— Tất nhiên, đó chỉ là ảo giác.
Khi Hạ Lan Từ cưỡi ngựa đến gần, nàng bắt đầu cẩn thận kéo dây cương, muốn dừng lại.
Lục Vô Ưu chợt hoàn hồn, thân hình thoắt cái đã qua đó giúp nàng dừng con ngựa đang phi nhanh lại. Hạ Lan Từ thuận thế đỡ lấy thân ngựa mà xuống, trên trán và mặt đã lấm tấm mồ hôi, gò má hồng lên sau khi vận động, nụ cười vẫn chưa tắt đi, đôi mắt sáng long lanh, giọng nói vốn mềm mỏng xưa nay cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, nàng hào hứng dạt dào nói: “Lục Vô Ưu, chàng nói đúng.”
“... Ta đã nói rồi, ta có lừa nàng khi nào chưa.”
Vừa rồi Hạ Lan Từ thật sự rất thỏa mãn, trước giờ nàng chưa từng trải qua cảm giác như vậy, thật giống như… chỉ cần nhanh hơn chút nữa, nàng có thể bay lên trời.
Ngón tay của Lục Vô Ưu lưu luyến lướt theo dọc dây cương, dù cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà thuận thế tiến đến nắm lấy cổ tay nàng. Hạ Lan Từ còn chưa hoàn hồn, vừa tươi cười nhìn qua đã bị Lục Vô Ưu kéo vào lòng.
Thanh Diệp lập tức ra hiệu cho những người xung quanh quay mặt đi.
Nụ hôn càng trở nên nóng bỏng và cấp thiết hơn, mất đi sự thành thạo vốn có, mà thêm vào vài phần chiếm đoạt như muốn nuốt trọn vào bụng. Lục Vô Ưu siết chặt eo của Hạ Lan Từ, gần như ngay lập tức bắt đầu tàn phá, đoạt lấy từng chút một từ đôi môi nàng.
Như thể nếu không nhận được, hắn sẽ thẳng tay cướp đoạt.
Hạ Lan Từ bình thường có thể rất mơ màng, nhưng lúc này tim nàng đang đập nhanh hơn, tuy chưa hồi phục từ sự hưng phấn trước đó, nhưng nhất thời lại không cảm thấy có gì không đúng, thậm chí vì hưng phấn quá độ mà có chút mất kiểm soát, hai cánh tay ngọc ngà tự động ôm lấy cổ Lục Vô Ưu.
Giống như nhận được sự cổ vũ, Lục Vô Ưu càng thêm trắng trợn, đẩy Hạ Lan Từ ép sát vào một thân cây gần đó rồi tiếp tục hôn, động tác cuồng nhiệt nhưng lại vô cùng thành thạo.
Môi lưỡi quấn quýt làm lưỡi của Hạ Lan Từ cũng bắt đầu tê dại.
Thân cây phía sau hơi thô ráp, còn người trước mặt thì đang không ngừng cướp lấy hơi thở của nàng từng chút một. Thân thể nàng dần mềm nhũn ra, hơi trượt xuống, lại bị Lục Vô Ưu giữ chặt lấy eo kéo lên. Nàng chỉ có thể dựa vào cánh tay mềm yếu khoác trên vai Lục Vô Ưu, mà hắn thì nghiêng đầu, tiếp tục chiếm đoạt tàn nhẫn. Lồng ngực Hạ Lan Từ phập phồng dữ dội, bên tai vang lên những âm thanh âu yếm dịu dàng, khiến tim nàng đập thình thịch, ngày cả tiếng nức nở cũng không phát ra được.
Lục Vô Ưu lại càng áp sát đến, như muốn hòa làm một với nàng.
Đầu óc Hạ Lan Từ dần trở nên trống rỗng, để mặc cho Lục Vô Ưu muốn làm gì thì làm.
Thậm chí tay hắn còn ấn lên eo nàng, bức bách nàng ưỡn ngực, sau đó lần theo eo di chuyển lên trên, nhẹ nhàng mơn trớn trên lưng. Từng cơn run rẩy nhỏ bé lan tràn khắp cơ thể nàng một cách mất không chế, nếu đang ở trên giường, có lẽ Hạ Lan Từ đã không chịu nổi mà bắt đầu cuộn tròn người lại rồi.
Nhưng lúc này không có chỗ trốn, tay hắn trượt từ bên trái eo nàng sang bên phải, đầu ngón tay đặt lên từng đốt xương sống, từ từ vuốt ve xuống dưới.
Như thể đang gảy đàn.
Ngón tay của Hạ Lan Từ căng cứng, muốn tránh né, nhưng càng trốn tránh về phía trước, nàng lại càng áp sát vào cơ thể nóng bỏng của hắn.
Một tiếng cười khẽ bật ra từ đáy lòng Lục Vô Ưu.
Hắn tiếp tục chặn môi Hạ Lan Từ, ngón tay chạm nhẹ vào dây buộc áo của nàng, chỉ cần nhẹ nhàng rút dây, nút thắt sẽ được mở.
Thế nên hắn rút.
Lần thứ nhất.
Lần thứ hai.
Chiếc áo trong càng thêm lỏng lẻo, ngón tay hắn trượt vào theo dây thắt đang rủ xuống đi vào, sắp chạm vào da thịt...
Lục Vô Ưu đột nhiên tỉnh táo lại.
Hạ Lan Từ cũng tìm về được chút lý trí trong khoảnh khắc hắn dừng lại, sau đó mở mắt, nhìn thấy ánh mặt trời chói chang trước mắt, nàng cũng sững sờ.
Lục Vô Ưu khó khăn lùi lại. Vì nụ hôn quá mãnh liệt mà giữa hai người còn vương vấn một sợi chỉ bạc mỏng, chỉ khi Lục Vô Ưu quay đầu mới đứt ra. Hắn còn tiện tay chỉnh lại y phục cho Hạ Lan Từ.
Hạ Lan Từ mất đi điểm tựa, từ từ trượt dọc theo thân cây, cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng buộc lại dây áo của mình.
Ngón tay run rẩy, đến cả dây áo đơn giản nhất cũng không buộc được.
Đầu óc nàng vẫn còn mơ hồ, chưa kịp tỉnh táo.
Giọng nói của Lục Vô Ưu vang lên từ trên đầu nàng, bị dồn nén đến rất trầm, còn mang theo một chút tức giận hiếm thấy: “… Vừa rồi là ta nhất thời hồ đồ, lần sau sẽ không như vậy.”
Hạ Lan Từ cũng không biết nói gì, nàng gần như quên mất niềm vui khi cưỡi ngựa vừa rồi.
Lục Vô Ưu thấy nàng có thể đứng lên lại, mới xoay người nói: “Nàng lên xe trước đi, ta sẽ qua bên kia xem lại.”
***
Sau đó họ lại tiếp tục đi dọc theo bờ ruộng, kiểm tra một số điền trang của các gia đình quyền quý. Từ nơi này không thể thấy chút dấu vết nào của nạn đói, hơn nữa có thể lờ mờ thấy nông dân và quan binh, họ còn ghé qua hỏi thăm tình hình của vài hộ nông dân.
Mãi đến khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, hai người mới đánh xe ngựa hồi Kinh.
Có lẽ là vì cảnh tượng ngượng ngùng trước đó, cả hai đều không nói gì nhiều.
— Lục Vô Ưu nghĩ rằng, dù mình có cầm thú đến đâu, cũng không thể cởi dây áo của một cô nương ngay giữa chốn đông người được.
— Hạ Lan Từ thì nghĩ, dù bản thân đã xuất giá, cũng không thể ôm ấp hôn hít với người ta giữa thanh thiên bạch nhật đến suýt xảy ra chuyện, thật quá mức xấu hổ, đúng là hồ đồ mà.
Vì ra ngoài vội vã, trong xe ngựa chỉ có một lò sưởi nhỏ và bộ ấm trà mà họ đã tự chuẩn bị.
Để giảm bớt sự lúng túng, cả hai chỉ biết uống hết chén trà này đến chén khác, sau đó chìm vào im lặng.
Sự im lặng kéo dài đến khi tập luyện buổi tối, ngay cả Hoa Vị Linh cũng nhận ra có điều gì không ổn, nàng ấy lo lắng hỏi: “Tẩu tẩu, tẩu với ca ca cãi nhau à?”
Hạ Lan Từ vừa hoạt động vai vừa lắc đầu.
Hoa Vị Linh còn muốn giúp Lục Vô Ưu cứu vãn một chút, nhỏ giọng nói: “Ca ca muội... chỉ là ăn nói có phần tùy ý với người nhà thôi, nhưng huynh ấy thực sự rất dịu dàng, tẩu đừng để bụng những gì huynh ấy nói.”
Hạ Lan Từ đành phải nở nụ cười, nói: “Không cãi nhau, không có chuyện gì cả, muội đừng lo lắng. Ta và ca ca muội… à, rất tốt.”
Hoa Vị Linh chạy nhanh đi lấy một vài quyển thoại bản mang đến nói: “Tẩu tẩu có muốn xem không? Rất thú vị! Đảm bảo tẩu xem xong sẽ không còn phiền muộn nữa.”
Hạ Lan Từ tiếp tục khéo léo từ chối, nhưng đột nhiên nhớ ra một chuyện: “... Người đó vẫn còn viết thoại bản cho muội à?”
Hoa Vị Linh gật đầu: “Phải, cảm giác như câu chuyện đó dài lắm, chắc huynh ấy viết mãi cũng không xong, mặc dù phần hiện tại cũng khá hay... Nhưng huynh ấy rất lười biếng! Cứ lấy tên muội đặt cho nữ hiệp trong thoại bản, mỗi lần đọc đến đều cảm thấy là lạ...”
Hạ Lan Từ: “...”
Vậy mà muội còn chưa nhận ra có vấn đề sao?
Hạ Lan Từ cân nhắc rồi nói: “Muội nhất định phải đọc câu chuyện đó sao?”
Hoa Vị Linh nói: “Dù sao gần đây cũng không có việc gì, nên đọc qua chút thôi... Sao vậy, tẩu tẩu, tẩu cảm thấy hứng thú à?”
Hạ Lan Từ nói: “Không có, chỉ là muội... vẫn nên cẩn thận một chút.”
Hoa Vị Linh cười nói: “Yên tâm đi, ca ca đã dặn dò muội rồi, nếu y có hành động bất thường gì, muội lập tức đánh y. Dù sao hiện giờ y cũng đã hồi phục gần hết, chắc là chịu đòn được mà.”
Hạ Lan Từ: “… Cũng đúng.”
Nàng vốn định đi tìm Lục Vô Ưu để bàn bạc một chút, nhưng lại cảm thấy còn hơi ngượng ngùng. Đúng lúc đến buổi tối, Lục Vô Ưu vẫn đang miệt mài viết tấu chương trong thư phòng, có lẽ là đang tổng hợp những gì đã thấy ban ngày. Hạ Lan Từ cũng không làm phiền hắn, một mình đi ngủ trước.
***
“Điện hạ, chuyện này thực sự... là hạ quan vô năng.”
Quả thật là vô năng.
Tiêu Nam Tuân nhìn tấu chương được dâng lên, ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói đầy âm u rét lạnh: “Các ngươi nhiều người như vậy, không một ai viết qua được hắn?”
Nhóm Ngự sử phía dưới đều toát mồ hôi lạnh, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không biết nói gì cho phải.
Mặc dù biết Nhị hoàng tử này đáng sợ, nhưng dù sao cũng được Thánh sủng.
Đã là bề tôi, tự nhiên phải trung thành với quân chủ, nhưng vi thần thực sự không làm được mà. Ai mà ngờ vị Lục Trạng nguyên thường ngày nhìn có vẻ ôn hòa nhã nhặn, thậm chí còn có vài phần yếu ớt này, khi cầm bút lại có sức chiến đấu mãnh liệt đến vậy.
Mắng người không cần dùng lời thô tục, nhưng lại khiến người ta cảm giác như bị chỉ thẳng vào phần mộ tổ tiên mà mắng.
Lúc này, Tiêu Nam Tuân mới nhớ đến lời Phụ hoàng từng nói với hắn, đây là một người tài có thể trọng dụng, khuyên hắn sau này đừng tìm người ta gây rắc rối. Giang sơn xã tắc cần có nhân tài, biết đâu sau này còn phải cùng triều làm quân thần, tránh cho phiền phức.
Tất nhiên hắn cũng muốn nhẹ nhàng buông bỏ, mỉm cười hóa giải ân oán.
Nhưng không hiểu sao Tiêu Nam Tuân lại thường nhớ đến những lời của Hạ Lan Từ nói đêm đó.
—Điện hạ, ngài đã muốn nghe lời thật lòng, vậy thần phụ không ngại nói cho ngài biết. Nếu đêm đó là ngài, thần phụ thà xuống tóc đi làm ni cô cũng tuyệt đối không vào phủ của ngài. Dù thần phụ có gả, cũng chỉ gả cho người bằng lòng tôn trọng thần phụ mà thôi.
Tại sao?
Trước đây, hắn chỉ coi nàng như một món đồ đẹp đẽ có thể sưu tầm, cảm thấy có thể dễ dàng có được mà không cần phải tốn quá nhiều tâm tư. Sau khi có được thì cũng chỉ là một trong vô số món đồ sưu tầm của hắn, chẳng cần phải bận tâm, có lẽ cũng chẳng bao lâu sẽ thấy chán ngấy.
Nhưng sau nhiều lần thất bại, Tiêu Nam Tuân buộc phải bỏ ra nhiều tâm tư hơn. Thậm chí hắn còn tìm một cô nương có vài phần giống Hạ Lan Từ trong hậu viện của mình, muốn hiểu xem rốt cuộc nàng đang nghĩ gì và sợ điều gì.
Nhưng hắn vẫn không hiểu.
Nếu như trước kia hắn chỉ muốn có được nàng, thì bây giờ lại thêm mấy phần cố chấp. Hắn muốn chứng minh rằng cuối cùng người phụ nữ kia sẽ khuất phục, rằng nàng đã sai, rằng nàng chẳng khác gì những người phụ nữ khác.
Hắn quay đầu nói với nội thị bên cạnh: “Hai vũ nữ mà Bố chính sứ Ích Châu đã dâng tặng lần trước đâu rồi?”
“Hồi bẩm Điện hạ, vẫn được nuôi ở ngoại viện của Thư Họa Đường.”
“Đúng rồi, đi gọi Liễu tuyển thị tới đây.”
Liễu Tố Cầm tiều tụy thấy rõ bằng mắt thường.
Trên đường tới Kim Ngọc Đường, những ánh mắt từng ngưỡng mộ kia đều trở nên phức tạp. Quả nhiên Nhị hoàng tử không thật sự cảm mến nàng ta, chỉ là chút hứng thú nhất thời mà thôi.
Chỉ là, có lẽ sự lạnh nhạt trong khoảng thời gian này đã khiến Liễu Tố Cầm nghĩ thông suốt. Nàng ta trông bình tĩnh, dường như không còn vui buồn, giống như một cái vỏ rỗng.
Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng ta, chẳng hiểu vì sao trong lòng Tiêu Nam Tuân lại cảm thấy bất an từng đợt, chẳng thà nàng ta vừa gặp hắn đã nơm nớp lo sợ giống như trước kia còn hơn. Dáng vẻ này như thể đã hoàn toàn không còn đáp lại bất cứ yêu cầu nào của hắn nữa.
“Nàng… những ngày này có ổn không?”
Thế là, Tiêu Nam Tuân phá lệ chưa từng có, không dùng giọng điệu lạnh lùng cứng rắn, ngược lại giọng nói còn rất hòa hoãn.
Liễu Tố Cầm lại không hề dao động, chỉ thấp giọng nói: “Bẩm Nhị hoàng tử, thiếp vẫn ổn.”
“Bây giờ nàng rất chán ghét ta phải không?”
“Thiếp không hề.”
Tiêu Nam Tuân ngước mắt nhìn chằm chằm nàng ta: “Không được nói dối.”
Cuối cùng Liễu Tố Cầm vẫn khẽ run lên, nói: “Thiếp thật sự không có.”
Tiêu Nam Tuân nói: “Nàng còn nhớ lần trước nàng đã nói gì với ta không?”
Liễu Tố Cầm cụp mắt xuống: “Thiếp… không còn nhớ rõ lắm.”
Rõ ràng đây là đang lí do lí trấu.
Tiêu Nam Tuân khó mà khống chế cảm xúc của mình, một tay bóp lấy cằm Liễu Tố Cầm, ép nàng ta đối diện với hắn.
Trong mắt Tiêu Nam Tuân, Liễu Tố Cầm nhìn thấy cơn bão sắp nổi. Hắn như đang kìm nén lửa giận, nói: “Nàng nghĩ lại xem? Ta không có nhiều kiên nhẫn đến vậy đâu.”
Liễu Tố Cầm bị dọa đến rơi nước mắt.
Lửa giận bị đè nén hóa thành tiếng khớp ngón tay nghiến ken két. Liễu Tố Cầm cảm thấy hàm dưới đau nhói, ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng ta đã bị Tiêu Nam Tuân kéo từ dưới đất dậy rồi ném lên giường.
Sức lực mà hắn chưa từng dùng với Hạ Lan Từ đều trút hết lên người Liễu Tố Cầm.
Nước mắt trượt xuống từng giọt từng giọt theo khóe mắt Liễu Tố Cầm.
“Ta…”
Tiêu Nam Tuân lạnh lùng nhìn nàng ta: “Nói, nói tiếp đi.”
Giây phút này, nữ tử trên giường như thể từ Liễu Tố Cầm biến thành Hạ Lan Từ. Nàng ta mặc cùng một bộ áo trắng, cùng dáng vẻ liễu yếu đón gió khiến người thương tiếc, cùng khí chất nho nhã lễ độ đặc trưng của người đọc nhiều sách…
Liễu Tố Cầm cắn môi, làm sao có thể nói ra…
Bây giờ nói với Tiêu Nam Tuân rằng nàng ta muốn có được tấm chân tình của hắn, chẳng phải chẳng khác gì kẻ si nói mộng sao?
Cơn thịnh nộ trong mắt Tiêu Nam Tuân đã hóa thành một loại căm hận không thể nói rõ. Hắn lần xuống theo cằm, bóp lấy cổ Liễu Tố Cầm.
“Không phải nàng còn muốn nói tiếp sao? Nói rằng dù nàng có xuất gia làm ni cô, cũng không đồng ý bước vào phủ của ta. Ta lại tệ hại đến mức ấy sao? Đến mức…”
Ngay cả bản thân Tiêu Nam Tuân lúc này cũng không biết mình rốt cuộc đang căm hận điều gì.
Hai bên thái dương bắt đầu đau giần giật.
Liễu Tố Cầm khó nhọc bẻ ngón tay Tiêu Nam Tuân ra, chỉ cảm thấy ngón tay hắn lúc buông lúc siết, siết đến mức nàng ta gần như nghẹt thở. Trong lúc giãy giụa, nàng ta bỗng cảm thấy bàn tay ở cổ họng mình nới lỏng.
Nàng ngẩng đầu.
Hai mắt Tiêu Nam Tuân đỏ ngầu, màn máu lẫn với hơi nước, gương mặt tuấn tú cũng có phần vặn vẹo. Hắn ấn lấy thái dương mình, đấm mạnh vào cột giường một cái, khiến cả chiếc giường lớn bằng gỗ trầm hương sáu cột mái cong đều rung lên. Ngay sau đó, Tiêu Nam Tuân đứng dậy, phất tay áo rời đi.
Liễu Tố Cầm ngẩn ra, cứ ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng lảo đảo của Tiêu Nam Tuân, rồi lại cẩn thận chạm vào vệt ấm nóng ướt át trên gò má mình.
Có lẽ Tiêu Nam Tuân… không phải là không có trái tim.
Mà là…
***
Sáng hôm sau, Hạ Lan Từ tỉnh dậy, phát hiện hình như Lục Vô Ưu chưa từng về phòng ngủ.
Chăn gối bên phía hắn vẫn còn gấp gọn gàng như cũ.
Sau khi rửa mặt xong, nàng không khỏi nhẹ nhàng bước đến thư phòng của Lục Vô Ưu.
Trong thư phòng vô cùng yên tĩnh. Lục Vô Ưu vẫn nằm trên giường nhỏ bên cạnh, y phục cũng chưa cởi, hàng mi dài che phủ đôi mắt có quầng thâm nhàn nhạt, tấu chương hắn vừa viết xong vẫn còn trên bàn để đợi chữ khô.
Nếu là thư phòng của cha nàng, có lẽ Hạ Lan Từ sẽ không xem.
Nhưng vì đây là Lục Vô Ưu, nàng luôn cảm thấy hắn sẽ không để ý. Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, nàng nhẹ nhàng cầm tấu chương trên bàn lên, cẩn thận đọc từng chữ.
Bản tấu chương dài khoảng ba bốn ngàn chữ.
Khác với những bản tấu chương mắng chửi thường ngày của Lục Vô Ưu, bản này viết rất sâu lắng và nghiêm túc, không còn dùng lời lẽ hoa mỹ hay trích dẫn sách vở để khoe tài, mà lời kể hàm chứa một nỗi đau xót khó tả.
Phần đầu tấu chương nói về những khó khăn của dân chúng, trên đường có người chết đói, cướp bóc hoành hành ngang ngược; phần sau đề cập đến việc quyền quý tích trữ riêng ruộng tốt, chiếm đoạt đất đai của dân, phần lớn đều giấu giếm không báo cáo, chẳng khác gì sâu mọt quốc gia. Hắn liệt kê chi tiết số mẫu ruộng được báo cáo, chỉ rõ tên họ những kẻ chiếm đoạt ruộng đất, hà hiếp dân thường vô tội ngay bên dưới, từng việc đều có thể kiểm chứng.
Chính những lời lẽ chân thật như vậy mới đặc biệt đả động người khác, đầu tiên khi đọc hết cả bản tấu chương sẽ khiến người ta giận dữ, sau đó lại xót xa, không khỏi muốn rơi lệ.
Hạ Lan Từ đọc xong thì im lặng rất lâu, sau đó đặt xuống một cách nhẹ nhàng và nghiêm túc.
Nàng hít sâu một hơi, sau đó sang phòng bên cạnh lấy một tấm chăn về, thật cẩn thận đắp lên người Lục Vô Ưu.
Có lẽ hắn thật sự mệt nhọc rồi, hiện tại vẫn ngủ rất say, không bị Hạ Lan Từ làm phiền.
Hạ Lan Từ suy nghĩ một chút, cúi đầu, nhẹ nhàng chạm môi lên trán của Lục Vô Ưu, nói khẽ: “Chàng vất vả rồi.”
Nói xong, nàng lại lặng lẽ rời khỏi phòng.
***
Vào lúc chạng vạng, Lục Vô Ưu hạ triều trở về ăn cơm, mọi thứ vẫn như cũ.
Trên bàn cơm, ba người vẫn ăn uống như mọi ngày. Vì Lục Vô Ưu và Hạ Lan Từ đều ít khi trò chuyện trong bữa ăn, nên Hoa Vị Linh phụ trách làm cho bầu không khí sinh động hơn, ăn được vài miếng, nàng ấy lại bắt đầu kể về những điều mình thấy ban ngày và những câu chuyện nàng ấy đã đọc trong sách.
Trong lúc ăn, Hạ Lan Từ trộm nhìn Lục Vô Ưu một cái.
Lục Vô Ưu bắt gặp ánh mắt của nàng, hình như định trêu chọc vài câu, nhưng vừa mở miệng ra đã khép lại, yên lặng dời mắt đi.
Hạ Lan Từ: “…?”
Ăn cơm xong xuôi, sau khi luyện tập thì Hạ Lan Từ đi tắm rửa. Nàng mặc áo ngủ, cầm một cuốn sách ngồi trên ghế tựa màu hồng đào. Đợi khi đèn dầu sắp cạn, nàng mới thấy Lục Vô Ưu bước vào.
Lục Vô Ưu bước vào cũng không đến phòng tắm, mà lập tức ôm lấy chăn.
Hạ Lan Từ hỏi: “… Chàng đây là?”
Biểu cảm của Lục Vô Ưu có vẻ hơi kỳ lạ, hắn nói: “Gần đây ta hơi bận, tạm thời ngủ ở thư phòng một thời gian, dù sao cũng đã qua lâu rồi… đám hạ nhân cũng sẽ không nghi ngờ.”
Hạ Lan Từ vô thức nói: “Chàng vẫn còn viết tấu chương sao? Vậy... cần ta giúp đỡ không?”
Lục Vô Ưu ho khan một tiếng rồi nói: “Dạo này tấu chương ít hơn rồi, ta có thể tự lo liệu được, nàng ngủ trước đi.”
Hạ Lan Từ nói: “Hay là ta đến bầu bạn với chàng?”
Lục Vô Ưu suýt nữa bật cười khi nghe câu này, bờ vai hắn khẽ run lên: “Không cần đâu.”
Nói xong, hắn đang định đi thì chợt nghe Hạ Lan Từ ngập ngừng nói từ phía sau: “… Hôm nay chàng không hôn sao?”
Lúc trước Lục Vô Ưu còn có bản lĩnh trêu ghẹo trong lòng, lúc này suýt chút nữa thì loạng choạng, đương nhiên cũng chỉ là suýt chút nữa thôi.
Ánh mắt hắn bỗng tối sầm, bỗng nhiên quay đầu lại, phát hiện Hạ Lan Từ hỏi rất chân thành, trong mắt hiện rõ vẻ trưng cầu giống như chỉ đang hỏi hắn “Tối nay không dùng bữa sao”. Nếu không phải những ngày qua Lục Vô Ưu đã hiểu đôi chút về nàng, có lẽ hắn sẽ nghĩ nàng đang trả đũa.
— Trả đũa những lời nói tuy là nghiêm túc, nhưng vẫn nghe như đang trêu chọc của hắn.
Ít nhất lúc này, Lục Vô Ưu đã cảm nhận được chút tình huống lúng túng mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận. Hắn rất muốn ném phăng chăn gối đang ôm sang một bên, sau đó lập tức… Lúc trước chỉ nằm chung một chiếc giường đã đủ giày vò, nhưng nhìn từ phản ứng ban ngày hôm đó, hiện tại hắn khẳng định sức chống cự của mình lại đang giảm sút. Nếu tiếp tục hôn nữa, hắn có thể làm ra chuyện cầm thú gì thật khó mà nói trước, kể cả việc cứng rắn cưỡng ép nàng cũng không phải là không thể.
... Mà nói thật, sao nàng có thể vô tư vậy chứ.
Lục Vô Ưu lẩm bẩm một lúc, ánh mắt từ sâu thẳm dần chuyển sang nhạt nhòa, tầm nhìn cũng không còn dừng lại trên người Hạ Lan Từ. Ngược lại, hắn thản nhiên nhún vai nói: “Tối nay không hôn nữa, có lẽ gần đây đều…” Hắn tìm một cái cớ vô lý nhất: “Gần đây công vụ tương đối bận rộn…”
Ai ngờ Hạ Lan Từ suy nghĩ một chút, vậy mà lại gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu: “Vậy chàng cứ bận chuyện của mình đi, ta sẽ không làm phiền chàng, nhưng mà...”
Lục Vô Ưu không nhịn được quay đầu lại.
Hắn thấy Hạ Lan Từ chạy sang tủ bên kia, lấy áo ngủ, khăn trải giường, lại ôm thêm gối mền từ trên giường, sau đó hai tay đưa đến trước mặt Lục Vô Ưu, vô cùng chân thành nói: “Mang qua đó hết đi, như vậy sẽ ngủ thoải mái hơn.”
Lục Vô Ưu cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong trẻo của nàng, khó diễn tả thành lời: “... Nàng thật chu đáo.”
Dường như Hạ Lan Từ còn sợ hắn hiểu lầm mình suy nghĩ quá nhiều, lại nói thêm: “Trước kia cha ta cũng thường bận rộn công vụ như vậy, chàng yên tâm, ta hiểu mà.”
Lục Vô Ưu lại nhìn nàng thêm một chút.
Hạ Lan Từ nói: “... Còn chuyện gì nữa không?”
Lục Vô Ưu im lặng một lát, trong lòng biết nàng như vậy thật ra rất tốt, nhưng vẫn cứ cảm thấy việc nàng không có chút phản ứng nào khác có phải không đúng lắm không. Trong tâm trạng phức tạp này, cuối cùng hắn chỉ nói: “Không sao, nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong, Lục Vô Ưu lập tức ôm một đống đồ lớn bước về thư phòng của mình.
Lại một đêm bình an vô sự.
— Đại nhân và phu nhân chia giường ngủ!
Tin đồn bí ẩn này chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp phủ. Tuy hai người họ đều không thích được người khác hầu hạ mặc y phục và rửa mặt, cũng như không thích để người khác tùy tiện đến gần phòng ngủ, làm cho khả năng nghe lén giảm đi rất nhiều.
Nhưng trước đây, mỗi ngày chủ nhân đều nghỉ lại phòng của phu nhân, thậm chí thường xuyên không kể nơi chốn mà hôn nhau đến đỏ mặt, khiến mọi người đều phải rèn luyện kỹ năng thoát thân tài tình, cũng là chuyện ai nấy đều thấy rõ.
Bây giờ mới tân hôn được bao lâu đâu, vậy mà đã chia giường ngủ, lại là một vị phu nhân như vậy, thật không khỏi khiến người ta cảm thán—
Ý chí của đại nhân phủ bọn họ thật sự không phải nhỏ!
Không trách nam nhân này lại có thể đỗ đầu Lục nguyên!
Dù tấu chương đã được viết xong, nhưng vẫn cần chờ thu thập đủ bằng chứng quyền quý chiếm đoạt ruộng đất, cùng nhau sắp xếp lại toàn bộ. Đợi đến buổi triều sớm, tấu chương sẽ do Hộ bộ Cấp sự trung dâng lên Thánh thượng, mới thật sự gây chấn động — quan Hàn Lâm Nhật Giảng không thích hợp để trực tiếp thượng tấu.
Tuy nhiên, bên dưới đều đã đính kèm tên, tổng cộng có hai mươi mốt quan lại lớn nhỏ đến từ các bộ, phần lớn là những người trẻ tuổi.
Tên của Lục Vô Ưu được viết đầu tiên.
Về phần hắn thì vẫn đến điện Văn Hoa giảng dạy như thường ngày.
Đại hoàng tử Tiêu Nam Bạc trung hậu; Nhị hoàng tử Tiêu Nam Tuân ngang ngược; còn tính tình Tam hoàng tử Tiêu Nam Thanh lại trầm tính, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi, tuy còn lâu mới đến lúc xuất cung lập phủ, nhưng văn chương lại rất xuất sắc, so với hai vị huynh trưởng, tài hoa có phần vượt trội hơn.
Trong Hàn Lâm Viện, dù không ai nói ra nhưng không khỏi có chút so sánh.
Sau buổi giảng, Tiêu Nam Thanh cầm điển tịch đến tìm Lục Vô Ưu để thỉnh giáo vài vấn đề. Lục Vô Ưu còn chưa lên tiếng thì đã thấy Tiêu Nam Tuân nhìn mình chòng chọc, ánh mắt như thể chỉ cần hắn nói thêm một câu sẽ buộc tội hắn “Kết giao với Hoàng tử, mưu đồ bất chính”.
Tội này đương nhiên là vô căn cứ, nhưng vẫn khiến người ta tức giận.
Tuy nhiên, điều phiền phức nhất là—
Tiêu Nam Tuân cười như không cười nhìn hắn, nói: “Nghe nói Lục Trạng nguyên vừa lập phủ đệ mới, không biết trong phủ có đủ nhân lực không? Ta thật sự rất lo lắng chuyện này, Lục Trạng nguyên là trụ cột của quốc gia, lại ốm yếu như vậy, làm sao có thể tự mình lo liệu chu đáo mọi chuyện được? Vì vậy, ta có hai thị nữ xinh đẹp, rất giỏi trong việc hầu hạ người khác, hôm nay sẽ bảo người đưa đến phủ của Lục Trạng nguyên, cũng coi như cảm tạ Lục Trạng nguyên đã không quản ngại vất vả giảng dạy hàng ngày.”
— Hắn thì hoàn toàn chẳng bận tâm gì về chuyện “Kết giao với Hoàng tử”.



