Slide 1

Chương 47

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 47
9 lượt đọc 790 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Mặt Hạ Lan Từ cũng hơi đỏ, không để ý đã nghiêng người hôn qua, nàng chỉ cảm thấy khoảnh khắc vừa rồi dường như Lục Vô Ưu vô cùng tuấn tú.

Lục Vô Ưu mấp máy môi, trong chốc lát lại quên mất mình định nói gì.

Ngược lại, Hạ Lan Từ xách váy rồi đứng dậy trước.

“Khụ khụ, chúng ta cũng nên về nha môn rồi.”

***

Lúc hai người chạy trốn thì vô cùng chật vật

Tuần án Ngự sử dẫn theo binh mã, bắt sống tên quản sự trước đó cùng với gã Huyện lệnh giúp kẻ xấu làm điều ác. Tuy những quan viên Hộ bộ đã lo lắng hoảng sợ không ít, nhưng những người khác thì không bị tổn thương gì.

Ngược lại là Lục Vô Ưu, người đã dũng cảm không sợ hãi kéo phu nhân mình lao ra khỏi vòng vây, thà chết chứ không chịu khuất phục, trở thành người duy nhất bị thương.

— Trên người hắn đúng là vô cùng nhếch nhác, quan phục bị rách tươm từng mảng, quần áo thì xộc xệch, mơ hồ có thể thấy vết máu loang lổ, tóc tai rơi xuống rũ rượi. Ngay cả phu nhân đi cùng hắn cũng không khác gì, quần áo lộn xộn, bụi bặm bám đầy.

Thật khiến người ta không thể không khâm phục!

“Tễ An, vừa rồi thực sự dọa chết lão phu, ngươi quả là can đảm thẳng thắn, trở về lão phu nhất định phải…”

“Không ngờ Lục đại nhân tuổi còn trẻ mà đã có can đảm khí phách như vậy..…”

“Khi trở về bổn quan nhất định sẽ dâng tấu lên Thánh thượng để tán dương chuyện này!”

Khung cảnh nhất thời khó mà diễn tả.

Nhưng lúc này hắn lại hết sức thản nhiên, đường hoàng hàn huyên với mọi người như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ngược lại vị Tuần án Ngự sử đại nhân kia khi nhìn thấy Hạ Lan Từ thì kính cẩn chào một tiếng — nàng mới nhớ ra đối phương vẫn là cấp dưới của cha nàng. Khâu thẩm vấn điều tra tiếp theo không thuộc phận sự của Lục Vô Ưu nữa, hai người cuối cùng cũng có thể trở về nghỉ ngơi.

Vốn dĩ Hạ Lan Từ định giao bộ quan bào đầy vết rách của Lục Vô Ưu cho Sương Chi khâu lại, nhưng cuối cùng nghĩ đến Lục Vô Ưu đã tin tưởng mình như vậy, chi bằng thử khiêu chiến bản thân một lần. Vì vậy nàng mang theo cảm giác tay nghề nữ công đã có chút tiến bộ của mình, tự mình ra tay.

Kết quả vô cùng thê thảm, chỉ có thể nói là miễn cưỡng vá được lỗ thủng, đường khâu cong cong vẹo vẹo như những con giun, đến chính nàng cũng không đành lòng nhìn.

Lục Vô Ưu cầm chiếc áo ngoài kia nhìn hồi lâu, vui mừng khôn xiết nói: “Tay nghề của Hạ Lan tiểu thư thực sự rất xuất sắc.”

Hạ Lan Từ chịu khuất phục: “Chàng tìm người làm lại một cái khác đi.”

“Không cần.” Lục Vô Ưu nói: “Ta quyết định sẽ mặc nó, trông rất giản dị, mặc ra ngoài chắc chắn không ai nghi ngờ sự thanh liêm của ta.” Nói xong, hắn lập tức mặc áo vào người.

Hạ Lan Từ: “...” Trong lòng rất muốn che mặt vì xấu hổ.

Lần sau… nàng chắc chắn sẽ tiến bộ!

Rầm rộ đo đạc ruộng đất hơn một tháng trời, cuối cùng gần như đã xong.

Lần này quay lại ngoại ô Kinh thành, không chỉ nạn dân, mà ngay cả chỗ phát cháo cũng rất khó thấy được. Mấy vị quan viên Hộ bộ trở về sau chuyến đi này cũng mệt mỏi vô cùng, lúc nghỉ ngơi tại quán trà gần trạm dịch bên ngoài thành cũng không ngừng than phiền. 

“Cuối năm lại phải làm rõ sổ sách, Hộ bộ chúng ta lại bận rộn, vẫn là ở Hàn Lâm Viện các ngươi thanh nhàn hơn.” 

“Thâm hụt năm ngoái còn chưa bù đắp được, năm nay lại nào là lũ lụt, nào là nạn đói, Binh bộ đánh Bắc Địch cần tiền, Công bộ trùng tu cung điện cần tiền, sông ngòi phải tu sửa đê điều cũng cần tiền, Lại bộ còn muốn tăng bổng lộc. Nhị điện hạ chưa có động tĩnh gì, nếu ngài ấy được ban đất phong, chỉ sợ chuyển hết của cải trong kho cũng không đủ dùng.” 

“Ấy, cẩn trọng lời nói, cẩn trọng lời nói!” 

“Nghe nói Tiểu vương tử Bắc Địch mấy ngày nữa sẽ đến, nói là định kết thân với Công chúa. Nếu thật sự kết thân, có thể yên ổn vài năm, tiết kiệm chút quân phí cũng được. Tránh để đến lúc tính toán không xong, chọc giận cấp trên… Sang năm còn phải kiểm tra Kinh thành, không biết bổn quan có nên về hưu sớm không.” 

“Hàn Lâm Viện thật tốt mà.”

Lục Vô Ưu đối đáp một cách hờ hững, dù sao những lời như vậy hắn đã nghe nhiều rồi, còn Hạ Lan Từ thì lại nghe rất thích thú.

Trên con đường lớn, thỉnh thoảng có xe ngựa hoặc có người cưỡi ngựa phi nhanh qua. Hạ Lan Từ quay đầu lại nhìn, trong lòng sinh chút ngưỡng mộ, Lục Vô Ưu thấy vậy liền thuận miệng nói: “Bên cạnh dịch quán có ngựa, bây giờ cưỡi một lúc vẫn còn kịp.”

Từ lúc nóng lòng muốn thử đến khi Hạ Lan Từ đứng lên chỉ trong tích tắc, nàng nói nhanh: “Vậy ta đi đây.”

Những quan viên khác còn đang trò chuyện không khỏi kinh ngạc: “Tễ An, phu nhân ngươi là đi…”

“Chắc không phải là đi…”

Trong lúc họ còn đang ngỡ ngàng, đã thấy thiếu nữ xinh đẹp mặc y phục trắng nói chuyện xong với người trong chuồng ngựa, dẫn một con ngựa ra, sau đó giẫm lên bàn đạp, dù động tác không quá thuần thục nhưng vẫn leo lên lưng ngựa rất dứt khoát.

Mọi người: “…”

Lục Vô Ưu giữ phong thái tự nhiên, ôn hòa nói: “Đây cũng là sở thích của phu nhân ta, các vị không cần quá để ý.”

Hạ Lan Từ nắm chặt dây cương, cho ngựa chạy chậm vài bước để làm quen. Sau khi đã tìm được cảm giác, nàng không nhịn được kẹp chặt bụng ngựa, thúc nó phi nhanh đi.

Bên cạnh dịch quán là một khu rừng rậm, khi ngựa lao vào trong thì móng ngựa lao vùn vụt, đồng thời giẫm lên vô số lá rụng. Ánh sáng dưới tán cây biến đổi không ngừng trước mắt, gió rít bên tai. Nàng không nhịn được mà cong môi cười, cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều rất thả lỏng.

Nhưng mà vào lúc này, nàng đột nhiên nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên: “Xin hỏi cô nương tên gọi là gì?”

Hạ Lan Từ vội vàng ghì chặt dây cương.

Cùng lúc đó, Tử Trúc vẫn luôn theo sát nàng nhảy xuống từ trên cây, chắn trước mặt Hạ Lan Từ.

Dưới tán cây rậm rạp truyền đến tiếng vó ngựa, có người cưỡi trên một con ngựa cao to, vén những tán lá rậm rạp tiến đến. Người đó nhìn thoáng qua Tử Trúc, cười nói: “Đây chắc là thị vệ của cô nương à, cô nương là người Kinh thành?”

Phục sức mà y mặc khác hẳn với Đại Ung, trông như áo giáp, đính kèm những sợi xích bạc và ngọc thạch có hình dạng khác nhau. Làn da có màu lúa mạch khỏe mạnh, gương mặt cực kỳ sắc nét, anh tuấn đến mức có phần sắc bén như lưỡi dao. Mái tóc đen nhánh, trên dái tai có đeo một chiếc khuyên tai trông như nanh thú, bên hông đeo một thanh loan đao vỏ bạc. Mi mắt và tóc đều dày và dài như nhau, mang đến một vẻ hoang dã, nhưng khi cười rộ lên lại lộ ra đôi chút ngây thơ — tuổi cũng không lớn, có lẽ chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.

***

Tiêu Thiều An đang gục trong lòng Lệ Quý phi khóc lóc nức nở: “Con không muốn gả! Con không muốn!”

Mấy ngày qua, quả thật nàng ta khổ không kể xiết, lúc trước bị cấm túc không nói, khi Lục ca ca giảng kinh cho Hoàng tử, vì Phụ hoàng sợ nàng ta tiếp tục làm mất mặt nên không cho nàng ta đến — làm nàng ta hoàn toàn không có cơ hội gặp Lục ca ca, thậm chí bắt đầu nổi lên ghen tị với huynh trưởng Tiêu Nam Tuân.

Sau đó, khi Lục ca ca dâng sớ đắc tội người khác, nàng ta muốn đến Đô sát viện gặp hắn, nhưng lại bị chặn ngoài cửa.

Rồi sau đó, hắn dứt khoát chạy ra ngoài thành, còn mang theo nữ nhân kia!

Trong lúc chán nản và đau khổ chờ đợi, Tiêu Thiều An lại nhận được một tin dữ kinh hoàng.

Tiểu vương tử Bắc Địch muốn đến kết thân, hơn nữa mục tiêu hình như là nàng ta. Nghe danh Thiều An Công chúa của Đại Ung xinh đẹp vô cùng, tính cách phóng khoáng hồn nhiên, Tiểu vương tử vô cùng ngưỡng mộ, cho nên quyết định đến đây cưới nàng ta.

Nhiều năm chiến tranh liên miên khiến cả hai bên đều mệt mỏi, năm nay lại là năm thiên tai, Đại Ung cũng không muốn đánh tiếp, nên đối với chuyện kết thân tự nhiên cũng rất vui lòng.

Nhưng Tiêu Thiều An lại không vui!

Thậm chí nàng ta bắt đầu hối hận vì đã cho người lan truyền tin đồn về vẻ đẹp của mình khắp nơi.

Bắc Địch là nơi nào chứ?

Lạnh giá! Biên giới! Không có gấm vóc lụa là... à, có lẽ cũng có, nhưng không có nơi ăn chơi, cũng không thể duy trì cuộc sống xa hoa hưởng thụ của nàng ta!

Nàng ta thà chết cũng không gả đến đó!

Lệ Quý phi an ủi vuốt ve đầu nàng ta, dịu dàng nói: “Cũng chưa chắc là con, tôn thất chúng ta nhiều Công chúa, Quận chúa như vậy, chọn ai mà chẳng được.”

Ánh mắt Tiêu Thiều An sáng lên, nhưng sau đó lại cúi đầu nói: “Nhưng bọn họ không ai đẹp bằng con!”

Người đẹp hơn nàng ta cũng không phải không có, nhưng mà...

Tiêu Thiều An lập tức nổi lên tâm tư khác. Nghe nói dân phong của Bắc Địch rất cường hãn, đối với chuyện cưới gả tương đối tự do, dù đã thành thân, chỉ cần tình cảm đôi bên không hòa hợp, cũng có thể cướp đoạt tình yêu của người khác.

Nàng ta lập tức trở về phủ, gọi thái giám thân cận đến, nói: “Giúp ta dò la xem khi nào Lục ca ca bọn họ quay về, sau đó báo với Lễ bộ để Tiểu vương tử Bắc Địch cũng đến vào khoảng thời gian đó...”

Thái giám ngơ ngác nói: “Công chúa người định... nhưng thời gian cũng chưa chắc có thể khớp được...”

Tiêu Thiều An tức giận: “Đồ ngu! Nếu không khớp thì ngươi cho người đi kéo dài thời gian, chút việc nhỏ này cũng không làm xong? Không phải ngươi quen biết với người của Tư lễ giám sao? Bọn họ về thành chắc chắn sẽ phải đi qua dịch quán, đến lúc đó ngươi cho người theo dõi đoàn tiếp đón Vương tử Bắc Địch bên kia, dẫn y đến chỗ Lục ca ca...”

Thái giám vẫn không rõ nguyên cớ: “Công chúa, rốt cuộc người định làm gì...”

Tiêu Thiều An không nhịn được đánh vào đầu hắn: “Đương nhiên là để y gặp mặt Hạ Lan Từ kia rồi! Nếu không gặp được...” Nàng ta cắn móng tay nói: “Khi trở về Kinh thành, ta sẽ nghĩ cách khác.”

Thái giám ngơ ngác tiếp: “Nhưng mà... nàng đã lấy chồng rồi.”

Mặt mày Tiêu Thiều An cau có: “Nếu thật sự bị Tiểu vương tử Bắc Địch vừa ý, y mà nổi điên như Tào Thế tử khi trước, vì hòa bình giữa hai nước, nói không chừng cũng phải có người hy sinh...”

Tiêu Thiều An nói không biết ngượng, nàng ta và ca ca mình cũng điên rồ không kém.

Thái giám thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của Công chúa mình: “Lỡ như Tiểu vương tử Bắc Địch không thích thì sao?”

Tiêu Thiều An vô thức nói: “Ngươi nói cái gì vô nghĩa thế, ta còn suýt chút nữa… Cút cút cút, chẳng qua nữ nhân kia chỉ dựa vào gương mặt thôi, mau đi sắp xếp!”

***

Lúc này Hạ Lan Từ vô thức cảnh giác, quay ngựa muốn rời đi.

Thiếu niên kia lập tức nhảy xuống ngựa, lại cười nói với nàng: “Ngựa của cô nương đã rất mệt rồi, chạy cũng không thỏa thích nữa, muốn thử cưỡi ngựa của ta không?”

Con ngựa bên cạnh y cao lớn, cổ thon dài, bốn chân thẳng tắp, dáng vẻ mạnh mẽ, bộ lông màu trắng nhạt như nhung tơ lóe lên ánh sáng óng ánh như lụa bóng, di chuyển vô cùng nhẹ nhàng — vừa nhìn đã biết không tầm thường.

Hạ Lan Từ nhìn con ngựa kia, trong nháy mắt thật sự có chút động tâm, sau đó lại lạnh nhạt nói: “Không cần đâu.”

“Nhưng ta vừa thấy nàng có vẻ rất thích cưỡi ngựa, không thử thật sao?” Y vỗ vỗ con ngựa của mình nói: “Lâu lắm ta không thấy người nào cưỡi ngựa vui vẻ đến vậy. Ở Kinh thành các người chú trọng nam nữ thụ thụ bất thân, ta không ngồi cùng ngựa với nàng, chắc không có vấn đề gì chứ!”

Hạ Lan Từ rất khách sáo nói: “Đa tạ ý tốt, ta xin cáo từ trước.”

“Ể, nàng đi thật sao, đi cũng phải nói cho ta biết nàng tên gì chứ!” Thiếu niên kia xoay người lên ngựa, bám theo phía sau Hạ Lan Từ không gần không xa, nói: “Hỏi tên một chút chắc cũng không đến mức không được chứ. Ta có một trang trại ngựa rất lớn, loại ngựa nào cũng có.”

Khi Lục Vô Ưu nghe tin chạy đến, thấy một thiếu niên Bắc Địch bám theo sau Hạ Lan Từ lải nhải không ngừng, vô cùng hăng say nhiệt tình.

Cảnh tượng này, thật ra hắn không lạ gì.

Nhưng không biết vì sao, lần này lại đặc biệt khó chịu.

Hạ Lan Từ vừa thấy Lục Vô Ưu, lập tức thúc ngựa chạy về phía hắn với vẻ mặt cầu cứu, khóe môi Lục Vô Ưu vừa nhếch lên thì đã nghe thiếu niên Bắc Địch bên kia nói: “Huynh đệ, ngươi không nên vậy nha? Có hiểu thứ tự trước sau không!”

Nghe vậy, Hạ Lan Từ cũng cảm thấy vô cùng nực cười, vội nói: “Hắn…”

Ai ngờ Lục Vô Ưu lại nhướng mày nói: “Ngươi có đến trước mười năm cũng không thể sớm hơn ta.”

Hạ Lan Từ: “...?” Cũng không nhiều năm như vậy chứ.

Thiếu niên kia nghe vậy cũng sững sờ: “Các ngươi là thanh mai trúc mã sao? À, không sao hết, đến sớm không bằng đúng lúc mà, ta thấy hôm nay ta đến rất đúng lúc, biết đâu là do trời định…”

Cuối cùng Hạ Lan Từ nghe không nổi nữa: “Hắn là phu quân của ta, ta đã thành thân rồi.”

Thiếu niên kia lại ngẩn người, nói: “Ta không ngại.”

Hạ Lan Từ: “...??? Ta ngại.”

“Người Bắc Địch đúng thật là vẫn không có đạo đức như trước.”

Lục Vô Ưu thong dong bước tới, nhân lúc thiếu niên còn đang ngây người, hắn nhấc chân đá một cước vào bụng ngựa rồi tiện thể lùi lại. Con ngựa hoảng sợ lập tức giương móng chạy như điên về phía trước, thiếu niên chỉ kịp kéo dây cương thì đã bị kéo đi rồi.

Vài tên hộ vệ theo sau cũng đồng loạt ào ào thúc ngựa phi nhanh.

Khi bọn họ đã đi hết, Lục Vô Ưu mới xoay người lên ngựa của Hạ Lan Từ, tiến sát lại nắm lấy dây cương từ phía sau nàng, vừa định lên tiếng đã thấy Hạ Lan Từ ngẩn ngơ nhìn theo hướng đoàn người vừa đi, ánh mắt sáng lên lấp lánh.

Nàng chưa từng nhìn hắn như vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Lục Vô Ưu chợt sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ, thắt chặt.

Hắn bỗng nhiên nhẹ giọng gọi nàng: “… Hạ Lan Từ.”

Lúc này Hạ Lan Từ mới sực tỉnh, quay đầu nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Lục Vô Ưu, không nhịn được nói: “Con ngựa đó chạy nhanh thật đấy!”

Lục Vô Ưu: “…”

Lục Vô Ưu trầm mặc một lúc rồi nói: “Lúc tế lễ ở ngoại thành, không phải nàng chưa từng thấy qua ngựa tốt.”

Hạ Lan Từ ăn ngay nói thật: “Nhưng khi đó ta không biết cưỡi, nên sẽ không nhìn...” 

Lục Vô Ưu nghiêng đầu nhìn gương mặt đang chìm vào suy tư của Hạ Lan Từ, lại im lặng, không rõ là đang khó hiểu với nàng hay với cảm xúc nảy sinh trong lòng mình vừa rồi, cuối cùng mới nói: “Nếu muốn thì cứ mua, ngựa tốt như vậy tuy là hiếm có, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không mua được. Tại các chợ ở biên cảnh, nếu quen biết với các thương nhân ngựa và chịu chi nhiều tiền, đợi một thời gian cũng có thể mua được.”

Hạ Lan Từ lắc đầu: “Cũng không có chỗ để cưỡi, hơn nữa...” Nàng do dự thêm: “Rất đắt đúng không. Nếu không cần thiết, mua ngựa tốt như vậy cũng chỉ lãng phí.”

Lục Vô Ưu nhấc cằm, thuận miệng trả lời: “Người nọ có vẻ là sứ thần từ Bắc Địch đến, không phải là Tiểu vương tử của họ thì thân phận cũng không kém bao nhiêu, chắc là sẽ còn trở về dịch quán. Nếu nàng thật sự muốn cưỡi, ta sẽ hỏi mượn y giúp nàng.”

“...?”

Hạ Lan Từ quay đầu nhìn hắn.

Lục Vô Ưu cũng thuận thế nhìn lại nàng, thấy biểu cảm của Hạ Lan Từ, hắn lại có chút khó chịu không rõ nguyên do. 

Hắn hạ giọng hỏi: “Nàng thật sự thích con ngựa kia đến vậy sao?”

Hạ Lan Từ ho nhẹ một tiếng, nói: “Cũng không hẳn là thích đến vậy, chỉ là… cảm thấy cũng không tệ lắm.”

Lục Vô Ưu không nhịn được mà buông lời: “Nàng chỉ động lòng vì con ngựa, hay là…”

Hạ Lan Từ hiểu ý hắn, nghĩ đến Lục Vô Ưu hoài nghi mình thì không khỏi tức giận nói: “Ta đã lập gia đình!”

Lục Vô Ưu cũng không cảm thấy được an ủi, hoàn toàn miễn nhiễm với lời này của nàng, đáp lại: “Nếu nàng chưa lập gia đình thì sao?”

Hạ Lan Từ bổ sung: “Y còn là người Bắc Địch.”

“Đúng là nàng có nhiều gánh nặng thật.” Lục Vô Ưu nhẹ nhàng thở dài, nói: “Nếu y là người Đại Ung thì sao?”

Hạ Lan Từ nói: “Chắc là cũng… không thể nào. Sao chàng lại có nhiều giả thuyết như vậy?” Nàng chỉ cảm thấy thiếu niên vừa rồi tuy có hơi phiền phức, nhưng lời nói và thái độ không mang theo sự uy hiếp hay khinh nhờn. Dù không thích, nhưng cũng khó mà sinh ra cảm giác chán ghét thật sự.

Lục Vô Ưu nghe câu trả lời này, cũng không biết là vừa lòng hay không, cuối cùng chỉ thúc ngựa, nhún vai trả lời: “Rảnh rỗi không có việc gì làm, tùy tiện hỏi vài câu thôi.”

Sau khi vào thành, mọi người đều tự tách ra.

Hạ Lan Từ quay trở về phủ, lại cảm thấy có chút hoài niệm, nhưng chỉ vừa ngồi xuống, còn chưa kịp nghỉ ngơi thì quản sự tạm thời bị triệu đến đã vội vàng mang theo sổ sách đến đây.

“Phu nhân, cuối cùng người cũng đã về rồi!”

Lục Vô Ưu còn đang thay y phục, Hạ Lan Từ chưa kịp uống ngụm nước nào đã bị gọi đi giải quyết công việc.

… Sao nàng lại dâng lên cảm giác trong phủ này mình còn quan trọng hơn cả hắn vậy.

Thời tiết chuyển lạnh, việc mua sắm áo quần mùa đông nổi lên tranh chấp, có người nảy lòng tham muốn biển thủ; lễ vật do người khác gửi đến không biết phải đáp lại thế nào… nhiều vô số kể, tất cả đều là những chuyện vụn vặt. Hạ Lan Từ búi tóc sơ lại rồi bắt tay xử lý từng việc một.

Sau bữa tối, Hoa Vị Linh vô cùng phấn khởi hỏi: “Có quà không ạ?”

Lục Vô Ưu nói: “Có.”

Hạ Lan Từ có chút ngạc nhiên quay đầu lại, không biết hắn mua từ khi nào.

Bên kia, Lục Vô Ưu đã cho người mang hai chiếc rương lên, bên trong đều là những món đồ lặt vặt, từ phấn son, quạt tròn cho đến y phục và những thứ tương tự.

Lục Vô Ưu nói thêm: “Một rương là của ta, rương kia là của tẩu tẩu muội.”

Hoa Vị Linh cười tươi như hoa mùa xuân, lập tức đi lục lọi trong rương: “Cảm ơn ca ca, cảm ơn tẩu tẩu!”

Khi nàng ấy đang lục lọi rương đồ, có một nam tử trẻ tuổi xa lạ đi đến bên cạnh, Hạ Lan Từ giật mình, Lục Vô Ưu thì thầm bên tai nàng: “Người viết thoại bản kia.”

... Sao người này lại đi ra từ trong phòng?

Người này hoàn toàn khác hẳn với lúc Hạ Lan Từ gặp lần đầu tiên, người nằm trên đất với dáng vẻ thê thảm không nỡ nhìn. Sau một tháng thì y đã dưỡng thương rất khá, mái tóc đen tuyền được cột lỏng lẻo, mềm mại buông xuống một bên vai, bộ dạng tuấn tú nhã nhặn gần như yếu đuối, hết sức ôn hòa — còn có phần tương tự với bộ dạng giả vờ của Lục Vô Ưu.

Y mỉm cười rất ôn hòa: “Ra mắt hai vị ân công, vì thật sự quá buồn bực nên ta mới ra ngoài trước, nếu hai vị cảm thấy mạo phạm, ta có thể về phòng ngay.”

Hạ Lan Từ cũng ghé sát tai Lục Vô Ưu thì thầm: “... Chàng yên tâm sao?”

Lục Vô Ưu tiếp tục thì thầm với nàng: “Sau này ta đã tìm một vị bằng hữu là thần y xem qua, đầu óc y thực sự bị va đập hỏng rồi.”

Hạ Lan Từ vẫn còn lo lắng: “Vậy Vị Linh sẽ không bị y lừa chứ...”

Lục Vô Ưu liếc nàng một cái, nói: “Yên tâm, muội muội của ta có lẽ còn vô tư hơn nàng.”

Hạ Lan Từ: “...”

Nàng cảm giác Lục Vô Ưu không phải đang khen nàng.

Bận rộn đến ngày hôm sau, Lục Vô Ưu phải trở về báo cáo công việc và đến phủ thăm ân sư, Hạ Lan Từ mới nhớ ra trong phủ vẫn còn hai nữ tử nên tiện hỏi một câu, quản sự tạm thời nói: “Hai nàng ta sao, gần đây cũng rất an phận.”

Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc, quyết định tự mình đi xem.

Tất nhiên nàng không biết, từ khi họ rời đi, hai cô nương Ngọc Liên và Nhược Nhan đều sống trong cảnh lo lắng không yên.

Hai nàng lớn lên ở Ích Châu, từ nhỏ đã được dạy cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, làm thế nào để lấy lòng nam tử, bất kể là động tác đi đứng hay ngữ điệu nói chuyện đều được quy định nghiêm ngặt, tuy vẫn còn trong trắng, nhưng ngay cả kỹ thuật phòng the cũng biết đôi chút, chỉ chờ có người bỏ ra số tiền lớn mua về hầu hạ quyền quý... Nhưng không thể trở thành chủ mẫu, với dung mạo này chỉ có thể được sủng ái nhất thời, nếu vận số tốt thì sinh được con cái, vận rủi thì bị tìm cách hành hạ đến chết đều có, nghe những kết cục như vậy nhiều cũng khó tránh sợ hãi trong lòng.

Mặc dù Lục đại nhân không hề hứng thú với các nàng thì cũng không ảnh hưởng đến việc họ trở thành cái đinh trong mắt người khác.

Tuy dáng dấp của Hạ Lan phu nhân kia xinh đẹp như tiên nữ, nói chuyện cũng dễ nghe, nhưng cũng không thiếu những chủ mẫu bề ngoài độ lượng nhân từ, thực chất lại nhẫn tâm độc ác. Loại người này khi đại nhân không ở trong phủ, thừa cơ tìm một cái cớ để giết chết, hoặc bán họ vào những kỹ viện hạ lưu cũng không phải không có.

Kết quả là, họ đợi một ngày, hai ngày...

Đã hơn một tháng trôi qua, vẫn được nuôi ăn mặc đầy đủ, ngoài việc cho các nàng chép sách thì cũng không có việc gì. Cơm áo tuy đơn giản nhưng không thiếu thốn, còn có một cô nương ăn mặc chỉnh tề xinh đẹp hỏi họ: “Xem thoại bản không?”

Cuối cùng đợi khi nhóm người họ trở về, Hạ Lan phu nhân đến đây cũng chỉ hỏi vài câu, tiện thể nói: “Các ngươi có viết bài văn nào không?”

Ngọc Liên và Nhược Nhan: “…?” Không hiểu.

Lục Vô Ưu không có ở đây, nên bài văn gửi đến ít đi rất nhiều. Hạ Lan Từ xem văn chương cho người khác ở thư viện vẫn chưa thỏa mãn, lúc này khó tránh hơi ngứa tay, thấy họ ngẩn ngơ, nàng lại hỏi: “Các ngươi không viết sao?”

Hai cô nương nhìn nhau một cái, đặc biệt thành thật lấy ra những bài thơ văn viết lúc rảnh rỗi ra, sau đó họ thấy Hạ Lan Từ ngồi xuống, bắt đầu đọc và đánh giá rất nghiêm túc.

Ngọc Liên và Nhược Nhan: “…?” Càng không hiểu nốt.

Hạ Lan Từ nghiêm túc xem xét, công bằng mà nói thì hai cô nương này cũng có chút tài hoa, ngay cả những bài thơ oán hận chốn khuê phòng cũng có vài phần phong lưu, tài hoa hơn cả biểu muội của Hạ Lan Từ trước đây. Sau khi đọc xong, nàng lại hỏi: “Các ngươi đọc sách đến đâu rồi?”

... Câu này sao nghe giống như phu tử đang kiểm tra bài vở.

Cả hai cũng nghiêm túc trả lời.

Hạ Lan Từ gật đầu, dù sao tạm thời cũng chưa đưa họ đi ngay được, nàng nói: “Nếu sách có chỗ nào không hiểu có thể đến hỏi ta. Nếu các ngươi cảm thấy chán, mỗi tuần ta có thể đưa ra một đề mục để các ngươi viết một bài văn — viết văn thú vị hơn viết thơ, các ngươi có thể thử xem, trong thư phòng cũng có rất nhiều tập văn đương thời.”

… Là phu tử thật rồi!

Hơn nữa hai người đều thấy được — trở về sau chuyến đi này, tính cách của Hạ Lan phu nhân dường như càng thoải mái hơn. Không phải là khoan dung rộng lượng, chỉ là đơn thuần không thèm quan tâm. Cứ như những chuyện vặt vãnh hậu trạch này vốn không đáng để nàng lưu tâm. Thật sự càng thêm xán lạn, rực rỡ hơn trước.

Nhược Nhan lấy hết can đảm nói: “Phu nhân, người thật sự không để tâm chúng ta sao?”

Hạ Lan Từ nói: “Để ý cái gì... À...” Lúc này nàng mới chợt nhớ lại lo lắng của mình không lâu trước đây. Tuy là cuộc đối thoại sau đó không thể tiếp tục, Lục Vô Ưu nhìn qua cũng không thanh tâm quả dục lắm, nhưng... kỳ lạ là, hình như nàng không còn lo lắng như trước.

Xuất phát từ một loại tín nhiệm mà ngay cả nàng cũng không thể giải thích được.

Hạ Lan Từ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chuyện này cho đến nay chưa từng liên quan đến việc ta có để ý hay không, mà chỉ dựa vào... à, tâm tư của Lục đại nhân.”

Tuy rằng tâm tư của hắn rất khó đoán.

Tối đến Lục đại nhân trở về, thấy phu nhân nhà mình lại đang đấu tranh với việc thêu thùa. Ban đầu hắn cũng không để ý, kết quay vừa quay đầu đã thấy cây kim trong tay Hạ Lan Từ đâm “phập” một cái vào ngón tay, đầu ngón tay trắng nhạt lập tức xuất hiện một giọt máu.

Không phải chuyện lớn gì, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, Lục Vô Ưu cũng cảm thấy như bị nó đâm vào.

“Không học được thì thôi.” Hắn đi tới, cầm lấy khung thêu trong tay nàng, giọng điệu thản nhiên nói: “Có thể mua sẵn mà.”

Hạ Lan Từ không nghĩ vậy: “Ta mới phát hiện thêu thùa cũng rất quan trọng.” Nàng nghiêm túc nói: “Nếu sau này lưu lạc đến mức quần áo rách nát, không thể tự vá lại thì khó coi lắm.”

Lục Vô Ưu nắm lấy ngón tay của Hạ Lan Từ đưa vào miệng, hàm hồ nói: “Lần sau ta tự mình khâu là được.”

Hạ Lan Từ không chắc lắm: “… Chàng biết thêu thùa?”

Lục Vô Ưu đáp: “Không biết, nhưng ta biết khâu miệng vết thương.”

Hạ Lan Từ: “…”

Lục Vô Ưu khẽ cười nói: “Ta đã học y thuật ở quê nhà một thời gian, ngay cả ruột lòi ra hay bụng rách cũng có thể khâu lại, chắc thêu thùa cũng không khó lắm.”

Hạ Lan Từ không khỏi nói: “... Không thể so sánh hai việc này với nhau được!”

“Sao lại không được?” Lục Vô Ưu liếm sạch chút máu trên đầu ngón tay nàng, hôn dọc từ ngón tay đến mu bàn tay, hôn nhẹ ở cổ tay, vô thức mang theo chút nhiệt độ,

Hạ Lan Từ rút cổ tay mình ra khỏi tay hắn, lại cầm lấy khung thêu, đỏ mặt nói: “Đừng quan tâm ta, việc này không khó, ta chắc chắn có thể học được.”

Lục Vô Ưu thấy nàng kiên quyết thì thuận theo: “Được rồi, vậy nàng làm chậm một chút, đừng gấp gáp quá. Chưa học được ngay cũng không sao, dù sao con người cũng không thể học được mọi thứ một cách nhanh chóng.” Hắn nhớ tới cái gì: “À đúng rồi, mấy ngày nữa là thọ thần của Lệ Quý phi, trong cung sẽ tổ chức đại yến, hình như nàng cũng phải đi. Chỉ e kẻ đến không có ý tốt.”

Hạ Lan Từ ngẩn ra, rồi mỉm cười nói: “Vậy thì cũng chỉ có thể binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thôi.” 

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    7
  • Hôm nay:
    76
  • Tuần này:
    1017
  • Tất cả:
    58269
Thiết kế website Webso.vn