Hình như Lục Vô Ưu đã nghe qua những lý do thoái thác này rồi nên vẻ mặt rất bình tĩnh.
Sau khi kinh ngạc qua đi, Hạ Lan Từ chợt nhận ra một việc khác: “… Nạn đói năm nay nghiêm trọng lắm sao?”
Cô nương ấy gật đầu nói: “Dọc đường đều là dân chạy nạn, muội phát cháo cũng không giúp được bao nhiêu người, chỉ là thấy những người già yếu và phụ nữ, trẻ con rất đáng thương…” Nàng ấy nắm chặt tay nói: “Những nam tử khỏe mạnh đến gây sự hoặc cướp cháo, đều bị muội đánh bỏ chạy.”
Hạ Lan Từ: “…”
Nàng nhìn thiếu nữ mảnh mai trước mặt, hơi khó tưởng tượng được cảnh tượng kia.
Lục Vô Ưu còn giúp nàng ấy bổ sung: “Lúc sông Thanh Lan bị vỡ đê, nhiều nông hộ chưa kịp thu hoạch, đầu năm lại có nạn hạn hán, nơi nghèo khó gặp nạn đói cũng không có gì lạ, hơn nữa…” Hắn dừng một chút, nói: “Nghe nói còn có dịch bệnh truyền nhiễm, đến cổng thành Kinh thành cũng bị giới nghiêm, có quan viên hồi Kinh báo cáo công vụ, người nhà bị nhiễm phong hàn, suýt nữa còn bị chặn lại ngoài cổng.”
Kinh thành vẫn đang ca múa thái bình như thường, không nhìn ra chút dấu hiệu nào của phong ba bên ngoài.
Hạ Lan Từ hỏi: “Triều đình không phát lương cứu trợ sao?”
“Phát rồi, nhưng lượng lương thực dự trữ ở địa phương không đủ, vẫn cần thuyên chuyển từ bên ngoài, việc này dính dáng rất nhiều, nhất thời khó mà đến nơi, hơn nữa…” Ngữ khí của Lục Vô Ưu thản nhiên: “Quan viên trên dưới tham ô, có những nơi quan viên địa phương không được lòng cấp trên, nên việc mượn tạm lương thực trở nên vô cùng khó khăn… Dù sao những rắc rối trong đó có thể sẽ vượt quá tưởng tượng của nàng, người chết nhiều mới gây chú ý. Cộng thêm quan lại địa phương không có năng lực và bọn sâu mọt ăn sâu bén rễ cũng có thể vượt quá tưởng tượng của nàng. À, có lẽ bây giờ cha nàng đang chuẩn bị tấu chương…”
Cô nương kia cũng thở dài tức giận: “Thật sự đã có rất nhiều người chết... Hơn nữa lương thực cũng bán rất đắt đỏ, một thạch lúa mì mà tận hai lượng bạc.”
Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Giá này cũng quá…quá đáng rồi.”
Nàng mua lương thực ở Kinh thành cũng không quá năm đồng một thạch.
Lục Vô Ưu nói: “Nạn đói năm trước, giá cả quá đáng cỡ nào cũng có.”
“Không phải, Thánh thượng còn muốn trùng tu... điện Sùng Quang bị thiêu hủy năm trước... nói là để mừng thọ cho Lệ Quý phi sao…” Đây là chuyện nàng nghe được từ Diêu Thiên Tuyết, bởi vì trong cung đã điều động nhân lực từ Cẩm Y Vệ.
Loại trùng tu cung điện thế này thường sẽ rất tốn kém, nhiều khi còn tốn kém hơn cả xây dựng một phủ đệ mới.
Hạ Lan Cẩn sẽ không nói với nàng những chuyện này, cùng lắm thỉnh thoảng Hạ Lan Từ thấy cha mình ngồi ở hành lang thở dài vào ban đêm, đoán được năm nay không mấy thuận lợi.
Lục Vô Ưu bước tới xoa đầu nàng, nói: “Những chuyện này xảy ra rất thường xuyên, muốn thay đổi cũng không phải một sớm một chiều.”
Cô nương kia thấy tình hình không ổn nên chuồn trước: “… Muội đi tắm rửa trước! Tẩu tẩu cho muội mượn quần áo nha!”
Lúc này Hạ Lan Từ mới sực tỉnh, phát hiện tóc nàng đã bị Lục Vô Ưu làm rối tung cả lên, nàng lấy lại bình tĩnh gỡ tay hắn xuống, nói: “Ta đi lấy quần áo cho muội muội chàng.”
Lục Vô Ưu hỏi ngược lại: “Nàng không lo lắng nữa sao?”
Hạ Lan Từ đáp: “Lo lắng, nhưng ta lo lắng hình như cũng không giải quyết được gì...” Nàng cắn môi nói: “À... lúc nãy chàng nói giống như đã có biện pháp giải quyết vấn đề vậy.”
Lục Vô Ưu nói: “Có thì có, chỉ là khó khăn chẳng khác gì thay đổi triều đại.”
Hạ Lan Từ đáp: “... Vậy chẳng phải là nói cũng như không.”
Lục Vô Ưu cười nhẹ: “Lỡ như ta thật sự thay đổi được triều Đại Ung thì sao?”
Hạ Lan Từ: “...???”
Lục Vô Ưu lại xoa xoa đầu nàng: “Đương nhiên chỉ nói đùa thôi. Được rồi, đi lấy quần áo đi, ta còn chút việc cần giải quyết.”
Hạ Lan Từ dẫn muội muội của Lục Vô Ưu đi tắm rửa thay quần áo, rối rắm đi tìm một chiếc váy mà Lục Vô Ưu đã mua cho nàng — chủ yếu là sợ đối phương chê bai y phục màu trắng của mình, không ngờ cô nương kia sau khi tắm rửa sạch sẽ lại chẳng thèm nhìn mà đã mặc vào luôn, khuôn mặt tươi cười làm hai lúm đồng tiền nhỏ xinh hiện rõ trên má, nàng ấy nói: “Cảm ơn tẩu tẩu!”
Cười ngọt ngào đến mức trông như không có chút toan tính gì.
Thế nên Hạ Lan Từ cũng bắt đầu không nhịn được hỏi: “… Suốt dọc đường đến đây, muội thật sự không bị thương chứ?”
Cô nương ấy tươi cười gật đầu: “Tẩu tẩu không cần lo lắng, muội rất giỏi võ nghệ.” Nàng ấy không nhịn được tiến lại gần với vẻ đầy tò mò hỏi: “Tẩu tẩu, tẩu và ca ca muội đến với nhau thế nào vậy?”
Chuyện này khó mà giải thích.
Hạ Lan Từ ậm ờ đáp: “… Do lệnh của cha mẹ, lời của mai mối mà thành thôi.”
Ai ngờ cô nương ấy lại không tin chút nào, nói: “Tẩu tẩu đừng gạt muội, ca ca muội không thể vì vậy mà cưới vợ đâu, huynh ấy nhất định là rất thích tẩu nên mới cưới tẩu.”
Hạ Lan Từ thoáng cái nghẹn lời.
Cô nương kia vẫn tiếp tục nói: “Lần trước ca ca muội còn nói với mẹ là huynh ấy không muốn thành thân, cảm thấy thành thân rất vô vị, cứ suốt ngày dính lấy nhau, chi bằng dành thời gian đó đọc thêm vài quyển sách...” Nàng ấy cười tít mắt: “Không ngờ huynh ấy lại có người trong lòng nhanh như vậy, còn sốt sắng muốn cưới tẩu, nhất định là rất rất thích tẩu rồi. Đáng tiếc cha mẹ đã xa nhà, một năm rưỡi nữa mới về... Nhưng mà tẩu tẩu thật xinh đẹp, bảo sao ca ca lại thích tẩu như vậy.”
Hạ Lan Từ không nhịn được mà sửa lại: “... Chàng ấy không thích khuôn mặt của ta lắm đâu.”
Cô nương kia nghe vậy thì bừng tỉnh, nói: “Đúng rồi, ca ca muội không phải người nông cạn như vậy, chắc chắn huynh ấy rất thích con người tẩu, chứ không chỉ là dừng lại ở khuôn mặt.”
Hạ Lan Từ thật sự cảm thấy kinh ngạc trước khả năng suy luận của nàng ấy.
Chung quy cứ cảm thấy đối phương hiểu lầm quá nhiều có thể sẽ gây ra vấn đề, Hạ Lan Từ nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Tóm lại là đã xảy ra một số việc, ca ca muội bị buộc phải cưới ta, chúng ta… à, chỉ chắp vá với nhau thôi.”
Cô nương kia vô cùng chấn động.
“Là chuyện mà cả ca ca muội cũng không thể giải quyết được sao?”
... Muội thật sự rất tin tưởng chàng ấy.
Nhưng thật sự khó mà giải thích, Hạ Lan Từ đành phải nói: “Có vài chuyện, thực sự chỉ có chàng ấy cưới ta mới giải quyết được.”
Cô nương kia hơi đăm chiêu suy nghĩ một hồi, nói: “Vậy... tẩu tẩu có thích ca ca không?”
Hạ Lan Từ: “...?”
Cô nương kia nhìn thấy vẻ mặt giật mình ngẩn ngơ của nàng thì cũng sững sờ một lúc, nói: “… Không phải tẩu không thích huynh ấy đó chứ? Trời ạ, ca ca muội cũng quá đáng thương mà... Đợi đã, sao tẩu lại không thích huynh ấy?” Dường như nàng ấy thật sự rất muốn biết: “Ca ca muội quang minh lỗi lạc, ôn hòa nhân hậu, chính trực không thiên vị, tẩu tẩu hãy cân nhắc lại đi.”
Hạ Lan Từ: “...???”
Với thái độ của Lục Vô Ưu khi nãy, sao muội lại diễn giải ra được những từ ngữ này?
Nàng không nhịn được nói: “Có phải muội đã hiểu lầm ca ca mình rồi không, chàng ấy rõ ràng là...”
Hạ Lan Từ nghẹn lại lần nữa, nuốt những lời nghe không giống như khen ngợi trở về, nói những lời đó trước mặt muội muội người khác thì không ổn lắm.
Nhưng mà hình như cô nương kia đã cảm nhận được những lời nàng muốn nói, không khỏi thở dài: “… Không phải ca ca muội ép buộc tẩu chứ? Nếu là vậy, mẹ muội trở về nhất định sẽ đánh huynh ấy…”
Hạ Lan Từ nói theo bản năng: “Lục Vô Ưu không phải người như vậy…” Sau một chút do dự, nàng mới nói tiếp: “Muội thật sự đã hiểu lầm, ca ca muội cũng không phải vì thích…”
Nói đến đó thì đã có người gõ cửa phòng.
Giọng Lục Vô Ưu vang lên từ bên ngoài: “… Đến giờ dùng bữa rồi.”
Hắn còn chưa dứt lời, cô nương kia đã xoay người nhanh chóng đứng lên, Hạ Lan Từ còn chưa hoàn hồn thì cơ thể nàng ấy đã xuất hiện ở cửa, vừa xoa bụng vừa nói: “Ca, có món gì ngon không?”
Hạ Lan Từ: “...”
Điểm ấy thì quả thật là người một nhà.
Trên bàn ăn.
Hạ Lan Từ nhìn động tác ăn uống thanh nhã của Lục Vô Ưu, rồi lại nhìn động tác sảng khoái hoàn toàn đối lập của cô nương kia, không khỏi dừng lại nhìn thêm vài lần.
Lục Vô Ưu dùng đũa ăn chung gắp một miếng thịt cho Hạ Lan Từ, nói: “Lúc ta còn đi học thì muội ấy đã theo cha mẹ chạy khắp trời Nam biển Bắc, cho nên không câu nệ tiểu tiết.”
Đây đã là miếng thứ tư rồi.
Hạ Lan Từ nhìn miếng thịt kho tàu trong bát mình, một lời khó nói hết. Tuy lúc trước nhà nàng nghèo, nhưng cũng không đến mức không ăn nổi thịt, nhưng mà bây giờ Lục Vô Ưu lại luôn thích gắp thức ăn cho nàng, cứ như nàng chưa từng nếm qua thứ gì ngon vậy.
Nàng suy nghĩ một chút rồi cầm đũa ăn chung lên, gắp miếng thịt cho cô nương kia.
Cô nương kia nuốt thức ăn trong miệng xuống, chớp mắt mê man nói thầm: “Cảm ơn tẩu tẩu, nhưng mà… tẩu không thích ca ca gắp thức ăn cho mình sao? Huynh ấy ở nhà chưa từng gắp thức ăn cho ai cả, đều tự mình ăn xong là thôi.”
Lục Vô Ưu nói: “Lúc ăn cơm thì nói ít thôi.”
Cô nương kia đáp: “À…”
Sau khi ăn xong, Hạ Lan Từ mới nhớ ra: “Vẫn chưa biết Lục cô nương tên là gì…”
Cô nương kia nghiêng đầu nói: “À... Tẩu tẩu, muội không mang họ Lục, muội họ Hoa, tên là Hoa Vị Linh. Tẩu tẩu cứ gọi muội là Vị Linh được rồi.”
Lục Vô Ưu giải thích: “Muội ấy theo họ mẹ.”
Hạ Lan Từ sửng sốt.
Lục Vô Ưu nói: “Nàng đừng hiểu lầm, tình cảm của cha mẹ ta rất tốt, hiện giờ vẫn còn dính nhau cả ngày, cũng không có chuyện tái giá hay lấy thêm vợ, chúng ta là huynh muội ruột, chỉ là mọi thứ diễn ra rất tự nhiên thôi.”
Hoa Vị Linh cũng gật đầu nói: “Bọn họ thậm chí còn không cãi nhau.”
Lục Vô Ưu không nhịn được nói: “Chủ yếu là vì cha ta vốn không biết cãi nhau.” Hắn xoa xoa ấn đường nói: “Hiện giờ trong đầu ta vẫn còn văng vẳng tiếng lải nhải của mẹ, lúc đó ta đã nghĩ, sau này tuyệt đối…”
Hạ Lan Từ thấy giọng hắn đột nhiên im bặt, bèn hỏi: “Tuyệt đối cái gì?”
Lục Vô Ưu nói: “... Không có gì.” Hắn đứng lên nói: “Đi thôi, đi giải quyết rắc rối của muội.”
Hoa Vị Linh lập tức đứng lên theo.
Hạ Lan Từ không biết mình có nên can dự vào không thì Lục Vô Ưu đã nói với nàng: “Nàng cũng đi cùng đi, nhưng mà…” Hắn ho khan một tiếng: “Lát nữa đừng sợ.”
Trong phòng chứa củi.
Hạ Lan Từ nhìn thấy một hình dáng mơ hồ giống như một người máu thịt be bét trước mặt, thật sự bị dọa sợ một phen.
Lục Vô Ưu khẽ nói bên tai nàng: “Là người mà muội ấy cứu về. Muội muội ta từ nhỏ đã thích nhặt chim chóc, mèo chó bị thương về nhà, nhặt người cũng không phải lần đầu, chỉ là ở Kinh thành này có chút phiền phức mà thôi. Dù sao thì vẫn có người nhìn chằm chằm vào phủ chúng ta.”
Hoa Vị Linh lo lắng hỏi: “Còn cứu được không? Muội chỉ cho y ít thuốc và băng bó sơ qua... Dọc đường cũng chỉ gặp được vài đại phu chân đất.”
Lục Vô Ưu nói: “Mạng còn rất lớn, miệng vết thương đã kết vảy, chắc là không chết được, vừa rồi ta đã dùng thuốc trong phủ xử lý cho y một chút, giờ chỉ đợi người tỉnh lại thôi. Chờ khi tỉnh và có thể đi lại thì cho y ít bạc vụn, bảo y nhanh chóng đi đi.”
Ánh sáng trong phòng củi không đủ.
Lúc này Hạ Lan Từ mới đến gần nhìn kỹ, người nằm trên đất tuy rằng toàn thân đầy máu nhưng hơi thở vẫn còn, cũng có thể thấy rõ khuôn mặt.
Hoa Vị Linh thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy thì tốt rồi, muội đã phải vất vả suốt dọc đường.”
Lục Vô Ưu nói: “Người này có lai lịch gì? Ta đã kiểm tra trong ngoài cũng không có vật gì có thể chứng minh thân phận, biết chút võ công cơ bản nhưng không giỏi lắm.”
Hoa Vị Linh nói: “Không biết, muội chỉ tiện tay nhặt... cứu được trên đường.”
Lục Vô Ưu đại khái cũng đã quen rồi.
Hạ Lan Từ không khỏi nhớ đến lúc hắn xử lý Lý Đình cũng điềm tĩnh như vậy, thật sự là người một nhà, đang nghĩ ngợi thì Hạ Lan Từ đột nhiên cảm thấy cổ chân bị siết chặt.
“Khụ khụ…”
Một giọng nói vô cùng yếu ớt lại trong trẻo lạnh lùng vang lên, chỉ thấy cái hình người vừa rồi còn bất tỉnh nhân sự, giờ phút này đang rất kiên cường lắc đầu nói: “Các người... là ai? Ta là ai...” Y chớp mắt, nói một cách khó nhọc: “Ta chỉ nhớ... có một cô nương như tiên nữ đã cứu ta.”
“Không có chuyện đó.” Lục Vô Ưu cúi xuống, một chân giẫm lên cổ tay y: “Là ta cứu ngươi.”
Hình người kia “hừ” một tiếng, ánh mắt từ từ chuyển về phía Hoa Vị Linh, lông mi dài cụp xuống, dường như có vài phần bối rối: “Hình như... chính là vị cô nương này.”
Lục Vô Ưu nho nhã nói: “Ngươi nhớ lầm rồi, còn nữa, cổ chân ngươi đang nắm.” Hắn lại đạp xuống thêm một chút, chỉ nghe một tiếng hét thảm thiết, Lục Vô Ưu nói: “Là của phu nhân ta.”
Trên đường trở về, Lục Vô Ưu nói: “Sớm biết vậy đã không gọi nàng theo.”
Hạ Lan Từ lại cảm thấy không sao, nói với hắn: “Ta đâu phải loại người thấy gì cũng sợ, hơn nữa ta còn từng đập đầu của Tào Thế tử...”
Lục Vô Ưu hơi sửng sốt, nói: “Ta còn nghĩ nàng rất để tâm chuyện đó, khi đó trông nàng thật sự rất sợ hãi…”
Hạ Lan Từ nói: “Lúc ấy quả thật rất sợ, chủ yếu là chưa kịp hoàn hồn, đó là lần đầu tiên ta lỡ tay làm người khác bị thương... lại không biết phải làm sao mới được, sau đó…” Nàng cũng không biết có nên nói hay không: “Nhìn thấy chàng đến, hình như không còn sợ vậy nữa.”
Lục Vô Ưu: “...”
Hạ Lan Từ thấy hắn im lặng, bèn quay đầu hỏi: “Sao vậy?”
Lục Vô Ưu nói: “... Nàng cố ý phải không?”
Hạ Lan Từ đáp: “Chàng nhạy cảm quá rồi đấy.”
Họ vừa đi đến hành lang, còn chưa quay về phòng thì sắc trời đã tối, ánh đèn mờ mờ vô cùng mông lung. Lục Vô Ưu khẽ dựa sát vào Hạ Lan Từ, nàng theo bản năng dịch sang bên cạnh một chút, vai chạm vào cột hành lang.
Đôi mắt đào hoa của Lục Vô Ưu cụp xuống, hắn nhẹ nhàng ôm lấy eo Hạ Lan Từ, xoay nàng lại một chút, cúi đầu, môi áp sát vào bên cổ Hạ Lan Từ rồi khẽ nói: “... Nàng nói ai nhạy cảm?”
Hơi thở của Lục Vô Ưu phả vào cổ khiến Hạ Lan Từ rùng mình, không khỏi nâng cằm lên.
Đúng lúc này, Lục Vô Ưu dừng lại, hắn có chút buồn phiền nói: “Vừa có người đi qua.”
Hạ Lan Từ còn chưa kịp phản ứng: “Hả...?” Sau đó nàng kinh hãi: “... Hả?”
Sáng sớm hôm sau, Lục Vô Ưu thấy Hoa Vị Linh nhìn mình với ánh mắt phức tạp.
Lục Vô Ưu vờ như không thấy mấy lần, cuối cùng vẫn phải hỏi: “... Muội muốn nói gì?”
Hoa Vị Linh không nhịn được nói: “Ca, huynh thật là quá cầm thú.”
Lục Vô Ưu không hề cảm thấy xấu hổ mà thản nhiên nói: “Đêm khuya ai cũng ở trong phòng không ra ngoài, muội chạy lung tung làm gì. Thấy thì thôi, còn đến tìm ta nói bậy.”
Hoa Vị Linh không nhịn được nói: “Nhưng, huynh có chắc tẩu tẩu, hình như tẩu ấy...” Nàng ấy muốn nói lại thôi: “Chẳng lẽ hai người thật sự là do lệnh của cha mẹ, lời của mai mối sao? Người ta không vui, huynh không thể miễn cưỡng...”
Lục Vô Ưu cảm thấy giải thích cũng không rõ, bèn nói thẳng: “Muội đừng suy nghĩ lung tung nữa, tẩu tẩu muội mấy ngày trước còn chủ động hôn ta đấy.”
Hoa Vị Linh kinh ngạc nói: “Thật hay giả?”
Lục Vô Ưu cười nhẹ một tiếng nói: “Ta lừa muội làm gì?” Trước khi ra cửa, hắn lại dặn dò: “Muội đến đây không có việc gì thì có thể đọc sách, tẩu tẩu muội học hành cũng không tệ, có thể dạy muội. Lúc dùng võ công tốt nhất đừng để bị nhiều người nhìn thấy. Người muội cứu ta đã bảo người trông chừng, nếu có động tĩnh gì thì nhất định phải chờ ta về. Nếu y quấy rầy muội, muội không cần để ý.”
Hoa Vị Linh không mấy tin tưởng, vì vậy đã đi hỏi Hạ Lan Từ.
Nàng ấy cảm thấy tẩu tẩu mình thoạt nhìn đặc biệt cao quý, không giống người sẽ chủ động.
Hạ Lan Từ nhìn ánh mắt đầy tò mò của nàng ấy, trong lòng rất hy vọng Lục Vô Ưu có thể kiềm chế một chút, đành bất đắc dĩ nói: “Gần như vậy đi... Muội có muốn đọc sách không? Ở chỗ ta cũng có không ít sách.”
“Không phải miễn cưỡng là được.” Hoa Vị Linh thở phào nhẹ nhõm, sau đó hai mắt lập tức sáng lên: “Tẩu tẩu, chỗ của tẩu có thoại bản không?”
Hạ Lan Từ nói: “Cái này... thật sự không có.”
Thư phòng của cha nàng không có những thứ này, ở Thanh Châu cũng chỉ đọc Tứ Thư Ngũ Kinh, đọc sách sử, xem điển tịch, nhiều nhất là đọc chút thơ văn.
Nhưng nàng do dự nói: “Nếu muội thật sự muốn xem, ta gọi người đi mua cho muội.”
Hoa Vị Linh cười lên lộ ra hai lúm đồng tiền: “Không sao, cái khác muội cũng xem, muội đi dạo quanh thư phòng của hai người một chút...”
Đang nói thì Thanh Diệp ho khẽ một tiếng, bước tới nói: “Phu nhân, người đó tỉnh lại rồi.”
Hôm qua, người đó bị Lục Vô Ưu giẫm lên cổ tay, tức đến hộc máu, sau đó lại ngất đi, vẫn là Hoa Vị Linh thấy người đáng thương nên đã chăm sóc một hồi, cuối cùng chuyển người nọ đến phòng phụ.
Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đợi chàng ấy trở về trước đã.”
Hoa Vị Linh tự nhận trách nhiệm: “Hay là để muội đi xem sao?”
Hạ Lan Từ nhìn nàng ấy, trong lòng đột nhiên có một chút lo lắng không cần thiết.
“... Thôi, ta sẽ đi cùng muội.”
Tuy người đó ở trong phòng phụ, nhưng xung quanh vẫn do những người thân tín của Lục Vô Ưu trông coi.
Sau khi y tỉnh lại, thật sự không còn đường đột như đêm qua, nửa ngồi dựa vào giường. Bởi vì đã thay một bộ quần áo mới nên trông y không còn thảm hại như đêm qua nữa, rất khách khí lễ độ, dáng vẻ cũng văn nhã, nhìn kỹ thì tướng mạo cũng không tệ lắm. Chỉ là do bản thân bị thương nặng, lại mất máu quá nhiều mà khuôn mặt có phần tái nhợt, khí sắc khó coi, đôi môi khô nứt, mang theo đôi chút tiều tụy không dễ nhìn.
“Trước đây... là do tại hạ nhất thời nóng lòng nên đã mạo phạm đến phu nhân.” Y có vẻ rất áy náy cúi đầu, giọng nói vẫn trong trẻo và lạnh lùng như trước: “Còn chưa cảm tạ ơn cứu mạng của các vị. Chỉ là, hình như ta không nhớ được những chuyện trước đây...”
Hạ Lan Từ thuận thế hỏi: “Ngươi thật sự không nhớ gì cả sao?”
Y gật đầu.
“Nhưng dường như tại hạ biết chữ, có thể viết, có thể tính, làm một người quản lý sổ sách chắc là được. Không biết quý phủ có thể tạm thời thu lưu tại hạ một thời gian không?”
Hạ Lan Từ cũng rất khách khí nói: “Trong phủ không thiếu người quản lý thu chi, công tử không cần khách khí như thế, cứ tạm thời ở lại, chờ vết thương lành hẳn rồi tính tiếp.”
Người nọ lại gật đầu nói: “Vậy thì đa tạ phu nhân, sau này nếu tại hạ có thể nhớ lại chuyện cũ, nhất định sẽ báo đáp.” Khi nói chuyện, y lại nhìn về phía Hoa Vị Linh: “Cũng cảm tạ vị cô nương này đã cứu mạng, không biết có thể hỏi cao danh quý tánh của cô nương không, sau này tại hạ cũng...”
Hoa Vị Linh nói: “Ồ, ta tên là Hoa Vị Linh.”
Hạ Lan Từ: “...?”
Sao muội lại nói ra dễ dàng như vậy.
Người nọ lập tức nở nụ cười, khuôn mặt tái nhợt cũng thêm vài phần khí sắc: “Hóa ra là Hoa cô nương.”
Hạ Lan Từ bắt đầu hiểu được loại lo lắng của Lục Vô Ưu rồi.
Sau khi ra khỏi phòng, Hạ Lan Từ nghiêm túc nói với Hoa Vị Linh: “Vị công tử này lai lịch không rõ, trước đây còn bị người ta truy sát, không biết là có thân phận gì, bây giờ mất trí nhớ cũng không hẳn là thật. Tốt nhất đừng tiết lộ quá nhiều, để tránh sau này y...”
Hoa Vị Linh tò mò hỏi: “Sau này thế nào?”
“... Lấy oán báo ân, liên lụy đến muội.”
Hoa Vị Linh nói: “Không sao đâu, dù sao y cũng không đánh lại muội.”
Hạ Lan Từ tiếp tục kiên nhẫn khuyên nhủ: “Vậy nếu y hạ dược, hạ độc, dùng những chiêu trò mờ ám...”
Hoa Vị Linh lại bắt đầu cười nói: “Tẩu tẩu không biết rồi! Muội còn chống độc giỏi hơn ca ca nữa! Ài, ai bảo huynh ấy bỏ ra ngoài học sớm vậy chứ, nếu ở nhà thêm vài năm, nói không chừng độc thuật còn giỏi hơn muội. Nhưng ca ca không thích dùng những độc dược này, cảm thấy chúng đều là những thủ đoạn không chính đáng, không thú vị bằng mưu lược quang minh chính đại... Tẩu tẩu, tẩu xem ca ca muội thật sự rất chính trực, tẩu có muốn cân nhắc thích huynh ấy một chút không?”
***
Hàn Lâm Viện.
Thái giám Ngự tiền Tiền công công mặt cười tươi tắn đến tuyên chỉ: “Còn có một tin tốt lành nữa quên nói với Trạng nguyên công.”
Lục Vô Ưu vừa cung kính lại ôn hòa nói: “Công công mời nói.”
Trong chớp mắt hắn như biến thành một người khác.
“Tạp gia cũng vừa nhận được tin tức, hình như Thánh thượng muốn thăng Trạng nguyên công lên làm Chiêm sự phủ Hữu Trung Duẫn, phụ trách thuyết giảng hàng ngày cho Hoàng tử.” Tiền công công cười tươi như hoa: “Đây là một cơ hội tốt, nói không chừng tương lai ta còn phải nhờ cậy Trạng nguyên công.”
Chiêm sự phủ vốn được lập ra dành riêng cho Thái tử, sau đó cũng dạy dỗ các Hoàng tử. Khi Tiên đế còn tại vị, Thái tử được Thánh sủng rất lớn, thanh thế lẫy lừng, vì vậy quan viên của Chiêm sự phủ cũng rất được trọng vọng. Hiện tại vì chưa lập Thái tử, các Hoàng tử bắt đầu đọc sách chủ yếu là do Nội các phụ trách, Chiêm sự phủ đa số dùng để điều chuyển các quan viên của Hàn Lâm Viện, không biết tại sao Thánh thượng bỗng dưng muốn hắn giảng bài cho các Hoàng tử.
Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử đã trưởng thành, Tam hoàng tử năm nay cũng mười bốn.
Lục Vô Ưu ôn hòa nói: “Không biết có thể mạo muội hỏi công công, là vị Hoàng tử nào?”
Tiền công công cười híp mắt: “Nhị hoàng tử.”



