Slide 1

Chương 45: Tuần trăng mật (1)

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 45: Tuần trăng mật (1)
10 lượt đọc 797 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hạ Lan Từ sửng sốt: “... Hả?”

Lục Vô Ưu quay đầu nhìn nàng: “Có thể trên đường sẽ khá vất vả, cũng có thể gặp nguy hiểm...”

Hạ Lan Từ cũng ngước mắt nhìn hắn, lúc mới mở miệng còn có chút do dự, nhưng đến cuối giọng nàng lại trở nên kiên định: “... Ta muốn đi!”

Lục Vô Ưu nhìn nàng, lẩm bẩm một câu: “Nàng thật sự không thích ở trong phủ mà...”

Nếu đã chuẩn bị đi xa, Hạ Lan Từ lập tức bắt tay thu dọn một cách nhanh chóng.

Những cây non trong sân đã cao thêm một đoạn thấy rõ, Lục Vô Ưu thử kiểm tra độ rắn chắc của thân cây. Thấy Hạ Lan Từ nhẹ nhàng chạy tới chạy lui, giống hệt dáng vẻ tràn đầy nhiệt tình và vui sướng của Hoa Vị Linh khi lần đầu ra ngoài chơi xa với cha mẹ, khiến hắn cũng vô thức cong môi cười.

Hoa Vị Linh đang cầm cuốn thoại bản mới mua, nói: “Các huynh định ra ngoài chơi à? Có dẫn muội đi không?”

Lục Vô Ưu nói: “Không phải muội còn muốn đọc thoại bản mới viết mỗi ngày sao?”

Hoa Vị Linh nhấc tay nói: “Có thể mang huynh ấy đi cùng mà!”

Lục Vô Ưu nói: “Tên họ người ta còn chưa biết, mang y đi ta không yên tâm. Muội cứ ở lại trong phủ trông coi nhà cửa, nhân tiện giám sát xem y với hai người được đưa đến phủ có động tĩnh gì không.”

Hoa Vị Linh cúi đầu nói: “... Được rồi.”

Trước khi ra ngoài, Hạ Lan Từ mới nhớ hỏi Lục Vô Ưu: “Ta có thể mặc nam trang không?”

Tuy là hỏi hắn, nhưng nàng luôn cảm thấy hắn chắc chắn sẽ đồng ý.

Quả nhiên, Lục Vô Ưu gật đầu nói: “Nàng muốn mặc thì cứ mặc, ở ngoài mặc nam trang cũng tiện hơn, khụ, nếu nàng không có, ta có thể...”

Hạ Lan Từ đã nhanh chóng chạy đi tìm một bộ nam trang ngắn gọn được ép dưới đáy rương, đầu còn buộc một chiếc khăn vuông — đây là bộ trang phục mà nàng đã chuẩn bị khi học cách mặc nam trang ở Thanh Châu. Người dạy nàng là một bà lão tạp vụ tại thư viện Giang Lưu, dáng người khá cao, hồi trẻ vì mưu sinh mà từng phải cải trang thành nam tử, giả đến gần như thật, rất có kinh nghiệm.

Nàng nhanh chóng thay xong, búi tóc nam tử, nhét mái tóc đen dài vào trong khăn vuông, sau đó mới bước ra gặp Lục Vô Ưu.

Thậm chí ngay cả bước đi Hạ Lan Từ cũng thay đổi dài hơn thấy rõ, còn đi tới chủ động xoay một vòng trước mặt hắn.

Biểu cảm của Lục Vô Ưu trong chốc lát khó diễn tả bằng lời.

Nói thật nàng vẫn rất tuấn tú, dù sao khuôn mặt của Hạ Lan Từ vẫn còn đó, dáng người trong nhóm nữ tử cũng xem là cao gầy. Chỉ là vai, eo và ngực không được che giấu, vừa nhìn đã biết là nữ tử ẩn mình dưới bộ trang phục thô mộc ngắn gọn, luôn có chút cảm giác phung phí của trời.

Nhưng nàng lại trông rất vui vẻ.

Vậy cũng không còn cách nào khác.

Lục Vô Ưu chỉ có thể cười cười, nói: “Đi thôi.”

***

Xe ngựa là loại phổ thông giống các quan viên Hộ bộ khác, có binh lính đi theo, nhưng số lượng cũng không nhiều, đoàn người cứ thế rời khỏi Kinh thành.

Vì lương thực đã được phân phát, dọc hai bên đường có thể thấy các lều phát cháo của quan phủ Đại Ung, phía trước là những người dân xếp hàng dài. Bát cháo tuy loãng, nhưng ít nhất ở ven đường ngoại ô Kinh thành không còn thấy những người dân thoi thóp nằm trên đất với vẻ mặt tuyệt vọng nữa.

Giống như đất nước này đang dần khôi phục lại trật tự.

Hạ Lan Từ ăn mặc thành như vậy, đương nhiên cũng không có ý định đội mũ che mặt nữa.

Lục Vô Ưu dùng khăn ướt lau tay, từ tốn pha trà trong xe ngựa, điệu bộ đại thiếu gia của hắn thật sự rất cầu kỳ. Bình thường Hạ Lan Từ chỉ cho lá trà vào ngâm là xong, còn Lục Vô Ưu thì có thể lặp đi lặp lại công đoạn này ba bốn lần, còn nói năng rất lý lẽ: “Dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”

Đi trên quan đạo, xe ngựa di chuyển rất vững vàng.

Hạ Lan Từ lấy từ trong bọc ra một quyển sổ trắng, chuẩn bị ghi chép lại những gì nhìn thấy và nghe được. Lục Vô Ưu đặt trà đã pha xong trước mặt nàng, nói: “Thử xem.”

Nàng đành phải cầm lên nhấp một ngụm, sau đó do dự nói: “... Rất ngon.”

Lục Vô Ưu hỏi: “Nàng có nhận ra sự khác biệt không?”

Hạ Lan Từ ngập ngừng một lúc mới hỏi lại: “... Khác biệt gì?”

Lục Vô Ưu ấn nhẹ vào trán rồi nói: “Đây là trà Quân Sơn Ngân Châm của Tương Châu do ân sư tặng ta, là trà cống phẩm, nước trà có màu vàng óng, lá trà dựng đứng như lông vũ, giống như châm bạc, cho nên mới có tên gọi này.” Hắn hơi nghiêng người về phía trước: “Nàng lại gần đây một chút.”

Hạ Lan Từ lại gần theo lời hắn.

Lục Vô Ưu nâng cằm nàng, chỉ nhấp nhẹ một chút rồi nói: “Hương vị thanh mát ngọt ngào, khác biệt rất rõ ràng.”

Hạ Lan Từ đỏ mặt, rụt lại nói: “Thật sự không phải chàng thuận miệng nói bậy sao?”

Lục Vô Ưu suy tư: “Lưỡi nàng chắc không có vấn đề gì chứ? Nếm thì thấy không có...”

Hạ Lan Từ thở dài nói: “Có lẽ ta không có thiên phú trong phương diện này, chàng tự thưởng thức đi.”

Nói xong, nàng lại vén màn xe lên, mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đo đạc ruộng đất của các huân thích thật ra là một việc cực khổ, bởi vì không chỉ đắc tội người khác, còn rất có thể bị tá điền hoặc gia nhân ở các thôn trang đuổi đánh, cho nên họ nhất trí quyết định bắt đầu đo từ những nơi có thái độ tốt trước.

Hộ bộ có các quan lại chuyên trách mang theo công cụ như thước, dây thừng và xe đếm bước để phụ trách đo đạc, còn họ thì chủ yếu phụ trách đàm phán.

Hạ Lan Từ đi theo phía sau Lục Vô Ưu, tò mò nhìn xung quanh. Những người có thái độ tốt tất nhiên đều biết đây là quan viên từ Kinh thành, là đại nhân nên không dám lỗ mãng, cũng không dám ngẩng đầu nhìn lung tung, còn chuẩn bị sẵn trà nước và điểm tâm.

Các quan viên khác khi thấy Hạ Lan Từ không nhịn được mà ho nhẹ vài tiếng.

Lục Vô Ưu cười đến ôn hòa, nói: “Tại hạ mới kết hôn, phu nhân hơi quấn quýt, mong các vị thông cảm.”

Mấy vị quan viên đều lộ ra dáng vẻ người từng trải, có quan viên nhân cơ hội ra ngoài làm việc để lén lút vui chơi, cũng có người cảm thấy mang theo nữ nhân sẽ bất tiện, dẫn theo phu nhân đi cùng thế này thật sự rất ít. Nhưng nghĩ lại thì vị này quả thật rất xinh đẹp, lại mới thành thân chưa bao lâu nên có thể hiểu được, cũng có thể thông cảm, thậm chí có một vị quan viên Hộ bộ khá thân thiết với hắn còn vỗ vai nói: “Tễ An à, huynh còn trẻ, giữ gìn sức khỏe đấy.”

Bọn họ ở trong phòng vừa thưởng trà vừa trò chuyện. Lục Vô Ưu thấy Hạ Lan Từ tò mò nên dẫn nàng ra ngoài.

Hoa màu mênh mông bát ngát, không khí trong lành vô cùng, Hạ Lan Từ nhìn một lúc rồi nói: “Ta có thể đi hỏi thăm chút không?”

Lục Vô Ưu quay đầu hỏi: “Nàng muốn hỏi gì?”

Hạ Lan Từ thành thật nói: “Ta muốn hỏi họ giá cả lương thực, địa tô nhiều ít, mùa khô thu hoạch thế nào, mùa lụt thu hoạch ra sao... Hỏi nhiều một chút, khi mua sắm sẽ không bị thiệt.”

Lục Vô Ưu cũng bị tinh thần tính toán tỉ mỉ này của nàng làm cho kinh ngạc.

“Trước giờ nàng đều như vậy sao?”

Hắn nhớ lại lần Hạ Lan Từ cung cấp danh sách mua sắm, hắn đã phái Thanh Diệp đi hỏi thêm mấy cửa hàng, kết quả là cửa hàng mà Hạ Lan Từ chọn đúng là rẻ và có lợi nhất.

Hạ Lan Từ lắc đầu nói: “Thật ra trước đây ta hỏi thăm cũng rất bất tiện, bây giờ...”

Cuối cùng nàng cũng nhận ra lấy chồng có nhiều lợi ích thật. Nàng có thể xuất đầu lộ diện mà không cần lo lắng bị người khác dị nghị, cũng có thể tùy ý ra ngoài, tùy ý mặc nam trang, không cần quá lo sợ bị người khác ngấp nghé — chỉ cần phu quân của nàng không bận tâm, nhưng trông Lục Vô Ưu cũng không có vẻ gì là bận tâm.

Lục Vô Ưu nói: “Được thôi, ta sẽ cùng nàng đi.”

Hắn không ngờ Hạ Lan Từ lại tràn trề tinh lực như vậy, dường như thể lực được rèn luyện trong những ngày qua đều để dành cho việc này.

Hạ Lan Từ kéo tá điền đến hỏi, vừa nghe vừa ghi chép lại, biểu cảm nghiêm túc lại tập trung. Bởi vì vẻ ngoài của nàng thật sự quá xuất chúng như tiên nữ hạ phàm, bên cạnh còn có một người mặc quan phục cũng như tiên nhân giáng thế, những tá điền kia đều nói lắp như đậu đổ ống tre, hỏi gì đáp nấy, chỉ muốn khai sạch tám đời tổ tông.

Lục Vô Ưu đi theo Hạ Lan Từ, vừa đi vừa hỏi, ngay cả những tin đồn ở vùng lân cận cũng tìm hiểu rõ ràng 

Nào là góa phụ trong thôn có thể đang lén lút với tên thợ rèn, rồi chuyện con út Trương gia có thể không phải con ruột, hay chuyện con gái lớn Lý gia thích thiếu gia Lưu gia, nhưng Lưu thiếu gia này lại thích Vương Nhị Hoa ở đầu làng....

Nghe đến nỗi Hạ Lan Từ không nhịn được cười, ngay cả nỗi u sầu nhẹ nhàng quẩn quanh đầu lông mày cũng như tan biến.

Chuyện này thật sự rất mới mẻ với Hạ Lan Từ.

Từ lúc rời Kinh thành đến Thanh Châu, suốt dọc đường nàng đều ngồi trong xe ngựa của bá phụ, đi dọc theo quan đạo, chỉ quanh quẩn giữa xe ngựa và quán trọ, lại luôn đội mũ che mặt dày cộp, sợ bị người khác nhìn thấy dung mạo sẽ gây ra rắc rối.

Tuy nhiên, Hạ Lan Từ hơi lo lắng Lục Vô Ưu đi cùng nàng sẽ thấy nhàm chán.

Lục Vô Ưu nhún vai nói: “Ta cũng đang nghe đó thôi, làm quan mà không biết dân sinh, sao có thể đưa ra kế sách trị quốc. Nàng cứ hỏi tiếp đi, ta không mệt đâu. Nhưng nếu nàng mệt thì phải nói ta ngay.”

Mãi đến khi mặt trời gần như đã lặn về phía Tây, Hạ Lan Từ mới luyến tiếc nói: “Chúng ta về thôi.”

Lục Vô Ưu hỏi: “Chân có mỏi không?”

Hạ Lan Từ ngẩn người, xoa bóp bắp chân rồi mới thành thật nói: “... Hơi tê một chút.”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Cần ta bế không?”

Hạ Lan Từ thử cảm nhận lại: “Nhưng ta còn đi được...”

Lục Vô Ưu nói: “Vậy mai nàng còn muốn đi tiếp không?”

Hạ Lan Từ dừng lại.

Lục Vô Ưu nói tiếp: “Phải dưỡng sức mới có thể lâu dài được, lên đây đi.”

Hắn dừng bước, ôm lấy eo Hạ Lan Từ.

Hạ Lan Từ do dự một chút, sau đó vẫn để hắn bế lên.

Lục Vô Ưu ôm nàng như không có sức nặng, tốc độ đi bộ chợt nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã quay lại chỗ cũ trước khi mặt trời lặn.

Vài vị quan viên khác cũng lần lượt đi ra, vì trời đã tối nên không cách nào đo đạc nữa.

Nhưng khi mọi người vừa thấy thiếu niên lang một thân quan phục thanh nhã, đang ôm một đại mỹ nhân yêu kiều yếu đuối trong ngực bước nhanh đến, trong lòng không khỏi hồi hộp một chút.

— Người trẻ tuổi bây giờ tinh lực dồi dào như vậy sao?

— Người trẻ tuổi bây giờ không biết ngại ngùng sao?

Mọi người đồng loạt ho nhẹ coi như không thấy gì.

Hạ Lan Từ được Lục Vô Ưu đặt xuống, vì được bế lâu nên chân tay vẫn còn hơi tê, loạng choạng suýt nữa không đứng vững, may được Lục Vô Ưu đỡ lấy eo, nàng có hơi ngại ngùng nên nhanh chóng bước lên xe ngựa trước.

Vị quan viên vừa nãy từng khuyên Lục Vô Ưu “giữ gìn sức khỏe”, lúc này không nhịn được bước tới, vuốt râu nói: “Ôi, tuổi trẻ thật tốt.”

Buổi tối, họ nghỉ lại ở quán trọ địa phương. Hạ Lan Từ thật sự cảm thấy chân tay rã rời, nàng gần như chưa từng đi đường nhiều như vậy, đường ruộng vừa nhỏ lại gồ ghề nhấp nhô. Sương Chi giúp nàng lau sạch bùn đất trên giày và tất, không khỏi hơi đau lòng.

“Không thì ngày mai chúng ta cứ ở trong phòng chờ đi?”

Hạ Lan Từ lắc đầu, vẻ mặt rất thả lỏng, ở bên ngoài tắm rửa không tiện, nàng chỉ lau người sơ qua, xoa bóp bắp chân và đầu gối, nói: “Ta vẫn... rất vui vẻ.”

Cảm giác này rất khác biệt so với cuộc sống buồn tẻ trước đây của nàng.

Sau khi Lục Vô Ưu xã giao trở về, trên người mang theo chút hơi rượu nhưng vẫn còn tỉnh táo, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh, vẻ mặt có phần lười nhác. Hắn tiện tay nới lỏng cổ áo rồi đi thay thường phục.

Sau khi thay đồ xong, như nhớ ra điều gì, Lục Vô Ưu lấy ra một lọ thuốc mỡ từ trong áo đặt lên bàn, nói: “Nếu còn mỏi, nàng cứ lấy một ít cho ra tay rồi xoa bóp nhẹ nhàng.” Nói xong, hắn ngừng một lát rồi nói thêm: “Ta giúp nàng xoa cũng được.”

“Ồ.” Hạ Lan Từ lên tiếng trả lời, nàng do dự một chút rồi nói: “Vậy... chàng giúp ta xoa bóp?”

Lục Vô Ưu bỗng nhiên quay đầu: “…?”

Hắn chỉ thuận miệng nói một câu vậy thôi.

Hạ Lan Từ dường như mới phản ứng lại: “Hôm nay chàng cũng vất vả rồi, cứ để ta tự làm là được.”

Còn chưa kịp đứng dậy thì đã bị Lục Vô Ưu giữ lại, vẻ mặt hắn khẽ thay đổi: “Muốn ta giúp thật sao?”

Hạ Lan Từ nhẹ nhàng gật đầu, tuy hình như cũng không cần lắm… nhưng vẫn bổ sung thêm một câu: “Nếu chàng cần, ta cũng có thể giúp chàng xoa bóp…”

Lục Vô Ưu đã cầm lấy lọ thuốc rồi ngồi xuống bên cạnh.

Hạ Lan Từ cúi thấp đầu, khẽ cuộn ống quần lên. Đầu gối mềm mịn hơi ửng đỏ, bên dưới đầu gối là hai chân thẳng tắp, trắng nõn, thon dài và cân đối, dần thu lại ở mắt cá chân nhỏ nhắn. Nàng vẫn hơi ngượng ngùng, đầu ngón chân xinh xắn trắng như tuyết khẽ cuộn tròn.

Lục Vô Ưu thấm một ít thuốc mỡ lên tay, hỏi nàng mỏi ở đâu.

Hạ Lan Từ chỉ vào bắp chân.

Ngón tay mang chút ấm áp của Lục Vô Ưu lập tức dán lên, ban đầu Hạ Lan Từ còn nằm sấp trên đầu gối, hiện giờ vô thức mà nghiêng người dựa vào phía sau, đôi mắt vẫn cụp xuống. Lục Vô Ưu dùng ngón tay đã thấm thuốc mỡ nhẹ nhàng xoa bóp qua lại bắp chân nàng.

Hắn cũng rủ mắt xuống, động tác nhẹ nhàng gần như là vuốt ve. Hạ Lan Từ khẽ chớp mắt, hơi thở đã có vài phần nóng bỏng.

Đôi chân đang cong lại cũng từ từ duỗi thẳng ra theo động tác của hắn.

Hạ Lan Từ không nói gì, Lục Vô Ưu cũng không lên tiếng, chỉ là những nơi hắn nhẹ nhàng lướt qua đều dâng lên một cảm giác run rẩy nhè nhẹ. Những chỗ này vốn dĩ cũng như cơ thể nàng, đừng nói là để người khác chạm vào, ngay cả ngày thường nàng cũng chưa từng để lộ ra ngoài — nàng cũng không thường xuống sông bắt cá.

Nhưng sự thân mật này, dường như ngày càng trở nên tự nhiên hơn.

Mu bàn chân duỗi thẳng, nàng cố nén lại ý muốn thu chân lại, mấp máy môi nói: “Chàng...”

Lục Vô Ưu chợt hoàn hồn, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói: “Chân nàng đẹp lắm.”

Hạ Lan Từ lúng túng nói: “... Cảm ơn.”

... Đây rốt cuộc đây kiểu khen ngợi kì lạ gì vậy.

“Nhưng vẫn còn mềm quá...” Lục Vô Ưu tìm lại được giọng nói của mình: “Sức lực chưa đủ, khi quay về nàng vẫn nên luyện tập nhiều hơn, đừng mới đi vài bước đã bắt đầu thở gấp.”

Hạ Lan Từ không nhịn được mà biện hộ cho mình: “Ta đã đi rất lâu.”

Lục Vô Ưu khẽ cười nói: “Vậy mà lâu gì chứ, lần sau khi nàng đi bộ ba ngày ba đêm sẽ biết.”

Hạ Lan Từ không khỏi hỏi: “... Chàng đi rồi sao?”

“Vậy thì chưa.” Hắn trả lời không chút ngại ngùng: “Ta có khinh công, sao phải dùng chân đi bộ chứ.”

Hạ Lan Từ: “…”

Nhưng đối diện với thái độ nói năng không chút kiêng dè của hắn, nàng lại thấy thoải mái tự nhiên hơn rất nhiều, quên đi sự khó chịu ban đầu. Cơn đau nhức ở bắp chân quả thật đã thuyên giảm không ít, nàng thoáng thả lỏng, một chân khác cũng dần dần thả xuống. Lục Vô Ưu vô thức ngẩng đầu nhìn nàng một cái, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Hạ Lan Từ hỏi: “Sao vậy?”

Lục Vô Ưu lại cụp mắt xuống nói: “Nàng quả thật không có chút phòng bị nào với ta.”

Hạ Lan Từ ngẩn người, lại co chân kia lên.

Lục Vô Ưu nhẹ nhàng vỗ vào đầu gối nàng một cái: “Muốn duỗi ra thì duỗi thẳng ra, đừng cứ động đậy mãi, hoa cả mắt.”

“… Ồ.”

Xoa bóp khoảng chừng một khắc đồng hồ, Lục Vô Ưu đổi sang chân kia, lại xoa thêm một lúc rồi thuận miệng hỏi: “Đùi có cần xoa không?”

Hạ Lan Từ khẽ đỏ mặt, thật ra đùi nàng cũng có hơi nhức, nhưng so với bắp chân thì nhẹ hơn nhiều. Ban đầu nàng không định để ý đến nó, nhưng trong lúc do dự, nàng lại vô thức nói: “Chàng… xem đi.”

Động tác của Lục Vô Ưu khựng lại, cảm thấy cô nương này dường như ngày càng tùy ý hơn với hắn.

Là… vì hắn quá dễ tính sao?

Ngón tay hắn chỉ vừa chạm nhẹ vào đùi qua lớp quần áo, Hạ Lan Từ đã run lên, cơ thể căng cứng còn cố cắn môi dưới — đây là tự chuốc phiền vào mình rồi, Lục Vô Ưu thu tay lại.

Hai chân đã được hắn xoa bóp nửa ngày vẫn thả lỏng trước mắt, trắng nõn rất dễ thấy.

Cơ thể Hạ Lan Từ cũng như khuôn mặt nàng.

Lục Vô Ưu lấy lại bình tĩnh, cố gắng giữ tâm thái của một người thầy thuốc thuần túy khi nhìn người trước mặt, để tránh trông như hắn lúc nào cũng có ý đồ không đứng đắn. Nghĩ vậy, hắn nâng cổ chân của Hạ Lan Từ lên, lại nhìn kỹ mắt cá chân, phát hiện không có sưng đỏ, hắn mới đứng dậy thu dọn lọ thuốc, tiện thể đi rửa tay.

Hạ Lan Từ nằm yên trên giường hồi lâu mới thả ống quần xuống rồi rời giường.

Nàng ghi lại những gì đã hỏi, đã thấy ban ngày vào cuốn sổ nhỏ trắng. Nhưng vì đã hỏi quá nhiều người, có vài thông tin không chắc chắn, biết Lục Vô Ưu có trí nhớ tốt nên nàng đến nhờ hắn xác nhận lại.

Quả nhiên, Lục Vô Ưu chỉ cần nhìn qua một vài lần là có thể thuật lại chính xác từng lời của các tá điền lúc ban ngày.

Hạ Lan Từ bổ sung những chỗ còn thiếu, lúc này mới cảm thấy trí nhớ của hắn tốt như vậy quả là hữu ích.

***

Mấy ngày sau đó, Hạ Lan Từ vẫn đi lại hỏi han, ghi chép tỉ mỉ như thường. Lục Vô Ưu luôn cảm thấy nàng còn hứng thú hơn cả khi đi tới hồ sen ở ngoại thành. Chỉ là mỗi sáng hai người họ đều ra ngoài từ rất sớm, đến tối muộn mới trở về, mấy quan viên khác nhìn hắn với ánh mắt đặc biệt phức tạp, xen lẫn chút kinh ngạc và ngưỡng mộ.

Lục Vô Ưu muốn giải thích: “Ta chỉ đi dạo cùng phu nhân mà thôi.”

Nhưng các vị quan viên ấy lại hoàn toàn không tin — ở thôn quê nhỏ bé này, dẫn theo một vị phu nhân xinh đẹp thì có gì mà dạo chứ.

Huống chi lần nào phu nhân xinh đẹp kia cũng dạo đến mức mệt mỏi không chịu nổi mới trở về.

Người trẻ tuổi đúng thật là tinh lực vô hạn.

Chẳng mấy chốc, công việc đo đạc của họ đã kéo dài được một thời gian.

Những người có thái độ hợp tác gần như đã giải quyết xong. Những quản sự còn lại thì bắt đầu thoái thác, không chịu phối hợp hoặc cố tình kiếm chuyện gây sự không cho họ đo đạc, kéo dài thời gian một cách vô lý.

Còn có một quản sự khóc lóc thảm thiết nói: “Trước đó thôn trang chúng tôi gặp hỏa hoạn, ruộng tốt đều bị thiêu rụi cả! Sổ sách của từng nhà tá điền cũng cháy sạch rồi! Các vị đại nhân đến kiểm tra, chúng tôi thật sự không còn gì để trình cả…”

Hai bên còn đang đôi co qua lại, Hạ Lan Từ khẽ mở miệng, hình như muốn nói điều gì đó, Lục Vô Ưu vỗ nhẹ vai nàng, ra hiệu nếu muốn nói thì cứ nói.

Hạ Lan Từ bèn mạnh dạn nói: “Ta đã xem qua khu vực bị cháy rồi, tổng cộng cũng chỉ vài mẫu đất. Ta cũng đã hỏi hết các tá điền, nếu... cần thiết, ta có thể hỗ trợ bổ sung lại sổ sách.”

Các quan viên Hộ bộ đang bận rộn với việc đo đạc, không có thời gian làm việc này.

Khi xem qua bản ghi chép chi tiết của Hạ Lan Từ về từng nhà, bọn họ không khỏi ngạc nhiên, sau đó nhìn về phía Lục Vô Ưu, đều tưởng là hắn làm, không ngờ Lục Vô Ưu chỉ khẽ mỉm cười nói: “Đây là sở thích của phu nhân ta, các vị không cần phải ngạc nhiên. Nếu có thể giúp được mọi người, tất nhiên là tốt nhất.”

Lúc này mọi người mới nhớ ra, vị phu nhân tuyệt sắc này chính là con gái của Hạ Lan đại nhân, vị Tả đô Ngự sử nổi tiếng tra xét không màng sống chết kia

Chỉ vì nàng quá xinh đẹp, mọi người thường lơ đãng bỏ qua những khía cạnh khác của nàng.

Đoàn xe tiếp tục di chuyển, chẳng mấy chốc đã đến điền trang của những vị quyền quý nổi danh là khó nhằn nhất.

Quản sự trong thôn trang thật sự rất cứng rắn, lạnh lùng, không chút tình người, trước nay đều tác oai tác oái trong vùng, ngay cả quan chức địa phương cũng không nể mặt. Dù nhận ra là quan viên từ Kinh thành, thái độ tuy không quá tệ hại nhưng vẫn đóng cửa không tiếp.

Quan binh họ mang theo không đủ nhân lực, phải mượn tạm từ địa phương, Huyện lệnh địa phương cũng bất lực nói: “Đó là dòng dõi mấy đời công hầu! Lại có quan hệ thân cận với Thánh thượng, hạ quan cũng rất khó xử, nếu đắc tội quá nặng, họ có thể lấy mũ ô sa của ta ngay…”

Nhưng việc đo đạc lại không thể dừng lại, người hai bên nổi lên xung đột, thậm chí là xô xát, dám quyết liệt ngăn cản quan binh ở ngoài.

Một vị quan viên Hộ bộ tức giận đến mức không nhịn được mắng to: “Bọn họ muốn tạo phản sao! Chờ ta về Kinh nhất định sẽ dâng một quyển tấu sớ vạch tội họ!”

Hạ Lan Từ cũng cảm thấy nơm nớp lo sợ. Khi hai nhóm người lao vào đánh nhau, nàng ngồi trong xe ngựa lén xem, thấy hai bên vung vũ khí đánh nhau loạn xạ, không chỉ là vật lộn mà còn cả những tiếng kêu thảm thiết, thỉnh thoảng lại có người đầu rơi máu chảy, ngã xuống đất không thể đứng dậy.

Lục Vô Ưu cũng có chút bất đắc dĩ nói: “Sao cái gì nàng cũng muốn nhìn vậy.”

Hạ Lan Từ thành thật đáp: “… Mở mang kiến thức.” Lại hồi hộp hỏi: “Họ không sao chứ?”

Lục Vô Ưu nói: “Mọi người đều có chừng mực, chỉ là vết thương ngoài da, cùng lắm là tổn thương gân cốt, sẽ không gây ra án mạng, nếu không khó mà ăn nói.”

Hạ Lan Từ hỏi: “Vậy mọi người định đo đạc ruộng đất thế nào đây?”

Lục Vô Ưu cũng vén rèm nhìn ra ngoài, giọng điệu rất tùy ý: “Để tiết kiệm thời gian, dùng chút thủ đoạn ngầm thôi.”

Hạ Lan Từ: “Hả?”

Đêm đó, một đám thổ phỉ không rõ danh tính lẻn vào thôn trang vào đêm khuya, đánh cho đám quản sự trong thôn trang ban ngày còn kiêu căng hống hách kia một trận ra trò, đến mức chúng bị áp chế dưới đất hoàn toàn không có sức phản kháng, hơn nữa, họ còn lấy hết vàng bạc trong kho rải đầy ngoài ruộng.

Khi trời vừa sáng, dù nhìn thấy vàng sáng lấp lánh, vô cùng bắt mắt, nhưng không ai dám động vào — tất cả đều bị đánh đến ngơ ngác rồi.

Vì thế, trong tình huống không thể chống cự, việc đo đạc cứ thế tiếp tục.

Dù tên ngốc cũng biết rõ chuyện đêm qua là do ai làm, nhưng nhóm thổ phỉ kia ra vào nhanh như gió, không nắm được chứng cứ.

Mấy vị quan viên từ Kinh thành đến cũng đều rất giật mình nói: “Có việc này thật sao! Bọn thổ phỉ ở nơi này lại ngang nhiên đến vậy! Bản quan nhất định sẽ tâu lên Thánh thượng, chọn ngày tới bắt bọn cướp này.”

“Quan binh chúng ta mang theo vẫn còn nằm trên giường kìa, thật không ngờ lại xảy ra tình huống tồi tệ như vậy...”

“Phải, sớm biết vậy thì chúng ta hoãn lại vài ngày mới đến.”

Vị Trạng nguyên tiếng tăm lừng lẫy kia nói với vẻ mặt hết sức vô tội: “Đêm qua ta và phu nhân ngủ rất say, thật sự không biết gì cả.”

Hạ Lan Từ đứng bên cạnh cũng cố gắng phối hợp, khẽ gật đầu.

Bởi vì quá xinh đẹp, nên hình như lời nàng nói ra cũng có sức thuyết phục hơn hẳn.

Tóm lại, họ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    86
  • Tuần này:
    1027
  • Tất cả:
    58279
Thiết kế website Webso.vn