buộc bằng dải băng tím sau đầu nhẹ nhàng vung vẩy theo từng động tác, đôi mắt linh hoạt cũng chớp chớp không ngừng.

Lục Vô Ưu: “...”

Thấy hắn đến, Hạ Lan Từ nói: “Lục... Chàng đến rồi.”

Lục Vô Ưu tiến lại gần hai người, từ từ mỉm cười nói: “Xem ra ta thật là thừa thãi.”

Hoa Vị Linh còn đang nâng cánh tay của Hạ Lan Từ, nghe giọng điệu của hắn thì nhanh miệng nói: “Ca, huynh cũng dễ ghen tuông quá đó! Cha còn không so đo như huynh đâu.”

Lục Vô Ưu: “…?”

Hạ Lan Từ: “…?”

Hoa Vị Linh thấy hai người đều ngẩn người ra, cũng sững sờ theo: “Sao vậy?”

Vẻ mặt Lục Vô Ưu rất kỳ quái: “Muội còn nói bậy, ta sẽ tìm người đưa muội về nhà.”

Hoa Vị Linh im lặng: “… Muội đi đọc sách mới mua, hai người cứ tiếp tục.”

Hạ Lan Từ cân nhắc rồi nói: “Thái độ của chàng đối với muội ấy hình như không được tốt lắm.”

Lục Vô Ưu nói: “Đã tốt lắm rồi, tốt hơn so với cách nàng đối xử với huynh trưởng mình một chút.”

Hạ Lan Từ hơi ngẫm nghĩ lại, hình như đúng vậy thật, thật ra ca ca đối xử với nàng rất tốt, lúc nhỏ có thứ gì ngon hay chơi vui đều nghĩ đến nàng. Hạ Lan Từ đang nghĩ mình có nên đối xử với huynh ấy tốt hơn chút không.

Lục Vô Ưu đã bước lại gần, tiếp tục động tác của Hoa Vị Linh, đỡ lấy cánh tay nàng, thấp giọng bảo: “... Hai người đã luyện đến đâu rồi?”

Buổi tối, Hạ Lan Từ đổ mồ hôi đầm đìa đi tắm, Lục Vô Ưu mới phát hiện trên bàn trang điểm của nàng có nhiều thứ linh tinh và một cái hộp lớn.

Hạ Lan Từ cuộn mái tóc dài lại, nói: “Là ban ngày Vị Linh dẫn ta đi mua.”

Trước đây nàng chỉ nhìn thấy Hoa Vị Linh trông như đang chạy nạn, không ngờ nàng ấy không hổ là muội muội của Lục Vô Ưu, kéo Hạ Lan Từ đi dạo từ cửa hàng son phấn, trang sức đến quần áo. Trên tay Thanh Diệp và Sương Chi đều ôm đầy đồ, nàng ấy còn chưa thỏa mãn mà muốn đi dạo hiệu sách nữa.

Hơn nữa, nàng ấy không chỉ mua cho mình mà còn mua cho Hạ Lan Từ, thấy trang sức nào đẹp đều thử lên đầu nàng một chút, sau đó cảm thán “Ai, thật là đẹp mắt”, như ý mà trả tiền.

Đến cửa hàng may mặc cũng muốn kéo nàng mặc thử, thử một mạch ba bộ, mắt còn sáng rỡ muốn nàng thử tiếp.

Hạ Lan Từ chưa từng thử đi dạo phố cường độ cao như vậy, thể lực thực sự không theo kịp, cuối cùng vẫn là Hoa Vị Linh đỡ bả vai nàng, truyền một luồng khí nóng không biết là gì qua, làm nàng bất ngờ lại có sức lực.

Lục Vô Ưu dùng ngón tay chạm vào chiếc hộp trang sức được chế tác tinh xảo, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: “... Nàng đã gọi muội ấy là Vị Linh rồi?”

Hạ Lan Từ đáp: “Không thì gọi muội ấy là gì?”

Lục Vô Ưu nói: “Vậy nàng gọi ta là gì?”

Hạ Lan Từ trả lời theo thói quen: “Lục...” Sau đó chợt im bặt: “Vậy chàng muốn ta gọi chàng là gì?”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Nàng không thể có chút suy nghĩ riêng của mình sao?”

Hạ Lan Từ đáp: “Ta gọi Lục đại nhân là thuận miệng nhất.”

Dù sao cũng đã gọi lâu vậy rồi.

Lục Vô Ưu không tỏ ra khó chịu, lại dùng tay mở hộp son, ngón tay chạm vào màu son, nhẹ nhàng chấm lên, sau đó đưa tay bôi lên môi Hạ Lan Từ.

Môi nàng vốn đã hồng nhạt, bôi thêm son lại càng rực rỡ.

Hạ Lan Từ dừng động tác cuộn tóc lại, cảm giác có điều gì đó nên ngẩng đầu lên với ánh mắt chất chứa ánh sáng rực rỡ kín đáo, trên môi nàng có một mùi hoa thoang thoảng của son. Lục Vô Ưu cúi người xuống, một tay đỡ lấy cổ nàng, ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc dài ẩm ướt, tạo ra chút nhiệt làm hơi ẩm trong từng sợi từ từ bốc hơi, cùng lúc đó, hắn cúi xuống hôn lên môi nàng, hôn sạch một ít son đã lem ra ngoài, rồi từ từ mở đôi môi nàng ra….

Hạ Lan Từ vốn ít khi dùng son phấn, đây là lần đầu tiên nàng cẩn thận nếm thử mùi vị của son môi, cảm thấy có chút ngọt ngào xen lẫn vị chát.

Lục Vô Ưu cứ hôn mãi, sau đó đẩy ngã nàng lên bàn trang điểm, đợi đến khi cả hai đều thở dốc hắn mới buông ra, ghé sát vào tai nàng nói: “Hạ Lan tiểu thư, ta thấy nếu nàng không ngại thì gọi thêm vài câu ‘Lục đại nhân’ nữa đi.”

Cổ và má Hạ Lan Từ đều nhiễm sắc hồng nhạt, đôi môi im lặng mấp máy, ngón tay nàng còn nắm chặt cổ áo của Lục Vô Ưu, nói: “... Chàng không sợ son môi có độc sao.”

Nước hoa phượng tiên vốn có độc.

Lục Vô Ưu cười nhẹ một tiếng: “Đó không phải là... chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu sao?”

Hạ Lan Từ không khỏi cảm thấy dường như hắn đã xảy ra chút thay đổi nhỏ so với Lục Vô Ưu ban đầu, nàng khẽ nghiêng đầu, có hơi mê man nói: “Lục Vô Ưu, trước đây chàng không giống thế này.”

Lục Vô Ưu dường như cũng tỉnh táo lại, cúi đầu suy nghĩ: “Ta cũng cảm thấy trước đây ta không như vậy, nhưng mà...”

Hạ Lan Từ nói: “... Vậy nên chàng có muốn điều chỉnh lại hành vi và lời nói của mình một chút không?”

Lục Vô Ưu hơi suy tư: “Nhưng... hình như vẫn rất vui vẻ.”

“...”

Hạ Lan Từ nói: “... Chàng xuống khỏi người ta đi, chân ta đều bị chàng đè đến tê rần rồi.”

***

Lục Vô Ưu được thăng chức làm Hữu Trung Duẫn của Chiêm sự phủ, cùng với mấy đồng liêu của Hàn Lâm Viện đi đến điện Văn Hoa chuẩn bị cho thuyết giảng hàng ngày, mọi người đều hân hoan vui mừng.

Khi còn trẻ Thánh thượng rất chăm chỉ mở các buổi thuyết giảng về kinh sử. Kinh sử là buổi giảng mà các văn võ bá quan đều tham gia; diễn ra vào các ngày 2, 12, 22 hàng tháng, quy mô rất lớn; mùa đông và mùa hè thì tạm nghỉ. Còn giảng dạy hàng ngày thì tự do hơn nhiều, cơ bản chỉ giảng cho Đế vương, những khi chăm chỉ nhất thì gần như mỗi ngày đều mở, giảng giải cho Đế vương về những nhà Nho kinh điển — đây là một con đường nhanh chóng để tạo quan hệ tốt với Thánh thượng, cũng là con đường tắt để thăng tiến.

Hiện nay, các Nội các Phụ thần năm đó phần lớn đều từng làm quan Nhật Giảng cho Thánh thượng.

Nhưng những năm gần đây sức khỏe của Thánh thượng không tốt, giảng dạy cơ bản cũng tạm dừng, chỉ thỉnh thoảng một hai tháng mới mở, trong Hàn Lâm Viện sớm đã có bất mãn.

Bây giờ mở lại, còn giảng kinh thư cho các Hoàng tử, nhất thời tất cả mọi người đều hứng khởi.

Tất nhiên, điều đáng mừng nhất là, ban đầu Thánh thượng chỉ định giảng kinh cho Nhị hoàng tử, nhưng không biết tại sao Đại hoàng tử lại biết được, lập tức cũng muốn tới nghe cùng. Hắn vừa nói vậy thì Tam hoàng tử và mấy vị Tiểu hoàng tử nhỏ tuổi hơn cũng đều bị mẫu phi đưa tới.

Hiện giờ trong điện Văn Hoa, người ngồi trên sảnh đường đều là các Hoàng tử, ai mà không phấn khởi cho được.

Tuy nói danh nghĩa của quan Nhật Giảng không lớn — nhưng nếu mặt dày một chút thì sau này cũng có thể nói mình là thầy của Đế vương.

Đồng liêu bên cạnh Lục Vô Ưu lo lắng hỏi hắn: “Tễ An, ngươi xem quan phục của ta mặc có chỉnh tề chưa? Cổ áo có lệch không, sáng nay thức dậy ta cứ cảm thấy không được gọn gàng, không yên tâm lắm...”

Về phần các đồng liêu khác thì đang dùng ánh mắt như lựa cải trắng để nhìn các Hoàng tử phía dưới.

Lục Vô Ưu khẽ liếc nhìn qua, trông thấy Tiêu Nam Tuân đang nhìn hắn với vẻ âm u. Đại hoàng tử Tiêu Nam Bạc bên cạnh lại trái ngược hoàn toàn, vẻ mặt cười rất hòa nhã, còn gật đầu với Lục Vô Ưu. Mấy Tiểu hoàng tử còn lại đều ngồi nghiêm chỉnh, căng thẳng hồi hộp.

Để phòng ngừa bọn họ nói bậy làm loạn buổi giảng, ba vị Nội các Phụ thần như Lữ đại nhân cùng mấy vị quan văn khác cũng ngồi bên cạnh.

Bài giảng đã sớm được trình lên cho Nội các xét duyệt, Lục Vô Ưu lật qua lật lại, chuẩn bị bắt đầu ứng phó với những rắc rối hôm nay.

Hạ Lan Từ đợi Lục Vô Ưu hạ triều về nhà, nàng nhớ hôm nay hình như hắn đi giảng dạy nên hỏi thêm vài câu.

Lục Vô Ưu vừa cởi quan phục vừa nói: “... Ngoài việc Tiêu Nam Tuân cứ luôn bới móc thì còn lại đều ổn.”

Hạ Lan Từ lập tức lo lắng hỏi: “Chàng không sao chứ?”

Lục Vô Ưu bình thản nói: “Hắn muốn cùng ta so tài kinh sử, cũng quá ngây thơ rồi.”

Nhưng mà vài ngày sau, Lục Vô Ưu không còn nhàn rỗi như vậy nữa.

Trước kia buổi tối hắn vô cùng rảnh rỗi, không phải đọc sách thì cũng là nghiên cứu lịch sử, quá lắm là đi xã giao với đồng liêu về muộn chút thôi, vẫn còn thời gian mang về cho Hạ Lan Từ ít điểm tâm.

Nhưng mấy ngày gần đây, Hạ Lan Từ đều thấy hắn miệt mài viết lách trong thư phòng, không biết đang viết gì.

Đến nỗi người bình thường ít vào thư phòng hắn như Hạ Lan Từ cũng không nhịn được phải đến hỏi: “Chàng đang viết gì vậy?”

Lục Vô Ưu tiếp tục viết không ngừng, không ngẩng đầu lên mà nói: “Mắng người.” Sau đó hắn chỉ vào một chồng tấu chương trên bàn rồi nói tiếp: “Đây là mắng ta, ta tìm đồng liêu ở Thông chính ti sao chép lại bản gốc. Nàng thấy hứng thú có thể nhìn xem, mắng chửi không có trình độ gì.”

Hạ Lan Từ lập tức hiểu ra: “Là tấu chương buộc tội sao?”

Lục Vô Ưu gật đầu đáp “Ừ” một tiếng, nói một cách thờ ơ: “Trước đây ta biên soạn sử, không có gì để bắt bẻ, nhưng sau thuyết giảng thì khác, từng chữ từng câu đều bị người ta bắt bẻ gây khó dễ, huống chi Tiêu Nam Tuân còn cố ý làm khó ta, xuyên tạc vô lý.”

Hạ Lan Từ không khỏi lo lắng: “Chàng... không sao chứ?”

Lục Vô Ưu hoạt động cổ tay cầm bút một chút: “Chuyện nhỏ, ta giỏi nhất là mắng người.” Hắn lại chỉ một chồng tấu chương khác rồi nói: “Nàng muốn nhìn xem ta mắng thế nào không? Cam đoan một câu thô tục cũng không có, mắng đến chúng chỉ muốn về nhà tìm mẹ để khóc lóc kể lể.”

Trước kia, Hạ Lan Từ luôn cảm thấy văn phong của Lục Vô Ưu quá mức gay gắt và sắc bén, tuy rằng văn chương rất tài hoa nổi bật, nhưng có thể vì lộ rõ sự sắc sảo mà khiến bề trên không thích — đương nhiên, sau này khi cầm bài thi của Lục Vô Ưu trong kỳ thi Hội, nàng mới biết người này đã thay đổi một lối viết ôn hòa và đúng mực hơn, giống như vẻ ngoài có tính lừa gạt của hắn thường ngày vậy.

Nhưng những bản tấu chương trên tay nàng hiện tại rõ ràng hoàn toàn không có sự kiềm chế, có thể nói là mắng chửi đến sảng khoái vui vẻ.

Hạ Lan Từ lại lật xem những tấu chương buộc tội Lục Vô Ưu, mới phát giác đối phương đúng thật là gây sự vô lý. Trong ngày giảng kinh sử, Lục Vô Ưu chỉ phát biểu vài câu mà đã bị tính là “Không tôn trọng Khổng Mạnh, cuồng vọng tự đại”, may mà bọn họ không nghe được những “lời nói hùng hồn” thường ngày của Lục Vô Ưu.

Nhưng mà Lục Vô Ưu thì lại đơn giản và thẳng thắn hơn nhiều. Người khác nói hắn một câu, hắn đáp lại đối phương hơn mười câu, nói có sách, mách có chứng, lời lẽ sắc bén vô cùng, phản bác đối phương đến không còn manh giáp; đọc hết toàn văn thì đối phương bị hắn nói đến mức giống như trên không xứng với trời đất thánh nhân, dưới phụ ơn sinh dưỡng của cha mẹ, cuối cùng ngay cả mấy tiểu thiếp và tình nhân trong nhà người ta cũng phải chỉ ra để mắng.

Dù sao về điểm này, đúng là Lục Vô Ưu không có gì có thể chỉ trích.

Về lý thuyết thì Đại Ung ủng hộ sĩ phu một vợ một chồng, theo cái gọi là tu thân tề gia, chỉ là mở một mắt, nhắm một mắt với việc nạp thiếp mà thôi.

Vậy mà Lục Vô Ưu không chỉ chửi. Hắn còn viết rất mỉa mai châm chọc, nhiều câu nhìn qua là khen ngợi, nhưng thật ra là chê bai thầm kín. Nhìn lần đầu có thể không nhận ra hắn đang chửi mắng người khác, mà giống như khen hơn. Nhưng nếu đọc kỹ lại thì tất cả bài viết của hắn đều có ẩn ý. Thêm việc hắn lại tài hoa hơn người, đọc lên thú vị hài hước vô cùng khiến người khác khen không dứt miệng.

Ngoại trừ người bị chửi, có lẽ những người khác đọc được đều không thể nhịn mà cũng muốn cười.

Ít nhất là bây giờ Hạ Lan Từ cũng đang cười.

Giữa lúc đang mắng đến hăng say, Lục Vô Ưu ngẩng đầu lên nhìn nàng. Hạ Lan Từ chống má, mím môi cười khẽ, đuôi mắt ẩn hiện ánh sáng lấp lánh, rực rỡ muôn phần. Hắn cũng tranh thủ thời gian nhếch môi cười nói: “… Có phải ta rất xuất chúng không?”

Hạ Lan Từ thản nhiên đáp: “Trước đây ta đã cảm thấy văn chương của chàng không tệ.”

Lục Vô Ưu buột miệng thốt ra: “Vậy sao ở Thanh Châu nàng cứ nhằm vào ta?”

Hạ Lan Từ suýt nữa thì quên mất chuyện này, nàng trầm ngâm một lúc rồi dứt khoát kể lại đầu đuôi sự việc, cuối cùng nói: “Làm sao chàng biết là nhằm vào, lỡ như ta…”

“Nhìn cách những người khác có lòng ngưỡng mộ ta, tiếp đó so với dáng vẻ của nàng xem, ta còn chưa đến mức không phân biệt được.” Lục Vô Ưu dứt khoát đặt bút xuống, nói: “Cho nên từ đầu đến cuối hoàn toàn là một hiểu lầm? Ta vốn không nhớ được dáng vẻ của đường muội nàng, càng đừng nói có gì liên quan đến nàng ta, việc nàng ta tìm nàng khóc lóc kể lể không thể trách ta được.”

Hạ Lan Từ nói: “Nhưng chàng… Không có gì, chuyện này coi như ta sai, ta xin lỗi chàng.”

Ngược lại Lục Vô Ưu tạm ngừng lại một lát, sau đó khẽ nâng mi mắt, thấp giọng kéo dài âm thanh: “… Xin lỗi thế nào?”

Hạ Lan Từ đã quen với phản ứng của hắn trong khoảng thời gian này. Nàng xoắn xuýt dè dặt một lúc, nhưng cũng không do dự quá lâu. Nàng thoáng đứng thẳng người, hai tay chống lên bàn, nhanh chóng nghiêng người tới chạm nhẹ vào môi Lục Vô Ưu một chút rồi rời đi ngay, nàng hỏi: “… Như vậy có được không?”

Lục Vô Ưu khẽ mím môi cười, sau đó nói: “Ta còn chưa nói gì cả.”

Hạ Lan Từ cảm thấy hơi xấu hổ: “… Vậy chàng nói đi.”

Khóe môi Lục Vô Ưu càng nâng cao hơn: “Dù sao mỗi ngày đều hôn, cái này tính là xin lỗi gì. Nếu nàng thật lòng muốn thì lấy một cây bút qua đây, giúp ta cùng nhau chửi.”

Hạ Lan Từ: “…?”

Lục Vô Ưu nói: “Sao nàng lại nhìn ta như vậy. Các đồng liêu khác không phải ai cũng đều tự mình viết tất cả tấu chương, phần nhiều là do phụ tá viết thay. Nhưng ta còn chưa kịp mời, nếu Hạ Lan tiểu thư đã đọc sách nhiều năm như thế thì cũng đừng để phí hoài.” Hắn như nhớ tới điều gì: “Hay là do Hạ Lan đại nhân ở Đô sát viện, nên nàng thấy không tiện?”

Phần lớn tấu chương buộc tội Lục Vô Ưu đều xuất phát từ tay của Ngự sử ở Đô sát viện, cũng là cấp dưới của Hạ Lan Cẩn.

Tuy nói là cấp dưới của cha nàng, nhưng các Ngự sử trong Đô sát viện đều có phe phái riêng, thường ngày vẫn kèn cựa lẫn nhau, lần trước đoàn kết một lòng mắng Thế tử phủ Tào Quốc Công cũng vì phủ Tào Quốc Công đời này mặc dù giàu có, nhưng lại không có thực quyền, phạm tội thì cũng chỉ có thể mặc người chà đạp — cũng vì thế mà phu nhân Tào Quốc Công mới nghĩ đến việc kết thông gia với đích nữ Vân Dương Quận chúa của Thành Vương, không ngờ trộm không được gà còn mất luôn nắm thóc.

Hạ Lan Từ lắc đầu, nói: “Vậy thì không phải, chỉ là ta chưa từng chửi người.”

Lục Vô Ưu lấy ra vài tấu chương trống đưa cho Hạ Lan Từ, lại cầm bút của mình lên lần nữa, nói: “Cứ dựa theo cách nàng đối xử với ta ở Thanh Châu mà viết là được, mắng nhiều sẽ quen thôi. Đọc nhiều sách như thế mà không truyền tải sang câu chữ cũng là lãng phí.”

Hạ Lan Từ cảm thấy những lý lẽ của hắn thật sự rất nhiều: “… Đọc sách không phải là để mắng người.”

Lục Vô Ưu nói: “Không mắng thì sao khiến người đời tỉnh ngộ, tất nhiên là phải chấn động đến người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy mới tốt — cha nàng ở Đô sát viện, nàng chưa từng thấy tấu chương của Ngự sử bên đó sao? Lời lẽ tác phong của các ngôn quan đó kiêu ngạo không phải là nói suông, ta thế này đã xem như tốt lắm rồi. Những tấu chương buộc tội khác hoàn toàn đều dựa trên tội danh phải tru di cả nhà mà viết, làm sao cho người nghe kinh sợ thì làm, chỉ nhìn vào tấu chương thôi thì ai cũng đáng chém đầu, bằng không thì sao bên kia chỉ cần một bản tấu chương hạch tội thì bên này chúng ta đã phải dâng tấu xin từ quan với Thánh thượng. Đương nhiên, từ quan là không thể từ quan được…” Hắn vừa nói, vừa cúi đầu bắt đầu viết tiếp: “Nàng cũng đừng quá căng thẳng, cứ tùy ý mà viết giúp ta vài bản tấu chương là được.”

Hạ Lan Từ đành phải cầm một cây bút lên. 

Tuy nàng đã viết qua không ít bài văn, nhưng chưa từng viết tấu chương bao giờ, chỉ biết cách thức đại khái, nhưng khi cúi đầu viết vẫn có chút bồn chồn, nàng còn nghe thấy giọng nói chứa đầy ý cười của Lục Vô Ưu: “Không sao, viết hỏng thì chỗ này của ta vẫn còn rất nhiều tấu chương trống, nàng có thể viết lại một quyển khác đến khi hài lòng mới thôi.”

Tại cửa lớn của Thông chính ti, nơi thường được gọi là Ngân Đài, những ngày gần đây vô cùng náo nhiệt, không thiếu những người hiếu kỳ đến xem.

Nơi này là nơi lui tới đệ trình tấu chương. Bình thường một vị đại thần buổi sáng mang đến một hai bản tấu chương là được. Nhưng gần đây, mỗi ngày đều thấy vị Lục Lục nguyên tiếng tăm lừng lẫy kia ôm một chồng tấu chương nhỏ, bước đi nhanh nhẹn đến đây.

— Đương nhiên, mọi người đều biết gần đây hắn bị quấn lấy buộc tội, quả thật phiền phức không ít.

Người viết tấu sớ buộc tội hắn thậm chí còn có những người hắn quen biết. Đối phương vỗ vai Lục Vô Ưu, bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không còn cách nào khác, Lục Lục nguyên lượng thứ cho…”

Ai cũng biết, người muốn gây khó dễ cho hắn không phải ai khác, mà chính là Nhị điện hạ đang nhìn Đông cung như hổ rình mồi kia.

Tất nhiên phản ứng của Lục Vô Ưu cũng rất thân thiện, hắn nói: “Tấu chương hồi đáp của ta, ngươi cũng phải lượng thứ.”

Ngay sau đó, mọi người đều thấy Lục Vô Ưu tràn đầy sức chiến đấu tranh luận với các nho sĩ, hôm nay có thể mắng xong, tuyệt đối không kéo dài đến ngày mai. Hơn nữa, hắn không chỉ hồi đáp một bản, có đôi khi còn hồi đáp ba bốn bản, sức chiến đấu mạnh mẽ vô cùng tận, thật khiến người xem phải thán phục.

Tuy rằng tấu chương khi trình lên sẽ được tinh gọn lại thành một bản, nhưng vì tấu chương chuyển đến Thông chính ti luôn công khai và công chính, còn có thể ngồi ở sảnh đường để chép lại lưu giữ riêng, nên cơ bản khi đi qua đây, mọi người đều biết đến.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    6
  • Hôm nay:
    69
  • Tuần này:
    1010
  • Tất cả:
    58262
Thiết kế website Webso.vn