Slide 1

Chương 43

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 43
9 lượt đọc 777 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Chút thẹn với lòng còn sót lại khiến hắn cuối cùng cũng nâng tay lên nói: “… Thôi, để ta tự làm.”

Nhưng Hạ Lan Từ lại giơ bát lên: “Đừng cố sức, cứ nằm yên, ta đút chàng.”

Lục Vô Ưu thấy thìa đã được đưa đến bên miệng, sự xấu hổ trong hắn lung lay sắp đổ. Đúng lúc này, chóp mũi bỗng ngửi thấy một mùi đắng nhàn nhạt, hắn cứng người: “Nàng sắc thuốc?”

Hạ Lan Từ giơ thìa lên nói: “Đúng vậy, uống cháo xong chàng phải uống thuốc ngay, đừng chống cự nữa Lục đại nhân, sinh bệnh thì phải uống thuốc.”

Lục Vô Ưu lập tức tỉnh táo lại.

Giờ phút này, hắn đột nhiên quyết định làm người.

“Thật ra ta không có bệnh, lúc nãy chỉ là…”

Tuy nhiên, Hạ Lan Từ dường như đã nhìn thấu hắn, nói: “Đã bệnh rồi thì ngoan ngoãn nằm im đi.”

Cháo được đút vào miệng, lời nói của nàng tuy không khách khí, nhưng động tác lại rất dịu dàng. Vị ngọt và mềm dẻo cùng lan tỏa trong miệng, nhất thời làm Lục Vô Ưu quên mất sự đấu tranh ban đầu.

Hạ Lan Từ vẫn nói: “Nếu thấy khó uống thì nói với ta.”

Lúc này, Lục Vô Ưu cụp mắt không nói lời nào, mồ hôi từ thái dương không ngừng chảy xuống.

Uống cháo xong thì đến lượt thuốc, lúc Hạ Lan Từ cầm bát thuốc lên, trong tay còn có một gói giấy nhỏ chứa vài viên đường mạch nha. Nàng đang suy nghĩ nên khuyên Lục Vô Ưu uống thuốc thế nào thì đột nhiên thấy mắt hắn lóe lên, sau đó bất ngờ đón lấy chén thuốc trong tay nàng uống một hơi cạn sạch.

Hả?

Hạ Lan Từ còn đang sững sờ thì Lục Vô Ưu đột nhiên nghiêng người lại gần, thậm chí nàng còn có thể thấy rõ những giọt mồ hôi ướt đẫm trên khuôn mặt thanh thoát của hắn, cùng với một vệt đỏ ẩn hiện trong khóe mắt. Giây tiếp theo, vị đắng chát đã truyền từ môi hắn sang môi nàng.

Lục Vô Ưu nâng cằm nàng lên, cứ như muốn đem bốn chữ “đồng cam cộng khổ” này thực hiện đến cùng.

Chẳng qua là đang bệnh nên hơi thở của Lục Vô Ưu vô cùng nóng bỏng, nhưng sức lực lại không giảm chút nào, mãnh liệt chiếm lấy môi nàng như đang hút lấy thứ gì đó. Đầu lưỡi hắn cũng nóng hổi, điêu luyện và linh hoạt lướt qua từng ngóc ngách.

Hô hấp của Hạ Lan Từ cũng dần trở nên gấp gáp.

Tuy nàng đã cam chịu số phận, nếu Lục Vô Ưu lây bệnh phong hàn cho nàng thì cũng không còn cách nào, vốn dĩ hai người sớm chiều ở chung cũng khó tránh khỏi, nhưng thế này thì...

Hắn là người bệnh mà!

Thế này chẳng phải không thích hợp lắm sao!

Nàng dùng sức đẩy vai Lục Vô Ưu, muốn hắn bình tĩnh lại một chút, nhưng hình như Lục Vô Ưu còn mất bình tĩnh hơn những lần hắn hôn nàng trước đây. Khi hắn đang hôn sâu Hạ Lan Từ, cánh tay hơi dùng sức, kéo nàng ôm chặt vào lòng.

Hạ Lan Từ còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị hắn đẩy nằm trên giường.

Lục Vô Ưu chống tay bên người nàng, hôn nàng sâu nông bất định, dây dưa quấn quýt đầy kìm nén, ánh mắt như say, nửa khép lại mang chút đau khổ. Mồ hôi nóng hổi từ thái dương hắn rơi xuống, nóng đến nỗi thân thể Hạ Lan Từ cũng co rụt lại.

Nhưng hoàn toàn không có chỗ để rụt lại.

Chỉ có thể bị Lục Vô Ưu giữ chặt lấy hôn càng lúc càng sâu.

Một lúc sau, dường như đã hôn đủ, Lục Vô Ưu mới di chuyển môi, chậm rãi di chuyển xuống dán lên chiếc cằm nhỏ nhắn của Hạ Lan Từ, khẽ hôn nơi đó một cái. Lồng ngực hắn phát ra một tiếng cười khẽ vừa nhẹ vừa trầm, nói: “… Thật ngọt.”

Hạ Lan Từ bắt đầu hoài nghi đầu óc của hắn đã bị nóng đến không còn tỉnh táo.

Nàng nâng tay lên sờ trán Lục Vô Ưu, nơi đó quả thật nóng đến khó tin, ngón tay nàng vừa chạm vào cũng có cảm giác bị bỏng nhè nhẹ. Nhưng đôi môi của Lục Vô Ưu còn tiếp tục di chuyển xuống, từ cổ, xương quai xanh… dọc theo vạt áo không biết đã mở từ khi nào, đi một mạch xuống dưới.

Những nơi bị chạm vào, từng chỗ đều bốc cháy dữ dội.

Lúc này, sự xấu hổ của Hạ Lan Từ mới chậm rãi kéo đến. Khi Lục Vô Ưu đã hôn dần đến những nơi không thích hợp lắm, cảm giác kích thích quá mạnh mẽ khiến nàng không thể nhịn được nắm chặt lấy cánh tay hắn, âm sắc phát run như nhũn ra: “… Chàng vẫn đang bệnh mà.”

Hình như Lục Vô Ưu cũng đã lấy lại chút tinh thần.

Lý trí và dục vọng giằng co ở điểm giới hạn mong manh, dường như sắp tan vỡ, nhưng dường như cũng không hẳn là vậy.

Hắn cũng thật không muốn ép buộc nàng.

Lục Vô Ưu chống thân thể ngồi dậy, đè mạch đập của mình lại, dùng nội lực từ từ áp chế luồng nhiệt xa lạ mà quen thuộc kia, đầu óc cũng theo đó mà dần tỉnh táo lại.

Hắn nhắm mắt lại.

Bộ dạng này nhìn qua thật sự quá mức khổ sở, giống như phải cưỡng ép dừng lại.

Giọng hắn khàn đặc: “Có phải ta lại mạo phạm nàng không? Ta chỉ là… muốn hôn một cái, ta không định…” Lục Vô Ưu ho khan một tiếng, lại nói: “Ta cũng không bị phong hàn, sẽ không lây bệnh cho nàng, ta chỉ là… muốn uống cháo.”

Cuối cùng Hạ Lan Từ cũng phục hồi tinh thần, người thường ngày luôn đắc ý như khổng tước xòe đuôi, giờ lại giống như cà tím dính sương.

Nàng do dự nói: “… Vậy tại sao vừa rồi chàng lại nóng thế? Là chàng dùng võ nghệ để giả vờ bị như vậy sao? Chàng thật sự không sinh bệnh?”

Lục Vô Ưu đáp: “Không hoàn toàn là vậy, có lẽ trong hương đốt có chút tác dụng kích thích cảm xúc.”

Hạ Lan Từ đã hiểu.

Lúc này, hứng thú của Lục Vô Ưu giảm sút hẳn, giọng nói còn uể oải hơn vừa rồi.

Thấy hắn định đi xuống, Hạ Lan Từ thật sự có chút do dự…

Nàng do dự hỏi ra vấn đề mình muốn hỏi từ lâu, nhưng lại xấu hổ: “… Chàng, mỗi lần hôn ta xong, có phải đều nhẫn nhịn rất vất vả không?”

Động tác của Lục Vô Ưu hơi khựng lại, nói: “Trước kia thì không sao, gần đây thì có chút…”

Hạ Lan Từ hỏi: “Nam nhân đều như vậy sao?”

Lục Vô Ưu bình thản trả lời: “Nàng muốn học chuyện này ở đây sao? Cũng không phải không được… Những người khác ta không rõ lắm, nhưng trước kia ta không như vậy, có lẽ là, dù sao chúng ta…” Hắn chậm rãi nói: “Đã từng làm chuyện vợ chồng thật sự.”

Lúc này, Hạ Lan Từ cũng có chút ngượng ngùng.

Nàng im lặng một lúc, tự mình chuẩn bị tâm lý rồi nói: “… Hay là, ta giúp chàng nhé?”

Vừa rồi trông hắn hơi thảm thương thật.

Bước chân của Lục Vô Ưu gần như đã xuống khỏi thì bỗng khựng lại, nhưng rất nhanh lại tiếp tục nói: “Nàng không tình nguyện.”

Hai má Hạ Lan Từ ửng đỏ, nói hơi khó khăn: “… Cũng không phải hoàn toàn là vậy.”

Lục Vô Ưu suýt nữa đã xiêu lòng, nhưng hắn nhớ lại những phản ứng trước đây của nàng, cảm thấy rõ ràng nàng chỉ xuất phát từ nghĩa vụ. Trong mắt hắn, nghĩa vụ và tự nguyện là hai chuyện khác nhau, về bản chất vẫn là thêm một gông xiềng, nhưng… thật sự rất hấp dẫn.

Hắn đấu tranh nhưng không động đậy.

Hạ Lan Từ cũng không động đậy.

Hai người giằng co một lúc, có loại cảm giác như địch bất động thì ta bất động.

Dưới sự xúi giục của bản năng, Lục Vô Ưu chạm nhẹ vào chóp mũi rồi khẽ nói: “… Không phải không có cách khác để giúp ta.”

Hạ Lan Từ hỏi ngay: “Cách gì?”

Lục Vô Ưu xoay người lại, nhẹ nhàng thì thầm bên tai nàng vài câu.

Hắn nói rất đơn giản, Hạ Lan Từ bỗng nhiên đỏ bừng mặt, sau đó vẫn có chút hoang mang: “… Thật sự, được chứ?”

Lục Vô Ưu cũng có chút không thoải mái: “… Nếu nàng thật lòng muốn giúp ta, thử xem không phải sẽ biết sao.”

Hạ Lan Từ quỳ trên giường, hỏi rất nghiêm túc: “Cụ thể phải làm thế nào?”

Lục Vô Ưu cũng trở về giường, dùng giọng nói thờ ơ để che giấu sự căng thẳng: “Còn có thể thế nào… Không phải nàng từng thấy qua rồi sao, phải đánh tiếng chào hỏi chứ?”

Hạ Lan Từ nói: “… Không nhớ rõ thật mà.”

“Vậy bây giờ có thể làm quen thử lần nữa.” Lục Vô Ưu khó có thể kiểm soát miệng mình: “Đó là bộ phận quan trọng của ta.”

Hạ Lan Từ rõ ràng cũng rất căng thẳng, nhưng nghe hắn nói vậy, nàng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Chàng có thể nói chuyện đàng hoàng được không?”

Lục Vô Ưu tiếp tục buông lời không đứng đắn: “Ta có miệng là để nói chuyện, nếu nàng không muốn nghe, có thể chặn nó lại ta cũng không để ý lắm đâu.”

Hạ Lan Từ cúi đầu, tai đỏ bừng hết lên.

Nàng lại không nhịn được mà đưa ra ý kiến riêng: “Khi chàng nói chuyện với người khác rõ ràng không phải như vậy, sao chàng không thể đối xử bình đẳng, cũng dùng giọng điệu và thái độ đó với ta?”

Lục Vô Ưu kêu lên một tiếng khó chịu, khẽ thở dốc nói: “… Vậy thì ta sẽ mất bao nhiêu niềm vui chứ.”

Hạ Lan Từ hết hồn vội nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy: “Rốt cuộc chàng thấy vui chỗ nào chứ!”

Lục Vô Ưu không kiềm chế được siết chặt eo nàng, trán tựa vào vai nàng, tiếng thở dốc càng nặng nề hơn: “Muốn nói gì thì nói, chẳng lẽ không vui sao?”

Cùng với những đoạn đối thoại vô nghĩa của họ, còn có những âm thanh không đoan chính.

Hạ Lan Từ chỉ cảm thấy cánh tay giống như không còn là của mình nữa.

Lý trí tỉnh táo nhưng lại cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Bên tai nàng đều là tiếng thở dốc trầm thấp của Lục Vô Ưu, ngay cả hơi thở của bản thân cũng vô thức nặng nề hơn vài phần, cả người nóng rực lên.

Lục Vô Ưu nằm nhoài trên vai nàng mà vẫn không chịu yên, áp sát bên tai nàng khẽ hôn lướt qua.

Hạ Lan Từ cắn môi nói: “Nếu lúc đầu ta không đắc tội chàng thì sao?”

Lục Vô Ưu khẽ ngửi vài hơi ở hõm vai nàng, lại kêu lên một tiếng đau đớn, hơi thở lúc nhẹ lúc nặng: “… Giờ nàng mới nói thì quá muộn rồi, nhưng dù ta có ăn nói khó nghe thì lúc đó cũng đâu làm gì nàng… A, Hạ Lan Từ, tay nàng nhẹ chút.”

Hạ Lan Từ gần như sụp đổ, chỉ có thể thốt ra được vài từ rời rạc: “Quá... rồi... không giữ được.”

Lục Vô Ưu khàn giọng, mặt dày nhắc nhở: “Dùng hai tay không phải được rồi sao, nàng học thử đi.”

Hạ Lan Từ không khỏi giận dỗi nói: “Không phải vừa rồi chàng còn rất căng thẳng sao?”

Lục Vô Ưu lại hôn lên hõm vai nàng một cái, nói: “Hiện giờ ta vẫn rất căng thẳng, nàng mà không cẩn thận chút thôi là ta xong đời ngay.”

Hạ Lan Từ hít sâu một hơi mới nói: “… Sau khi chàng xong đời, ta cũng vậy phải không?”

Lục Vô Ưu nheo đôi mắt đào hoa, hai má vẫn hơi đỏ, lúc này ánh mắt hắn chứa đựng từng đợt gợn sóng, thật sự rất quyến rũ: “Đúng vậy, sao nàng lại thông minh thế này, ta chắc chắn sẽ cùng nàng… đồng quy vu tận.”

Không biết qua bao lâu, Hạ Lan Từ thật sự cảm thấy cánh tay mình đã tê cứng.

Lúc này, Lục Vô Ưu mới thỏa mãn thở dài một hơi, nhưng vẫn nằm nhoài trên vai nàng như trước, thần sắc có chút lười biếng.

Hạ Lan Từ mơ hồ cảm thấy cả vai mình cũng tê rần, xấu hổ đến nỗi gần như không dám ngẩng đầu lên, toàn thân như đang bị lửa thiêu chín

Mùi hương trong không khí còn chưa tản đi.

“... Chàng đứng lên, ta đến phòng tắm.”

Giọng điệu của Lục Vô Ưu cũng tùy ý hơn: “Hạ Lan tiểu thư, nàng thật vô tình, để ta nằm thêm chút nữa đi.”

Hạ Lan Từ cứ cảm thấy Lục Vô Ưu này lại trở nên khác đi một chút rồi.

Hắn vẫn dán chặt bên tai nàng, kéo dài giọng bổ sung: “… Rõ ràng nàng vừa mới trêu đùa ta.”

“…”

Hạ Lan Từ dùng vai đẩy hắn ra, không muốn tiếp tục cuộc đối thoại này, nhưng nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện, thấp giọng nói: “Vậy đêm đó… chàng có thể dùng biện pháp này giải quyết không?”

“Ta từng nghĩ đến, nhưng nàng ở đó, ta cũng không thể thử, hơn nữa…” Lục Vô Ưu dừng lại một chút mới nói tiếp: “Nàng thì sao bây giờ? Ta cũng không thể bỏ mặc nàng thật, chẳng lẽ để ta giúp nàng…”

Hạ Lan Từ lập tức cảm thấy tim mình đập mạnh.

Quả thật có xảy ra hay không cũng không có gì khác biệt.

Lục Vô Ưu thả lỏng, còn trấn an nàng: “Chuyện đó bình thường lắm. Nàng xem trong sách vẽ đủ cả rồi đấy, cả thế gian này ai ai cũng làm, chỉ là đều làm trong phòng kín, nàng không nhìn thấy mà thôi.”

Hạ Lan Từ cảm thấy lời an ủi của hắn thật kỳ lạ.

Nàng bị an ủi một cách kỳ lạ, cố gắng từ từ bình tĩnh lại rồi nói: “… Bây giờ chàng có thể xuống khỏi vai ta được không?”

Tìm khăn lau qua một lượt, Hạ Lan Từ chuẩn bị quay về phòng ngủ. Nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn trên chiếc giường trong thư phòng mình, nàng còn đang do dự không biết có nên gọi hắn cùng đến phòng tắm không. 

Lục Vô Ưu cũng đã chỉnh đốn sơ lại mình một chút, còn về phòng ngủ trước cả nàng.

Hai người lần lượt gọi nước tắm rửa một lượt.

May mà buổi tối phòng chứa củi luôn chuẩn bị sẵn nước nóng, sau khi tắm xong, Lục Vô Ưu lại quay về thư phòng của nàng, dường như định tiếp tục hoàn thành bài giảng vừa rồi hắn chưa viết xong. Hạ Lan Từ biết công vụ của hắn vẫn chưa hoàn thành nên cũng không để tâm, đoán là tối nay hắn sẽ ngủ ở thư phòng.

Nàng cầm một quyển sách ngồi trên giường, nhưng chỉ xem được một lúc thì hình ảnh Lục Vô Ưu nằm trên vai nàng thở dốc lại hiện lên trong đầu, cùng với cảm giác mắt thấy, tay cảm nhận được.

Bình tâm tĩnh khí thế nào cũng không thể bình tĩnh được nữa.

Hạ Lan Từ thậm chí còn bắt đầu mơ hồ nhớ lại, lúc trước có xảy ra chuyện này thật không, nàng thật sự đã… không thể nào…

Nàng lục tìm quyển sổ nhỏ mà Diêu Thiên Tuyết đưa cho mình trước đây dưới đáy rương quần áo, chỉ lật xem vài trang, Hạ Lan Từ đã cảm thấy không thể nào, nhất định không thể nào.

Trở lại giường lần nữa, nàng tắt đèn, cuộn mình trong chăn trằn trọc một hồi.

Chưa kịp đợi nàng trằn trọc ra kết quả thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Hạ Lan Từ cứng đờ. Trong phòng ngủ tối mờ, bóng dáng của Lục Vô Ưu lại xuất hiện, khiến Hạ Lan Từ không khỏi dâng lên mấy phần căng thẳng lâu lắm rồi mới cảm thấy lại.

Nàng nằm im trên giường không dám cử động.

Lục Vô Ưu thấy đèn đã tắt thì lập tức lên giường, cũng đắp chăn nằm thẳng người xuống.

Hạ Lan Từ mà xoay người thì hơi ngượng ngùng, vẫn là Lục Vô Ưu quay người trước, nàng mới theo đó mà quay lại, nắm chặt chăn, nhắm mắt, trong lòng lẩm nhẩm đọc “Thiên Tự Văn”. Khi đọc tới câu “Tín sứ khả phúc, khí dục nan lượng”(*) thì lờ mờ nghe thấy giọng nói của Lục Vô Ưu mơ hồ vang lên.

“… Nếu có cách thoải mái hơn, nàng có muốn thử không?”

(*)信使可覆,器欲难量 tạm dịch là “Lời hứa có thể giữ, nhưng lòng người thì khó lường”.

Nói xong câu này, hắn cũng không nói tiếp nữa. 

Giọng nói lại quá đỗi yếu ớt, nếu không nghe kỹ thì gần như sẽ tưởng rằng đó chỉ là ảo giác.

Mặt Hạ Lan Từ đỏ bừng, nàng vùi đầu vào chăn, không biết có nên tiếp lời hay không, trong sự rối rắm và mệt mỏi, nàng vô thức chìm vào giấc ngủ.

***

Ngày hôm sau tỉnh dậy, nàng mới nhớ ra còn có việc đang chờ mình xử lý.

Thanh Diệp vô cùng xấu hổ nói: “Tối qua thuộc hạ có gọi vài người trong giáo... bằng hữu đến nên uống hơi quá chén, không chú ý kỹ... Nhưng chúng thuộc hạ đã thẩm vấn họ rồi, phu nhân yên tâm, không đánh đập gì cả, chỉ lục soát đồ đạc họ mang đến và dọa dẫm một chút để các nàng thành thật khai báo thôi.”

Hai vị cô nương hôm qua còn trang điểm xinh đẹp, hôm nay trông ai nấy cũng ngoan như chim cút, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Hạ Lan Từ nhìn thoáng qua những món đồ họ mang đến, muôn hình muôn vẻ — ngoài y phục và trang sức, ngoài hộp hương và viên hương đêm qua, còn có một ít chai lọ linh tinh.

“Đã kiểm tra qua thành phần, ngoại trừ son phấn nữ tử dùng, bên trong còn có một số loại thuốc trợ hứng thấp kém.”

Thanh Diệp nói một câu, hai cô nương kia lại run lên một cái, giống nhau đến mức Hạ Lan Từ nhất thời không phân biệt được ai với ai.

“Phu nhân, người xem nên xử lý thế nào?”

Nàng thật sự rất đau đầu, hai cô nương này vừa nhìn đã biết vai không thể gánh, tay không thể nâng lên, còn yếu đuối hơn cả nàng — Hạ Lan Từ so sánh thử một chút, dù sao chắc chắn nàng không thể xoay eo được như họ.

Lúc Hạ Lan Từ đang suy tính, hai cô nương kia đã hành động trước.

Một người bắt đầu thút thít, sau đó khóc nức nở: “Tối qua là nô tì to gan lớn mật, nhưng Nhị điện hạ đã nói chỉ cần có thể dụ dỗ đại nhân thành công, sẽ giúp chúng nô tì thoát khỏi nô tịch, nô tì cũng không muốn làm vậy, sau này nô tì không dám nữa.”

Người còn lại thì khóc như hoa lê ướt mưa: “Phu nhân, nô tì hoàn toàn không có chút suy nghĩ bất chính nào với đại nhân, cầu xin người đừng đưa chúng nô tì về chỗ Nhị điện hạ.” Khi nói chuyện, nàng ta lại hơi run lên, dường như rất sợ hãi.

Từ nhỏ Hạ Lan Từ đã sợ nghe con gái khóc, phảng phất lại nhớ đến tiểu đường muội ở Thanh Châu khi xưa, cứ khóc mãi không ngừng, người khác còn phải nhẹ nhàng dỗ dành mới chịu nín, nàng không còn cách nào khác chỉ đành đau đầu đi dỗ.

Cũng may hiện giờ chắc là không cần.

Nàng lại suy nghĩ thêm một chút rồi nói: “Các ngươi biết làm gì?”

Hai cô nương nhìn nhau, ấp úng trả lời: “Cầm kỳ thư họa...”

Mặt mày Hạ Lan Từ lập tức giãn ra, hỏi: “Biết viết biết vẽ là được, các ngươi biết được bao nhiêu chữ?”

Hai cô nương kia càng thêm mê man, nhưng vẫn thành thật đáp: “Từng đọc qua ‘Ấu Học Quỳnh Lâm’, ‘Thiên Tự Văn’, còn ‘Tứ thư Ngũ kinh’ thì chỉ mới đọc sơ qua vài cuốn, ngoài ra còn biết chút thơ văn.”

Nét mặt Hạ Lan Từ càng thêm thoải mái: “Vậy được rồi, trong phủ không nuôi kẻ nhàn rỗi, cũng không có việc phù hợp với các ngươi, nhưng các ngươi có thể chép sách bán lấy tiền để tự lập.”

Đây là việc Hạ Lan Từ từng làm trước đây. Suy cho cùng thì người biết đọc sách viết chữ không chiếm số đông, mà các văn nhân lại thường tự cao, nên ít ai chịu làm những việc buồn tẻ này, nhưng các cửa hàng sách luôn cần người chép lại những bản sách hiếm. 

Nàng từng tiếc nuối mình không phải nam tử, nếu không đã có thể dựng một quầy bán chữ bên ngoài, viết thư thuê cho người khác.

Hai cô nương kia ngây ra như phỗng, chỉ thốt lên một tiếng “À”.

Hạ Lan Từ nói tiếp: “Nếu các ngươi cảm thấy tranh vẽ của mình có thể bán được tiền, cũng có thể mang đến tìm ta. Trong phủ có ghi lại một danh mục sách, lát nữa sẽ đưa cho các ngươi một bản, muốn đọc sách gì thì có thể mượn, nhưng bút mực giấy nghiên thì không được lấy không, giá cả sẽ được quy ra.” Dường như còn nhớ ra điều gì, nàng bổ sung thêm một câu: “Nếu các ngươi biết viết thoại bản thì cũng được...”

Hai cô nương có lẽ chưa từng gặp qua tình huống này.

Phần nhiều những chủ mẫu trong nhà đều sẽ không dung tha cho họ. Nhưng ở lại đây dù sao cũng tốt hơn ở phủ của Nhị hoàng tử, nửa đêm nhìn thấy hạ nhân bị lôi đi khiến ai nấy đều kinh sợ, lo lắng không biết khi nào sẽ chọc giận Nhị hoàng tử.

Huống chi Nhị hoàng tử chỉ xem trọng nhan sắc, trong phủ không thiếu mỹ nhân, việc bay lên đầu cành cũng chỉ là si tâm vọng tưởng.

Lúc này, hai người họ đều chuẩn bị tinh thần bị làm khó hay trách phạt, không ngờ thứ chờ đợi các nàng lại là... cách xử lý kỳ lạ đến vậy. Chẳng lẽ dáng vẻ xinh đẹp thì cách làm việc cũng hơi khác thường chăng?

Hạ Lan Từ hỏi: “Các ngươi còn ý kiến gì nữa không?”

“Không, không có...”

Nàng suy nghĩ một chút, còn nảy ra một ý tưởng kỳ lạ hơn: “Nếu các ngươi viết được thơ văn gì, cũng có thể nhờ người mang đến cho ta xem. Nhưng nếu còn lẻn vào phòng lúc nửa đêm thì ta cũng chỉ có thể đưa các ngươi đi.”

“Không, sẽ không đâu...”

Hai người họ được bố trí ở những phòng bình thường dành cho hạ nhân, thợ thầy, hoặc thân thích hay khách khứa không thân quen đến ở lại, cách xa phòng chính nhất, lại cho người trông coi cẩn thận, chắc là tạm thời không cần lo lắng nữa.

Sau khi xử lý xong xuôi, Hạ Lan Từ nhẹ nhõm cả người trở về.

Đợi khi Lục Vô Ưu trở về, nàng vẫn còn còn chút bối rối, không dễ gì đối diện với hắn. Lục Vô Ưu dường như cũng vậy, nhưng Lục Vô Ưu nhanh chóng nhớ tới một chuyện khác

“Ta vừa nghe được tin, ngày cưới của Lâm Chương và Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ cũng đã được quyết định rồi, hình như vị Ngụy Nhị tiểu thư kia thật sự đã hết hy vọng với ta.”

Hạ Lan Từ ngẩn ra, thầm nghĩ Lâm Chương quả thật cũng khá thảm.

Lục Vô Ưu thấy phản ứng của nàng như vậy lại tưởng là chuyện khác, hơi bất mãn nói: “Không lẽ nàng còn nhớ thương Lâm Chương? Trước giờ nàng vẫn luôn đối xử với y rất tốt.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    6
  • Hôm nay:
    69
  • Tuần này:
    1010
  • Tất cả:
    58262
Thiết kế website Webso.vn