Slide 1

Chương 40

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 40
10 lượt đọc 784 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Với danh tiếng của Lục Lục nguyên bên ngoài, cho dù là tấu chương cũng có không ít người hâm mộ muốn đọc.

Vừa đọc một cái là kinh ngạc vô cùng, hắn mắng người thật sự rất xuất sắc, khiến người đọc phải vỗ tay tán thưởng. Có quan viên của Thông chính ti sau khi xem xong không nhịn được mà cười ra tiếng ở sảnh lớn, lại thu hút thêm nhiều quan viên khác đến xem hơn. Có thể nói là bản nào cũng đặc sắc, quyển nào cũng thú vị, có người lập tức sao chép lại một phần, lén truyền ra ngoài.

Vì vậy không bao lâu, cả triều đình trên dưới đều biết, Lục Lục nguyên không chỉ văn chương thi cử xuất sắc, mà mắng người cũng có một phong cách riêng biệt.

Nhìn thấy hắn đi tới, đã có người không nhịn được mà bật cười.

Đương nhiên những người bị mắng có lẽ không nghĩ như vậy. Người huynh đệ từng vỗ vai hắn lúc trước, vài ngày gần đây chỉ cần thấy Lục Vô Ưu từ xa thì đã không nhịn được mà tránh đi đường khác; cũng vì Lục Vô Ưu quá thiếu đạo đức, ngay cả chuyện người ta gần đây bị nóng trong người đến mức mắc trĩ nội, đứng ngồi khó khăn, hắn cũng phải ám chỉ trong tấu chương là do gần đây đối phương hành thiện tích đức chưa đủ, hành động nóng nảy dẫn đến ngũ tạng không điều hòa, có thể nói là thất đức đến cùng cực.

Nghe đồn, ngay cả dân gian cũng có không ít người bắt đầu thu thập tấu chương của Lục Vô Ưu, muốn tổng hợp lại in thành một quyển “Lục Tễ An tấu bác toàn tập”, bày bán trong các hiệu sách.

Hôm nay, thần thái của Lục Vô Ưu đặc biệt phấn chấn, xếp một hàng tấu chương lần lượt trình lên trên rồi chắp tay mỉm cười rời đi.

Hắn vừa đi, mọi người lập tức mở niêm phong ra đọc, không ngừng tán thưởng “Tuyệt diệu”.

“Nhưng mà hôm nay, lời lẽ của mấy quyển tấu chương này hình như kín đáo hơn nhiều, còn có chút thanh cao, nhưng tài văn chương vẫn không thay đổi.”

“Trong sự uyển chuyển, hình như cũng có vài phần để người ta tinh tế mà thưởng thức…” Thiếu đạo đức.

“Tại sao ta cảm thấy càng kín đáo, trái lại càng…” Thiếu đạo đức hơn.

***

Hạ Lan Từ hoàn toàn không biết gì cả, đêm qua nàng viết đến gục đầu ngủ thiếp đi, cuối cùng vẫn là do Lục Vô Ưu bế về phòng.

Tối nay, khi thấy Lục Vô Ưu hoạt động cổ tay, chuẩn bị tiếp tục chiến đấu một trận, Hạ Lan Từ cũng tiện tay đặt những bài văn nàng đã lựa chọn kỹ càng đến trước mặt Lục Vô Ưu: “Ta đã giúp chàng lọc qua một lần rồi, đây là mười mấy bài mà ta cảm thấy cả văn phong và nội dung đều khá tốt, không phải những lời sáo rỗng mà quả thật có nội hàm, gia thế cũng phù hợp. Nếu chàng muốn mời phụ tá, có thể cân nhắc từ đây.”

Bài văn thường kèm theo bái thiếp, ghi rõ gia thế, danh vị, thậm chí những người nguyện làm phụ tá cũng viết rõ ý định của mình.

Lục Vô Ưu có hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng: “Nàng không muốn giúp ta viết nữa? Vậy cũng không sao, ta viết một mình cũng được.”

Biểu tình của Hạ Lan Từ cũng lộ vẻ kỳ lạ: “Chàng thật sự định để ta viết giúp à?”

Lục Vô Ưu vỗ nhẹ vào chiếc ghế dựa bên cạnh, nói: “Nàng viết cũng rất khá, không bằng đến mắng cùng ta đi.”

… Đây rốt cuộc là lời mời quái quỷ gì thế.

Hạ Lan Từ oán thầm, ngồi xuống bên cạnh Lục Vô Ưu, cuốn tay áo và nhấc bút lên, đúng lúc nhìn thấy sườn mặt nghiêm túc của hắn - thật không nhìn ra là đang mắng người - nhưng vẻ mặt của hắn đúng là rất nghiêm túc.

Vì khi ở Thanh Châu, nam nữ phân lớp học, Hạ Lan Từ cũng chưa có dịp nhìn thấy dáng vẻ của đối phương lúc đọc sách hay viết chữ.

Chỉ có một lần, khi nàng tan lớp đi ngang qua hành lang, thấy Lục Vô Ưu còn ngồi trong lớp, tay cầm bút cúi đầu viết. Có vài tiểu cô nương ngồi gần cửa sổ lén nhìn hắn, ríu rít như chim hót, mà hắn vẫn hoàn toàn không để ý, tiếp tục viết như thể không có gì trên đời có thể quấy rầy hắn.

Nhưng lúc đó nàng có thành kiến rất nặng với Lục Vô Ưu, chỉ cho rằng hắn đang làm bộ làm tịch, cố ý thu hút sự chú ý của nữ tử, giống như cách hắn đã làm cho tiểu đường muội của nàng thần hồn điên đảo.

Ít nhất, hiện giờ nàng không còn nghĩ như vậy nữa.

Khi Lục Vô Ưu chuyên tâm nhất, thậm chí ngay cả nàng đi ngang qua cũng không phát hiện, vẫn là Hạ Lan Từ ho nhẹ hoặc lên tiếng nhắc nhở thì hắn mới phát giác. Lục Vô Ưu còn bào chữa rằng: “Ở trong phủ nhà mình, ta không cần phải tập trung cảnh giác vậy đâu.”

Hiện giờ, sự nghiêm túc và chuyên tâm của hắn cũng không phải giả.

Lục Vô Ưu viết xong mặt giấy trong tay, đang định chấm bút, vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt của Hạ Lan Từ, hắn không khỏi mỉm cười nói: “Hạ Lan tiểu thư, dù ta không trông mong nàng hỗ trợ ta viết, nhưng cũng không cần phải quấy rầy ta như vậy chứ.”

Hạ Lan Từ quay đầu đi, cũng mở tấu chương buộc tội Lục Vô Ưu ra, cầm bút bắt đầu viết: “Ta không có ý định quấy rầy chàng.”

Lục Vô Ưu nói một cách thản nhiên: “Nàng cứ nhìn ta chằm chằm như vậy, rất dễ khiến ta muốn hôn nàng.”

Giọng điệu của Hạ Lan Từ cũng thản nhiên không kém: “À, vậy ta sẽ không nhìn nữa, chàng cố nhịn trước một lát.”

Lục Vô Ưu nâng chén trà bên cạnh lên, khẽ nhấp một ngụm rồi nói: “Nàng không cảm thấy giọng điệu của mình có hơi thản nhiên quá à?”

Hạ Lan Từ cúi đầu nói: “Chàng đã hôn ta nhiều lần như vậy, còn trông chờ ta có phản ứng gì đặc biệt chứ.”

Lục Vô Ưu cảm thấy mình đang bị khiêu khích.

Hắn gần như muốn đứng lên ấn Hạ Lan Từ xuống làm chút gì đó, nhưng vừa cúi đầu nhìn tấu chương còn đang viết dở — thôi bỏ đi, viết xong trước rồi nói sau, mắng người quan trọng hơn.

***

Kế hoạch buộc tội Lục Vô Ưu chẳng những không thành công, mà ngược lại còn làm cho danh tiếng của hắn càng lan xa hơn.

Thậm chí hắn còn có thể bình thản đi giảng dạy hàng ngày cho Nhị hoàng tử, nét mặt tươi cười, giọng điệu tao nhã ấm áp, không mang theo chút tức giận nào. Khi Nhị hoàng tử lại lên tiếng gây khó dễ, Lục Vô Ưu vẫn rất kiên nhẫn giải thích từng câu từng chữ cho hắn, cứ như một bức tượng đất không biết nóng giận.

Nhìn thấy cảnh đó, vài vị đồng liêu của Lục Vô Ưu cũng không khỏi sinh lòng khâm phục.

“Nhưng mà Tễ An, rốt cuộc ngươi đã đắc tội gì với Nhị điện hạ vậy, hay là thử đến xin lỗi xem có thể giải quyết hay không?”

“Không lẽ ngài ấy vẫn còn ghi hận chuyện trước đây, ngươi cũng đã thành thân rồi…”

“Sợ rằng sau này ngươi sẽ có chút khó khăn.”

Ngược lại, các vị Hoàng tử khác lại có thái độ rất tốt với Lục Vô Ưu, đặc biệt là mấy vị Tiểu hoàng tử — thật ra nguyên nhân cũng rất đơn giản, Lục Vô Ưu có dung mạo tuấn tú, giọng nói êm tai, nói chuyện lại dí dỏm hài hước, lúc giảng giải kinh sử cũng không quá lệ thuộc sách vở, mà còn biến chúng thành những câu chuyện nhỏ đầy lôi cuốn, một mặt thì dẫn dắt còn mặt khác thì đưa ra trích dẫn, nói chuyện một cách tự tin và mạch lạc.

Trong Hàn Lâm Viện, những người có thể làm đến quan Nhật Giảng đều là bậc học giả uyên bác, nhưng đọc nhiều sách, nhiều lúc chưa chắc đã giải thích rõ ràng được.

Huống hồ là mấy vị Hàn Lâm đến từ những vùng quê hẻo lánh, lời nói còn mang nặng khẩu âm địa phương, phát âm không rõ ràng ngọng nghịu ề à, thậm chí có người còn phải bố trí một quan lại bên cạnh làm phiên dịch, không thì chẳng ai hiểu gì cả, còn chuyện mất bình tĩnh hay nói lắp chỉ có thể coi là tật nhỏ mà thôi.

Lục Vô Ưu hoàn toàn không gặp những vấn đề này. Hắn nói tiếng phổ thông rất tốt, phát âm rõ ràng lưu loát, phong thái tự nhiên phóng khoáng, rõ ràng tuổi tác cũng không lớn bao nhiêu, nhưng lại mang phong thái của bậc làm thầy.

— Đương nhiên so với vài đồng liêu bên cạnh, vẻ ngoài ưa nhìn cũng có thể là một nguyên nhân rất quan trọng.

Hắn là người trẻ tuổi nhất Hàn Lâm Viện, đứng ở đó chỉ giống như một tiểu ca ca thanh nhã, dịu dàng và kiên nhẫn, không ít cung nữ hầu hạ bên cạnh Hoàng tử đều đỏ mặt, không dám nhìn hắn.

Có người nói, nam tử tiến vào quan trường thì ngoại hình không quan trọng — lời đó chắc chắn là nói điêu. Từ xưa đến nay, diện mạo đẹp luôn là một lợi thế. Như Thám hoa lang đã là thông lệ thì không cần phải nói. Khi Hoàng thượng chọn cận thần thân tín, nếu dáng vẻ quá xấu xí có thể sẽ bị loại thẳng tay — không ai muốn dưới trướng lại có một kẻ khiến mình cay mắt.

Lục Vô Ưu đi giảng dạy chỉ mới được nửa tháng, đã có một Tiểu hoàng tử kéo tay áo hắn nói: “Lục giảng quan, đợi khi đến hành lang dùng bữa, ngài có thể… kể thêm cho ta nghe được không?”

Mà khi dùng bữa, đồ ăn bên hắn luôn nhiều hơn người khác mấy món, nói là Lục giảng quan tuổi còn trẻ, thể trạng lại yếu ớt, nên ăn nhiều một chút bồi bổ cơ thể — mọi người nhìn vóc dáng cao ngất của Lục Vô Ưu, đều không biết nên nói gì.

Đương nhiên, Lục Vô Ưu cũng khiêm tốn chia sẻ với các đồng liêu, tỏ vẻ mình thật sự không ăn hết được nhiều như vậy, mọi người đều hòa thuận vui vẻ.

Đối với việc này, nhận thức của Hạ Lan Từ là hắn thường xuyên nhận được một ít phần thưởng không rõ nguyên do.

Ví dụ như, một chiếc khóa chín vòng bằng bạc nguyên chất. 

Lục Vô Ưu nói: “Ta đã quên là Tứ hoàng tử hay Ngũ hoàng tử tặng cho ta, ta nghĩ có lẽ y đã chơi chán rồi nên tiện tay đem tặng người khác. Không sao, nếu nàng không hứng thú, ta sẽ đưa cho Vị Linh.”

... Quả nhiên Hoa Vị Linh rất thích nó.

Chỉ là Hạ Lan Từ thấy nàng ấy chơi một lúc rồi thử dùng sức bẻ ra, sau đó thật sự bẻ được, nàng không khỏi sinh ra chút kinh ngạc.

Mấy ngày qua Hoa Vị Linh vô cùng thanh nhàn, Kinh thành tuyệt đối không thiếu nơi vui chơi, nàng ấy lại là muội muội của Lục Vô Ưu, có khối người sẵn lòng bầu bạn với nàng ấy. Chỉ là sau một thời gian vui chơi, Hạ Lan Từ phát hiện nàng ấy thường xuyên chạy đến căn phòng đó.

Hạ Lan Từ không khỏi bắt đầu lo lắng.

Hoa Vị Linh nói: “Ồ, vì mấy ngày trước muội đưa cho huynh ấy xem thoại bản của mình, huynh ấy nói ơn cứu mạng không gì báo đáp, quyết định viết thêm vài thoại bản cho muội đọc.”

Hạ Lan Từ: “...! Y biết viết sao?”

Hoa Vị Linh lấy ra hai bản sách nhỏ từ trong phòng: “Còn rất thú vị, gọi là ‘Thần ma kỳ hiệp lục’, tẩu có muốn xem không?”

Điều đó nằm ngoài hiểu biết của Hạ Lan Từ.

Khi mở trang đầu tiên ra, nàng đã thấy cái gì mà “Thần ma giao chiến ba trăm năm, đánh đến trời đất biến sắc, nhật nguyệt thôi chiếu”, “Một tia sáng giáng xuống, từ trong hỗn độn một nam tử dung mạo bất phàm bước ra, mặc y phục tím” linh tinh, Hạ Lan Từ muốn nói lại thôi, một lúc mới nói: “Muội, muội thích là được rồi.”

Hoa Vị Linh đang cầm một miếng điểm tâm, vừa ăn vừa nói: “Mỗi ngày huynh ấy đều viết một đoạn, tốc độ còn khá nhanh, tư thế không khác gì ca ca lúc múa bút thành văn mỗi tối.” Nói xong, nàng ấy còn đưa một miếng điểm tâm cho Hạ Lan Từ, chớp chớp mắt hỏi: “Tẩu có muốn ăn không?”

Hạ Lan Từ khéo léo từ chối.

Phải nói quả thật là huynh muội, khẩu vị hai người không khác nhau mấy, đều thích những món ngọt ngấy.

Ngày nghỉ, Lục Vô Ưu hoàn toàn không nghỉ ngơi, mới sáng sớm đã kéo Hạ Lan Từ lên xe ngựa.

Hạ Lan Từ vén rèm lên nhìn, thấy xe ngựa dần chạy về hướng ngoại thành, có chút ngoài ý muốn: “Lại ra ngoài đạp thanh sao?”

Lục Vô Ưu đáp: “Bề ngoài là vậy, nhưng thực chất là đi... tìm chỗ chết.”

Hạ Lan Từ nói: “… Hả??”

Lục Vô Ưu giải thích: “Lúc trước muội muội ta đến đây, không phải đã nói trên đường đang có nạn đói sao?”

Hạ Lan Từ gật đầu: “… Ừm”

Lục Vô Ưu đáp: “Bây giờ hình như còn nghiêm trọng hơn trước, ngay cả bên ngoài Kinh thành cũng có không ít người, đợi ra khỏi thành nàng đừng bị dọa, nhưng chúng ta không phải đi cứu tế — cũng không có nhiều lương thực đến vậy. Ta và đồng liêu dự định dâng tấu sớ thỉnh cầu đo đạc lại một phần ruộng đất đã bị các công thần chiếm đoạt, để họ nhả ra một ít ứng phó tình thế khẩn cấp, cho nên hôm nay mượn cớ ra ngoài đạp để thanh thăm dò tình hình trước.”

Nghe có vẻ là chuyện tốt, nhưng nghĩ cũng biết sẽ đắc tội không ít người.

Thấy sắc mặt Hạ Lan Từ thay đổi, Lục Vô Ưu khẽ cười nói: “Ta và đám huân thích đó vốn không chung đường, đắc tội thì đắc tội thôi. Yên tâm, đây cũng chỉ là một cách tìm đường chết bình thường. Những ngày gần đây việc giảng dạy hàng ngày của ta cũng không tệ, Thánh thượng còn khen, coi như có chút ưu ái đặc biệt, nên dù tấu sớ có bị bác bỏ, vấn đề cũng không lớn, cùng lắm là phạt bổng lộc hay cách chức tạm thời.”

Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lòng Hạ Lan Từ lại lo lắng, sau đó nàng chậm rãi buông tay ra nói: “Chàng định thăm dò như thế nào?”

Khi xe ngựa ra khỏi thành, khung cảnh không còn nhàn nhã như những gì Hạ Lan Từ từng thấy trước đây nữa.

Trên đường lớn, xe ngựa qua lại bụi bay mù mịt. Nhưng dọc đường vẫn có thể thấy những bách tính ăn mặc rách rưới như ăn mày, bộ dạng lôi thôi bẩn thỉu, đầu tóc rối bời, hai má gần như đã hõm sâu, ánh mắt cũng ảm đạm mất đi ánh sáng.

Hạ Lan Từ chỉ nhìn một lúc, lập tức cảm nhận được một bàn tay bên cạnh che mắt mình lại.

“Đừng nhìn nữa.” Lục Vô Ưu nhẹ giọng nói: “Người quá nhiều, giống như muội muội ta nói, phát cháo suốt dọc đường cũng chẳng cứu được bao nhiêu, chỉ có triều đình mở kho phát lương mới có tác dụng. Kinh thành phải chú trọng đến các quý nhân trong thành, không thể mở kho quá nhiều, các châu phủ địa phương cũng thiếu thốn, yêu cầu đám huân thích nhả lương thực ra chỉ là biện pháp tạm thời thôi. Nhưng mà quả thực bọn họ đã chiếm đoạt rất nhiều, nhiều đến mức nào thì...” Giọng nói của Lục Vô Ưu lạnh lẽo: “Tám mẫu đất có khi chỉ báo cáo một mẫu.”

Hạ Lan Từ không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm thẳng ra ngoài cửa sổ.

Lục Vô Ưu hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn nàng.

Hạ Lan Từ nói: “Không sao, đừng quan tâm ta. Lỡ như sau này…”

Lục Vô Ưu lại muốn đưa tay xoa đầu nàng: “Biết chỉ càng thêm khổ sở thôi, hơn nữa cảm giác nguy cơ của nàng quá nặng rồi, sao ta có thể để nàng chết đói được.”

Hạ Lan Từ nghiêm túc nói: “Lỡ chàng gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì sao.”

Lục Vô Ưu hơi bất đắc dĩ: “Nàng có thể mong cho ta tốt chút hay không... Dù không có ta, chẳng phải vẫn còn...” Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Ta sẽ không gặp chuyện gì ngoài ý muốn, nàng đã nghe tai họa sống ngàn năm chưa, ta còn chưa quyền khuynh thiên hạ đâu.”

Hạ Lan Từ bĩu môi: “Lần này chàng nói rất thiếu tự tin.”

Lục Vô Ưu chầm chậm tiến lại gần nàng, khẽ nói: “… Ta nghĩ có lẽ vấn đề là ở nàng.”

Hạ Lan Từ ngạc nhiên: “… Hả?”

Lục Vô Ưu dừng lại ở vị trí có thể nghe thấy hơi thở của nàng, giọng nói dịu dàng đến lạ thường: “Hạ Lan tiểu thư, nàng nên tin tưởng ta nhiều hơn, đừng cứ mãi lo lắng khi nào chúng ta chia tay.”

Hắn gần đến mức khiến hô hấp của Hạ Lan Từ hơi loạn nhịp, nàng hơi tránh về sau: “… Vậy Lục đại nhân, chàng phải cố gắng lên nha.”

Xe ngựa xóc nảy một chút, hai người suýt va vào nhau rồi lại tách ra.

Một lúc sau, phu xe phía trước khẽ nói: “Đại nhân, tới rồi.”

Lục Vô Ưu đỡ Hạ Lan Từ xuống xe. Trước mắt không xa là một mảnh ruộng, nơi này không nhìn ra dấu vết nào của nạn đói, lúa mì đều mọc tươi tốt, trải dài tít tắp, đung đưa theo gió, chắc là không lâu nữa có thể thu hoạch.

Hạ Lan Từ hỏi: “… Đây là?”

Lục Vô Ưu đáp: “Đây là điền trang dưới danh nghĩa của Tào Quốc Công. Những điền trang của các huân thích khác, ta định sẽ kiểm tra mười thì báo năm, như vậy mặt mũi mọi người cũng không quá khó coi, nhưng điền trang của Tào Quốc Công thì ta sẽ gọi người đo đạc tỉ mỉ, không thiếu một phân.”

Hạ Lan Từ quay sang nhìn hắn, không quá chắc chắn: “Bởi vì Thế tử Tào Quốc Công sao? Không phải hắn ta đã…” Bị nàng đánh đến đầu óc đần độn rồi sao.

Lục Vô Ưu cũng quay đầu lại nói: “Con không dạy là lỗi của cha, có vấn đề gì không?”

Hạ Lan Từ yên lặng nói: “Không có gì, rất tốt.”

Lục Vô Ưu dùng ngón tay ước lượng một chút: “Trước tiên chúng ta sẽ báo cáo sơ lược trong tấu sớ. Còn về việc chiếm đoạt đất đai của dân chúng và hành vi đánh đập khổ chủ, lúc trước ta cũng đã phái người đi thăm dò, chắc là đã có chút manh mối. Dù sao chứng cứ càng nhiều càng tốt…” Hắn đang nói thì đột nhiên nghe thấy tiếng động, Lục Vô Ưu khẽ nhíu mày, một tay nắm lấy cánh tay Hạ Lan Từ, không đợi phân trần đã nói: “Nàng vào xe ngựa trước đi.”

Hạ Lan Từ còn chưa lấy lại tinh thần đã bị Lục Vô Ưu đẩy vào xe.

Sau đó bên ngoài lập tức vang lên tiếng động của những người khác.

“Các người là ai! Từ đâu đến! Nhanh chóng để lại tất cả ngân lượng và của cải!” Giọng nói của người nói chuyện cao vút, nhưng âm sắc lại mang chút khàn khàn như bị xé rách: “Vị công tử này, chúng ta không sẽ tổn thương tính mạng ngươi, chỉ cần để lại những thứ đáng giá trên xe ngựa là được!”

Hạ Lan Từ tức khắc hiểu rõ, họ đã gặp phải bọn cướp mà Hoa Vị Linh từng nói trước đó.

Nhưng mà lúc này mới ra khỏi thành không bao xa, cho dù họ không mang theo nhiều người, thì chuyện này... cũng quá hung hăng rồi.

Nàng khẽ vén rèm lên nhìn một chút, thấy Lục Vô Ưu thần sắc thản nhiên đứng đó, cất giọng: “Các ngươi cướp nhầm người rồi.” Trong lúc hắn nói, hơn mười bóng dáng mặc áo xanh bay đến đây, tay cầm đủ loại binh khí.

Hạ Lan Từ nhìn sang bên kia, chỉ thấy đám người tự xưng là cướp, thật ra lại ăn mặc rách nát, thứ cầm trên tay cũng đều là cuốc xẻng, lưỡi liềm, mặt mũi đầy bụi bẩn. Thấy nhóm người bên cạnh Lục Vô Ưu khí thế hung hãn, dường như không tầm thường, nhóm này đã có ý định rút lui.

Lục Vô Ưu lại nói: “Trên người ta có mang theo ít bạc vụn, có thể cho các ngươi, nhưng xe ngựa thì...”

Hắn còn chưa nói dứt lời, đã thấy Hạ Lan Từ bước xuống từ xe ngựa.

Lục Vô Ưu vô thức thốt lên: “Nàng...”

Nhưng còn chưa nói xong, đột nhiên nghe thấy một tiếng nói vang lên: “Tiên nữ! Là tiên nữ! Ta đã gặp qua!”

“Ngươi nói tiên nữ không lẽ là...”

“Đúng, chính là tiểu thư của Hạ Lan đại nhân! Hạ Lan đại nhân là một thanh quan! Năm đó ta theo cậu lên Kinh kêu oan, đầu dập đến nát cũng không ai quan tâm bọn ta, chính là Hạ Lan thanh thiên Đại lão gia đã giúp bọn ta chủ trì công đạo, ta đã gặp qua tiểu thư nhà ngài ấy, chính là dáng vẻ này… cả đời ta đều không thể quên! Các ngươi xem nàng ăn mặc giản dị như vậy, chắc chắn là nàng rồi!”

Mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau.

“Cô thật sự là tiểu thư của Hạ Lan thanh thiên Đại lão gia sao?”

“… Là bọn ta có mắt như mù! Tiểu thư, cô ngàn vạn lần đừng so đo với chúng tôi!”

“Chúng tôi đi ngay, lập tức đi ngay! Phải rồi, phía Tây còn có một nhóm cướp khác, cũng là kẻ cướp đường, tiểu thư đừng đi về phía đó, bọn họ dùng đồ thật đấy.”

Hạ Lan Từ nhẹ giọng đáp: “Cảm ơn đã cho biết. Các người đều là dân chạy nạn sao?”

“Đúng vậy Hạ Lan tiểu thư, ruộng của chúng ta đều bị ngập hết, trong thành cũng không phát lương thực, nếu không phải đói đến mức không chịu nổi, ai lại đi cướp đường chứ.”

“Vợ ta vừa sinh con, còn đang chờ ở nhà… Sữa cũng không có, đứa nhỏ đói đến mức khóc không ngừng.”

Lục Vô Ưu thấy dáng vẻ của nàng thì hiểu được, nhanh chóng lấy hết bạc vụn trên người ra, lại hỏi thêm những người bên cạnh rồi đưa hết cho bọn họ, xong mới nói: “… Cố chờ thêm chút nữa, lương thực sẽ được phát.”

“Chúng tôi…”

Nhóm cướp nhìn nhau, đều ngại ngùng không dám nhận.

Lục Vô Ưu cười nói: “Là Hạ Lan tiểu thư cho các người, yên tâm nhận đi, nàng không giận đâu, chỉ là có chút xấu hổ thôi. Chúng ta ở Kinh thành sẽ không chết đói đâu.”

Lúc này, đám cướp mới cẩn thận nhận lấy bạc.

“Cảm tạ Hạ Lan tiểu thư, cảm tạ vị công tử này!”

“Gọi công tử gì chứ! Đây chắc chắn là tướng công của người ta rồi! Hai vị thật sự rất đẹp đôi, chúc hai vị trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử, sống lâu trăm tuổi!”

“Hạ Lan tiểu thư, cũng thay ta gửi lời thăm hỏi tới Hạ Lan đại nhân!”

Khi trở lại xe ngựa lần nữa, Lục Vô Ưu lấy một chiếc khăn tay ra đưa cho nàng, giọng nói rất dịu dàng: “Sao mắt nàng đỏ cả lên thế này.”

Hạ Lan Từ nói: “Chỉ là gió bụi lớn thôi.”

Lục Vô Ưu không nhịn được cười nói: “Cái cớ này, muội muội ta năm tuổi đã không dùng nữa rồi. Cảm động thì cứ nói thẳng ra, có gì mà ngại ngùng, làm quan tốt thì sẽ có người nhớ rõ.”

Hạ Lan Từ dùng sức dụi mắt: “Cha ta biết chắc sẽ rất vui mừng.”

Lục Vô Ưu nói: “Chắc chắn ông ấy sẽ biết, chẳng phải ông ấy vì điều đó mới nỗ lực sao. Không nhớ ta đã nói với nàng chưa, ta làm quan không chỉ muốn trở thành quyền thần, muốn quyền khuynh thiên hạ, mà còn muốn được gọi một tiếng Lục thanh thiên.”

Hạ Lan Từ quay đầu nhìn hắn một lúc, cứ như lần đầu tiên mới quen biết Lục Vô Ưu vậy, nhưng rất nhanh nàng lại mỉm cười: “Chàng ở Hàn Lâm Viện, lại không nắm quyền xét xử, chắc sẽ khó khăn lắm.”

Lục Vô Ưu cũng cười: “Chuyện do người làm, ta thì cái gì cũng đều muốn.”

“Lúc này chàng lại rất tự tin.”

“Ta vẫn rất tự tin, vừa rồi không phải bởi vì nàng... Thôi được rồi...” Hắn nói với phu xe: “Chúng ta đi về hướng Tây.”

Hạ Lan Từ không nhịn được mà hỏi: “Không phải vừa nói bên đó có cướp sao?”

“Đúng vậy, vì dân trừ hại, chúng ta làm quan, theo lý thì không ủng hộ chuyện cướp bóc, hơn nữa...” Lục Vô Ưu hoạt động cổ tay, nói: “Lâu rồi không động thủ, tay ngứa ngáy.”

“... Câu sau mới là thật chứ gì.”

Hạ Lan Từ cảm thấy Lục Vô Ưu đang khoe khoang võ nghệ, có lẽ hắn thực sự bị giam ở Kinh thành quá lâu rồi.

Từ xa, khi nhìn thấy bọn cướp ẩn nấp ở rìa quan đạo, Lục Vô Ưu lập tức ra lệnh cho người âm thầm mai phục phía sau, như cảnh tượng bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau, đám cướp vẫn thản nhiên vây quanh lò lửa không biết đang đun nấu thứ gì. Lục Vô Ưu đã xoay người xuống ngựa, hạ gục tên cầm ống tiêu đang canh gác vô cùng lưu loát.

Sau đó, hắn cũng không gọi người xông lên mà chỉ lẻn vào một mình.

Hạ Lan Từ ngồi trong xe ngựa chờ hắn, có lẽ vừa rồi hơi khát nước, nên trước khi xuống Lục Vô Ưu đã đun một ấm trà trong xe, ngọn lửa nhỏ vẫn còn bập bùng, nước trà vừa sôi không lâu thì hắn đã quay trở lại, đuôi mày khóe mắt đều là vẻ khoan khoái sung sướng, giống như vừa làm xong việc gì đó cực kỳ vui vẻ. Hắn nâng tay rót một chén trà, khẽ nhướng mày, đôi mắt đào hoa chứa đựng ánh sáng sóng sánh nhìn về phía Hạ Lan Từ: “Vừa rồi nàng có thấy không?”

Hạ Lan Từ đáp: “… Ừ, ta đang đợi nước trà sôi.”

“…”

Lục Vô Ưu im lặng một lát, lại rót thêm một chén trà, cười nói: “Cũng không sao, ta đã thông báo cho Kinh Vệ Doanh rồi, có tai họa thì thiên hạ không yên ổn, cuối cùng người khổ chỉ có dân chúng bình thường thôi.”

Hạ Lan Từ khẽ nhấp ngụm trà, sau đó mới vén rèm lên lần nữa.

Người đã bị Lục Vô Ưu đánh gục hết, khung cảnh ấm cúng vừa nãy giờ chỉ còn lại vài con ngựa đứng bên cạnh, vẫn vô tư gặm cỏ không hay biết gì.

Lục Vô Ưu còn định nói gì đó, đột nhiên bắt gặp ánh mắt hơi tỏa sáng của Hạ Lan Từ khi nhìn về phía những con ngựa. Hắn cũng từng thấy mắt nàng sáng lên như vậy trong lễ tế trời ở ngoại thành, nhưng rất nhanh lại tắt ngấm.

“… Nàng muốn học?”

Hạ Lan Từ gật đầu nói: “Muốn, nhưng nếu làm lỡ công vụ của chàng thì thôi.” chúng ta Lục Vô Ưu thản nhiên đáp: “Có gì mà lỡ? Giờ vẫn còn sớm, đến lúc thắp đèn chúng ta mới về, nàng có dư dả thời gian, nhưng đợi lát nữa học không được thì đừng khóc đó.”

Hạ Lan Từ không còn lời gì để nói: “… Ta có khóc đâu chứ.”

Lục Vô Ưu nhướng mày nói: “Vừa rồi ai khóc đến đỏ cả mắt ở trong xe ngựa?”

Hạ Lan Từ mặc kệ hắn, nhấc váy bước xuống xe ngựa.

… Nói không lại thì chạy, học từ ai đây chứ.

Dù sao ngựa để ở đó cũng chẳng ai quan tâm, cứ mượn dùng một lát vậy.

Lục Vô Ưu chọn một con ngựa hiền lành để dạy Hạ Lan Từ, đồng thời một tay kéo dây cương, một chân bước lên bàn đạp, chậm rãi làm mẫu động tác lên ngựa, sau đó quay đầu hỏi nàng: “Nàng muốn tự mình học, hay là… cùng ta cưỡi một con, để ta cầm tay chỉ dạy?”

Vừa nói, hắn còn đưa tay ra thật.

Nhưng Hạ Lan Từ gần như không hề do dự, cất bước về phía một con ngựa khác. Dường như lo hắn sẽ lúng túng, nàng còn nói thêm một câu: “Cưỡi cùng một ngựa với chàng, ta sợ mình không học được.”

Lục Vô Ưu vuốt mũi nói: “Nàng không thử làm sao biết được? Ta chưa từng cưỡi chung ngựa với ai, đây là đãi ngộ đặc biệt, nàng suy nghĩ lại đi.”

Nhưng Hạ Lan Từ hoàn toàn không động lòng.

Nàng có chút khó khăn với lấy dây cương, chân váy vướng víu khiến việc đặt chân lên bàn đạp không dễ dàng, cho nên nàng vén váy lên một chút, động tác trông có vẻ rất lúng túng. Lục Vô Ưu xoay người nhảy xuống giúp nàng nắm dây cương, nói: “Nàng làm chậm thôi, tránh cho lát nữa lại ngã xuống.”

Hạ Lan Từ do dự hỏi: “… Thật sự sẽ ngã xuống sao?”

Lục Vô Ưu không nhịn được cười nói: “Có ta ở đây, chắc chắn không ngã.”

Dáng vẻ của nàng thật sự không giống người có thể cưỡi ngựa, đại khái là tương đối giống người sẽ cưỡi mây đạp gió hơn. Nhưng hiện tại, bất kể là biểu cảm trên mặt hay động tác trên tay đều rất nghiêm túc, còn mơ hồ lộ ra dáng vẻ thấy chết không sờn.

Cuối cùng Hạ Lan Từ cũng cẩn thận trèo lên ngựa, nhưng vẫn không dám cho ngựa di chuyển. Lục Vô Ưu nắm dây cương, thong thả dẫn nàng đi một vòng, mới nghe Hạ Lan Từ nhỏ giọng hỏi hắn: “Thúc ngựa phi nhanh là cảm giác gì?”

Lục Vô Ưu đáp: “Rất vui vẻ.”

Hạ Lan Từ lại không nhịn được hỏi: “Vui đến mức nào?”

Lục Vô Ưu nói: “Có lẽ còn vui hơn so với khi hôn nàng một chút.”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc rồi nói: “… Chàng có thể dùng một phép so sánh mà ta có thể nghe hiểu không?”

Lục Vô Ưu hỏi: “Chẳng lẽ hôn ta nàng không vui sao?”

Hạ Lan Từ im lặng một lúc, bắt đầu nhớ đến Hoa Vị Linh có chuyện luôn nói thẳng ra. Cả hai đều là huynh muội ruột cùng một mẹ, nhưng tại sao Lục Vô Ưu trưởng thành lại có dáng vẻ này. Sao hắn không thể, không thể…

Lục Vô Ưu còn tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Hôn nhiều lần như vậy, rõ ràng ta thấy nàng cũng rất mê mẩn, sao Hạ Lan tiểu thư lại trở mặt không nhận.”

Lúc này, trong đầu Hạ Lan Từ không khỏi hiện lên hàng loạt tư thế hôn đa dạng của Lục Vô Ưu, nàng vội vàng lắc đầu, cố gắng ném những suy nghĩ ấy ra ngoài, nói: “Lục đại nhân, lòng tự trọng của chàng đâu?”

Lục Vô Ưu hơi khựng lại rồi đáp: “… Hóa ra trong mắt nàng, ta còn có thứ đó sao?”

Lúc này, hắn đã dẫn Hạ Lan Từ thong thả đi thêm một vòng nữa.

Hạ Lan Từ kéo căng dây cương, nói: “… Có thể để ta tự cưỡi không?”

Cuối cùng, Lục Vô Ưu cũng cười nhẹ nói: “Ta sợ nàng quá căng thẳng nên muốn giúp nàng thư giãn chút thôi. Thúc ngựa lao nhanh thực sự rất vui, không giống như khi ta ôm nàng dùng khinh công bay qua. Nàng có thể nhớ lại cảm giác ấy, nhưng lần này cơ thể nàng có thể khống chế được, điều khiển nó sang trái sang phải, dừng lại hay đi tiếp đều tùy ý nàng. Khi buông lỏng dây cương cho ngựa chạy, thật sự sẽ có cảm giác như một ngày đi ngàn dặm vậy.”

Hạ Lan Từ tưởng tượng đến cảnh ấy, không khỏi có chút say mê.

Lục Vô Ưu lại nói: “Thật ra không khó, bất cứ lúc nào cũng nắm chặt dây cương, kẹp chặt vào bụng ngựa, nếu nó hoảng sợ giơ cao chân, nàng hãy cúi thấp người, tốt nhất là dán sát trên lưng ngựa… Nói chung là cần sức lực, nhưng chắc là mấy ngày nay nàng rèn luyện cũng không tệ, không cần quá lo lắng. Được rồi…” Hắn nhẹ giọng nói: “Ta sẽ thả dây cương để nàng tự chạy một chút nhé.”

“Ừ.”

Hạ Lan Từ còn nghiêm túc gật đầu, Lục Vô Ưu mỉm cười, lúc này mới thả tay khỏi dây cương để nàng tự chạy.

Ban đầu, Hạ Lan Từ không dám chạy quá nhanh, vẫn duy trì tốc độ như đang dạo bước, nhưng sau đó không nhịn được kẹp chặt bụng ngựa, tốc độ lập tức tăng lên rõ rệt, cùng lúc đó cảm giác xóc nảy cũng nhiều hơn, nàng phải cố hết sức mới giữ được dây cương ổn định.

Thanh Diệp đứng bên cạnh nhỏ giọng nói: “Thiếu chủ không sợ Thiếu phu nhân ngã sao?”

Vẻ mặt Lục Vô Ưu tự tin như “Ta đây thần công cái thế” nói: “Đâu phải ta không kịp cứu.”

Quả thật nàng học rất nhanh, ngựa chẳng mấy chốc đã có thể chạy một cách nhẹ nhàng.

Lục Vô Ưu đứng tại chỗ nhìn Hạ Lan Từ như một người lần đầu tiên ra khỏi nhà, trên gương mặt vô thức nở nụ cười, không còn vẻ lạnh nhạt như dĩ vãng. Lần này là một nụ cười thật sự, đôi mắt luôn thờ ơ lại mang theo chút phòng bị nay đã cong thành hình trăng khuyết, ngay cả khóe miệng cũng nhếch lên.

Rõ ràng nàng chỉ đang cưỡi ngựa chạy vòng quanh.

Sau một lúc, có lẽ đã chạy thoả thích, Hạ Lan Từ kéo căng dây cương, quay đầu ngựa lại, chạy về phía bọn họ.

Vạt váy vừa được vén lên lúc nãy đang tung bay theo gió, dáng vẻ mảnh mai của thiếu nữ cưỡi trên lưng ngựa, tà áo và chân váy nhẹ nhàng phấp phới, đôi mắt sáng rực, trên gương mặt xinh đẹp vô ngần kia ngập tràn ý cười trong trẻo. Ánh nắng chói mắt chiếu xuống, làm cho cả người nàng như đang phát sáng, từ mờ ảo đến chói lóa, mang theo khí thế không gì cản nổi, tiếng vó ngựa dồn dập mà đến..

Lục Vô Ưu đứng tại chỗ đợi nàng, khóe môi từ từ cong lên.

Hắn nhận ra, đó là một khoảnh khắc rất khó hình dung.

Thật giống như mọi thứ xung quanh đều trở nên không quan trọng nữa, bốn bề yên tĩnh, chỉ còn lại người đang phi ngựa về phía hắn kia, như mũi tên xé gió, như ánh mặt trời xuyên qua mây mù, như bình minh xé toang màn đêm.

Giống như Hạ Lan Từ bất chấp tất cả mà chạy về phía hắn.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    7
  • Hôm nay:
    72
  • Tuần này:
    1013
  • Tất cả:
    58265
Thiết kế website Webso.vn