Slide 1

Chương 24

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 24
14 lượt đọc 788 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Tiêu Nam Tuân đến vào giờ Ngọ, ánh mặt trời đổ chéo xuyên qua ô cửa cũ trong sảnh chính, thứ ánh sáng mờ đục vàng úa ấy khắc họa hàng mày ánh mắt của vị Điện hạ tôn quý càng thêm lạnh lẽo sắc bén. Hắn mặc thường phục màu đỏ nâu, thêu hoa văn Hoàng gia bằng chỉ vàng, đai lưng khảm bạch ngọc trong suốt cùng bảo thạch rực rỡ, chuỗi châu nơi cổ leng keng, phú quý bức người, hoàn toàn không hợp với chiếc ghế gỗ đã mòn bạc màu bên dưới.

Ngay cả khi Hạ Lan Từ bước ra, cũng cảm thấy phủ đệ nhà mình không xứng để ông lớn này đặt chân đến.

Ánh mắt Tiêu Nam Tuân âm u tĩnh mịch cứ nhìn chằm chằm trên người nàng.

Mồ hôi lạnh men theo thái dương chảy xuống, nàng cố giữ bình tĩnh: “Thần nữ sợ hãi, làm phiền Điện hạ…”

Còn chưa nói dứt lời, Tiêu Nam Tuân đã phất tay ra hiệu cho đám tùy tùng vừa nối đuôi tiến vào lập tức lui ra ngoài.

Tim Hạ Lan Từ giật thót, gót chân nhẹ bước lùi về sau, toan cất lời nói “Không hợp lễ”. Dù rằng Đại Ung không quá coi trọng phòng bị giữa nam nữ, nhưng tình cảnh này… trong chớp mắt nàng đã tỉnh táo lại ngay, đối với vị Hoàng tử ăn trên ngồi trước này làm gì có cái gọi là giữ lễ, lễ nghi xưa nay chỉ dùng để ràng buộc thần dân.

Chiếc trâm sắt từ trong tay áo trượt xuống lòng bàn tay nàng.

Sương Chi bị hộ vệ của Tiêu Nam Tuân xua ra ngoài, nàng ấy lo lắng nhìn Hạ Lan Từ, khẽ gọi: “Tiểu thư…”

Hạ Lan Từ chỉ có thể lắc đầu nhẹ với nàng ấy.

Chẳng mấy chốc, trước đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại hai người.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ hơi thở, như thể đang ở thế đối đầu.

Tiêu Nam Tuân cứ nhìn nàng như vậy, như dã thú nhìn con mồi của mình, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào tới xé toạc y phục nàng, bóp chặt yết hầu nàng.

Hạ Lan Từ một tay siết chặt cây trâm, một tay chống mép bàn phía sau, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn, thế nên nàng vẫn cố gắng thẳng lưng như một sợi dây cung căng cứng.

Lý trí mách bảo nàng rằng Tiêu Nam Tuân kiêng dè trước ngôi vị tuyệt đối sẽ không trắng trợn động thủ với nàng. Nhưng rất nhiều lúc hắn cũng là một kẻ điên lệch lạc, mà hành vi của kẻ điên thì không ai có thể dự đoán đúng hoàn toàn…

Mồ hôi lạnh từ cằm nhỏ xuống cổ áo nàng.

Giọng Tiêu Nam Tuân đột ngột vang lên: “Hạ Lan tiểu thư đừng sợ, ta chỉ muốn nói với nàng vài câu.”

Hạ Lan Từ siết chặt cây trâm, cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Ban ngày ban mặt, trời đất quang minh, thần nữ không sợ.”

Tiêu Nam Tuân hỏi: “Vậy sao tay nàng lại run?”

“…?”

Hạ Lan Từ liếc mắt toan nhìn xuống, còn chưa kịp xác nhận cánh tay mình run thật không, Tiêu Nam Tuân đã tiếp lời: “Nàng nghĩ ta sẽ làm gì với nàng?”

Cảm giác này thật sự khó chịu vô cùng.

Rõ ràng Tiêu Nam Tuân chưa bước lại gần một bước, nhưng sợi dây vô hình kia lại siết chặt lấy cổ họng Hạ Lan Từ.

Nàng hít sâu một hơi, đột nhiên giơ tay lên, đầu trâm lóe lên màu bạc sắc lạnh.

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân tối đi: “Nàng…”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đầu trâm đã chĩa vào chính gò má nàng.

Hạ Lan Từ cất tiếng: “Kim thân của Điện hạ, thần nữ không dám làm tổn thương, nhưng gương mặt này mọc trên người thần nữ…”

Đây là lựa chọn nàng không muốn nhất, nhưng cũng là cách duy nhất có thể dùng để uy hiếp Tiêu Nam Tuân.

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân thoáng thay đổi, một lúc sau hắn mới nhếch môi cười mỉa: “Vậy nàng…”

Đầu nhọn của trâm sắt sắc bén đâm rách làn da trắng mịn, ngay tức thì hiện ra một vết máu, giọt máu đỏ chói rịn ra như bức họa hoàn mỹ bị xé toạc một vết nứt. Chưa kịp để Hạ Lan Từ rạch sâu thêm, Tiêu Nam Tuân đã bước nhanh tới, vung tay đoạt lấy cây trâm trong tay nàng.

Sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi.

May mà vết thương không sâu.

Hạ Lan Từ mặc cho hắn đoạt lấy cây trâm, không giãy giụa, chỉ lùi thêm một bước rồi quỳ gối xuống đất, nén đau đớn nói: “Cầu xin Điện hạ tha cho thần nữ.”

Tiêu Nam Tuân lặng lẽ nhìn nàng, như muốn nhìn xuyên thủng cả người nàng.

Một lúc lâu, hắn mới đột ngột bật cười lớn.

“Hạ Lan tiểu thư trung trinh như vậy thật khiến người ta thấy khâm phục, có điều…” Tiêu Nam Tuân cười, giọng ôn hòa: “Có lẽ nàng chưa biết, Trạng nguyên Lục Vô Ưu gần đây mới bị ám sát, tính mạng như chỉ mành treo chuông. Ta lo tiểu thư lại bị hoảng sợ, nên mới cất công đến thăm.”

Hạ Lan Từ mở to mắt.

Tiêu Nam Tuân vẫn đang cười, nhưng nụ cười không chút hơi ấm.

“Hạ Lan tiểu thư, nếu như Lục Trạng nguyên thật sự có chuyện bất trắc, nàng nói xem còn ai sẽ cưới nàng đây?”

Dù khi nghe tin đã lờ mờ đoán được, nhưng giây phút này nàng gần như có thể khẳng định chắc nịch rằng, người trước mặt này thực sự điên đến mức muốn giết bất kỳ kẻ nào dám cưới nàng.

Tiêu Nam Tuân tiện tay ném cây trâm dính máu sang một bên.

“Cho nên, cần gì phải thế?”

Cây trâm rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng giòn giã.

Trái tim Hạ Lan Từ cũng chìm thẳng xuống đáy vực.

***

“Tiểu thư, tiểu thư, mặt người sao lại thế này, nô tỳ đi lấy hòm thuốc ngay…” Sương Chi nhìn thấy vết máu trên mặt Hạ Lan Từ, hoảng hốt nói: “Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ! Bọn họ đã đi rồi, người đừng sợ…”

Hạ Lan Từ lúc này mới hoàn hồn, nàng giữ chặt tay Sương Chi trấn an: “Ta không sao, vết thương không sâu, không đáng ngại.”

Nàng đã nắm chừng mực, vết rạch không sâu, chừng mười ngày nửa tháng sẽ không nhìn ra nữa.

Chỉ là khoảnh khắc vừa rồi, Hạ Lan Từ thật sự cảm thấy mình như con thú bị dồn vào đường cùng, giãy giụa thế nào cũng vô dụng, còn liên lụy đến Lục Vô Ưu…

Sương Chi thấy nàng đáp lời mới yên tâm phần nào, lấy hòm thuốc đến xử lý vết thương cho nàng, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, có cần nghỉ ngơi một lát không?”

Hạ Lan Từ lắc đầu: “Lần trước vị nữ quan để lại phấn son còn ở trong phủ chứ? Đi lấy đến đây, còn nữa… xe ngựa chuẩn bị xong chưa?”

Sương Chi ngơ ngác: “Xe ngựa?”

“Vừa rồi chẳng phải bảo em chuẩn bị xe, lát nữa chúng ta ra ngoài.”

“Hả…?”

***

Lục Vô Ưu trước đây sống ở phủ của ông bác bên ngoại, sau khi nàng chọn nhà xong, Lục Vô Ưu dường như đã mua và chuyển đến ở, vị trí trên bản đồ nàng vẫn còn nhớ, cách Hạ Lan phủ không xa, xe ngựa chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Nàng còn chưa xuống xe ngựa nói rõ lý do đến phủ, người gác cổng - nàng còn thấy ngạc nhiên vì nhà của Lục Vô Ưu lại có người gác cổng - liền tỏ ra niềm nở nói: “Là Hạ Lan tiểu thư phải không? Đại nhân đã dặn rồi, tiểu thư cứ đi thẳng vào trong.”

Hạ Lan Từ không có tâm trạng để nhìn ngó, đi thẳng vào trong nhà.

Bên trong tràn ngập mùi thuốc đắng nồng nặc quen thuộc, Hạ Lan Từ lòng đầy lo lắng, đi vào đã nhìn thấy Lục Vô Ưu mặc trung y, sắc mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt nằm trên giường, dường như không mở nổi mắt, trên đầu quấn băng bằng vải bố, trên phần ngực lộ ra ngoài chăn cũng lờ mờ thấy băng vải đang rỉ máu, nhìn thoáng qua còn có hơi giống dáng vẻ của người đang hấp hối.

Một người trông giống người hầu đang lau mồ hôi trên trán cho Lục Vô Ưu, bát thuốc nóng hổi đặt trên bàn trà bên cạnh, thấy Hạ Lan Từ đến, hắn ta vô cùng lanh lợi nói một câu “Hạ Lan tiểu thư nhớ đút thuốc cho đại nhân” rồi lui ra ngoài.

Hạ Lan Từ bị bộ dạng của hắn dọa đến hoảng loạn: “Huynh... sao lại thành ra thế này, huynh đừng dọa ta.”

Nàng tiến lại gần, cúi đầu muốn kiểm trên vết thương trên người hắn.

Lục Vô Ưu nghe tiếng liền hé mắt ra một chút, đôi mắt hoa đào uể oải, cánh môi mấp máy như thể không còn sức để nói, lồng ngực hắn phập phồng một hồi mới yếu ớt lên tiếng: “Hạ Lan tiểu thư, nếu ta thật sự không qua khỏi...”

“Huynh nói bậy bạ gì thế.” Trong lời nàng mang theo vẻ sốt ruột: “Huynh đừng nói nữa. Đại phu đâu, để ta đi hỏi đại phu.”

Nàng vừa định đứng dậy thì nhận ra vạt áo đã bị Lục Vô Ưu kéo lại, ngón tay hắn nắm chặt khiến nàng không thể rời đi.

Hạ Lan Từ: “...”

Lục Vô Ưu vẫn mang vẻ bệnh tật, hắn cụp mắt, hàng mi dài rậm phủ xuống, tạo thành bóng râm mờ mịt, giọng điệu đáng thương vang lên: “Đại phu đã đi rồi, nàng... có thể ở lại với ta không?”

Hạ Lan Từ nghe vậy bình tĩnh ngồi xuống.

Lục Vô Ưu tiếp tục nắm lấy vạt áo của nàng, chạm vào lòng bàn tay nàng đang đặt trên chăn, Hạ Lan Từ hơi rụt tay lại nhưng lại bị nắm chặt hơn, nàng lấy lại bình tĩnh, từ từ thả lỏng cơ thể, lòng bàn tay bắt đầu có cảm giác hơi nhột, có thể cảm nhận được đầu ngón tay của Lục Vô Ưu đang viết từng nét từng nét lên tay nàng: “Có người nghe lén.”

Hạ Lan Từ lập tức hiểu ra.

Nàng phối hợp theo hắn, thở dài rồi nói: “Ta sẽ không đi nữa.”

Sau đó nàng lại nhẹ nhàng trở tay lại, viết một chữ trong lòng bàn tay của Lục Vô Ưu: “Ai?”

Lần này Lục Vô Ưu đáp lại rất đơn giản, chỉ vẽ hai nét trong lòng bàn tay của nàng.

Hạ Lan Từ mở to mắt, nàng không ngờ Nhị hoàng tử lại có thể phát rồ đến mức thật sự muốn giết Lục Vô Ưu, nhất thời lòng nàng thắt lại, bàn tay cũng vô thức nắm chặt ngón tay của Lục Vô Ưu.

Lục Vô Ưu khẽ lắc đầu, ngón tay trong lòng bàn tay nàng từ từ viết thêm hai chữ “Thăm dò”.

Vậy có nghĩa là Nhị hoàng tử phái người ám sát, cũng không phải thật sự muốn giết hắn, mà để thăm dò hắn, cho nên hiện giờ hắn giả vờ bị thương, cũng là để diễn trò cho người của Nhị hoàng tử xem.

Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Hạ Lan Từ yên tâm phần nào, nhưng lòng bàn tay lại sinh ra chút cảm giác lạ lùng.

Ngón tay giao nhau đều đã ẩm ướt mồ hôi. Vốn dĩ Hạ Lan Từ rất ít tiếp xúc cơ thể với nam nhân, lần duy nhất cũng là với Lục Vô Ưu, dù nàng đã cố gắng phân tán sự chú ý thế nào, lòng bàn tay vẫn cảm có cảm giác như bị nóng rát, còn có chút tê dại khiến nàng rất muốn rút tay về.

Hơi thở bất giác khựng lại, sau đó là tiếng thở dồn dập.

Lục Vô Ưu ngừng động tác trong tay, từ từ buông tay nàng ra.

Mất đi cách giao tiếp, hai người chỉ còn lại sự im lặng, cứ nhìn nhau không nói gì, tình cảnh có hơi ngượng ngập.

Hạ Lan Từ đảo mắt nhìn qua bát thuốc bên cạnh, chợt nhớ ra điều gì đó: “Sao huynh vẫn chưa uống thuốc? Hay là ta đút cho huynh uống.”

Ánh mắt Lục Vô Ưu chợt tối lại: “...”

“Lục đại nhân, huynh đã bệnh nặng thế này, còn không mau uống thuốc...” Hạ Lan Từ cầm bát thuốc lên, cố gắng thể hiện sự lo lắng căng thẳng của mình: “Nếu đại phu đã bỏ công kê thuốc rồi, dù thân thể huynh không tiện, cũng nên uống hết có được không...”

Lục Vô Ưu nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên.

Hạ Lan Từ suýt bật cười thành tiếng, nàng đặt bát thuốc xuống, kéo chăn đắp cho hắn, ngón tay trong lúc vô tình chạm vào băng vải thấm máu trên người hắn, Lục Vô Ưu nhăn mày phát ra tiếng rít thật khẽ.

Diễn cũng giống thật.

Hạ Lan Từ đang lúc cảm thán, chợt cảm giác được vết máu mà đầu ngón tay chạm vào có hơi âm ấm.

Nàng giật mình.

Nhiệt độ túi máu giả kia của Lục Vô Ưu nàng nhớ là hơi lạnh, Hạ Lan Từ đưa ngón tay lên chóp mũi ngửi thử, lập tức cảm thấy có điều bất ổn, nàng đưa tay lên muốn kéo tấm chăn ra: “Lục đại nhân, cho ta xem vết thương của huynh.”

Lục Vô Ưu không chịu, chỉ dùng khẩu hình nói “Không sao”.

Hạ Lan Từ lại không thể cởi thẳng áo hắn, dù đã ngủ cùng nhau, nhưng giữa nàng và hắn vẫn ở mức độ nửa thân quen nửa xa lạ một cách khó tả. Hạ Lan Từ do dự một lúc, ban đầu nàng tưởng rằng bát thuốc này chỉ là đạo cụ, bây giờ xem ra thuốc này thật sự được sắc cho hắn, nàng nhẹ giọng nói: “Bất kể thế nào, huynh cũng nên uống thuốc.”

“... Lục đại nhân, uống thuốc đi được không?”

Một lúc sau, Lục Vô Ưu mới mở mắt ra, có vẻ bất đắc dĩ gượng dậy.

Hạ Lan Từ nâng tay đưa bát thuốc đến miệng hắn.

Lục Vô Ưu nhìn bát thuốc rồi lại nhìn nàng, hắn nhíu mày thật chặt, cuối cùng cũng đưa tay giữ bát thuốc, vẻ mặt còn nhẫn nại hơn cả đêm hôm đó, hắn nhăn mặt uống ừng ực hết bát thuốc.

Hạ Lan Từ vừa định đặt bát thuốc xuống đã bị Lục Vô Ưu kéo tay lại.

Nàng cảm thấy bất ngờ liền quay đầu sang, lại nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch nhưng không thể che giấu vẻ tuấn tú xuất chúng của Lục Vô Ưu đang tiến lại gần nàng, đôi môi hắn sát bên tai, hơi thở nhẹ nhàng phả vào trên má, giọng khàn khàn kéo dài, hắn hạ thấp giọng đến tận cùng: “... Đắng chết đi được, nàng có kẹo không?”

Hạ Lan Từ lập tức nghĩ đến những hình ảnh không hay ho kia, đôi tai tinh xảo bất chợt đỏ bừng lên.

“Ta...”

Nàng nghiêng đầu đang định nói, không ngờ vành tai lại chạm vào cánh môi của Lục Vô Ưu, như có một luồng điện chạy qua, cả hai đều sững sờ.

Đúng vào lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

“Tễ An huynh, trước đây là lỗi của ta, nghe nói huynh bị thương ta thật sự lo lắng...”

Hạ Lan Từ và Lục Vô Ưu vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Chương đứng ở trước cửa cũng ngây người ở đó.

Lâm Chương ngay lập tức lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy xấu hổ muốn rời đi, nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh tượng vừa thấy — Hạ Lan tiểu thư ngồi bên giường của Tễ An, hai người dán sát mặt vào nhau, nếu không phải vì mình lên tiếng làm gián đoạn, nói không chừng hai người họ đã…

Y không còn tâm trí để nghĩ nhiều, mặc dù hai người họ đã có hôn ước, việc này cũng không hợp lễ, y chỉ cảm thấy cả người bị cảnh tượng đó đập vào mặt, đứng chết trân tại chỗ.

Hạ Lan tiểu thư và Tễ An huynh… lại có thể thân mật đến vậy sao…

Hạ Lan Từ đứng dậy, vội nói: “Vừa nãy ta chỉ đang đút thuốc cho hắn…”

Nhưng Lâm Chương rõ ràng không muốn nghe giải thích, y hoảng hốt chắp tay lại: “Là ta đến không đúng lúc, đã quấy rầy rồi, Tễ An huynh hãy dưỡng thương cho tốt, ta… ta… hôm khác sẽ đến thăm huynh sau.”

Nói xong, Lâm Chương bước đi loạng choạng, không còn dáng vẻ thong dong như thường ngày.

Hạ Lan Từ nhất thời cũng có cảm giác ngượng ngùng khó tả, suy cho cùng hai người từng suýt bàn chuyện hôn nhân, việc này lại diễn ra trước mặt Lục Vô Ưu, bây giờ Lâm Chương lại nhìn thấy cảnh nàng và Lục Vô Ưu không đứng đắn thế này — thực ra Lục Vô Ưu chỉ ghé vào bên tai nói vài lời mà thôi — nhưng nàng vẫn có một cảm giác chột dạ khó hiểu.

Nàng bất giác đưa mắt nhìn về phía Lục Vô Ưu: “Chuyện này… huynh sẽ giải thích với Lâm Chương thế nào?”

Lục Vô Ưu nằm xuống giường lại, thở yếu ớt nói: “Hạ Lan tiểu thư, ta còn đang bị thương nặng đó… Nàng đã quan tâm đến Thiếu Ngạn như vậy, nếu ta thật sự không qua khỏi, nàng gả cho y cũng không phải không được.”

Hạ Lan Từ: “...”

Cái tật xấu thích nói lời châm chọc của người này đúng là không chữa nổi.

“Được rồi, nàng về đi, ta còn phải đi ngủ...”

Hạ Lan Từ còn chưa nói ra mục đích của chuyến đi lần này, đang lúc do dự cúi đầu bỗng thấy Lục Vô Ưu nháy mắt với mình, ám chỉ câu nói vừa nãy là do hắn cố ý nói ra.

Nàng hiểu ý, gật đầu đáp: “Vậy ta về trước đây.”

Còn chưa đi ra ngoài đã thấy Lục Vô Ưu mở mắt ra, nhanh chóng ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, sau đó quay lại nhìn nàng: “Người nghe lén mới vừa đi rồi… dù rằng không biết liệu có còn quay lại không.”

Thấy giọng điệu hắn đã nói chuyện như bình thường, Hạ Lan Từ cũng không cần giả vờ nữa, hỏi thẳng vào vấn đề: “Vết thương của huynh thật sự không sao chứ? Tại sao Nhị hoàng tử lại đột ngột ra tay với huynh?”

Lục Vô Ưu nhanh nhẹn xuống giường, rót cho mình một chén trà để súc miệng, nói: “Thương tích không nghiêm trọng. Thích khách có võ công, rõ ràng không phải là hộ vệ võ tướng bình thường. Ban đầu ta còn tưởng rằng là thù oán cá nhân, sau đó nghĩ lại dường như ta cũng không có kẻ thù nào…”

Từ lúc hắn tám chín tuổi đã ra ngoài đi học, chỉ thỉnh thoảng mới về nhà, cho dù là thù địch của cha mẹ hắn cũng không tìm đến hắn được.

“Hơn nữa, thích khách dường như không có ý lấy mạng ta, mà giống như ép ta ra tay hơn, cho nên ta không động thủ với kẻ đó, còn để mình bị thương một chút để khiến mình trông có vẻ thê thảm hơn.”

Hắn súc miệng xong, bắt đầu lục lọi tìm đồ.

“Sau đó ta đã phái người đi theo dõi tên thích khách đó, lần theo dấu vết mới xác định được là Nhị hoàng tử. Còn về lý do vì sao hắn ra tay với ta, e rằng không chỉ vì ta giành lấy tình yêu của hắn… Đêm đó chúng ta cùng nhau trốn thoát đã làm hỏng kế hoạch của hắn, có lẽ hắn đã nghi ngờ ta nên muốn dò xét nội tình bên trong của ta. Nhân tiện nói thêm một câu, hộ tịch của ta đã được làm giả, dù có điều tra sâu vào cũng không tra ra được cha mẹ ta… À, tìm thấy rồi, may mà còn một gói.”

Lục Vô Ưu lôi ra một gói kẹo mật được bọc kín, lấy một viên bỏ vào trong miệng, đôi mắt hoa đào khẽ cong lên để lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Hạ Lan Từ giật mình: “Làm giả sao?”

Lục Vô Ưu nói: “Cũng là để cho người ngoài xem thôi, cha mẹ ta đều là người dân bình thường, vì vậy ta rất ít khi đề cập đến họ để tránh rắc rối khi làm quan sau này. Sở dĩ ta nhờ nàng giữ bí mật chuyện ta biết võ cũng là vì lý do đó. Trong Hàn Lâm Viện, làm đến chức quan Nhật giảng tất nhiên phải đối mặt với Thánh thượng sớm chiều, nếu võ công của ta quá cao lại có lai lịch không rõ ràng, Thánh thượng làm sao yên tâm được? Nàng có muốn ăn một viên kẹo không?”

Hắn hết sức chân thành đưa gói kẹo ra.

“Không đâu, cảm ơn.” Hạ Lan Từ từ chối rồi hỏi tiếp: “…Vậy sao huynh lại nói cho ta biết chuyện này?”

Lục Vô Ưu tỏ ra khó hiểu: “Chẳng phải nàng sẽ thành thân với ta sao? Ta không nên nói cho nàng biết à?”

Hạ Lan Từ nhất thời cứng họng, không nói nên lời.

Lục Vô Ưu khẽ cong môi mỉm cười, nói: “Là do ta nghĩ rằng, chúng ta đã bước lên cùng một con thuyền, tốt nhất vẫn nên thẳng thắn với nhau một chút để tránh sau này nghi kỵ lẫn nhau. Ta không hứng thú với việc ngày ngày đấu trí với người bên gối.”

Lúc nói ra ba từ “người bên gối”, hắn không hề đỏ mặt.

Nhưng Hạ Lan Từ bỗng cảm thấy xấu hổ khó tả, nàng chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn nói rõ ý định lần này: “Lục Vô Ưu, huynh vẫn quyết định muốn thành thân với ta sao?”

Động tác ném kẹo của Lục Vô Ưu khựng lại.

Hạ Lan Từ dứt khoát nói rõ trước khi hắn kịp mở miệng: “Lần này hắn chỉ uy hiếp không lấy mạng huynh, không có nghĩa lần sau hắn vẫn sẽ như vậy. Nói thật, ngay vừa rồi hắn đã đến phủ ta… lời lẽ uy hiếp trông không giống người sẽ dễ dàng bỏ qua.”

Nàng vốn có thể giấu đi, nhưng lựa chọn này nguy hiểm hơn nàng tưởng rất nhiều, nàng không thể hoàn toàn mặc kệ sống chết của Lục Vô Ưu được.

“… Nếu hiện tại huynh muốn giải trừ hôn ước với ta, ta sẽ không trách huynh.”

Giọng Hạ Lan Từ nhỏ dần, không còn sắc bén đối đầu như lúc trước.

Bầu không khí dần trở nên nặng nề.

Lục Vô Ưu đặt kẹo xuống, ngước mắt nhìn biểu cảm của nàng, ánh mắt trong trẻo dừng lại trên gương mặt xinh đẹp ấy một lúc.

Đến khi Hạ Lan Từ cảm thấy biểu cảm của mình đã đơ cứng lại, hắn mới đột ngột hỏi: “Nếu chúng ta giải trừ hôn ước, nàng định sẽ làm thế nào?”

Hạ Lan Từ có một giây phút mờ mịt trước tương lai, nhưng đã bình tĩnh lại ngay sau đó: “Rồi sẽ có cách thôi.”

“Cách gì?”

Hạ Lan Từ nghẹn họng, chưa kịp trả lời tiếp thì đã nghe Lục Vô Ưu cười nói: “Bây giờ mới nhượng bộ e rằng đã muộn rồi. Nàng còn thật sự muốn chừa đường lui cho ta sao? Nhưng xin lỗi, Hạ Lan tiểu thư, ta không định lui. Dù có chết, ta cũng muốn chết trong tư thế đứng thẳng, chứ không phải sống lay lắt hèn nhát. Đương nhiên, nàng yên tâm, ta cũng không dễ chết đến vậy.”

Lời hắn nói nửa kín nửa hở, Hạ Lan Từ lập tức hiểu ra ngay.

Giờ mà đi hủy hôn, người mất mặt không chỉ có nàng, mà còn là danh dự của Lục Vô Ưu. Giới quan văn thanh lưu coi trọng nhất là khí tiết, trước đó hắn đã khoe khoang nói hai người tình sâu nghĩa nặng, nay lại hủy hôn tất sẽ bị coi là tham sống sợ chết, nhất định bị người đời khinh bỉ.

Nàng chần chừ: “Huynh thật sự quyết định…”

Lục Vô Ưu lại mỉm cười với nàng: “Hỏi nhiều lần như vậy, nàng không thấy mệt sao?”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    7
  • Hôm nay:
    76
  • Tuần này:
    1017
  • Tất cả:
    58269
Thiết kế website Webso.vn