Lục Vô Ưu lại nói: “Nhưng túi thơm mới thêu này quả thật tiến bộ rất nhiều, ta còn suýt nữa không nhận ra là nàng thêu, còn tưởng là mua sẵn ở đâu. Hạ Lan tiểu thư quả nhiên học gì cũng rất nhanh.”
Hạ Lan Từ cảm thấy thoải mái hơn.
Lục Vô Ưu ho khẽ một tiếng, không lộ chút dấu vết mà quay mặt đi, nói: “Hy vọng những thứ khác nàng cũng có thể học nhanh hơn.”
Hạ Lan Từ: “...?”
***
Mưa tuy đã nhỏ đi nhưng vẫn chưa dứt hẳn, giống như phủ lên cả Kinh thành một màn mưa mềm mại.
Lục Vô Ưu đeo túi thơm mới đến Hàn Lâm Viện như thường lệ, do chỗ treo thật sự rất bắt mắt nên chẳng mấy chốc đã có người chú ý: “Tễ An, sao hôm nay ngươi lại đổi túi thơm rồi? Cuối cùng cũng không đeo cái của phu nhân nữa à?”
Hắn mỉm cười nói: “Không, cái này cũng là phu nhân ta thêu đấy.”
Mọi người không khỏi xuýt xoa cảm thán, chỉ thấy cái đuôi của người trước mặt cũng sắp vểnh lên trời rồi.
Lúc ăn trưa, đang đi thì lại gặp Lâm Chương, đồng liêu bên cạnh cảm thán với Lục Vô Ưu: “Thiếu Ngạn thật đúng là có hơi thảm, nghe nói từ sau khi tân hôn, bọn họ cãi nhau hai ngày một trận nhỏ, ba ngày một trận lớn, cuộc sống quả thật không thể tiếp tục nổi... Đúng rồi, tối nay có hẹn uống rượu, Tễ An ngươi đi không?”
Giao thiệp bình thường, đương nhiên Lục Vô Ưu sẽ không từ chối.
Lâm Chương đã từng xin lỗi riêng với Lục Vô Ưu vì chuyện của Ngụy Uẩn lần trước. Lục Vô Ưu cũng biết chuyện này không thể trách y, nên hai người gặp nhau cũng không quá gượng gạo. Chỉ là khi thấy y uống rượu giải sầu, hắn vẫn bước tới vỗ vai.
“Uống ít thôi, một lần say cũng không giải được ngàn sầu.”
Lâm Chương ngẩng đầu nhìn hắn, mặt hơi ửng đỏ, cũng có chút men say, một lúc lâu sau mới nói: “Có lẽ bát tự của ta và nàng ta không hợp.”
Lục Vô Ưu hỏi: “Hai người không nạp cát lúc tam thư lục lễ sao?”
Lâm Chương cười khổ: “Có cát, nhưng ta cũng hết cách.” Y lại cúi đầu uống thêm một ngụm: “Trước đây ta cũng không biết hóa ra tân hôn lại phiền phức như vậy.”
Dù đã sớm biết đây không phải một mối lương duyên, nhưng biết làm sao…
Sau khi Ngụy Uẩn đến Lâm phủ, có vẻ không hài lòng với chỗ ở nên bắt đầu sắp xếp lại khắp nơi, soi mói từ đầu tới chân y. Tính tình Lâm Chương tốt nên không so đo với nàng ta, trái lại nàng ta còn quá đáng hơn, nhiều lần nhằm vào y
Y đến thư phòng để tìm chút thanh tĩnh, lại phát hiện trên giá sách của mình chất đầy thoại bản và tranh sách Ngụy Uẩn mang tới, còn mấy quyển sách đứng đắn của y thì ngược lại bị chen vào góc.
Y đang xem công văn, đại khái Ngụy Uẩn rảnh rỗi đến phát chán, cứ nhất quyết cầm thoại bản ngồi đối diện y đọc, vừa đọc vừa ăn điểm tâm, thỉnh thoảng lại bật cười thành tiếng.
Chuyện này Lâm Chương cũng nhịn.
Ngụy Uẩn đọc thoại bản một lát, có lẽ là chán rồi nên bèn đặt thoại bản xuống, cầm lấy văn thư y đã xem xong, vậy mà lại đọc cả lời phê chú của y.
Lâm Chương nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, vừa xấu hổ vừa tức giận vươn tay giành lại: “Nàng đọc thoại bản của nàng đi, đọc mấy thứ này làm gì?”
“Sao nào? Xem cũng không được xem à?” Trên ngón tay Ngụy Uẩn còn dính dầu từ điểm tâm, ấn một cái là để lại một dấu tay: “Ta cứ muốn đấy… Chàng nói xem ngày nào cũng xem thứ này có tác dụng gì? Chàng ở Hàn Lâm Viện để làm việc này à?”
Còn nữa, buổi tối y đang ngủ ngon lành trên giường nhỏ trong thư phòng, lại bị người ta đẩy tỉnh. Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, y nhìn thấy Ngụy Uẩn khoác áo ngoài, vẻ mặt đầy bất bình nói với y: “Giường thật sự quá cứng, ta ngủ không được.”
Lâm Chương mơ mơ màng màng nói: “Chẳng phải nàng đã ngủ mấy ngày rồi sao…”
“Đó là ta nhịn!” Ngụy Uẩn càng thêm tức tối chống nạnh nói: “Bây giờ ta nhịn không nổi nữa! Không thì chàng qua xem thử đi!”
Lâm Chương chỉ đành nửa đêm mặc y phục, cùng nàng ta đi tới phòng ngủ.
Giường đã lót chăn đệm, hẳn là mềm, ít nhất cũng mềm hơn giường nhỏ trong thư phòng mà y ngủ. Nhưng Ngụy Uẩn xoa vai nói: “Vai ta ngủ đến cứng đờ rồi!”
Theo động tác tùy tiện của nàng ta, áo ngoài đang khoác trượt khỏi vai, lộ ra chiếc áo lót màu sắc diễm lệ bên dưới lớp y phục nữ tử. Lâm Chương vội vàng dời tầm mắt, vươn tay giúp nàng ta kéo áo ngoài trở lại, trong lòng thầm niệm mấy câu rồi mới nói: “Ta đi bảo người lấy thêm mấy tấm chăn đến lót cho nàng.”
“Lót cao quá ta ngủ cũng không thoải mái.”
Lâm Chương thở dài trong lòng, ngoài miệng vẫn nói: “Ngày mai ta đi lấy ít bông về cho nàng.”
“Vậy tối nay ta phải làm sao?”
… Nửa đêm nửa hôm, y thì có cách gì được chứ.
Ngoài ra còn có đủ chuyện linh tinh khác, dường như chỗ nào Ngụy Uẩn cũng không hài lòng về y.
Y xuất thân từ dòng dõi thư hương nhiều đời, chỉ chú trọng học thức lễ nghi, không coi trọng ăn mặc. Ngoài quan phục ra, y phục của y đều là nho sam một màu đơn giản, vậy mà Ngụy Uẩn lại chê y phục của y quá mộc mạc, không đủ tươi sáng, không giống gấm vóc hoa phục.
Nàng ta cứ nhất quyết đòi mua cho y, còn ép y mặc.
Nếu không thì lại cảm thấy Lâm Chương ra ngoài cùng nàng ta làm nàng ta mất mặt.
Ngày thường y cũng không thích bàn chuyện thị phi của người khác, vậy mà miệng Ngụy Uẩn không chịu rảnh, nghe được chuyện gì từ đám tỷ muội đều phải tới kể một câu. Kể thì cũng thôi đi, còn muốn y phụ họa, nói chuyện thị phi của người ta cùng nàng ta.
Nếu Lâm Chương chỉ “ồ”, “ừm” vài tiếng, Ngụy Uẩn sẽ càng tức giận hơn, sa sầm mặt lại rút bút hoặc văn thư của y ra, lớn tiếng nói: “Lâm Thiếu Ngạn, chàng lại qua loa với ta! Rốt cuộc chàng có nghe ta nói không?”
Y bất đắc dĩ: “Ta nghe rồi.”
“Vậy vừa rồi ta nói gì với chàng? Chàng mau lặp lại cho ta nghe.”
May mà trí nhớ y không tệ.
Ngụy Uẩn lúc này mới cười hì hì tha cho y một lần: “Thế còn tạm được, ta nói chàng nghe nhé…”
Chỉ cần nhớ lại thôi, Lâm Chương đã cảm thấy đau đầu vô cùng.
Lục Vô Ưu cũng nâng chén lên môi, khẽ cười nói: “Cũng còn tạm, từ từ thích ứng là được rồi.”
“Ta cảm thấy có lẽ mình không thể thích ứng được.”
Lâm Chương cũng không tiện nói ra, thậm chí đối phương còn bỏ hương thôi tình cho y
Khi y đọc sách trong thư phòng, thỉnh thoảng sẽ uống hai chén trà thanh để tỉnh táo.
Thế nhưng hôm đó, y vừa uống xong chẳng bao lâu đã cảm thấy thân thể nóng lên, đầu óc mơ hồ. Ban đầu y còn tưởng mình bị phong hàn phát sốt, bèn sai người đi sắc một bát thuốc trị phong hàn, còn mình thì nằm trên giường nhỏ.
Khi y đang khổ sở chịu đựng, vậy mà lại nhìn thấy Ngụy Uẩn trước mắt.
Ngụy Uẩn đứng trước mặt y, huơ huơ tay nói: “Chàng cảm thấy thế nào?”
Lâm Chương mặt đỏ tai hồng, trầm giọng nói: “Nàng ra ngoài trước đi.”
“Dược này thật sự lợi hại vậy à…”
Lâm Chương đột nhiên giật mình: “Thuốc gì?”
Ngụy Uẩn lẩm bẩm: “Bà ngoại cho ta đó, nói…” Nàng ta ấp úng: “… thế nào cũng sẽ nghe lời.”
Lúc này Lâm Chương mới đoán ra công dụng của thuốc này.
Thế nhưng Ngụy Uẩn thật sự rất có thành kiến với y, cũng bất mãn quá nhiều. Trước đó nàng ta lại còn từng có người trong lòng, dù thế nào Lâm Chương cũng không thể cho rằng thuốc này là để dùng trên chính nàng ta… Lại nhìn nha hoàn hồi môn đang lấm lét né tránh sau lưng Ngụy Uẩn, trong lòng Lâm Chương đã đoán được bảy tám phần.
Đại khái vẫn là không quá tin tưởng y, vì sợ một ngày nào đó y không nhịn được mà mạo phạm nàng ta nên trước tiên đã chuẩn bị sẵn cho y, để y làm bẩn nha hoàn hồi môn bên cạnh nàng ta.
Lâm Chương cười khổ trong lòng, chống người dậy nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ không chạm vào nàng.”
Ngụy Uẩn: “…”
Lâm Chương khó nhọc nói tiếp: “Giải dược đâu? Hoặc chuẩn bị cho ta một thùng nước lạnh.”
Dường như Ngụy Uẩn thất bại vì nguyện vọng của mình, hoặc vì y không thể nghe lời, đột nhiên tức giận nói: “Chàng làm sao vậy… Không phải chàng…” Nàng ta khó tin: “Trong lòng chàng vẫn còn nhớ tới Hạ Lan Từ đấy chứ?”
Lâm Chương hoảng hốt lắc đầu, đầu óc nặng trĩu: “Không có chuyện này, ta sao dám.”
“Ta thấy chàng chính là như vậy, nếu không thì sao chàng, sao chàng…” Ngụy Uẩn càng thêm tức giận: “Được, chàng trinh liệt, chàng cương liệt! Có bản lĩnh thì cả đời này chàng cứ như vậy đi! Đi lấy một thùng nước lạnh tới! Dội thẳng lên người y là được!”
Một thùng nước lạnh dội xuống, y suýt nữa nhiễm phong hàn thật.
Sau đó tính tình đại tiểu thư của Ngụy Uẩn lại càng nặng hơn.
Lục Vô Ưu lại bắt đầu nói năng vô trách nhiệm: “Nói thế nào thì tôn phu nhân cũng là một nữ tử, dù sao chuyện đã đến nước này, Thiếu Ngạn, huynh có muốn thử dỗ dành không? Nếu trước kia nàng ta thích... Huynh có thể bớt cứng nhắc, dùng lời lẽ dịu dàng mà dỗ, nói mấy câu dễ nghe, có khi nàng ta sẽ bớt cáu kỉnh, ngày tháng của huynh cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Lâm Chương ngơ ngác: “Nhưng ta không biết...”
“Huynh có thể học mà. Phu thê chung sống với nhau, phần lớn đều là mò mẫm mà thành, đúng rồi...” Lục Vô Ưu đặt ly rượu xuống, khẽ cười nói: “Huynh thấy túi thơm của ta đẹp không?”
***
Chờ Hạ Lan Từ nghỉ ngơi đủ thì gọi người che ô, đi cứu những cây cối và hoa trong phủ bị tàn phá sau một đêm.
Cây thì còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, chỉ là cành lá bị gãy đôi chút, nhưng hoa thì thảm hơn nhiều. Vốn chỉ mới trồng chưa đầy hai tháng, những bông cúc thu mới nở chưa từng trải qua mưa gió thế này, tất cả đều bị đánh đến hấp hối. Hạ Lan Từ đành phải dùng cành cây gãy để chống đỡ, hy vọng chúng có thể gắng gượng trụ lại.
— Ài, vốn dĩ nàng còn định nghiên cứu sau này dùng nó để pha chút trà hoa giải nhiệt hạ hỏa.
Đang mải nghĩ ngợi, nàng nhận được một tấm thiệp mời đưa tới.
Người gác cổng nói: “Hình như là gửi cho phu nhân.”
Thiệp mời gửi đến cho Lục Vô Ưu thì nhiều như cá lội qua sông, không chỉ các quan viên từ khắp nơi, mà nhiều hơn vẫn là các sĩ tử. Dù sao hắn cũng đã thu nhận vài sĩ tử nghèo khó nhưng lại rất có tài học, cho họ ở trong phòng khách, thu làm học trò, thỉnh thoảng chỉ bảo chút văn chương.
Nhưng gửi cho Hạ Lan Từ thì lại rất ít.
Nàng hơi bất ngờ, nhận lấy xem, chỉ thấy bên trên viết “Phủ An Định Bá kính gửi”.
Hạ Lan Từ thật sự chưa từng qua lại với phủ An Định Bá, khả năng duy nhất là lần trước tại chùa Pháp Duyên, nàng đã vô tình giúp đỡ tiểu thư nhà họ một lần.
Mở thiệp ra xem, quả nhiên là hy vọng nàng có thể đến phủ trò chuyện với tiểu thư nhà họ.
Trước mắt nàng hiện lên khuôn mặt của cô nương nhút nhát hôm đó, lại nhớ đến lời Lục Vô Ưu, vị tiểu thư này dường như vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh ngày đó. Nhất thời nàng lại có chút do dự, nhưng một lát sau, cuối cùng Hạ Lan Từ cũng thở dài: “Chuẩn bị xe, chúng ta đến phủ An Định Bá.”
Phu nhân An Định Bá đích thân ra đón nàng, tuy vị phu nhân này đã chăm chút trang điểm kỹ lưỡng, nhưng nhìn qua vẫn khó giấu được chút tiều tụy.
“Làm phiền Hạ Lan phu nhân phải đến đây một chuyến, trước đó Anh nhi nói muốn cảm ơn cô...” Bà ấy hơi nghẹn ngào: “Đứa nhỏ này cũng không chịu gặp ai, cũng không chịu nói chuyện, ta mới phải...”
Hạ Lan Từ nhìn thấy mới biết bà ấy không nói dối.
Trong căn phòng âm u, thiếu nữ đang co ro trong góc, ôm một chiếc gối mềm, bất động.
Hạ Lan Từ vén rèm bước vào, đối phương ngẩng đầu nhìn nàng, trông thấy mặt nàng, đôi mắt nàng ấy khẽ chuyển động, mới như có chút sức sống hơn. Hạ Lan Từ chầm chậm bước vào nói: “Đỗ tiểu thư, cô còn nhớ ta không? Chúng ta từng gặp qua một lần.”
Tiểu thư An Định Bá nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói cũng vô cùng yếu ớt: “Nhớ.” Nàng ấy dừng lại một chút, giọng hơi nhẹ: “Cảm ơn cô, nhưng cây trâm, ta...” Nàng ấy ôm đầu như muốn khóc: “... Đã làm mất rồi.”
Hạ Lan Từ chầm chậm bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng ấy, giọng nói rất dịu dàng: “Không sao, mất rồi thì mất thôi.”
Qua một hồi lâu, chờ cảm xúc nàng ấy bình tĩnh lại, Hạ Lan Từ mới nói tiếp: “Chuyện mà cô gặp phải, ta cũng đã từng trải qua.”
Tiểu thư An Định Bá có chút mờ mịt nhìn về phía nàng.
Hạ Lan Từ cười rất dịu dàng nhưng cũng đầy bất đắc dĩ, giọng nói lại như suối chảy: “Lúc đó ta đã vùng vẫy rất nhiều lần, nhưng vẫn suýt nữa thì bị người ta đè lên giường, vạt váy đều bị xé toạc hơn nửa, gần như đã tuyệt vọng, may mắn trong tay áo ta có giấu một cây trâm — giống hệt như cây ta đã tặng cô, cuối cùng cũng dọa tên kia bỏ chạy. Sau đó ta liên tục gặp ác mộng suốt mấy đêm liền, ta tự hỏi tại sao mình lại gặp phải những chuyện này, còn rất sợ bị người khác biết, cho rằng ta đã mất đi sự trong sạch hay gì đó; lại nghĩ phải chăng ta đã làm sai ở đâu, hay làm không tốt ở chỗ nào, tại sao người khác lại đối xử với ta như vậy... Nhưng sau đó ta mới dần nghĩ thông suốt, ta không hề có lỗi, những chuyện này không thể trách ta. Hắn ta muốn làm điều ác với ta, tại sao cuối cùng người đau khổ lại là ta, không nên như vậy. Mà đối phương khi chưa biết thân phận của cha ta, hắn ta còn rất đắc ý, không hề cảm thấy mình sai, điều này thật sự quá vô lý.”
Nàng nói rất chậm rãi, cũng không hy vọng lời của mình nhất định có tác dụng, chỉ là có chút đồng cảm với người cùng cảnh ngộ thôi.
Tiểu thư An Định Bá vốn đang ngơ ngác lắng nghe, lại dần đỏ hốc mắt, nước mắt lăn dài theo khóe mắt, nàng ấy thấp giọng nói: “Nhưng... nhưng ta thật lòng muốn gả cho hắn mà, tại sao hắn... Sao hắn lại đối xử với ta như vậy.”
Dường như nhận ra mình lỡ lời, nàng ấy vội vàng đưa tay che miệng.
Hạ Lan Từ nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nàng ấy, nói: “Bởi vì hắn không đáng để cô gả... Nhưng sao cô lại muốn gả cho hắn?”
Tiểu thư An Định Bá từ từ buông lỏng tay ra, nước mắt vẫn lăn dài: “Ta từng gặp hắn ở chùa Thanh Tuyền, thật sự đã gặp hắn, hắn bị người khác ức hiếp trông rất đáng thương. Ta đã nói với hắn sẽ nhờ cha ta bàn bạc với trụ trì, thu nhận hắn ở lại, không ngờ hắn lại từ chối, ta chỉ đành thường xuyên đến chùa Thanh Tuyền thăm hắn... Sau này ta mới biết hắn là Hoàng tử, trông hắn rất khác, cũng không nhận ra ta, nhưng ta vẫn cảm thấy hắn thật đáng thương, dường như chưa từng thực sự vui vẻ ngày nào, ta muốn làm cho hắn vui...”
Hạ Lan Từ cảm thấy có chút kinh ngạc.
Còn có người đã gặp được Tiêu Nam Tuân của hiện tại, mà vẫn có thể sinh ra loại cảm giác này với hắn sao?
Tiểu thư An Định Bá dùng tay che mặt, nước mắt chảy xuống từ kẽ ngón tay: “Tại sao hắn lại đối xử với ta như vậy, tại sao lại đối xử với ta... Ta, ta thích hắn mà.”
Hạ Lan Từ càng thêm kinh ngạc.
Nàng chỉ đành ve vuốt đầu nàng ấy lần nữa, thở dài thật sâu, chờ nàng ấy khóc đủ rồi, Hạ Lan Từ mới thấp giọng hỏi: “Cô thích hắn vì điều gì?”
Tiểu thư An Định Bá mê man lắc đầu nói: “Ta cũng không biết, ta chỉ là, rất muốn gặp hắn, rất muốn làm cho hắn vui, rất muốn...” Nàng ấy lại che mặt khóc lên.
Hạ Lan Từ lấy ra sự kiên nhẫn khi dỗ tiểu đường muội năm xưa, lại dỗ dành một hồi lâu, mới đợi được nàng ấy phát tiết xong xuôi.
Một lúc lâu sau, nàng mới nói: “Cô và hắn cũng không có giao tình sâu sắc, không biết hắn là loại người gì, tự nhiên sẽ thất vọng như vậy. Đỗ tiểu thư, nếu hắn cũng không muốn cưới cô, vậy thì cô vẫn còn cơ hội gặp được người thích hợp hơn. Suy cho cùng, tất cả những chuyện này không phải lỗi của cô.”
Ra khỏi phủ An Định Bá, Hạ Lan Từ vẫn còn chút buồn bực.
Chủ yếu là cảm thấy tiểu thư An Định Bá vì Tiêu Nam Tuân mà trở nên như vậy, không đáng.
Khi trở về, đợi một lát mà không thấy Lục Vô Ưu, nàng đoán tám phần là hắn đang yến ẩm với đồng liêu, bình thường thì không vội, nhưng lúc này nàng lại đột nhiên rất muốn nói chuyện với hắn. Hạ Lan Từ đi loanh quanh thư phòng một lúc, lại đi đến thư phòng của Lục Vô Ưu.
Cuối cùng khi quay về phòng ngủ, nhớ đến chuyện hai người viên phòng, Hạ Lan Từ lại đỏ mặt, bắp đùi cũng mơ hồ có chút đau nhức.
Nàng nằm nhoài lên bàn trang điểm, tính toán thời gian, chỉ cảm thấy thời gian dường như trôi qua đặc biệt chậm chạp, tiện tay cầm khung thêu bên cạnh lên, nhưng tạm thời không muốn thêu nó, cứ thế mơ màng thiếp đi trên bàn trang điểm.
Khi tỉnh lại, bên tai đã vang lên giọng nói của Lục Vô Ưu: “Sao lại ngủ ở đây?”
Hắn vỗ nhẹ lên vai nàng, Hạ Lan Từ mới ngẩng đầu quay lại, hơi mơ màng hỏi: “... Giờ nào rồi?”
Lục Vô Ưu vẫn là dáng vẻ kia, mặc Kỳ Lân phục, khí chất thanh nhã ôn hòa, phong thái ung dung, đôi mắt đào hoa của hắn mang theo vài phần đa tình tự nhiên, tuấn tú như vừa đi diễu hành trên đường lớn khi thi đậu công danh trở về
Hạ Lan Từ nhìn thấy hắn, phút chốc bỗng cảm thấy an lòng.
Ước chừng thời gian, Lục Vô Ưu nói: “Vừa qua giờ Hợi, sao vậy?”
“Có hơi muộn.” Hạ Lan Từ thành thật nói: “Muốn nói với chàng một chuyện, nhưng chàng mãi không về, ta đợi chàng cả buổi rồi.”
Lục Vô Ưu ngẩn người hỏi: “Chuyện gì mà quan trọng thế?”
“Cũng không phải quan trọng lắm, chỉ là...”
Nghe Hạ Lan Từ kể xong, Lục Vô Ưu còn tưởng nàng rất quan tâm đến chuyện này, trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu nàng thật lòng thương cảm cho tiểu thư An Định Bá, đúng là ta có một cách giúp nàng ấy sớm ngày giải thoát, tiện thể gây chút rắc rối cho Tiêu Nam Tuân.”
Hạ Lan Từ giật mình hỏi: “Cách gì?”
Lục Vô Ưu nói: “Nàng chỉ cần nói nàng có muốn hay không thôi.”
Hạ Lan Từ lấy lại tinh thần: “Nếu có thể gây phiền toái cho Tiêu Nam Tuân, sao chàng không làm sớm?”
Lục Vô Ưu đáp một cách đương nhiên: “Ta muốn chờ thời cơ, gần đây hắn coi như an phận, không có việc gì sao phải trêu chọc hắn. Nhưng nếu nàng muốn, cũng không phải không được.”
Hạ Lan Từ lại lo lắng: “Sẽ không mang lại nguy hiểm cho chàng chứ… Hay thôi bỏ đi!”
“Không sao.” Lục Vô Ưu trả lời nhẹ nhàng, cảm thấy biểu cảm lo lắng của nàng đặc biệt đáng yêu, cúi đầu định hôn nàng, chợt nhớ ra gì đó, hắn nhẹ giọng nói: “Nàng còn đau không? Còn khó chịu không?”
Hạ Lan Từ “Hả?” một tiếng, nhất thời không kịp phản ứng.
Lục Vô Ưu ghé vào tai nàng, giọng trầm thấp, mang theo ý cười nhè nhẹ: “Ta luôn cảm thấy, có phải nàng còn nợ ta một lần không? Nghỉ ngơi đủ chưa?
Hạ Lan Từ có hơi kinh ngạc.
Đây là chuyện có thể làm thường xuyên vậy sao?
Tâm trạng của nàng gần như viết rõ trên mặt, Lục Vô Ưu thoáng khựng lại, sau đó lại thả nhẹ giọng, nói lảng đi: “Nếu còn đau thì thôi vậy.”
Hạ Lan Từ muốn nói lại thôi, không chỉ là vấn đề nàng có chịu được hay không, nếu cứ náo loạn cả đêm như vậy, hắn còn đi Hàn Lâm Viện và thuyết giảng hàng ngày được nữa sao, cũng không thể cứ xin nghỉ mãi. Nhưng nếu chỉ một lần, có lẽ cũng...
Nàng còn đang suy nghĩ, Lục Vô Ưu dùng ngón tay dài nghịch lọn tóc mai lộn xộn của nàng rồi bất chợt hỏi: “Nàng luyện tập thế nào rồi?”
Hạ Lan Từ sững lại, nói: “Cũng tạm.”
Những tư thế cơ bản và điều hòa hô hấp thì Lục Vô Ưu đã dạy từ lâu, cũng đã dạy nàng hai bộ kiếm pháp đơn giản, sau khi Hạ Lan Từ ghi nhớ thì tự mình nghiền ngẫm và luyện tập trong sân. Khi bắt gặp thì hai huynh muội sẽ đến chỉ dạy một chút, nhưng phần lớn thời gian vẫn là nàng tự mình kiên trì tập luyện.
Sau một thời gian, quả thật nàng cảm thấy tai thính mắt tinh, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn mới đi lại một chút đã cảm thấy mệt như bình thường, sức lực cũng tăng lên không ít so với trước đây.
.... Dù cuối cùng vẫn bị Lục Vô Ưu giày vò quá sức.
Lục Vô Ưu nói: “Ta sẽ dạy nàng vài thứ khác nữa, kiếm pháp tuy tốt nhưng không thực dụng lắm, dù sao nàng cũng không thể mang kiếm theo bên người khi ra ngoài.”
Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Chàng cũng biết à!”
Lục Vô Ưu cười nhẹ: “Nhưng trông rất đẹp.”
Vào khoảnh khắc này, Hạ Lan Từ cảm thấy hắn rất giống một con khổng tước.
“Luyện quyền pháp bây giờ đoán chừng là quá sức với nàng, nhưng học một vài chiêu thức phòng thân đơn giản thì cũng không tệ.” Trong khi nói, Lục Vô Ưu bảo người trải hai chiếc đệm xuống đất, hắn còn dùng tay kiểm tra thử, sau khi đảm bảo nó mềm mại mới ngẩng đầu gọi Thanh Diệp tới: “Ngươi lại đây.”
Thanh Diệp mơ hồ đoán được kết cục của mình, nhưng không dám từ chối.
Lục Vô Ưu không chút do dự nắm chặt lấy cổ tay và khuỷu tay hắn ta, bả vai khẽ dùng sức, dễ dàng quật Thanh Diệp ngã ngửa xuống đệm. Sau đó, Lục Vô Ưu tiếp tục kéo cánh tay hắn ta, đẩy khuỷu tay, đè cổ tay xuống, xoay người bẻ gập cánh tay hắn ta rồi ấn chặt xuống đệm. Động tác từ đầu đến cuối đều vô cùng dứt khoát.
Thanh Diệp kêu lên thảm thiết: “Đau đau đau, Thiếu chủ, ngài nhẹ chút!”
Lục Vô Ưu xoay mắt nhìn về phía Hạ Lan Từ vẫn đang nhìn không chớp mắt, nói: “Nàng hiểu chưa, nếu chưa rõ, ta sẽ làm lại lần nữa.”
Sắc mặt Thanh Diệp hơi thay đổi, giọng run run nói: “Thiếu chủ, việc này không cần đâu...”
Lục Vô Ưu hung hăng liếc hắn ta một cái, Thanh Diệp lập tức ngậm miệng.
Hạ Lan Từ có chút ngượng ngùng: “Hay là chàng nhẹ tay một chút, chậm một chút?”
“Được thôi.”
Thế là, Thanh Diệp bị quật ngã tới lui ba bốn lần.
Hắn ta không nhịn được nói: “Thiếu chủ, việc này ngài nên gọi Tử Trúc tới! Đảm bảo hắn ta không phàn nàn một câu nào!”
Lục Vô Ưu nói rất đương nhiên: “Bởi vì cơ thể ngươi sẽ phản kháng theo bản năng, không muốn bị ta quật ngã, nên thích hợp để làm mẫu hơn, còn quật hắn ta và quật khúc gỗ thì có gì khác đâu.”
Hạ Lan Từ đại khái đã hiểu được động tác, do dự nhìn về phía Thanh Diệp, cũng hết sức hứng thú: “Ta cũng tìm hắn ta luyện sao...”
Thực ra, động tác của Lục Vô Ưu vừa rồi không có quá nhiều tiếp xúc cơ thể, hơn nữa đều chỉ trong chớp mắt. Đặc biệt là những động tác như đẩy khuỷu tay, ấn cổ tay đều cách một lớp y phục, nếu nàng tìm một nữ tử như Sương Chi để luyện, e là cũng không đạt hiệu quả.
Lục Vô Ưu hơi nâng giọng nói: “Nàng tìm hắn ta làm gì, tìm ta nè.”
Hạ Lan Từ nói: “Hả?”
Lục Vô Ưu vẫy tay, Thanh Diệp xoa cánh tay chạy mất. Lục Vô Ưu chỉ vào mình nói: “Đương nhiên là nàng luyện với ta, nàng tùy ý ra tay, ta sẽ không phản kháng.”
Hạ Lan Từ có chút căng thẳng nói: “Thật sao?”
Lục Vô Ưu nhướng mày, nụ cười mang theo chút quyến rũ: “Dù sao chúng ta cũng đã tiếp xúc thân mật hơn rồi, nàng còn có gì phải ngượng ngùng với ta nữa.”
Hạ Lan Từ cảm thấy xấu hổ nhưng mặt không biểu cảm nói: “Vậy ta ra tay đây!”
Nàng thử bắt chước động tác vừa rồi của Lục Vô Ưu, quả thực hắn không động đậy chút nào, để mặc nàng xoay tới lật lui. Đè hắn xuống thì không khó, nhưng khi nàng định dùng vai để quật đối phương xuống thì lại bị kẹt lại.
Bình thường, khi nhìn Lục Vô Ưu bay nhảy trên mái nhà, thân thể nhẹ nhàng như không có trọng lượng. Giờ nàng mới cảm nhận được Lục Vô Ưu cao hơn nàng nhiều, vóc dáng ấy không phải là vô ích, đè nặng trên vai nàng, nàng kéo mãi mà hắn vẫn bất động, dùng sức hồi lâu mới miễn cưỡng quật hắn xuống được.
Sau khi quật xong, Hạ Lan Từ cũng kiệt sức, không đứng vững, ngã về phía Lục Vô Ưu.
Lục Vô Ưu thành thơi nằm trên đệm, hoàn toàn không có tự giác của người bị quật ngã, thấy nàng ngã xuống còn chủ động đưa tay ra.
Hạ Lan Từ vốn muốn chống hai bên để ngồi dậy, không ngờ Lục Vô Ưu lại đột nhiên đưa tay ôm eo nàng. Nàng nhất thời mất sức, cả người nằm sấp trên người Lục Vô Ưu, mềm mại đè lên, gần như hoàn toàn kề sát.
Hô hấp của Lục Vô Ưu hơi rối loạn, giữ chặt lấy eo nàng, nhưng giọng điệu lại kéo dài: “Hạ Lan tiểu thư, sao lại... tự lao vào lòng ta thế này?”
Hạ Lan Từ có chút bực bội nói: “Ta chỉ đứng không vững mà thôi.”
Giữa những lọn tóc mềm mại rơi xuống hõm vai nàng, Lục Vô Ưu khẽ ngửi hương thơm đặc trưng trên người nàng, giọng có chút mập mờ nói: “Hạ Lan tiểu thư, nàng thật sự rất mềm.”
Mặt Hạ Lan Từ hơi nóng lên, nói: “Cơ thể con người không phải đều mềm sao? Chẳng lẽ chàng thì rất...”
Chữ “cứng” bị nghẹn trong cổ họng, nàng luôn cảm thấy hình như có gì đó không đúng lắm.
Nàng chống tay xuống đất vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng lại bị Lục Vô Ưu ấn nhẹ vào eo. Dường như ấn vào huyệt eo, vừa tê lại vừa nhức, nàng lập tức mất hết sức lực. Chỗ này của nàng vốn đã có chút không thoải mái, chưa hồi phục hoàn toàn, càng thêm không có sức.
Lục Vô Ưu nói: “Nằm một lát đi... Có phải eo nàng cũng không thoải mái không, để ta xoa giúp nàng.”
Hạ Lan Từ nằm sấp trên người hắn, tiến thoái lưỡng nan, nghiêng đầu sang một chút, cằm tựa lên vai Lục Vô Ưu, cắn nhẹ môi dưới, đúng là cảm nhận được ngón tay của Lục Vô Ưu đang nhẹ nhàng ấn vào eo nàng.
“... Xoa eo cũng không nhất thiết phải ở tư thế này chứ.”
Lục Vô Ưu lại trả lời chẳng liên quan: “Nàng cũng quá nhẹ rồi, rõ ràng dáng người không thấp, chẳng lẽ lúc ta không có ở đây, nàng không ăn cơm sao?”
Hạ Lan Từ nói: “Ta không có! Ta có ăn uống đầy đủ mà.”
Từ sau khi bắt đầu rèn luyện, lượng ăn của nàng còn tăng lên, nàng cũng không ăn kiêng, nhưng quả thực hình như không béo thêm bao nhiêu.
Lục Vô Ưu xoa bóp trên eo nàng một lúc để làm dịu sự căng cứng và khó chịu ở đó, khi cúi xuống, vừa vặn nhìn thấy lông mi nàng khẽ rung động, khuôn mặt ửng hồng rực rỡ như hoa sen, đúng là xinh đẹp không ai bằng. Hắn không nhịn được hôn nhẹ lên trán nàng. Trong vòng tay ấm áp, ngọt ngào, hương thơm nhè nhẹ tràn đầy quanh chóp mũi, trong đêm mưa xối xả, dường như mùi hương này bị kích phát đến nồng đậm khác thường.
Hắn khẽ thì thầm nói rõ từng chữ: “Nếu không tận mắt thấy nàng dùng bữa, ta còn tưởng nàng uống sương sớm và ăn cánh hoa đó. Nói đến đây, đêm đó Hạ Lan tiểu thư quả thật là...” Lục Vô Ưu không thể kiểm soát được miệng mình, hoặc là, hắn cũng không muốn kiềm chế: “… Quyến rũ mê người.”
Mặt Hạ Lan Từ lại bất giác nóng bừng.
Người này rốt cuộc đang làm gì vậy!
Nàng không nhịn được nói: “Ta phải đứng dậy, nếu chàng muốn nằm thì cứ nằm một mình đi!”
Cũng thật là không ra thể thống gì.
Lỡ như có người bước vào — tuy có lẽ là không có — mà thấy dáng vẻ hai người họ nằm chồng lên nhau trên mặt đất, thật sự rất kỳ cục, hơn nữa gần đây trời ẩm ướt, nói không chừng dưới đất còn có bò sát hay gì đó thì sao.
Lục Vô Ưu bình tĩnh nhìn nàng một lúc, nói: “Rõ ràng là tự lao vào lòng ta, Hạ Lan tiểu thư đúng thật là vô tình. Ta cũng...”
Hạ Lan Từ đã chống người ngồi dậy.
Lục Vô Ưu cũng ngồi dậy theo, cánh tay đặt lên đầu gối cong lại, đôi mắt đào hoa khẽ rũ xuống, cảm thán nói: “Thật không hiểu phong tình.”
***
Từ trong phòng tắm bước ra, Hạ Lan Từ đang lau tóc thì thấy Lục Vô Ưu đột nhiên cầm một phần công văn đưa qua.
Nàng nghi hoặc hỏi: “Đây là...”
Lục Vô Ưu nói: “Nàng xem không phải sẽ biết sao.”
Hình như trong công văn ghi lại một đoạn đối thoại ở tửu lâu, trong đó nội dung đại khái là có một người nói nhìn thấy Lý Đình bây giờ biến thành kẻ ngốc thật sự rất sảng khoái, ai bảo trước kia hắn ta mắt cao hơn đầu lại còn cuồng vọng tự đại, đáng đời bị mất vị trí Thế tử, giờ lại biến thành một kẻ phế vật. Tên còn lại thì nói không uổng công trước đây gã để thị nữ viết thay ngụy tạo thư giả, hắn ta còn tưởng vị tuyệt sắc giai nhân ở Kinh thành kia để ý đến mình thật, nhìn hắn ta tự mình đa tình tự rước lấy nhục, thật đúng là nực cười, những người khác cũng lần lượt hùa theo.
Hạ Lan Từ phản ứng lại, suy nghĩ về chuyện này, luôn cảm thấy nó cứ như là chuyện của kiếp trước vậy.
Nàng còn nhớ rõ mình đã bị tiền Thế tử phủ Quốc Công đó ép buộc nhiều lần, nhưng giờ nhìn lại cũng đã không còn phẫn nộ, sợ hãi hay bất bình như trước, có lẽ vì hiện tại nàng sống rất tốt.
“Muốn biết ai đã giả mạo thư của nàng gửi cho Lý Đình nên ta đã điều tra. Ban đầu, do thời gian đã trôi qua lâu nên cũng khó tìm ra, không ngờ lại tình cờ nghe thấy ở tửu quán. Đều là mấy tên công tử quần là áo lụa dựa vào tổ tông che chở ở Kinh thành, chẳng ra gì.” Lục Vô Ưu nói với giọng bình thản: “Tìm người đánh bọn chúng một trận, chắc có đánh chết chúng cũng không nghĩ ra là ai làm. Danh sách đều ở phía sau, nếu nàng cảm thấy chưa hả giận, ta sẽ nghĩ thêm cách.”
Hạ Lan Từ nhìn danh sách xa lạ, ngay cả mặt người cũng không khớp kia, nói: “Cảm ơn, nhưng sao đột nhiên chàng lại...”
Lục Vô Ưu nói: “Trước kia ta không cảm thấy khó chịu đến vậy. Dạy nàng mấy chiêu tự vệ cũng chỉ là phòng ngừa bất trắc, dù sao ta cũng không thể lúc nào cũng trói nàng bên mình. Ta vẫn hi vọng nàng có thể muốn đi đâu thì đi đó, không cần mỗi lần ra ngoài đều lo lắng không yên.” Hắn nghĩ một chút, lại nói: “Ta vẫn nên nghĩ cách mau chóng thăng quan thôi.”
Hạ Lan Từ: “…?”
Sao lại đột nhiên chuyển sang chuyện đó.
“Phải rồi...” Nàng chợt nhớ ra: “Chàng còn chưa nói làm sao để gây thêm rắc rối cho Tiêu Nam Tuân, lại giúp tiểu thư An Định Bá thế nào?”
Lục Vô Ưu gõ nhẹ khớp ngón tay lên mặt bàn, nói: “Chuyện này phải trách hắn gieo nhân nào gặt quả đó thôi.”



