Slide 1

Chương 46: Tuần trăng mật (2)

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 46: Tuần trăng mật (2)
9 lượt đọc 797 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Đoàn xe tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, lần này thái độ của quản sự vô cùng tốt, sớm đợi sẵn hai bên đường cùng với Huyện lệnh địa phương, thiết đãi tiệc đón tiếp. Vì nơi này rõ ràng giàu có hơn hẳn những nơi trước, tiệc rượu cũng được tổ chức tại một tửu lầu.

Hạ Lan Từ thay y phục, cùng Lục Vô Ưu đến dự tiệc.

Mấy ngày trước, mọi người đã quen nhìn nàng mặc y phục thô ráp màu nâu. Lần này nàng thay lại bộ y phục áo trắng váy trắng thường ngày hay mặc, lập tức, khí chất tiên tử mấy ngày trước có phần phai nhạt lại trở về với nàng.

Quả thật là sáng trong như vầng trăng trên cao, cao không thể với, dọc đường đi thu hút vô số ánh mắt người qua lại.

Lục Vô Ưu nói: “Nàng mặc như thế này ta vẫn thấy quen hơn.”

Hạ Lan Từ đáp: “… Nhưng trước đó mặc như vậy sẽ tiện hơn.”

Lục Vô Ưu quay đầu ngắm nhìn nàng một lúc rồi nói: “Vậy tại sao bây giờ nàng lại thay đổi?”

Hạ Lan Từ nói: “À, vì phải đến dự tiệc, sợ... làm chàng mất mặt.”

“…”

Lục Vô Ưu im lặng một lúc, sau đó không nhịn được mà bật cười, trong lòng ngứa ngáy muốn hôn nàng, nhưng trước mặt bao người lại không thích hợp, bèn chỉ thì thầm bên tai nàng: “Yên tâm, ta cảm thấy lúc nào nàng cũng không thể làm ta mất mặt đâu.”

Rượu và thức ăn đã được dọn lên bàn, mọi người đều đang vui vẻ uống rượu, vì phòng riêng khá rộng rãi, bên cạnh còn có biểu diễn nhạc cụ. Hai nữ tử chơi đàn đeo mạng che mặt, ngón tay thon thả khẽ gảy đàn, ngân nga tiếng hát uyển chuyển.

Hạ Lan Từ thì chú tâm ăn uống, tất cả lời mời rượu hướng đến nàng đều bị Lục Vô Ưu chặn lại.

Hắn dường như có tài năng thiên bẩm trong việc xã giao, dù đối phương nói gì, hắn cũng đều có thể ứng đối một cách lịch sự và khéo léo, nâng chén rượu uống sảng khoái hơn bất cứ ai.

Lần đầu tiên Hạ Lan Từ tận mắt chứng kiến tửu lượng của Lục Vô Ưu. Ai đến hắn cũng không cự tuyệt, còn giúp nàng chắn rượu. Trong lúc nâng ly đổi chén, gần trăm ly rượu trôi xuống bụng, nhưng sắc mặt của Lục Vô Ưu vẫn không hề thay đổi.

Nàng quan sát Lục Vô Ưu biểu diễn một hồi, sau đó ghé sát lại, hạ giọng hỏi: “Chàng uống như vậy thực sự không sao chứ?”

Lục Vô Ưu thấp giọng trả lời nàng: “Nàng lo hơi sớm rồi, bây giờ ta mới chỉ uống được vài chén, còn chưa tính là khai vị nữa.”

Hạ Lan Từ khích lệ hắn: “Vậy chàng cố gắng lên.”

Lục Vô Ưu nâng chén rượu nói: “… Nàng không định quan tâm ta thêm vài câu sao?”

Hạ Lan Từ cân nhắc: “Trở về ta sẽ nấu canh giải rượu cho chàng.”

Lục Vô Ưu không nhịn được bật cười thành tiếng.

Đúng lúc này, chỉ thấy tên quản sự vỗ tay, từ phía sau xuất hiện mấy nữ tử dung mạo mỹ miều, y phục mát mẻ, trong tay mỗi người cầm một bình rượu vàng ngọc, mỉm cười tiến đến mời rượu.

Nhưng khi đến chỗ Lục Vô Ưu, mắt một nữ tử trong đó sáng lên, còn chưa kịp tươi cười quyến rũ thì đã thấy Hạ Lan Từ ngồi bên cạnh hắn, sắc mặt ả ta lập tức thay đổi, đành phải miễn cưỡng đi mời người khác.

Lục Vô Ưu vừa thưởng thức rượu, vẻ mặt vừa dần trở nên lạnh nhạt khó nhận ra.

Những người xung quanh đều đã ngà ngà say, lại có giai nhân bên cạnh mời rượu nên càng thêm hứng khởi. Thậm chí có một nữ tử ngồi thẳng vào lòng một vị quan viên, dùng miệng để đút rượu, Hạ Lan Từ thấy vậy thì tròn mắt kinh ngạc.

Tên quản sự không uống nhiều, vẫn tươi cười nói: “Các vị đại nhân đến đây là khách, dọc đường cũng đã vất vả nhiều, nếu tiệc rượu còn chưa hài lòng, tiểu nhân còn có chút lễ mọn muốn tặng.”

Lại có người mang lên vài hộp gỗ nhỏ trông không mấy bắt mắt, nhưng khi mở ra, bên trong đặt những thỏi vàng óng ánh.

Quả thật là lóa mắt, cũng đủ làm người ta tỉnh táo.

Tên quản sự nói: “Các vị đại nhân yên tâm, vàng này đã được đúc lại, tuyệt đối không thể truy ra nguồn gốc, một chút tâm ý nhỏ để bày tỏ sự tôn kính, chỉ hy vọng…” Hắn lấy ra một cuốn sổ ghi chép: “Hy vọng các vị đại nhân khi đo đạc có thể tham khảo đề nghị của tiểu nhân một chút.”

Hạ Lan Từ ngừng thở.

Tiếng rượu hài hòa trong phòng vừa rồi cũng nhất thời yên tĩnh lại.

“Chuyện này e là không thích hợp lắm…”

“Có gì không thích hợp chứ, các vị đại nhân cũng đã uống rượu, thức ăn cũng nếm qua, mỹ nhân cũng đã ngắm.” Tên quản sự cười nói: “Quan viên Đại Ung không được phép mua vui ở thanh lâu, những vị cô nương này đều là những người nổi tiếng trong hoa lâu, tiểu nhân cũng phải tốn không ít công sức mới mời được họ đến đây.” Hắn nâng chén lên uống một ngụm, mới nói: “Nghe nói thôn trang bên cạnh gặp phải thổ phỉ, trong lòng tiểu nhân cũng rất lo lắng, không biết nửa đêm chúng ta có gặp phải chúng không, nếu gặp thật thì phải làm sao đây?”

Lúc này, ngoài cửa mơ hồ có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, giống như cả tửu lâu đã bị bao vây.

Tên quản sự nói tiếp: “Còn nghe nói, có một nhóm quan viên đi đo đạc, trên đường gặp phải đá lở, không kịp né tránh, cả đoàn người đều bị chôn vùi trong bùn đất. Nơi này của bọn ta xưa nay thường xảy ra tai nạn, lở đá ấy mà, vùng ngoại thành cũng có đấy...”

Mọi người đều đã nghe qua tin này, chỉ cho là tai nạn ngoài ý muốn, ai ngờ có thể không phải là do tai nạn, mặt mày ai nấy đều thay đổi. 

Chỉ có Lục Vô Ưu vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.

Hắn đột nhiên lên tiếng: “Bổn quan muốn hỏi, vị Huyện lệnh trước đây của các ngươi chết thế nào? Trước khi đến đây, ta đã tra qua hồ sơ, nói là khi cứu trợ thiên tai, Huyện lệnh đã chết do tai nạn, sau đó một khoản tiền cứu trợ cứ vậy không cánh mà bay, lại nói ông ấy tham ô sau đó sợ tội tự sát, có phải như vậy không?”

Sắc mặt tên quản sự cũng thay đổi, sau đó lại cười nói: “Trạng nguyên lang biết quá nhiều cũng không tốt lắm đâu, tốt nhất ngươi đừng xen vào việc của người khác. Nhìn thê tử xinh đẹp bên cạnh mình xem, vừa mới cưới vào cửa, thê tử mỹ lệ như vậy, ngươi nỡ để nàng cùng xuống hoàng tuyền sao?”

Hạ Lan Từ thấy Lục Vô Ưu bình tĩnh như vậy, cũng biết hắn có đủ tự tin, bèn thản nhiên nói: “Ta thì chẳng có vấn đề gì.”

Tên quản sự đang đe dọa: “...?”

Lục Vô Ưu cũng nói: “Phu nhân đã nói như vậy, bổn quan còn phải sợ gì nữa.” Hắn đặt chén rượu xuống, mỉm cười nói: “Hay là thử làm thật chút nhỉ?”

Các quan viên xung quanh gần như đều bị dọa cho ngây người.

Này là nghé con mới sinh không sợ cọp mà!

Cũng quá liều lĩnh rồi!

Không phải vừa rồi ngươi còn xã giao rất khéo léo sao, bây giờ sao không giả vờ đối đáp vài câu nữa đi! Mọi người cùng nhau nghĩ cách! Đừng cứng rắn chống đối, kích thích đối phương vậy chứ!

Sắc mặt tên quản sự thay đổi mấy lần, cuối cùng cũng nhận ra không có cách nào giảng hòa với người này, lúc này cũng trở mặt, nói: “Ngươi muốn cá chết lưới rách thì ta cũng hết cách, vào hết đi!”

Hắn ta nói xong, mấy cánh cửa trong phòng liền bật mở.

Trước sau đều bị đám dân binh cầm vũ khí bao vây, trên mặt lộ vẻ cướp bóc giống như không muốn sống nữa.

Trong mắt tên quản sự cuối cùng cũng lộ ra vẻ tàn nhẫn, hắn ta nói: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Trạng nguyên lang, yên tâm, phu nhân ngươi xinh đẹp như vậy, ta sao nỡ để nàng chết chứ, chờ sau khi ngươi chết, ta nhất định sẽ…”

Hắn ta còn chưa dứt lời, một chén rượu đã bay thẳng tới đập thẳng vào mặt hắn, trong khoảnh khắc chén rượu vỡ tan, miệng hắn ta cũng bị đập đến đổ máu.

Lục Vô Ưu thản nhiên nói: “Miệng sạch sẽ chút đi.”

Tên quản sự nổi giận gầm lên: “Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”

Ai ngờ Lục Vô Ưu lại như đi dạo trên sân vắng, bước tới trước mặt tên quản sự, một tay túm lấy cổ họng hắn ta, tên quản sự thậm chí còn chưa kịp phản ứng, các quan viên khác cũng rất khiếp sợ, thân thủ người trẻ tuổi đều nhanh vậy sao!

Hơn nữa, quả thật động tác của Lục Vô Ưu trông có vẻ bình thường, thậm chí tốc độ cũng không nhanh, nhưng không hiểu sao đối phương lại không thể né tránh — có lẽ là lớn tuổi thiếu rèn luyện.

“Tuy rằng ngươi khen phu nhân ta đẹp thì không có gì sai, nhưng nổi lên ác tâm thì không đúng rồi.”

Lục Vô Ưu bóp chặt cổ hắn ta, nói: “Mau xin lỗi đi.”

Chỉ có tên quản sự mới biết, ngón tay đang siết chặt yết hầu hắn ta kinh khủng đến mức nào, quả thật còn cứng hơn kìm sắt... Rõ ràng đã nói mấy tên quan này không giỏi võ công, thậm chí vị Trạng Nguyên lang này còn hơi ốm yếu...

Đây mà gọi là ốm yếu sao!?

Hắn ta vùng vẫy nói: “Đây là mệnh lệnh từ cấp trên, cho dù ngươi giết ta cũng không thể thoát được…”

Dường như để chứng minh lời hắn ta nói, đám dân binh xung quanh không thèm quan tâm sự sống chết của hắn ta mà lập tức đi bắt những người khác. Đặc biệt là Hạ Lan Từ — gần như vừa nhìn thấy nàng, trong mắt những kẻ mặt mày hung ác này lập tức hiện lên vẻ tham lam.

Ngay cả trong mơ cũng chưa từng có tiểu mỹ nhân thế này, chỉ cần nhìn thêm một chút cũng cảm thấy mình lời to rồi.

Lục Vô Ưu tiện tay ném tên quản sự sang một bên, nắm lấy cổ tay Hạ Lan Từ, kéo nàng xông qua đám người chạy ra ngoài. Hạ Lan Từ bị hắn kéo lảo đảo, nhưng phản ứng lại rất nhanh, lập tức nhấc váy lên chạy nhanh theo hắn..

Nói là bị bao vây, thực ra người cũng không nhiều đến vậy. Lục Vô Ưu cứ như không gì cản nổi, liên tiếp đẩy ngã mấy người, mở ra một con đường, dẫn theo Hạ Lan Từ cùng nhau thoát ra khỏi tửu lầu.

Nàng chạy trốn mà tim đập điên cuồng.

“Chàng…”

Hạ Lan Từ vốn định nói không phải hắn có võ công cao cường sao, nhưng nghĩ lại thì dù sao hai người “song quyền khó địch tứ thủ”, đối phương đông người, có lẽ hắn cũng không thể đánh lại hết. Nàng nhất thời hiểu rõ, càng cảm thấy vừa rồi nguy hiểm vô cùng, lập tức nắm chặt tay Lục Vô Ưu, thở dốc nói: “Chàng không sao…” Lời còn chưa dứt, nàng đã thấy trên cánh tay hắn có một vết thương đang chảy máu, chắc là vừa rồi khi đẩy văng người khác đã bị binh khí vô tình làm bị thương.

“Đợi đã…”

Hạ Lan Từ nhìn miệng vết thương của hắn thì lo lắng vô cùng.

Lục Vô Ưu tưởng nàng lo lắng cho các quan viên khác, nên nhanh chóng nói: “Là ta tự gây hấn, ta chạy rồi, bọn chúng chắc chắn sẽ đuổi theo ta trước, sẽ không gây khó dễ cho các vị đại nhân khác nhanh vậy đâu, bọn họ còn có thể bàn bạc thêm chút nữa... Chuyện lương thực cứu trợ trước đây, Thánh thượng đã phát giác có điều bất thường, nên phái ta tiện thể đến điều tra. Tối qua ta đã truyền tin cho Tuần án Ngự sử, nhờ ông ấy phái binh đến, nhưng có lẽ còn chưa đến… Vừa rồi nhiều người quá, ta không tiện dùng võ công, giờ phải dẫn dụ bọn chúng rời đi trước…”

Hắn còn chưa dứt lời thì truy binh đã đuổi đến nơi.

Lục Vô Ưu nói tiếp: “Lên đây, ta bế nàng.”

Hạ Lan Từ nhớ đến vết thương trên cánh tay hắn, lập tức nói: “Không cần, ta có thể chạy được, chàng chạy mau, đừng nhiều lời!”

Nàng thở dốc không ngừng, nhưng giọng điệu lại rất kiên quyết.

Lục Vô Ưu không nói thêm gì nữa, nắm tay nàng, cố ý giảm tốc độ để dẫn dụ bọn lính theo sau, mỗi lần đều giống như sắp bị bắt được, lại lập tức tránh thoát.

Hạ Lan Từ theo sát bên cạnh hắn, vừa dừng vừa chạy, lòng dạ như có lửa đốt, chân tay mỏi nhừ, nhưng lại cảm thấy mình vẫn có thể chịu đựng thêm một lát.

“Không ổn, bọn chúng có ngựa.”

Hạ Lan Từ hoàn toàn không biết mình đã chạy đến đâu, chỉ cảm thấy truy binh phía sau ngày càng gần. Lục Vô Ưu lại như đã dự liệu trước, kéo tay nàng rồi chui một mạch vào rừng.

Đêm tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Không biết Lục Vô Ưu lấy ra một bộ dạ hành y từ đâu, khoác lên người Hạ Lan Từ đang mặc toàn đồ trắng rồi dẫn nàng rẽ trái rẽ phải, nhanh chóng trốn vào một hốc cây.

Tiếng vó ngựa và ánh đuốc từ xa tiến lại gần.

Là tiểu thư khuê các, cả đời Hạ Lan Từ có lẽ chưa từng trải qua chuyện như vậy. Nàng quấn chặt dạ hành y Lục Vô Ưu đưa, sợ phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Qua khe hở của hốc cây, có thể thấy truy binh hò hét đi ngang trước mặt họ, trán nàng đã đầy mồ hôi.

Đợi tiếng vó ngựa dần xa, Hạ Lan Từ mới thở dốc, nhỏ giọng hỏi: “Sao chàng biết ở đây có hốc cây?”

Lục Vô Ưu nói: “Ban ngày đi ngang thấy.”

Hốc cây chật hẹp, hai người dán rất sát nhau.

Lục Vô Ưu đưa tay vuốt phần tóc ướt mồ hôi trên trán nàng, bỗng nhiên cười nói: “Vừa rồi có phải hơi căng thẳng không?”

Hạ Lan Từ ngẩn người, sau đó gật đầu.

Lục Vô Ưu đưa tay vén những sợi tóc ướt đẫm trên trán nàng, nói: “Nàng tiến bộ rất nhanh, nói không chừng hơn mười năm sau thật sự có thể học được võ nghệ, trở thành một cao thủ.”

Hạ Lan Từ thực sự đến cả sức để nói cũng không còn, sau khi thả lỏng, nàng chỉ muốn trượt xuống ngồi trên mặt đất, toàn bộ sức lực đều dựa vào bàn tay đang nắm lấy của Lục Vô Ưu. Nghe thấy giọng nói ung dung của hắn, nàng mới đứt quãng lên tiếng: “Vừa rồi chàng không sợ sao… Vết thương của chàng…”

“Trên người ta có vết thương? À, cái này ấy à, không cần để ý, về phần sợ…” Lục Vô Ưu thì thầm bên tai nàng: “Thật ra có thể không khiêu khích, kéo dài thời gian cũng được, nhưng ta cảm thấy… muốn có chút kích thích. Nàng cảm thấy kích thích không?”

Hạ Lan Từ ngẩn ra một lúc, nàng hoàn toàn không ngờ lý lại là lý do này.

Lục Vô Ưu cũng khẽ thở dốc, nhịp tim đập nhanh hơn bình thường. Hắn không nhịn được mà khẽ liếm dọc theo vành tai nàng.

Hạ Lan Từ lập tức run lên.

Lục Vô Ưu thấy nàng không có phản ứng, lại liếm thêm một cái, như đang thưởng thức một cánh hoa.

Một loại cảm xúc không rõ là tức giận hay sự xúc động gì khác, Hạ Lan Từ nhìn vào cổ Lục Vô Ưu gần trong gang tấc, không nhịn được há miệng, hơi nghiêng đầu, cắn xuống một cái.

Lục Vô Ưu hơi kinh ngạc quay đầu lại, không còn để ý đến việc liếm tai nàng nữa.

Hạ Lan Từ cắn vào vị trí cổ của hắn, theo động tác quay của hắn, ngay lập tức chuyển sang phần yết hầu.

Hắn cất lời, nuốt nước bọt, thậm chí hơi thở cũng làm nơi đó nhẹ nhàng chuyển động. Yết hầu vốn là một trong những điểm yếu của người tập võ, trái cổ của Lục Vô Ưu khó nhọc chuyển động. Hắn cảm nhận rõ ràng răng của nàng đang khẽ chạm vào phần xương yết hầu nổi lên.

“... Hạ Lan tiểu thư, nàng muốn làm gì?”

Hạ Lan Từ ậm ờ nói: “Có chút tức giận, muốn cắn chàng.”

Lục Vô Ưu im lặng một lúc, mặc cho nàng cắn, nói: “Nàng có biết không, như vậy không giống cắn, mà giống như tán tỉnh hơn.”

Hạ Lan Từ ngẩn ra, sau đó từ từ buông lỏng môi.

Lục Vô Ưu ngửa cổ, âm sắc khàn khàn: “Buông ra rồi sao, không cắn nữa à? Hay là… nếu nàng muốn cắn chỗ khác cũng được, con người ta rất dễ nói chuyện, nếu nàng giận thật thì muốn cắn chỗ nào trên cơ thể ta cũng được.”

Hạ Lan Từ cảm thấy lời hắn nói có chỗ nào đó không đúng, nhưng không thể nghe ra được.

Hơi thở của nàng dần dần ổn định lại, ngoài cảm giác bỏng rát trong lồng ngực thì không còn cảm thấy khó chịu gì khác, Hạ Lan Từ lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Ta không muốn làm tổn thương chàng thật, chỉ là... hơi tức giận.”

“Không sao, ta cũng thường xuyên kích động.” Lục Vô Ưu an ủi mà không suy nghĩ: “Nàng không cắn nữa thật sao? Ta ước chừng nếu nàng muốn làm tổn thương ta còn phải tốn chút sức. Bình thường nói năng bén nhọn, lúc này miệng chỉ còn lại mềm mại… Nhưng mà, nếu nàng muốn làm ta bị thương thật cũng không sao…”

Hạ Lan Từ rời khỏi tư thế dính sát với hắn, nàng im lặng một lúc rồi nói: “Ngoài cánh tay ra, còn có chỗ nào bị thương nữa không?”

Lục Vô Ưu khẽ nâng đôi mắt đào hoa sóng sánh men say nhìn nàng. Rõ ràng vừa rồi uống nhiều rượu cũng không thấy ánh mắt hắn ngập nước thế kia, lúc này lại giống như uống thêm trăm ngàn chén. Hắn nói: “Ta cũng không biết, vết thương đó không đau không ngứa… Nếu nàng muốn biết, trở về có thể tự mình xem.”

Hạ Lan Từ do dự một chút rồi nói: “... Vậy cũng được.”

Lục Vô Ưu: “...?” Được thật không?

Hạ Lan Từ hơi đau lòng nói: “Còn bộ quan phục này của chàng hình như cũng... rách tươm hết rồi.”

Nếu quan phục bị hỏng, triều đình sẽ không cấp lại, phải tự bỏ tiền ra may mới, mà giá cả thường không rẻ.

Lục Vô Ưu nói theo bản năng: “Vậy nàng về giúp ta vá lại.”

Hạ Lan Từ: “...?” Chàng thật sự cảm thấy ta làm được sao?

Nhưng lúc này hiển nhiên không phải thời điểm thích hợp, bởi truy binh lại đi ngang qua trước mắt hai người một lần nữa. Hạ Lan Từ giữ nguyên tư thế, vô thức ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.

Nàng lập tức bật dậy, sờ về phía vũ khí trên người, đồng thời thấp giọng gọi: “Lục Vô Ưu…”

Chưa nói hết câu đã thấy bên ngoài có một bà lão ăn mặc như phụ nữ nhà nông bước vào, bà ấy cười nói: “Đừng vội, tướng công của cô ở bên ngoài.”

Lúc này Hạ Lan Từ mới nhìn kỹ xung quanh, tường đất, giường đất, bàn gỗ còn sứt một góc, rõ ràng là một căn nhà nông bình thường.

Lục Vô Ưu nghe tiếng nên vén rèm bước vào, cười với nàng: “Tỉnh rồi sao? Sau khi nàng ngủ, vừa hay gặp một đôi vợ chồng già trong nhà này, ta bèn nhờ họ cho chúng ta tá túc một đêm.”

Bộ quan phục rách rưới trên người hắn đã sớm thay ra, lúc này mặc một thân áo vải thô, nhưng vẫn khó che được khí chất quý phái.

Hạ Lan Từ thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp nói gì thì bụng đã kêu lên một tiếng, nàng lập tức đỏ bừng mặt.

Bà lão lại cười trước: “Đói rồi phải không, trong nồi có nấu cháo, không chê thì uống một bát đi.”

Quả thật chỉ có cháo loãng với rau cải, nhưng Hạ Lan Từ cũng thật sự đói, nàng súc miệng qua loa xong rồi ngồi xuống, uống từng muỗng từng muỗng cháo.

Trong sân, ông lão vốn đang chẻ củi lúc này cũng ngồi xuống ăn cháo cùng bà lão. Hai người nhỏ giọng nói chuyện bằng tiếng địa phương, Hạ Lan Từ không hiểu, nhưng có thể thấy nụ cười trên mặt họ, ánh mắt nhìn nhau đầy một loại tình cảm khó tả.

Ánh nắng rơi xuống như cát vàng mịn, khung cảnh ấy quá đỗi yên bình, Hạ Lan Từ không khỏi nhìn thêm vài lần.

Lục Vô Ưu không uống cháo, chỉ liếc nhìn nàng. Theo ánh mắt nàng nhìn sang, hắn đột nhiên nói: “Sau này chúng ta cũng sẽ như vậy sao?”

“Hửm?” Hạ Lan Từ quay đầu: “Chàng nói gì?”

Đôi mắt nàng trong trẻo.

Lời vừa rồi lại không nói ra được, Lục Vô Ưu đổi lời: “Khó có khi nàng không chê bát cháo này.” Loãng như nước.

Hạ Lan Từ không khỏi phản bác: “Chàng nói gì vậy? Người kén ăn trong chúng ta từ trước đến giờ là chàng mà.”

Lục Vô Ưu cười nói: “Gần đây hình như có suối, ta đi bắt hai con cá về thêm món cho nàng.”

Hạ Lan Từ kinh ngạc: “Chàng còn biết bắt cá à?”

“Không chỉ biết bắt mà còn biết làm nữa, cũng coi như là gia truyền.”

“… ”

Sơn tặc biết mấy thứ này hình như cũng bình thường.

“Đợi đã…” Hạ Lan Từ chợt nhớ ra một chuyện: “Vết thương trước đó của chàng thì sao? Đã bôi thuốc chưa? Xử lý chưa?”

Nàng uống xong cháo, lập tức lấy thuốc từ trong người ra thì thấy hắn hơi sững lại, nói: “Nàng định giúp ta bôi thuốc thật à? Không cần đâu… giờ máu cũng cầm rồi.”

Nàng vẫn còn hơi lo lắng: “Chàng để ta xem lại đi.”

Lục Vô Ưu khẽ nhướng đuôi mày, mỉm cười nói: “Những gì nên xem không phải đều bị nàng nhìn hết rồi sao?”

Hạ Lan Từ cũng mặc kệ hắn đang nói cái gì, nâng tay lên cởi quần áo của hắn.

Ban đầu Lục Vô Ưu cũng định giãy giụa, nhưng đấu tranh một chút lại thôi, để Hạ Lan Từ tùy ý lột đồ hắn, chỉ nhỏ giọng nói một câu: “Nàng thật chủ động, đáng tiếc không phải vì…”

Khi Hạ Lan Từ nhìn thấy miệng vết thương có phần đáng sợ trên cánh tay hắn, lòng nàng khẽ run lên, nói: “Lục đại nhân, nếu chàng bớt nói vài câu sẽ được lòng người hơn nhiều.”

Lục Vô Ưu tinh tế ngậm miệng.

Đầu ngón tay Hạ Lan Từ quệt thuốc mỡ, cúi đầu cẩn thận bôi giúp hắn, vẻ mặt vừa chuyên tâm vừa nghiêm túc.

Lục Vô Ưu ngược lại có chút không tự nhiên, hắn nhịn một lúc rồi nói: “Nhưng không mở miệng ta sẽ rất khó chịu, có thể có một đối tượng để nói những gì mình muốn nói thật không dễ dàng.”

Hạ Lan Từ nhớ lại lời hắn nói lần trước: “… Chỉ vậy đã thấy vui vẻ sao?”

Lục Vô Ưu cười nói: “Thật sự rất vui vẻ, người sống mà không vui vẻ thì còn ý nghĩa gì chứ.”

Hạ Lan Từ lại kiểm tra một lần nữa, phát hiện chỗ bị thương thật sự của Lục Vô Ưu không nhiều lắm thì mới yên tâm, thuận miệng hỏi hắn: “Thế nào mới được xem là vui vẻ?”

“Với ta, được tùy ý làm những việc mình muốn chính là vui vẻ.” Hắn nói với giọng điệu như khuyên nhủ dụ dỗ: “Đi cùng ta chuyến này, nàng không thấy vui vẻ sao?”

Không cần lúc nào cũng ở trong phủ, không cần phải đội mũ che mỗi khi ra ngoài, muốn đi thì đi, muốn nhìn thì nhìn, muốn hỏi thì hỏi, quả thật là một trải nghiệm mà trước đây nàng chưa từng có. Thậm chí khoảnh khắc bị Lục Vô Ưu kéo chạy đi, dù căng thẳng và lo lắng, nhưng cảm giác sợ hãi này hoàn toàn không giống lúc nàng hoảng sợ và bất lực một mình.

Hạ Lan Từ giật mình, giống như đã cảm nhận được phần nào niềm vui mà hắn nói đến.

Nàng vừa định gật đầu, sau đó lại nghĩ tới điều gì đó, đưa mắt nhìn thoáng qua Lục Vô Ưu có chút kỳ lạ.

Lục Vô Ưu nhận ra gì đó từ ánh mắt kỳ lạ của nàng, hắn nhẹ nhàng đến gần, nói: “Không phải ta muốn nhịn, nhưng dù gì ta cũng được xem là người có khí tiết và đạo đức. Cuộc đời con người có cái đáng làm và có cái không, nếu ta thực sự không màng phép tắc, tùy ý làm bậy, thì người nàng thấy có thể không phải ta... có lẽ sẽ là một đại ma đầu bị triều đình truy nã. Do đó tốt nhất nàng nên thấy may mắn vì đã gặp được ta bây giờ.”

Hạ Lan Từ không nhịn được, đùa cợt vỗ nhẹ lên vai hắn, nói: “Rất tốt, vậy chàng cứ giữ nguyên vậy nhé.”

Lục Vô Ưu: “...”

“Đúng rồi, nếu đã vậy thì chuyện xuống sông bắt cá bỏ đi.”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Ai nói với nàng là ta phải xuống sông?”

Lục Vô Ưu dùng cành cây làm một cây xiên cá đơn giản. Nước suối sâu và tối, không biết hắn phát hiện kiểu gì, vậy mà thật sự xiên được hai con cá.

Hắn thành thạo cạo vảy, mổ bụng, bỏ nội tạng, lại dùng rượu mang theo rưới lên cá, rồi không biết bôi thêm thứ gì lên, nhóm lửa nướng một lúc, chỉ thấy hai mặt cá nướng vàng óng, còn tỏa ra mùi thơm khét hấp dẫn.

Một con đem tặng cho vợ chồng già, còn một con thì hai người chia nhau ăn.

Ban đầu Hạ Lan Từ thật sự hơi kinh ngạc, một đại thiếu gia sống trong nhung lụa như Lục Vô Ưu trông thế nào cũng không giống người biết nấu nướng, đồ hắn làm liệu ăn được sao?

Rất nhanh nàng đã bị ánh mắt “Có gì mà ta không làm được” của Lục Vô Ưu chặn lại. Cắn một miếng, thịt cá ngoài giòn trong mềm, không hề tanh, chỉ có vị thơm nhè nhẹ, vậy mà… thật sự khá ngon.

“Ở đây không có gia vị gì, về rồi ta có thể làm ngon hơn.”

Bận rộn cả buổi, cuối cùng cũng dọn dẹp xong.

Đêm buông xuống, lờ mờ thấy ánh sao. Lục Vô Ưu gối tay sau đầu tựa vào đống rơm, bỗng nói: “Mặt trăng tối nay cũng khá giống hôm chúng ta thành thân…”

Hạ Lan Từ ăn no rồi, vốn đang ngồi rất ngay ngắn. Không biết vì nơi này yên tĩnh hay vì lý do gì khác mà nàng cũng thả lỏng, không còn giữ lễ nghi mà nằm xuống bên cạnh Lục Vô Ưu.

Trong bầu trời đêm sâu thẳm, chỉ có một vầng trăng như đĩa bạc ẩn trong làn sương mỏng, tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Trăng sáng sao thưa, ánh sáng như soi rõ lòng người.

Dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.

Hạ Lan Từ thật sự giơ tay lên. Đến khi hoàn hồn mới phát hiện Lục Vô Ưu đang nghiêng người nhìn nàng, cười đầy ý trêu chọc. Nàng vừa thấy ngượng, Lục Vô Ưu đã khẽ cười rồi dời mắt đi, hỏi: “Nếu không làm tiểu thư khuê các, nàng muốn làm gì?”

Hạ Lan Từ hơi ngẩn ra, dường như chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Một lúc lâu sau nàng mới nói: “Không biết… có lẽ, làm người dạy học ở thư viện?”

“Chỉ vậy thôi?”

“Không thì sao?”

Thế giới nàng biết vốn chỉ có vậy.

“Đương nhiên nàng có thể làm bất cứ điều gì, đi buôn bán, đi du ngoạn sơn thủy, đi hành tẩu giang hồ…”

Hạ Lan Từ kinh ngạc nhìn hắn. Không ai sẽ đồng ý cả, như vậy quá nguy hiểm. Nhưng lời đến bên miệng, nàng lại không muốn nói ra nên bèn đổi chủ đề: “Còn chàng? Chàng từ xa xôi đến Kinh thành, vì sao muốn làm quan?”

Lục Vô Ưu nói rất tùy ý: “Còn vì sao nữa, đương nhiên là muốn nắm đại quyền trong tay.”

Hạ Lan Từ: “…”

Nhìn biểu cảm khó nói của Hạ Lan Từ, Lục Vô Ưu bỗng bật cười. Gương mặt hắn bất cứ lúc nào khi cười cũng phong lưu, tự nhiên mang theo vẻ quyến rũ như trêu chọc, huống chi lúc này hắn trông vô cùng thả lỏng.

“Lúc nhỏ là nghĩ vậy, đọc sách nhiều rồi lại thấy mấy chuyện đấu đá, mưu mô lẫn nhau cũng thú vị.”

Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “… Thú vị chỗ nào chứ!”

Lục Vô Ưu nói: “Đấu với người là niềm vui vô tận mà. Nếu không cứ theo khuôn phép, cha mẹ làm gì ta làm nấy thì chẳng phải quá nhàm chán sao, nên ta mới chạy đến Thanh Châu đi học.”

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Lan Từ lại có chút ngưỡng mộ trạng thái muốn làm gì thì có thể đi làm đó của hắn.

“Sau đó, khi học ở Thanh Châu thầy tặng ta bốn chữ ‘hòa quang đồng trần’(*).” Lục Vô Ưu nhún vai cười nói: “Ta còn ngẫm nghĩ rất lâu, đâu phải ông ấy không biết bộ dạng của ta ở Thanh Châu, bốn chữ này ta còn cần học sao?”

(*)Hòa ánh sáng cùng với bụi. Nghĩa là hòa hợp với trần tục mà không tự lập dị. Từ ngữ này có xuất xứ từ câu Hòa kì quang, đồng kì trần của Lão tử.

… Hắn thật là ngông cuồng.

Nhưng ở Thanh Châu hắn cũng không khác bây giờ là mấy, vẫn là dáng vẻ công tử ôn văn nho nhã, phong độ nhẹ nhàng, rất hòa đồng, bạn bè đông đảo, ai ai cũng khen ngợi. Khi đó hắn còn có một biệt hiệu chua lè là “Vô Ưu công tử”, quả thật không cần học cách hòa nhập.

“Sau đó thì sao?”

Lục Vô Ưu nói: “Sau này mới dần dần hiểu ra, ‘hòa quang đồng trần’ mà thầy nói không giống cách giải thích thông thường. Ông ấy xem văn của ta xong cảm thấy ta quá cao ngạo, quá cô độc, cho dù tài học xuất chúng cũng không thích hợp làm quan. Lại nói với ta rằng ‘Tứ thư Ngũ kinh’ ta đã thuộc làu nên không cần học nữa, bảo ta đến chỗ một vị sư gia quen biết của ông ấy làm chân sai vặt.”

Hạ Lan Từ kinh ngạc: “Chàng đi thật à?”

“Đi rồi. Là huyện Thái An thuộc Thanh Châu, coi như du học thôi. Cũng chính là nơi ta bị Tiêu Nam Tuân sai người vu hãm.” Lục Vô Ưu hơi nhướng đuôi mắt nhìn nàng: “Khi đó nàng đã về Kinh thành rồi. Ta ở đó hơn một năm, nảy sinh nhiều suy nghĩ mới, cũng đại khái hiểu ý của thầy. Làm quan mà không biết nỗi khổ của dân sinh, thì chức vị cao đến đâu cũng chỉ là chơi trò quyền thuật. Một người ở trên, hai người ở trên hay mười người ở trên cũng chẳng khác gì, dân chúng không quan tâm, đối với quốc gia xã tắc cũng không có ích.”

Hạ Lan Từ có chút sững sờ nhìn hắn: “Sau đó thì sao?”

Lục Vô Ưu không nhịn được nói: “Sao nàng chỉ biết nói ba chữ vậy? Bình thường nàng đâu phải…”

Hạ Lan Từ cũng bất lực nói: “Ta đâu có bệnh gì mà cứ phải cãi nhau với chàng, nói tiếp đi…”

Lục Vô Ưu nhún vai: “Thì không có gì nữa. Người quân tử đọc sách là để biết hành, hiểu lý. Làm quan không phải mục đích, mà là phương tiện. Cho nên ta khá khâm phục Hạ Lan đại nhân, tuy cũng có người cho rằng ông ấy ngu ngốc, không biết mưu lợi cho bản thân, nhưng ít nhất ông ấy rất rõ mình làm quan vì điều gì, và vẫn luôn thực hiện điều đó. Không giống một số quan lại, mơ mơ màng màng mấy chục năm, chỉ vì tham thêm chút bạc, đến bản thân sống vì cái gì cũng không biết.”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc.

“Còn gì muốn hỏi không? Ta đảm bảo biết gì nói nấy…”

Hắn còn chưa dứt lời, chợt cảm thấy bên má lướt qua một cảm giác mềm mại. Hắn quay đầu lại, thì thấy gương mặt Hạ Lan Từ đã lui ra. Hắn sững lại, nhận ra vừa rồi nàng… đã lén hôn hắn.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    8
  • Hôm nay:
    86
  • Tuần này:
    1027
  • Tất cả:
    58279
Thiết kế website Webso.vn